Chương 15: Thợ Chụp Hình Có Tâm - Tứ Đại Mỹ Nhân - Vnkings
Có thể bạn quan tâm
Sau khi tất cả mọi ngóc ngách trong phòng đều được tận dụng để lên hình, ba đứa bạn lại tiếp tục ra ngoài tìm cảnh tạo dáng. Mặc kệ bọn nó đang sôi nổi hí hửng ngoài sân, tôi ở trong phòng chụp một tấm cận mặt, tải lên facebook ngay cho nóng, đương nhiên là để chế độ xem hạn chế không cho sếp phát hiện. Bên dưới tấm ảnh còn ghi thêm vài dòng:
“Chỉ trong một buổi sáng mình đã đi lạc những ba lần, mà các con đường đó mình đều biết hết đó nha, nhưng mình vẫn đi lạc. Mình thật khâm phục mình quá đi. Mình rất hạnh phúc vì không phải ai cũng có khả năng đi lạc siêu hạng như mình hê hê… Bắn tim.”
Mười giây sau, ba đứa bạn ngoài kia nhấn thích đầu tiên, còn không quên kèm theo bình luận:
Đan The Queen: xinh gái gần bằng ta rồi đó, cố lên!
Ngân Crystal: người đẹp xuất sắc.
Thanh Nguyễn: nhờ chơi với hội bạn thân là mỹ nhân mà mi đẹp lên trông thấy.
Theo quy tắc thứ năm của nhóm: không được chà đạp, sỉ vả, dìm hàng bạn thân khi có người ngoài dưới bất cứ hình thức nào. Vì vậy mỗi khi bình luận công khai chúng tôi đều tâng bốc lẫn nhau, hoặc chỉ gián tiếp sỉ vả đối phương, cho nên bọn nó sẽ bù lại bằng cách dìm hàng không thương tiếc khi chỉ có bốn đứa. Vừa nghĩ Tào Tháo, Tào Tháo liền đến, giọng ba đứa bạn nói vọng vào:
“Lén tụi ta chụp hình đưa lên facebook một mình nha con Mèo Thúi, mi chỉnh sửa, cà mặt mấy lớp mới được như vậy?”
“Có muốn ta chụp hình ảnh hậu trường của mi đăng lên cho mọi người nhìn thấy sự thật không?”
Tôi ở trong phòng chống nạnh lớn tiếng phản bác: “Tụi bay cũng dùng phần mềm sửa ảnh mà dám nói ta hả?”
Ha ha ha… ba đứa bạn mất nết phá lên cười đắc ý.
Đan chuyển đề tài không liên quan: “Mèo, mi gọi cho thằng Hưng xem sao giờ nó chưa đến nữa.”
Tôi vừa tiến ra cửa vừa đáp: “Nó đang trên đường tới.” Tội nghiệp thằng nhỏ, vừa chụp hình tại Vũng Tàu xong liền chạy về Sài Gòn chỉ vì mấy bà chị của nó nài nỉ.
Lúc mà bọn tôi còn sinh hoạt trong nhà thờ, Hưng mới hơn mười một tuổi, nhỏ xíu đen thui, ai ngờ lớn lên nhóc trổ mã đẹp trai cao ráo như bây giờ. Ngày trước nhóc suốt ngày chạy theo tôi cứ như cún con, tôi nghĩ lý do khiến Hưng thích đi theo tôi là vì đã xảy ra một việc:
Sáng chủ nhật như mọi khi, sau khi sinh hoạt xong bọn trẻ thường nán lại chơi đùa vài phút trong nhà xứ rồi mới chịu về. Hưng và một thằng nhóc lớn hơn nó không hiểu vì sao giành nhau cái bong bóng. Lúc nhỏ vì ốm yếu nên nó đương nhiên không đấu lại đứa to con kia, kết quả là cái bong bóng bị rách, nhóc ấm ức bỏ chạy lên sân thượng nhà xứ khóc.
Theo nguyên tắc của tôi: không can dự vào việc của người khác khi họ không mở lời nhờ vả. Nhưng tôi nhớ ra anh Dũng có nói tầng thượng đang sửa chữa, không nên để thiếu nhi lên đó có thể nguy hiểm. Tôi sợ Hưng không cẩn thận sẽ bị thương liền chạy theo ngăn lại. Khi tôi chạy lên đến nơi thì Hưng đã đứng bên hàng rào kẽm gai khóc thút thít, tay vẫn cầm cái bong bóng rách.
Tôi chưa bao giờ đi an ủi một đứa nhóc nào, lại là cái dạng vừa không còn là con nít vừa chưa trưởng thành nữa chứ. Suy nghĩ nhanh vài giây, tôi chậm rãi tiến đến phía sau, đặt tay lên vai nhóc và từ tốn nói: “Đàn ông được sinh ra là để bảo vệ người phụ nữ mình yêu thương. Chị hy vọng em đủ mạnh mẽ để có thể bảo vệ bà của em.” Tôi biết qua hoàn cảnh gia đình Hưng, cha mất sớm, mẹ bỏ đi, chỉ còn bà ngoại nuôi dưỡng nhóc. Vì vậy tôi không muốn xem nhóc là một đứa trẻ vì trẻ con không có khả năng bảo vệ người khác.
Sau khi an ủi Hưng, tôi để lại nhóc một mình và rời đi, trong lòng thầm mắng: Anh Dũng thật là giỏi dọa người, sân thượng đã sửa xong rồi mà không chịu cập nhật thông tin làm tôi chạy muốn hụt hơi.
Thời gian trôi qua thật nhanh, bây giờ Hưng đã là sinh viên, mẹ nhóc cũng đã trở về từ vài năm trước, hy vọng bà sẽ trân trọng và bù đắp tình cảm cho đứa trẻ đáng thương của bà.
“Thằng Hưng đến rồi nè Mèo.” Ngân vui vẻ vào phòng thông báo với tôi.
Năm tháng sống ở nước ngoài khiến Ngân có cái nhìn nghiêm túc về giờ giấc. Nếu đã hẹn thì phải có mặt đúng giờ, chỉ có thể đến trễ tối đa năm phút, nếu không sẽ nghe cô ấy ca bài ca về việc giờ dây thun làm cho chúng ta trở nên trì trệ ra sao, không xem trọng chữ tín như thế nào…
Lo sợ tình huống Ngân thẳng thắn phê bình với Hưng việc đến trễ, tôi đã nói trước với cô ấy rằng Hưng chắc chắn đến trễ bởi vì em ấy chạy từ Vũng Tàu trở về. Thật ngạc nhiên khi Ngân vui vẻ trả lời tôi: “Không sao, chuyện ngoài ý muốn thì không thể trách em nó.”
Hưng đi phía sau Ngân, nhìn thấy tôi liền gật đầu chào: “Chị Minh.”
Tôi vui vẻ nói câu quan tâm: “Đến rồi à, có mệt không?”
Gương mặt lộ vẻ ái ngại, tay vân vê máy chụp hình, giọng Hưng áy náy: “Không chị, em đến trễ.”
“Đến trễ mới tốt, đến sớm mất công đợi mấy chị chuẩn bị.” Tôi nháy mắt trêu đùa.
Nhóc cười hì, khuôn mặt rạng rỡ dù chiếc áo vẫn phảng phất mùi khói xe.
Tuy chụp hình chỉ là nghề nghiệp dư kiếm thêm thu nhập nhưng Hưng tỏ ra khá chuyên nghiệp. Nhóc chỉ đạo bọn tôi tạo dáng, diễn sâu, chọn đạo cụ phù hợp trang phục.
“Chị Đan để tay như vầy nè.”
“Chị Thanh hóp cái bụng vô.”
“Chị Ngân bỏ vòng hoa ra đi, không phải cảnh nào cũng hợp đeo vòng hoa.”
“Chụp cho chị là dễ nhất, mấy chị kia em phải canh máy mệt quá.”
Tôi cười toe toét, miệng tán thưởng: “Bởi, ốm rất có lợi ở nhiều mặt.”
Sau khi Hưng hoàn tất việc chụp hình, nhóc còn nán lại phụ chúng tôi dọn dẹp hậu trường, tôi cũng nhân tiện trò chuyện vài câu với em:
“Sau này tốt nghiệp đi làm, em có định nhận chụp hình nữa không?”
“Còn chưa biết tốt nghiệp xong có xin được việc làm hay không nữa chị.” Hưng đem hết đám hoa lá để gọn lại ở một góc phòng.
“Cũng đúng, vậy cứ giữ nghề tay trái này đừng bỏ, biết đâu sau này em lại thấy đam mê nó.” Tôi mỉm cười tiến đến đưa cái nắp đậy ống kính cho Hưng.
Hưng cầm lấy, đậy nắp, xoay vài vòng vào ống kính, từ tốn đáp: “Thì em đam mê nên mới theo mà.”
Câu trả lời của Hưng khiến tôi khó hiểu: “Vậy sao em không học trở thành thợ chụp hình chuyên nghiệp mà lại theo học ngành công nghệ thông tin?”
Tay vẫn lăng xăng dọn cái này, dẹp cái kia, nhóc nói: “Vì nếu thật sự theo đuổi nghề này phải đầu tư máy tốn kém lắm chị, mà em đâu có nhiều tiền. Hai cái máy chụp cận cảnh và chụp xa này là em phải tích góp cả năm mới mua được. Lâu lâu có người gọi đi chụp ngoại cảnh hay studio vừa kiếm thêm tiền vừa thỏa đam mê. Đã vậy học xong cũng chưa biết có kiếm được việc ổn định để trang trải cuộc sống không. Còn học công nghệ thông tin em nghe nói dễ xin việc nên ngày xưa mới theo học, nhưng bây giờ lại nghe nói nghề này cũng khó xin việc hơn trước rồi.”
Tôi bật cười: “Cái gì cũng toàn nghe nói hết vậy, tương lai của mình mà toàn nghe người ta nói sẽ mau chết yểu lắm em.”
Hưng gãi đầu: “Thôi kệ, lỡ theo rồi nên cũng học cho nó có cái bằng chị ơi.”
“Ừm, chỉ cần em có ý chí thì không sợ, làm người sợ nhất là nhụt chí và lười phấn đấu thôi.”
Để lại phần đồ dùng cá nhân cho mấy đứa bạn dọn dẹp, tôi cùng Hưng ra khỏi phòng. Mỗi khi có khách hoặc cần ngoại giao, tôi luôn là gương mặt đại diện của nhóm và ba đứa kia chính là ba con ở của tôi, nghĩ như vậy khiến tôi sung sướng cười sảng khoái trong lòng. Tiễn Hưng ra đến cổng, trước khi khởi động xe, Hưng nói:
“Em sẽ gửi hình cho chị sau khi chỉnh sửa lại một chút. Em không dám hứa chắc nhưng sẽ cố gắng hoàn thành sớm nhất có thể.”
Tôi vui vẻ đáp lời: “Cám ơn em, đi đường cẩn thận.”
Đợi Hưng đi khuất, Đan mới nói: “Ta nôn quá Mèo, mi nói nó làm lẹ lẹ để tụi mình đăng lên facebook cho rầm rộ.”
Nở nụ cười thân thiện, tôi đáp: “Không nhanh được đâu, nó phải xóa nọng, bóp bụng mỡ cho tụi bay cực lắm.”
“Mất nết.” Đan xù lông khiến tôi phá lên cười sảng khoái.
Thanh lắc đầu ra vẻ kinh nghiệm: “Con Mèo mà cười kiểu đó thì nó nói cái gì cũng đừng có tin.”
Nụ cười thân thiện là thương hiệu của tôi. Đối với người lạ, tôi cười thân thiện để xã giao. Đối với kẻ ganh ghét, tôi cười thân thiện với họ sau khi đã trả đũa thành công. Còn đối với bạn thân, tôi cười thân thiện trước khi chà đạp, dìm hàng chúng nó.
Khi đã yên vị trên xe, tôi quay sang nói với ba đứa bạn: “Lấy mấy tấm tụi mình tự chụp, chỉnh sửa một chút rồi đăng lên facebook cũng lung linh chán.”
Trong khi Ngân tỏ ra thích thú nói: “Mai mốt tụi mình đi chụp hình như thế này nữa đi tụi bay, ta thấy thích rồi đó.”
Thì Đan lại là chuyên gia chuyển đề tài một cách đầy bất ngờ: “Đi trà sữa ở đâu tụi bay?” Đối với Đan, mọi tình huống đều có thể quy về trà sữa.
Tôi lắc đầu ngao ngán, nhắc nhở nhiệm vụ tiếp theo của cô nàng: “Mi không định đi mua vải may áo dài cưới với mắm Dài hả?”
Nhưng không có gì làm khó được Đan, một con nghiện đang mơ giấc mơ trà sữa. Đan đáp nhanh lẹ: “Thì đi mua vải xong rồi trà sữa thẳng tiến.”
Là tín đồ của thực phẩm dinh dưỡng, Ngân liền cằn nhằn: “Toàn là bột béo thôi chứ có chất dinh dưỡng gì đâu, mi uống nó cho nhiều vô để bị tiểu đường rồi ủ một đống bệnh trong người luôn nha.”
Tôi lập tức tách ra khỏi hai đứa bạn đang nhảy điệu nhảy con tôm tranh luận xem trà sữa có chất dinh dưỡng hay không.
Giọng nói bất an lo lắng của Thanh giúp cho cuộc tranh luận của Ngân và Đan ngừng lại dù chưa kịp phân thắng bại: “Ta phải về xem Su su, đi lâu quá sợ lúc nó tỉnh dậy quấy, bà ngoại canh không nổi.”
Và như thường lệ, tôi sẽ đưa ra quyết định cuối cùng: “Vậy ta chở mắm Nhão về trước, Ròm và Dài đi mua vải. Hai tiếng sau gặp nhau ở nhà mắm Dài.”
Khi chúng tôi đi đến đoạn phải rẽ hai hướng khác nhau, Đan cố nói với theo xe của tôi: “Nhớ mua trà sữa nha Mèo. Ta thêm thạch trái cây, pudding khoai môn, phô mai…”
Lẽ ra nên đặt biệt danh cho Đan là em gái Trà sữa. Mỗi khi Đan buồn sẽ nhắn cho tôi: “Ta buồn quá, trà sữa đi Mèo.” Khi vui cô ấy cũng nhắn cho tôi: “Hôm nay có chuyện vui, trà sữa không Mèo?” Hai vợ chồng trốn con đi chơi, bọn tôi còn tưởng Đan đi đâu lãng mạn hâm nóng tình yêu, ai ngờ cô ấy khoe hình lên facebook đang trong quán trà sữa.
Từ khóa » Thợ Chụp Hình Có Tâm
-
Thợ Chụp Ảnh Cưới Có Tâm Nhất Hệ Mặt Trời P#31 - YouTube
-
Thợ Chụp Ảnh Cưới Có Tâm Nhất Quả đất 01 Chụp ảnh Cưới đẹp ...
-
Thợ Chụp ảnh Có Tâm Nhất Hệ Mặt Trời
-
Thợ Chụp ẢNH CƯỚI Có Tâm Nhất Quả đất #1 - Áo Cưới Anh Dũng
-
Tag: Thợ ảnh Có Tâm - Kenh14
-
Mê Phim Nhật - Thợ Chụp Hình Có Tâm Nhất Hệ Mặt Trời. | Facebook
-
Photographer - Anh Thợ Ảnh Có Tâm - Home | Facebook
-
រកឃើញវីដេអូពេញនិយមរបស់ Thợ Chụp ảnh Có Tâm ảnh Cưới | TikTok
-
Thợ Chụp ẢNH CƯỚI Có Tâm Nhất Quả đất 1 - OECC
-
Thợ Chụp ảnh Cưới Có Tâm Nhất Việt Nam: Nhận Vô Số Lời Khen Chỉ ...
-
10 Bí Kíp Chụp ảnh đẹp Bằng điện Thoại Vạn Người Mê
-
Thợ Chụp ảnh Có Tâm Nhất Hệ Mặt Trời - Mocha Video