Chương 159: Biển Người Lớp Lớp - Sở Kiều Truyện - Wattpad

Sở Kiều bị đánh thức bởi tiếng vó ngựa ồn ào tựa sấm, nhanh như vũ bão.

Ba ngày không có gì bỏ bụng ngoại trừ nước tuyết cộng thêm cái lạnh cắt da cắt thịt, Sở Kiều hiện tại đã như nỏ mất đà. Nàng cầm lấy đao lao ra khỏi doanh trướng, bên ngoài sáng rực ánh đuốc, trước mặt là vó ngựa cuồn cuộn như xới tung cả một vùng, tiếng huyên náo vang bên tai không ngừng.

Nàng nghe được có người gọi to tên mình, quay đầu lại thì thấy Hạ Tiêu hai mắt đỏ ngầu, môi đang mấp máy nói gì đó. Thân thể Hạ Tiêu đầy máu, không rõ là máu của hắn hay của người đang đuổi giết hắn.

Sở Kiều cảm thấy đầu kêu *ong ong* không ngừng, không rõ bản thân đang nghĩ gì, muốn cố nghe xem Hạ Tiêu nói gì nhưng làm thế nào cũng nghe không hiểu...

Đây đã là lần thứ tư Triệu Dương tập kích doanh trại. Đại Hạ dường như cũng đã không còn kiên nhẫn, bên tai đều là tiếng chém giết, hộ vệ bên cạnh nàng lần lượt ngã xuống. Càng ngày càng có nhiều kẻ xông về phía này, ào ạt tựa thủy triều. Một hộ vệ lao đến chắn trước người Sở Kiều, tên nhọn xuyên qua đầu người đó rồi dừng lại trước mũi nàng, máu tươi nhỏ xuống từng giọt.

"Bảo vệ đại nhân!" Có ai đó cao giọng hô to, nhưng binh lính ở xa đã không đến kịp, khắp nơi đều là xác binh lính, máu nhuộm đỏ mặt đất.

Gió lạnh thấu xương, tuyết rơi trắng trời, Sở Kiều tự nhủ, đã không còn đường lui thì cứ như vậy đi. Nàng nhẹ gật đầu, khàn giọng lẩm bẩm: "Cứ vậy đi, cứ như vậy..."

Mưa tên chi chít bay ngập trời, xé gió kêu *vùn vụt*. Sở Kiều ngẩng đầu lên nhìn màn tên chết chóc bay đến gần, nhất thời có hơi hoảng hốt.

Nàng có lẽ sắp chết rồi.

Trong khoảnh khắc, thời gian như ngừng lại, ký ức cuồn cuộn quay về, nàng nhớ lại cuộc đời mình, được tổ chức chọn ra từ cô nhi viện, trải qua mười năm khổ luyện, thi vào học viện quân sự rồi gia nhập sở tình báo, liên tục ám sát, nằm vùng, cuối cùng hy sinh vì nước, sau đó đi đến thời loạn thế này, lại một lần nữa trải qua khoảng thời gian mười năm giành giật sự sống.

Sở Kiều đột nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi, mệt mỏi đến độ chỉ muốn buông xuôi bỏ mặc tất cả. Những năm gần đây, cho dù đối mặt với tuyệt cảnh thế nào, nàng chưa từng thôi hy vọng cầu sinh, nhưng hiện tại nàng lại bỗng nhiên không muốn tiếp tục chém giết nữa. Trong đầu không ngừng quanh quẩn suy nghĩ, nàng mệt quá rồi, cứ vậy đi, cứ thế này nghỉ ngơi cũng tốt...

"Đại nhân!" Hạ Tiêu trừng muốn nứt mắt khi thấy Sở Kiều đứng yên tại chỗ, ngẩng đầu nhìn mưa tên lao về phía mình mà không hề tránh né, thân thể sững ra như một trụ băng.

Hạ Tiêu cảm thấy tim như bị xé nát, hắn điên cuồng vung đao, kẻ địch hai bên không ngừng ngã xuống, máu tươi bắn đầy người hắn. Nhưng đối phương liên tục xông lên như thủy triều, ngăn cản bước chân hắn, hắn trốn không thoát, bứt không ra, chỉ có thể trơ mắt nhìn mưa tên lao vun vút về phía nàng.

Tất cả quân lính Bắc Yến trên cổng Long Ngâm Quan cũng trợn tròn mắt nhìn hình ảnh này. Một binh sĩ trẻ tuổi tái xanh mặt, nhũn chân khuỵu xuống trên mặt đất, nhìn thiếu nữ mặt tái nhợt, bi thương khóc to: "Sở đại nhân!"

Từ khóa » đọc Truyện Sở Kiều Truyện Phần 2 - Chương 159