Chương 1: "Anh! Cứu Em...cứu Kookie..." (2) - Wattpad
Có thể bạn quan tâm
Namjoon theo Jin một cách rất riêng. Jin càng nặng lời xua đuổi, anh càng nhẹ nhàng đeo bám. Mỗi buổi sáng, anh luôn cài lên giỏ xe Jin một bông hoa hồng. Hôm thì hoa mận, hôm thì hoa đào, hôm thì hoa phong lan... Anh giải thích rằng những bông hoa ấy cũng giống như tình cảm của anh. Sẽ có lúc thương, lúc nhớ, lúc ghét, lúc giận. Nhưng trên hết, Namjoon luôn yêu Seok Jin.
Jin cảm nhận được tất cả nhưng mặc cảm lâu ngày khiến Jin không dám đón nhận Namjoon. Jin đã từng hy vọng rất nhiều và thất vọng còn nhiều hơn với những mối tình cũ. Jin cũng đã từng chứng kiến cảnh bố mẹ mình anh anh em em ngọt ngào là thế. Vậy mà trong một lần xuyên rừng đi làm ăn, gặp phải đá lở, mẹ Jin lao tới đẩy bố ra, hứng trọn tảng đá lên người. Mọi cách cứu chữa cũng chỉ giữ được cho mẹ Jin còn sống. Mẹ Jin không bao giờ sử dụng đôi chân của bà được nữa. Bố Jin sau đó quay lưng hẳn với mẹ. Lúc đầu ông chỉ bóng gió gánh nặng này, gánh nặng kia. Sau, lúc vui thì ông coi mẹ Jin như không khí, lúc không vui thì tìm bà đánh đập, chửi rủa. Jin có cản cũng bị bố đánh tím mặt.
Những lúc như vậy, hai mẹ con Jin chỉ biết ôm nhau mà khóc. Chờ bố trút giận xong, Jin rón rén chắm sóc vết thương cho mẹ. Nước mắt giàn giụa, mẹ Jin thường hay nói như sảng: "Quả báo...quả báo...quả báo...". Jin biết quả báo đó là gì. Những chuyến làm ăn của bố mẹ Jin luôn khởi hành cùng vài cô gái trẻ. Khi bố mẹ trở về vài cô gái trẻ được thay thế bằng vài cọc tiền dày cộm. Những câu chuyện về các cô gái vượt qua bên kia biên giới mà Jin nghe được khiến anh ghê sợ. Từ lúc có ý thức, Jin luôn ra sức làm hài lòng bố. Jin sợ mẹ bị đánh và sợ nhất là bị bố ghét bỏ, đem mình bán sang bên kia biên giới sống đời khổ sở, nhục nhã...
- Hì hì, em bán được cái váy rồi đấy.
Giọng cười lảnh lót của Jungkook dứt Jin ra khỏi suy nghĩ. Nhìn cậu trai đang tuổi lớn vung vẩy tờ 10 ngàn trong tay, Jin không khỏi phì cười. Jungkook và Jin thường dựng xe đứng bán trước một cửa hàng đồ thổ cẩm ở chợ. Từ khi học tiếng Anh, Jungkook hay vô giúp bán hàng cho mấy người khách Tây của cửa hàng. Dần dần vốn tiếng Anh khá hơn, cậu bán được nhiều hơn. Mỗi lần như vậy, cô chủ hàng thường cho cậu mười ngàn, hai chục.
- Thế tí nữa đãi hai anh ăn cái gì nào? _ Namjoon cười, hỏi Jungkook.
- Thế hai anh muốn ăn gì ạ?
- Phở vịt quay nhé?
- Vâng ạ!
Jungkook cười tít cả mắt. Phở vịt quay là món yêu thích của cả Jungkook và cả Jin. Sau niềm đam mê làm nhà thiết kế thời trang, có lẽ niềm đam mê ẩm thực được cậu xếp thứ hai. Namjoon nói cậu đãi vậy thôi, lần nào đi ăn uống anh cũng giành trả tiền. Mấy lần đầu tiên rủ hai anh em, Jin liền từ chối. Nhưng nhìn vẻ thất vọng của Namjoon và vẻ tiu nghỉu lồ lộ của Jungkook, sau rốt cuộc Jin cũng đành gật đầu. Bây giờ các quán ăn ngon của xứ Lạng đã quen mặt bộ ba đặc biệt này.
Cuộc sống có lẽ cứ lờ lững trôi như vậy nếu không có một buổi tối Jin vô tình nghe được câu chuyện của bố Jin và bố Jungkook nói với nhau bên bàn rượu.
- Chú tính thế nào đây? Chú nợ anh nhiều lắm rồi đấy. Trả bớt để anh còn nuôi con vợ què nữa chứ! _ Giọng bố Jin oang oang.
- Thì em có bao nhiêu đều đưa cả cho bác rồi.
- Chú nói chuyện buồn cười. Chuyện đấy chẳng bõ vào tiền chú ăn ở nhà anh. Anh đang bảo chú trả nợ cơ mà.
- Jungkook nó cũng đang làm cho nhà bác đấy thôi. _ Bố Jungkook nói yếu ớt.
- Nó thì làm được mấy thứ. Có khi nào mà nó bán hết trứng hết cơm hộ anh đâu. Anh nuôi một con vợ què và một con vịt trời đã mệt lắm rồi. Chẳng lẽ chú bắt anh nuôi cả bố con nhà chú nữa à?
Bố Jungkook cầm cốc rượu run run, nét mặt khổ sở. Bố Jin ngửa cổ nốc một cốc rồi hạ giọng thông cảm:
- Này, chỗ đàn ông với nhau, anh hiểu khó khăn của chú. Thời vận thì chưa tới. Lấy vợ thì toàn lấy nhầm mấy cái thứ chẳng ra thể thống cống rảnh gì cả. Đẻ cho thằng khác thì ra của quý, đẻ cho chú thì rặt một lũ vịt trời vô tích sự. Này, sẵn chú nhắc tới Jungkook. Anh thấy nó dạo này càng phổng phao ra rồi đấy. Hay chú tính đường cho nó qua bên kia làm ăn đi.
Bố Jin vừa dứt câu thì bố Jungkook dằn mạnh cốc xuống bàn, rượu văng tung tóe.
- Bác tính kiểu gì vậy? Nó là con trai em mà!
- Chú cứ bình tĩnh, nghe anh nói hết đã!... Chú đi với anh bao lâu nay cũng biết, đâu phải chỗ nào bên ấy cũng là ổ quỷ đâu. Anh biết một chỗ rất tốt. Má đấy là người Việt. Nó sẽ ưu ái đồng hương hơn chứ. Jungkook nó là trai mới lớn. Chú nuôi nó bao lâu nay, bây giờ cũng phải lấy lại vốn chứ. Hay chú chờ cho thằng đực rựa nào đến cuỗm luôn cả vốn lẫn lãi của chú? Mà anh bảo nhé, thằng bé lớn lên chắc chắn là mỹ nhân đấy. Chỉ cần chăm chỉ một tí, mỗi tháng còn có thể gửi về cho chú dăm ba triệu.
- Làm sao tin được mấy cái ổ bên ấy?
- Chú không phải lo. Má đấy là người quen của anh. Ngày kia lại có chuyến hàng. Chú cứ dẫn Jungkook theo, qua bên ấy nói chuyện với người ta. Không thích thì lại dẫn nó về. Mà anh đảm bảo, chú gặp má đấy rồi, chú lại tiếc là không có nhiều con trai hơn ấy chứ... Anh thấy chẳng có nghề nào sướng như thế nữa đâu. Lũ chúng nó có hơi đàn ông vào là tít cả mắt. Lại còn được trả tiền. Chú cho thằng bé qua đó khéo lại tốt cho nó. Mà chú nuôi nó lớn ngần ấy rồi, phải để nó báo hiếu chú ít nhiều chứ. Cho nó làm bên ấy khoảng chục năm, kiếm kha khá rồi, về lại đây mua đất mau nhà, mở hàng mở quán, lấy chồng đẻ con cũng được hơn ối người ngoài kia... Chú phải nhìn xa trông rộng một tí...
Bố Jungkook ngồi im bất động, không một tiếng phản đối lí lẽ của bố Jin. Ngoài này, Jin sợ đến rụng rời. Jin biết bố mình giỏi thuyết phục người ta bán con bán cháu như thế nào. Jin cũng biết một người bị rượu chè, cờ bạc che mờ lý trí như bố Jungkook sẽ bị bố mình dắt mũi mà thôi. Huống hồ Jin thấy bố Jungkook vốn chẳng yêu thương gì con trai mình. Nước mắt như mưa rớt xuống tay Jin.
Quay lưng bỏ chạy, trong đầu Jin lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: "Làm sao cứu Kookie? Làm sao? Làm sao?". Jin phải tìm sự giúp đỡ ở đâu? Đôi chân anh cứ chạy mãi trong vô thức. Đưa anh tới một ngôi nhà mà anh biết rõ nó ở đấy từ lâu nhưng chưa bao giờ dám bước chân tới.
THÌNH THÌNH THÌNH
Tiếng đập cửa gấp gáp. Namjoon bỏ quyển sách đang đọc xuống, chạy ra mở cửa. Cánh cửa chưa mở hết, một bóng người nhào tới, nắm lấy ngực áo anh, nói trong nước mắt:
-Anh! Cứu em... cứu Kookie... cứu Kookie... em sợ... anh làm ơn... cứu...cứu...
Tiếng nói run rẩy chìm trong cơn nấc nghẹn làm Namjoon chẳng hiểu lời nào. Anh chỉ thấy gương mặt đang nhòa lệ trong tay mình chính là gương mặt anh ngày đêm mong nhớ. Namjoon vòng tay ôm ghì lấy Jin. Vỗ nhẹ lưng Jin, anh hỏi giọng dịu dàng:
- Có chuyện gì vậy em? Nói lại cho anh nghe. Đừng sợ. Có anh ở đây với em rồi. Đừng sợ.
Seuk Jin hức thêm vài tiếng. Ở trong vòng tay Namjoon, Jin bỗng thấy thật yên tâm. Ước gì Jin được anh ôm như thế này mãi... Thấy vật nhỏ trong tay mình thở đều hơn, anh ghì chặt vòng ôm của mình thêm chút nữa. Jin ngước đôi mắt còn đầy vẻ sợ hãi lên nhìn Jin khẩn cầu:
- Anh ơi cứu Kookie với. Bố em tính bán thằng bé sang bên kia. Nó chết mất!!
Lần này đến lượt Namjoon kinh hãi.
- Sao lại như vậy? Em nói rõ anh nghe xem nào.
Namjoon dẫn Jin ngồi vào chiếc trường kỉ bằng gỗ mộc. Anh nghe Jin thuật lại cuộc nói chuyện giữa bố Jin và bố Jungkook. Jin kể về các chuyến làm ăn xuyên rừng của họ, kể những gì Jin nghe được về số phận những người bị đưa qua bên kia biên giới phía Bắc. Namjoon ngồi sát bên Jin, một tay ôm lấy lưng Jin, bàn tay còn lại đặt trên đùi vô tình siết chặt thành nắm đấm. Nếu đó không phải là bố của hai người con trai mà anh quý mến, chắc chắn anh sẽ nện cho mỗi người một trận nên thân.
- Bây giờ phải làm thế nào hở anh?
Seok Jin kể xong, khuôn mặt anh lại giàn giụa nước mắt. Namjoon đưa tay lau nước mắt cho Jin. Làn da mịn màng, gò má ửng đỏ vì xúc động. Thần sắc này của Jin làm Namjoon khao khát được che chở cho Jin. Kẻ si tình ấy đã nguyện sẽ làm tất cả mọi chuyện để Jin được vui vẻ, hạnh phúc.
- Anh nghĩ phải đưa Kookie đi Hà Nội. Anh sẽ gửi thằng bé cho bố mẹ anh. Vòi bạch tuộc của bố em chắc không xuống được tới đó đâu. _ Namjoon nói.
- Ngày kia bố em đi rồi. Anh đưa Kookie đi lúc nào đây?
- Ngay ngày mai! Anh sẽ nhờ bố mẹ anh cho Kookie học thêm một thời gian rồi tìm việc làm tử tế cho Kookie. Hà Nội và Lạng Sơn cũng gần nhau lắm. Sau này anh sẽ đưa em xuống đấy thăm Kookie.
- Có thể không? _ Jin lo lắng hỏi.
- Chắc chắn được! Em yên tâm đi. Bây giờ cũng muộn rồi, để anh đưa em về nhà. Muộn quá để bố em tìm em sẽ không hay. Nhớ giữ bí mật chuyện này nhé, kể cả với Jungkook.
- Em biết rồi ạ.
- Em cố gắng tự nhiên như bình thường nhé. Sáng mai hai anh em dậy sớm đi. Tối nay anh sẽ chuẩn bị hết mọi thứ. Em chuẩn bị cho Kookie vài bộ đồ. Sáng sớm mình ra bến xe luôn.
- Vâng...
Jin nhìn Namjoon. Lần đầu tiên Jin gỡ bỏ hết sự phòng thủ của mình. Ánh mắt Jin nhìn anh đầy ngưỡng mộ, biết ơn và yêu thương. Trên đường đưa Jin về, Namjoon nắm tay Jin nhẹ nhàng, khiến Jin cảm thấy yên tâm vô cùng. Đường về nhà sao ngắn quá.
- Cám ơn anh. _ Jin nói.
- Anh không cần em cám ơn. Anh chỉ cần nụ cười của em.
Seuk Jin mỉm cười, đỏ mặt.
- Nhớ sáng mai đi sớm em nhé. Đã có anh rồi, em đừng lo gì nữa.
Namjoon siết tay Jin một cái rồi buông ra. Lúc này, Jin lại lưu luyến không muốn rời. Quay lưng đi được vài bước, Jin lại ngoái nhìn, Namjoon vẫn đứng đó, vẫy tay chào Jin. Anh chờ Jin bước vô nhà, đóng cổng lại rồi mới quay trở về. Nghĩ đến Jungkook, anh lắc đầu thở dài. Cậu bé đáng thương!
Tối hôm đó có hai người không tài nào ngủ được. Chỉ có cậu bé số phận đáng thương kia, sau một ngày làm việc quần quật, đã ngủ được một giấc ngon lành.------------------------------Cặp NamJin hường phấn quá đê 😍😍😍Mọi người đọc xong thì cho tớ xin 1 sao nha 💜
Từ khóa » Dù Sợ Vẫn Cứ Yêu Wattpad
-
Dù Sợ Vẫn Cứ Yêu - NANA - CHƯƠNG 1: "Anh! Cứu Em... Cứu My..."
-
Dù Sợ Vẫn Cứ Yêu - NANA - Phương Quỳnh - Wattpad
-
[HOÀN](Jikook)(Chuyển Ver) Dù Sợ Vẫn Cứ Yêu (18+) - Wattpad
-
Dù Sợ Vẫn Cứ Yêu - NANA - CHƯƠNG 9: Hoa Hậu Giải Trí ... - Wattpad
-
Story Rankings - Dù Sợ Vẫn Cứ Yêu - Wattpad
-
Dù Sợ Vẫn Cứ YÊU - CHƯƠNG 4: "Phải Dạy Lại Em Cả Cách Thở Nữa"
-
Story Rankings - Dù Sợ Vẫn Cứ YÊU - Wattpad
-
[HOÀN](Jikook)(Chuyển Ver) Dù Sợ Vẫn Cứ Yêu (18+) - Wattpad
-
Dusovancuyeu Truyện - Wattpad
-
[HOÀN](Jikook)(Chuyển Ver) Dù Sợ Vẫn Cứ Yêu (18+) - Wattpad
-
[HOÀN](Jikook)(Chuyển Ver) Dù Sợ Vẫn Cứ Yêu (18+) - Wattpad
-
Chương 14: "Thằng điếm, Mày Cướp Chồng Tao!" (3) - Wattpad
-
[HOÀN](Jikook)(Chuyển Ver) Dù Sợ Vẫn Cứ Yêu (18+) - Wattpad
-
[CHUYỂN VER] [HOPEGA] Dù Sợ Vẫn Cứ Yêu - Wattpad