Chùm Thơ Xuân - Báo Nhân Dân

Mưa xuân

NGUYỄN VIỆT BẮC

Em là mưa mưa mùa xuân Thấm vào tôi Mỗi ngày một ít

Bốn mùa Nắng, mưa, gió, rét Bốn mùa ngan ngát hương hoa Em đọng vào tôi mỗi mùa một ít

Tôi là cây đào Chỉ nở vào dịp Tết Ôi mưa xuân Mưa xuân Long lanh.

------------

Hồn xuân

TÚ NHẬT

Áp tai vào mùa xuân nghe hơi thở dương gian trầm mặc trao thời gian nụ hôn cảm nhận hồn khao khát

Vẫn là em dạt dào vẫn là anh, nông nàn cùng vục ngụm hoàng hôn thổn thức lâng lâng tình đầu giăng giăng ký ức ôm riết vào lòng phảng phát sợi mưa xuân.

------------

Tình xuân

THIÊN THANH

Em bắt gặp mùa xuân hoa cỏ lạ Hương xuân bay đưa tới lịm hồn em Gió xuân thổi làm em ngơ ngẩn Nắng chiều vàng hoa cỏ ngập lòng say Anh ở đâu không đến với xuân này Để mình em nhìn đất trời chuyển dạ Để mình em nâng cánh hoa trong lá Lòng rộn ràng e ấp trước tình xuân.

------------

Giọt sương

LÊ HUY HẠNH

Em là giọt sương tinh khiết trong khuya Là ấm áp mặt trời rạng rỡ Thoáng chuyển mùa nghe lòng bỏ ngỏ Cho ta gọi mãi tên nhau.

------------

Chút nắng chiều đông

TRẦN XUÂN LÂM

Anh biết giờ này em rất bận Không hẹn anh về nơi phố xưa Anh vẫn đến nơi ta hò hẹn Sương khuya ướt lạnh vai mềm Ninh Vui chiều nay vắng bóng em Biển sáng rì rầm sóng vỗ Anh vẫn muốn thuyền về bến đỗ Giây, phút mừng hai đứa ở bên nhau

Anh lại lần theo lối nhỏ xưa Căn nhà xinh xinh bên lộ Vẫn em đấy, tóc xỏa mềm hong gió Vui, buồn day dứt lòng nhau Thôi đành vậy để thuyền xa bến đợi Xin em nhận về chút nắng ấm chiều đông.

------------

Trên đường hoa Nguyễn Huệ

VÕ KHẮC THÁI THÔNG

Anh cùng em đi giữa đường hoa Tết ở Sài Gòn ngập tràn ánh nắng Cây mai vàng rắc thơ trên thảm hoa đỏ thắm Sắc xuân trăm miền hội tụ về đây Nụ cười em tỏa sắc đào ngất ngây Anh chợt nhớ bếp lửa ngày xưa Không có nổi nồi bánh trưng giao thừa Một mình trắng tay Một mình lạnh giá... Đi giữa phố phường thân quen Chợt nhận ra biết bao điều mới lạ Có em rồi Mọi con đường đều ngan ngát hương hoa.

------------

Giao thừa

NGUYỄN BÁ THẮNG

Rớt lay Một trưa nồm nam Rớt vương Một chiều thu vàng Rớt động Một đêm trở lạnh Giao thừa Tiếc một năm rơi.

------------

Chị

TRƯƠNG HỒNG TÚ

Chị sang đò Trời nổi mưa bong bóng Má hồng căng nứt

Tiếng ầu ơ Rơi xuống ao chiều Chưa tỏ Ngẩn ngơ bóng cá

Đêm về Bướm trắng Ngóng bình minh.

------------

Hành trang

NGUYỄN QUYẾT THẮNG

Hành trang theo suốt cuộc đời Là em và một mặt trời lãng du Bóng hè đã chợt vào thu Lá vàng rơi lá vàng ru lá vàng Giật mình giữa những lang thang Tuyết vương trắng muốt gió ngàn Sa Pa Biết là nỗi nhớ ngân nga Đã thành sắc thắm đào hoa Tây Hồ Nắng vàng tơ dệt thành thơ Ngẩn ngơ thoáng hiện giấc mơ cuối trời...

------------

Miền hiện đại

BÙI SIM SIM

Những chóp nhà nhấp nhô kiểu Âu tây Những tiện nghi lên đời choáng ngợp Ai đó gọi, ấy mới là: sành điệu

Những gương mặt được mùa vô cảm Quá khứ, xót thương dạt nép bên đường Ai đó gọi, ấy mới là: hạnh phúc.

Những câu thơ gồng mình phá cách Ảo thuật lệch xô rỗng ý, rậm lời Ai đó gọi, ấy mới là: hiện đại.

Bỏ lao xao tìm về hoang dại May vầng trăng còn cổ điển ánh nhìn Mộng mị còn giữ phần mềm yêu tin

Đêm nhột giấc. Xe máy rồ... gọi sáng.

------------

Thơ viết trên cầu Rạch Miễu

Ta lên cầu, ta trên lưng hoàng hạc Phất phơ dãy lụa sông Tiền, nhô nhấp đảo xanh Nàng tiên cù lao dáng đẹp, bừng thức giấc ngàn năm Điệp trùng tuấn mã phù sao thao thiết đón Mặt trời nong nắng mật, bãi bờ vui Hoàng hạc dang cánh hoan ca Hợp xướng chương gió – chương nước, chương đời đời người khai cơ mở cõi, chương phương Nam châu thổ trở mình, gởi gấm niềm tin theo màu con nước son - nước bạc, dung nhan dừa xanh gội chín dòng trong Chương gạn đục thòi dòng đô hội Chương giữ lấy lề cồn bãi phù sa

Ta lên cầu, ta trên lưng hoàng hạc Đón nàng tiên dậy giấc ngàn năm Trong tay thật mà chừng như mộng Về ngay chiều làm lễ hợp hôn.

------------

Đừng yêu

VŨ THỊ MINH NGUYỆT

Đừng yêu vì phải nhớ Đừng yêu vì sẽ ghen Dữ dội và dịu êm Như sóng thần biển cả

Đừng yêu vì thật lạ Muốn đẹp mắt người ta Nào phải thắm làn da Nào hồng xinh nét mặt

Và dịu dàng ánh mắt Nhớ người dưng đi xa Tim đập muốn vỡ òa Ta biếng ăn, mất ngủ

Đừng yêu vì đến khổ Hờn giận rõ vu vơ Như hai kẻ thẫn thờ Ta chơi bài sấp ngửa

Nếu phải đừng yêu nữa Dừng nhịp đập – tim ơi Hơi thở đã tắt rồi Tất cả vào tĩnh lặng

Bầu trời không còn nắng Trái đất không còn đêm Không còn giận hờn ghen Nếu phải đừng yêu nữa.

------------

Đông đang về gõ cửa...

HUỲNH THÚY KIỀU

Chớm lạnh về gõ cửa bên song Sớm heo may trườn ngổn ngang truông gió Thu treo lửng lơ Ủ nỗi tàn phai quanh ngực đất Nợ tơ trời buông mành kết nhớ... Tóc buốt sương hôm

Ngọn mây chuyển mùa thả ngũ sắc lưng không Nụ tích hợp mơ màng phù dung Cõi đợi Thoáng mưa phùn Đông chúm môi thổi ngược Non dậy thì nằm mái phố thở dốc trăng.

Khóc nửa đời cánh cò mẹ đội nắng dãi dầm Vai áo mòn hằn nét cong đòn gánh Liêu xiêu dáng gầy Nhăn nếp rũ tàn... hoa và đất... Hiện bóng cười Con mong manh đóa mù khơi

Tiễn đêm nguyệt rằm Mai nhu nhú... thượng tuần Phơi phong trần chảy mệt nhoài trắng giấc... Đông vô hạn vô cùng Mòn mắt khép biển khô cháy cát Dội vỹ cầm rét cánh nhạn vụt bay.

------------

Với sông Hồng

LƯƠNG ĐÌNH KHOA

Tôi là hạt phù sa dạt ven sông Lẫn trong giấc mơ đỏ hồng của người đàn bà lưng còng vì một đời gồng gánh Giấc mơ mẹ bao dung đầm ấm Cho tôi hình hài, nghĩ suy... Gió sông Hồng thổi mỗi lối tôi đi Mách lẻo với bước chân – tôi là kẻ du ca đi tìm mình trong câu hỏi tâm linh ngàn năm khắc khoải... Tôi là ai...? Rời giấc mơ thương yêu của mẹ, tôi về đâu giữa dòng người? Bài mía bờ dâu từ thuở hồng hoang vẫn xanh đến bồi hồi Nói với tôi phía đầu nguồn dòng nước Bỏ lại đằng sau những xóm làng hiền lành như củ sắn củ khoai Những đứa trẻ hồn nhiên tựa lá dâu non gọi nắng Những mái nhà cong vênh lời số phận Ủ những ước mơ bình dị đến không ngờ... Tôi ra đi Lầm lụi hướng mình về phía cháy sáng ước mơ Mặc cho bầy giun đất hiền ngoan, đám sẻ đồng ríu ran Trên những lũy tre xanh nói tôi là hạt phù sa lạc Mặc gió thị thành thổi hồn tôi bỏng rát Bụi bặm phố phường vây bám trái tim thơ...

Ai... Ai đang gọi tôi từ phía cuối giấc mơ? Giữa gối chăn căn phòng nhỏ chật hẹp Có chút gì gọi bùi thanh khiết... Hương phù sa ấm nồng!

Làm kiếp phù sa chẳng thể dời khỏi sông Rời dòng sông, phù sa là cát bụi Về đi tôi ơi, sóng sông Hồng nhói lòng thức gọi Những kẻ tha hương chẳng thể giàu có cho tâm hồn! Lại lầm lụi quay về úp mặt vào sông Nghe sóng thời gian mơn man thanh lọc Và nói thầm điệp khúc Tôi – là khúc hát của dòng sông.

------------

Đi qua

TRẦN THỊ NƯƠNG

Ta đi qua đồng tiền Đồng tiền mang phận bạc

Ta đi qua thời gian Thời gian dần xa lắc

Ta đi qua cửa Phật Phật chỉ ngồi lặng im

Ta đi qua trái tim Trái tim nồng nàn cháy

Cuộc đời còn lại đấy Giữa tháng ngày phối pha.

------------

Tết sớm

NGUYỄN LOAN

Lòng đã Tết lâu rồi Đất trời giờ mới Tết Cây đào qua giá rét Nở hoa như vội vàng

Làn gió mới hân hoan Đùa vui cùng cánh lá Giọt nắng cười óng ả Ngân nga như nốt đàn

Ai rước Tết vô làng Hương thơm tràn mặt ruộng Nặng những chuyến đò ngang Chở Tết về phố sớm

Đâu cũng xuân vừa chớm Lòng - Tết đã rộ hoa Biết tình ta có muộn Khi tặng mùa bài ca?

------------

Con chim thời gian

NGUYỄN THỊ ÁNH HUỲNH

Không phải chim ảo Con chim thời gian để lại những dấu chân thật thà Gương mặt đàn bà Nhầu nhĩ

Chim thời gian Như đại bàng cắp nàng trái đất Vừa bay vừa khắc dấu mặt người. Rạn nứt gương mặt Tây Thi, Dương Quý Phi Con chim ăn sắc đẹp đàn bà

Anh có phải chim thời gian đi qua đời em để lại những dấu chân Biết khóc

Tình yêu thích lên trán em con cái chạm trổ lên mặt em vết hằn hoa móng rồng

Em biết chạy về đâu thời gian tứ phía kìa bầu trời hạn hán con chim thời gian cười nét nẻ mặt em chim chim chim chim... đánh lưới em rồi.

------------

Lỗi mùa

LÊ NGỌC

Tôi Cây cỏ úa mùa Khát trời chim én Em đem mưa về lỗi hẹn Tôi mùa xuân trễ tràng

Em xa vắng Còn tôi ngơ ngác Giọt xuân trong vắt Vương trên áo em Tóc mềm ngọt ướt Tôi ngỡ gần em Ngờ đâu hẫng hụt Thương yêu lỗi mùa.

------------

Đà Lạt mùa xanh

KIỀU CÔNG LUẬN

Xanh chiều Đà Lạt mùa khô Chẳng ở đâu Chẳng bao giờ xanh hơn Thông xanh rờn Cỏ xanh rờn Sương ôm khói Thác Gió mơn thung Tình Bờ hồ xanh Sóng nước xanh Mắt em xanh gọi thuyền anh trôi vào Nắng xanh vương chút hanh hao Hoa giăng phố núi dạt dào sắc xanh Áo len xanh áp vai anh Tim anh thảng thốt hương xanh gọi mời Chao chênh hư ảo đất trời Dìu nhau đến cõi tuyệt vời... mùa xanh.

------------

Thời khắc giao mùa

TRẦN THỊ THU HUỀ

Trút lá vàng trả phía mưa dầm Rũ rêu mốc gửi miền gió bấc Cây vườn mẹ thảnh thơi đâm chồi nảy lộc Nhựa sống trào dâng thời khắc giao mùa Sáng mai nay ta tìm lại tuổi thơ Làm cây thị chuyện trò cùng cô Tấm Làm tàu dừa tàu cau đung đưa quầng nắng Làm cành bưởi cành chanh cho ngọn gió thơm tho

Vạt giong riềng màu lá đã non tơ Dây bí dây bầu đã leo giàn quấn quýt Cây xấu hổ cũng nở hoa tím biếc Giục dây tơ hồng chảy suối tóc vàng mơ...

Kìa bướm trắng bướm xanh đã bay lượn nhởn nhơ Lũ ong vàng đã vo ve tìm mật Ta làm họa mi véo von giọng hát Vang khúc hoan ca Vườn mẹ xuân về

-----------------------

Thơ TRƯƠNG THIẾU HUYỀN

Bốn mùa

Mùa xuân làm thi sĩ Chim hót cùng hoa tươi Giọt sương nào cũng ý Trong nắng mai thành lời

Mùa hè làm ca sĩ Ve ngân niềm mê say Cả những chùm phượng đỏ Hát lời của gió mây

Mùa thu làm họa sĩ Nên đồng vàng, trời xanh Tô hồng chùm quả chín Vẽ trăng màu thanh thanh

Mùa đông làm nghệ sĩ Chuyên người mẫu thời trang Bao nhiêu quần áo đẹp Ðợi đông về xênh xang.

Tập đếm

I

Một ông mặt trời đỏ Hai cánh buồm nâu tươi Ba đầu rau bắc nồi Bốn chân giường, chân ghế

Năm múi khế chín vàng Sáu người ăn một cỗ Bảy sắc cầu vồng vẽ Tám cẳng cua đi vòng

Chín bậc cầu thang lên Mười ngón bàn tay vỗ Ðếm từ bàn tay mình Ðếm ra ngoài cửa sổ...

II

Một Kim Quy nỏ thần Hai Bà Trưng khởi nghĩa Ba lần thắng Nguyên - Mông Bốn phương trời Ðất nước

Năm cánh sao Tổ quốc Sáu chữ vàng cờ thêu (*) Bảy năm triều nhà Hồ Tám ông vua nhà Lý

Chín năm một Ðiện Biên Mười cô gái Ðồng Lộc Ðếm từ trang sử học Ðếm ra quê hương mình...

------------- (*) Lá cờ thêu sáu chữ vàng của Trần Quốc Toản: "Phá cường địch, báo hoàng ân".

Từ khóa » Em Tinh Khiết Giữa đời Ta Bụi Bặm Gọi Ta Về Trong Bóng Nắng Thơ Ngây