Chứng “cô đơn” Và “vô Tâm” Trong Lớp Học - Dân Trí

Những chiếc “bóng” trong lớp học

“Ít nói, ít cười ” là đặc điểm dễ nhận dạng nhất của các nhân vật này. Dường như trong lớp họ rất ít khi trò chuyện, chỉ cắm cúi ghi chép lời giảng của thầy. Giờ ra chơi cũnghầu như không bao giờ bước ra khỏi chỗ, nếu có ai bắt chuyện, họ chỉ cười trừ cho qua chuyện. Họ nằm ngoài cái thế giới sôi động đang hớn hở cười vui bên cạnh.

Sau nhiều lần làm thân và gặng hỏi, tôi mới biết được lý do “câm lặng” của những chiếc “bóng” này. Yến sinh viên Đại học Văn hóa chia sẻ: “Từ nhỏ, mình đã rất ít nói. Gia đình mình đông anh em nhưng mỗi người bận một việc riêng, ít khi có thời gian tâm sự với nhau. Đôi lúc mình muốn chia sẻ với mọi người niềm vui, nỗi buồn của bản thân nhưng đều bị lờ đi. Rồi không biết tự lúc nào mình trở nên ít nói, ít cười …”.

Nhiều người bạn vô tâm cùng lớp thì thầm: “Không biết cái Yến có bị bệnh trầm cảm không nhỉ? Đến lớp mà chẳng nói chẳng rằng câu nào, lúc nào cũng lầm lì”. Cứ thế, đã đến năm thứ 3 đại học mà Yến vẫn chưa thể hòa nhập được với tập thể lớp, lúc nào cũng lủi thủi một mình, không có lấy một người bạn thân. Mọi người cũng chẳng ai buồn hỏi han, kết thân với Yến nữa, làm cô càng co vào vỏ ốc của mình.

Khác với Yến, Ly vẫn được tất cả các bạn biết đến với dáng vẻ tự tin, nhí nhảnh và hoạt bát của mình nhưng từ khi bố mất, cô trở nên trầm tư hơn hẳn. Cú sốc tinh thần quá lớn khiến cho khuôn mặt rạng rỡ ngày nào luôn chìm trong u buồn.

Hoàng bạn thân của Ly tâm sự: “Nhiều hôm nó đến lớp với đôi mắt thâm quầng, hỏi có chuyện gì không, nó không chịu nói chỉ thu mình lại ở góc lớp…”. Cũng từ đó, lớp Ly thiếu đi một cây pha trò, một tiếng cười giòn tan mỗi khi ra chơi, trống tiết.

Có thể đó là bản tính, có thể đó là cú sốc tinh thần của họ. Nhưng đôi khi, cũng chính cái nhìn lạnh lùng và thiếu sẻ chia của bạn bè xung quanh, khiến họ càng khó hòa nhập hơn. Nhiều người trong chúng ta, hình như chỉ biết thắc mắc, bình phẩm, nhưng lại không đủ quan tâm để giúp họ thoát ra tình trạng đó.

Và các bạn, cũng hãy mở lòng mình đón nhận sự quan tâm và chia sẻ của mọi người, đừng tự biến mình thành “bóng sầu” núp trongnhững khuôn mặt buồn rầu, khiến cuộc sống trở thành những ngày tháng lê thê nặng nề.

Chứng bệnh “vô tâm”

Thái cực đối lập với chân dung các bạn trẻ ở trên, là những bạn lúc nào cũng tỏ ra vô tư thái quá, lấy chuyện làm quà. Và lâu dần, nó chuyển thành chứng bệnh nguy hiểm có cái tên “vô tâm”.

Liên, sinh viên QTKD than phiền: “Mình đã nói với cậu ấy là mình chia tay phải đến 3 lần, nhưng lần nào gặp mình hoặc gọi điện Mai vẫn một hỏi một câu giống nhau: “Mày và bạn trai đợt này thế nào rồi?”. Mình đang cố gắng quên chuyện cũ nhưng thi thoảng Mai cứ nhắc lại chuyện này khiến mình rất buồn. Buồn cho mình và buồn cho thói vô tâm của người bạn mà mình từng cho là quan tâm đến mình nhất”.

Còn Hoàng Anh thì làm bạn bè phát “ngốt” lên bởi những lời khen vô thưởng vô phạt kiểu: “Áo mới à, rất hợp với nước da của cậu”, “Hôm nay trông cậu “bắt” mắt lắm đấy”.

Những lời khen đó nghe một lần người ta còn thích, nhưng nghe đến lần thứ hai, thứ ba đặc biệt là trong những trường hợp lời khen đi ngược hẳn với thực tế thì quả là tệ hại.

Không ít lần Hoàng Anh được một phen tẽn tò khi chưa nói dứt câu, cô bạn trong lớp nói lạnh lùng nói : “Mày có nhầm lẫn không vậy, mặt tao đang bị dị ứng mẩn đỏ hết lên thì xinh với đẹp cái nỗi gì?”.

Hà bạn cùng lớp với Hoàng Anh tỏ ra không hài lòng: “Đây là lần thứ 3 nó bảo chiếc áo này của tớ là mới và đẹp rồi đấy, không biết nó có mắc chứng hay quên”.

“Khen” sẽ khiến cho mọi người xung quanh cảm thấy thoải mái và tự tin vào bản thân của mình hơn. Quan tâm sẻ chia cũng làm cho các bạn gần nhau hơn. Nhưng làm những điều đó chỉ cốt có chuyện nói, qua loa đại khái cho xong, thì thà hãy thôi. Và sau dần, mọi người cũng tìm cách lẩn tránh lời khen, hay sự quan tâm ấy.

Lương Ngọc

Từ khóa » Thành Phần ít Nói Trong Lớp Học