Chuyện Của Beo — -Ở Quê Em, Người Ta Có Từ “cái Thẹp” Cái Thẹp Là...
Có thể bạn quan tâm
See, that’s what the app is perfect for.
Sounds perfect Wahhhh, I don’t wanna- Posts
- Ask me anything
- Archive
-Ở quê em, người ta có từ “cái thẹp” Cái thẹp là một nửa cái lìn. -Hả?! -Ừa. Hồi Iron Man chiếu người ta dịch là “Siêu anh hùng thép” Mấy thằng bạn em cứ “Siêu anh hùng thẹp” -Rồi em có đổi đơn vị như làm toán không? Ví dụ mười cái lìn bằng hai mươi cái thẹp? -Em coi trên mạng có đứa hỏi, mấy anh chị ơi em hỏi mẹ con đẹp không mẹ, mẹ em nói mày đẹp như cái thẹp bà già. “Thẹp bà già” là cái gì vậy mấy anh chị? -Hahahaha trời ơi mẹ gì mà tàn nhẫn quá! Nói con người ta vừa nhăn nhúm tàn tạ vừa còn có một nửa nữa!
More you might like
Tài xế coi vậy chứ nhiều người có tâm lắm em. Anh có ông anh cũng chạy xe nè. Có lần hai vợ chồng kia kêu xe đi tỉnh, mặc cả giá cho rẻ xuống được một chút rồi lên xe ôm theo em bé nhỏ xíu. Suốt đường đi hai người buồn hiu không nói không rằng, ông anh đã nghi rồi. Tới nơi ổng hỏi thì hai người mới thú nhận là thực ra, em bé đã mất rồi. Vợ chồng không có tiền đi xe bệnh viện hay xe tang về quê nên phải kêu xe ngoài rồi giấu tài xế, giả vờ như con đang ngủ. Ông anh kêu thôi chuyến này không lấy tiền, coi như gửi cúng bé.
(via chuyencuabeo)
-Em em! Có đứa nói hả chuyện này là xạo kìa! Nói là hả tài xế mà biết chở người chết người ta đuổi đánh chứ không có chuyện hiền như vậy đâu kìa!
-Tào lao. Nếu là em em cũng làm giống ông tài xế. Người Việt Nam mình quan niệm “nghĩa tử là nghĩa tận". Với lại, nếu mà nói theo mê tín á, thì người ta tin là “cực âm sinh dương", nghĩa là chở người chết hoặc gặp đám ma mình sẽ gặp may mắn.
-Ồ. Vụ “nghĩa tử là nghĩa tận” thì chị biết, thấy rất đúng nè. Còn vụ cực âm sinh dương mà áp dụng cho chuyện này thì chưa nghe. Chắc nó là một niềm tin ít phổ biến hả, chứ nếu không thì xe khách người ta giành chở thi hài rồi đúng không?
-Không không. Giành chở thì không hên, phải tình cờ thôi. Như sáng ra đường đạp cứt chó là hên, nhưng đi kiếm cứt chó mà đạp là ngu.
Ông anh tài xế hay chạy xe khuya. Bữa đó ổng nhận được cuốc đi từ Hóc Môn qua Tân Phú nhưng đến nơi thì thấy khách là ba thằng cỡ mười bốn mười lăm mặc đồ đen thui che áo khoác sùm sụp. Ổng bắt đầu sợ rồi. Trên đường đi, ổng liếc nhìn thấy mặt ba đứa lạnh tanh, càng sợ hơn. Ổng nói anh mệt quá, cho anh ghé nhà thằng bạn kêu nó ra lái phụ cho anh ngồi nghỉ nha. Tụi nó nói không anh ơi tụi em phải đi nhanh ở nhà đang có chuyện gấp. Chạy tới ngã tư có cảnh sát giao thông, ổng tắt hết đèn xe để cảnh sát đuổi theo. Lúc tấp xe vào ổng nói tôi thấy ba đứa này khả nghi, các anh xem giùm. Cảnh sát kêu tụi nó xuống xe, tụi nó không xuống nên phải kêu công an phường tới giải cả tài xế lẫn ba khách về đồn. Ở đồn người ta kiểm tra trong người ba đứa toàn dao với dây thừng. Ông anh sợ xanh mặt nói may còn lớn mạng, từ đó về sau không dám chạy xe khuya nữa.
Bạn biết không, đôi khi tôi nghĩ mình tung hô sáng tạo, nhưng chỉ có những sáng tạo “tốt" mà thôi. Một bài hát phải hay, một bài thơ phải mượt, một điệu nhảy phải đẹp…còn những thứ mà dưới chuẩn ấy thì tốt nhất là giếm cho sâu, đừng cho ai biết những thứ ấy đến từ tôi. Tôi được biết đến từ “cringy", tức là cảm giác xấu hổ giùm khi thấy người khác làm việc gì ngớ ngẩn, và tôi đã dùng từ đó một cách hớn hở. Khi xem ai hát một bài tự chế (trời ơi cringy quá!), khi thấy ai kể chuyện mà không ai cười (cringy!), hay nghe một bài diễn văn vụng về (vãi cringy!). Từ đó cho tôi cảm giác tôi tốt hơn bạn, tôi đủ khôn ngoan để còn ngồi lỳ tại chỗ chứ không ném mình vào sự thử và sai như bạn. Nó còn cho tôi ảo tưởng rằng tôi làm tốt hơn bạn, chỉ là tôi chưa (không) làm thôi. Thực ra, như mọi loại cảm xúc, cringy có giá trị của nó và sẽ không bao giờ mất hẳn. Cảm thấy cringy thì vô hại, nhưng sau đó quyết định sẽ không bao giờ thử điều mình chưa chắc chắn, sẽ chỉ làm ra những thứ hoàn hảo, sẽ đanh đá phán xét người khác vì sản phẩm của họ còn khuyết điểm, thì có hại.
Tôi biết đến workshop này, “khởi nguồn sáng tạo cùng kịch ứng tác", tình cờ thôi. Tôi vốn tò mò về kịch ứng tác đã lâu, kiểu kịch tình huống không có sẵn kịch bản. Tôi nghĩ thử món này sẽ giúp mình ứng biến linh hoạt như hàng xén lâu năm. Còn phần “khởi nguồn sáng tạo" có hiệu quả hay không cũng chẳng sao.
Workshop kéo dài bốn ngày vào thứ bảy chủ nhật, và tôi đã có hai cuối tuần rất vui. Lâu lắm rồi tôi mới được chơi, chơi chỉ để chơi, không cần mục đích lý do, chơi với một trái tim ca hát. Những trò tôi chơi là các hoạt động được lấy từ kịch nghệ, luyện phản xạ nhanh, luyện cách bắt nhịp với người xung quanh, luyện xây dựng tình huống thêm lên thay vì chối bỏ. Chẳng học gì cả, tôi chỉ chơi thôi. Nhưng chơi rồi tôi nhận ra nhiều thứ.
Tôi nhận ra sự tuôn chảy. Trí tưởng tượng tuôn chảy. Sự sáng tạo tuôn chảy. Điệu nhảy, câu chuyện và những kết nối tuôn chảy. Mọi thứ vẫn luôn ở đó, chỉ có điều tôi vặn vẹo chúng quá nhiều, tôi sợ chúng ngớ-ngẩn và không-hoàn-hảo, nên là mất vui.
Tôi nhận ra cảm giác an toàn. Đã lâu lắm rồi tôi mới được ở trong một môi trường không-phán-xét. Không có ý tưởng nào nhảm nhí, không có hành động nào là đáng chê cười. Mọi người chấp nhận và nâng đỡ những mảnh ghép của nhau. Bản ngã cảm thấy an toàn, trí tưởng tượng cảm thấy an toàn. Tôi không có nhu cầu phán xét người khác và phán xét chính mình nữa. Tôi có thể cảm thấy cringy với người khác. Tôi có thể làm người khác cringy. Chẳng sao. Tôi yêu cách mà mọi người trong lớp bảo vệ sự không-phán-xét như gìn giữ một điều thiêng liêng.
Đây là một dạng workshop gieo mầm, nghĩa là bạn sẽ không trở thành diễn viên hay người sáng tạo vĩ đại sau bốn ngày. Bạn được vui chơi quên thời gian sau đó nhận ra gì thì tuỳ ở mỗi người. Đối với riêng tôi, tôi cấy vào tâm trí mình cảm giác, và niềm tin rằng, không hoàn hảo cũng không sao cả. Sau này khi phải bước ra và làm điều mình e dè, tôi sẽ nhớ lại cảm giác an toàn khi tôi ở trong lớp, tôi sẽ nhớ rằng thật ra trong lòng ai cũng sợ và e dè như ai, rằng ai cũng có những ý tưởng ngớ ngẩn hay kỳ khôi, sẽ chẳng ai phán xét mình nặng nề như bản thân mình cả. Thật. Vậy nên cứ thử thôi, cứ làm thôi.
Workshop tổ chức ở Cái Tổ Nhỏ, đường Nguyễn Đình Chính quận Phú Nhuận. Cô giáo của chúng tôi, Ilse, là người thật lòng hào hứng nói có với mọi ý tưởng.
Nếu đã lâu rồi bạn chưa được thả lỏng cả về tâm lẫn trí, bạn cảm thấy có chút mệt khi cứ phải gồng lên tỉa tót ra những ý tưởng hoàn hảo, nếu bạn muốn gặp lại sự tuôn chảy của sáng tạo, cảm giác an toàn không phán xét và niềm vui thuần tuý của sự vui chơi, mời bạn đến lớp.
Mấy bạn gái em từng quen toàn hay ghen. Mà em đâu phải hot boy, đâu có chịch lang tán tỉnh lung tung cả trai lẫn gái, đâu phải nước tương Tam Thái Tử chay mặn đều dùng được đâu!
Lúc trước em chưa biết có kính cận thể thao, nên đeo kính bình thường chơi bóng rổ. Một lần đang chơi thì bị bóng đập vào mặt, bể kính, trầy xung quanh mắt. Từ đó em rất sợ. Em quan tâm tới đồ bảo hộ hơn, em không ngừng mua đồ bảo hộ và mang khi tập nhưng cảm giác sợ vẫn không biến mất. Lúc trước em thích lăn xả vào giữa, tấn công, ghi bàn, nhưng bây giờ vì sợ nên em chỉ chạy ở vòng ngoài thôi.
Ông sếp em vô duyên lắm. Khách hàng kêu sửa thiết kế, em chưa kịp làm gì, ổng ủn em ra, ngồi vô ghế tự chỉnh tới chỉnh lui. Xong rồi tự khen “Đó! Em thấy chưa, sửa một chút là nó khác liền. Sau này em phải chú ý tới tính art của sản phẩm thì mới được.” Em nghĩ trong lòng “cặc!”, nhưng từ phát ra miệng em là “dạ”.
Tim em không khoẻ từ nhỏ. Bởi vậy em quen bạn trai không có lâu. Thằng nào làm em buồn, giận hay mệt tim là em bỏ à.
Bạn trai chị thấy chị không dùng bịch nylon cứ bảo em làm thế để làm gì, bao nhiêu triệu người vẫn cứ dùng bịch nylon cơ mà. Chị bảo kệ, hai đứa không xả bịch nylon hẳn cả đời sẽ cứu được một con cá voi.
butteryplanet recipe on our instagram soon
Bếp núc cho ai?
Đối với tôi, nấu ăn là kỹ năng đứng thứ nhì trong danh sách những việc làm thể hiện tình yêu thương bản thân.
Bình thường, bạn có thể cần kỹ năng thuyết trình một tháng hai lần, kỹ năng làm việc nhóm tuần hai ba lần, kỹ năng vẽ chân mày (vụ này tôi thua. Bà cha cái chân mày!) ngày một lần, nhưng kỹ năng nấu ăn thì tối thiểu hai lần một ngày nếu bạn ngủ nướng quá giờ ăn sáng và tối đa bốn lần nếu bạn là đứa thích bánh trái ăn vặt lia chia. Việc quan trọng như vậy, tôi không muốn giao vào tay người khác. Tôi chưa thể tự chủ lương thực, tức tự trồng ra thực phẩm, nhưng ít nhất tôi muốn tự chủ cách nấu, nguyên liệu và gia vị, cái nào đưa vào người, cái nào không.
Khi còn ở cùng gia đình, tôi chưa từng và cũng không hề quan tâm tới bếp núc. Nấu ăn như một cơ bắp tiêu giảm lặn vào trong đám mỡ. Khi ở riêng rồi, tôi quan tâm tới dinh dưỡng trước khi tới nấu ăn. Kiến thức dinh dưỡng của tôi đủ vững để không bị bịp bởi các “siêu chất", rồi lại tăng cường calcium và gấp đôi protein. Tôi cũng khá biết kết hợp thực phẩm để yên tâm ăn một bữa có lượng thịt nhỏ xinh mà không hoang mang mình thiếu chất. Thế nhưng mà, tôi tiếp cận bữa ăn như công thức hoá học, chất này chất kia, củ này rau nọ, đủ rồi thì ăn không cần phải ngon. Bạn tôi từng nói “mày chỉ làm chín thức ăn chứ nấu cái gì". Cũng đúng, lúc đó tôi chủ yếu luộc các thứ lên với muối, ăn một cách khổ hạnh và tin rằng mình đang khoẻ lắm. Sau một thời gian tôi muốn bỏ chạy khỏi chính mình, đến bữa thì chỉ kiếm cớ ra ngoài ăn, và chợt cảm thông sâu sắc với những gia đình có người nấu ăn dở. Không thể để gạo mốc rau héo trong tủ lạnh mãi, tôi quyết định quan tâm tới nấu ăn.
Tôi không biết nấu, nhưng biết ăn ngon và hay được ăn ngon. Vì vậy tôi học những cách xử lý và chế biến thực phẩm căn bản, rồi vừa nấu vừa nếm đến khi nào đạt được vị mà mình nhắm sẵn trong đầu. Dĩ nhiên chỉ được bảy, tám phần giống tưởng tượng thôi, nhưng đủ cho tôi thấy ngon miệng và vui bụng. Kỹ năng nấu ăn của tôi từ cháo heo lên thành cháo người, rồi cơm người, và đến bây giờ chỉ có món kho là tôi chưa đạt yêu cầu của mình thôi.
Biết nấu ăn rồi, những khi thèm gì tôi quá tay nấu một bữa tràn trề. Những khi người trở bệnh cần ăn canh rau với miso nâu, không biết tìm đâu thì tôi tự nấu. Lúc ở nhà thì nhà tôi quan niệm bệnh là lúc cần ăn cho sướng miệng, mua hủ tiếu cơm sườn đây ăn đi con. Tôi buồn cười lắm, bởi vì bệnh là lúc cơ thể cần ăn những thứ lành sạch nhất, giảm hết mức bột ngọt bột nêm và hoá chất lọt vào người. Biết nấu ăn rồi, tôi tiếc những kiến thức nấu ăn rất thông minh của ông bà ngày xưa, xử lý nguyên liệu này thế nào, kết hợp rau thịt ra sao, vì sao phải làm thế…có khi chỉ là những bước tủn mủn như luộc rau củ với một chút nước tráng nồi và xíu muối thôi là đã khiến rau siêu thị ngọt như rau xịn. Bà ngoại tôi ngày xưa nấu ăn một tháng không lặp lại món nào hai lần. Thế nhưng các con gái của ngoại giờ không nhớ nổi đến một phần ba các công thức ấy, dì thì thích cho đường, dì thì phải có bột ngọt, riêng má tôi là fan bột nêm. Nhưng nếu không cho dùng bột nêm má tôi nấu vẫn rất ngon. Bụt chùa nhà không thiêng, lỗi lầm lịch sử tái diễn, tôi lại leo lẻo ăn chứ không học kỹ năng nấu ăn của má.
Tôi xếp kỹ năng nấu ăn thứ nhì chứ không phải thứ nhất trong các cách thể hiện tình yêu bản thân, là bởi tôi nhớ đến một người bạn gái thân thời trung học. Mẹ bạn nấu ăn rất ngon, nhưng không muốn bạn biết nấu. Mẹ bạn bảo “Con muốn nấu ngon thì đi học một khoá là nấu như thợ luôn. Nhưng biết nấu rồi mắc công cứ phải nấu cho người khác ăn!” Tôi thấy bác phần nào có lý, bởi khi đã là phái nữ mà lại biết nấu ăn, thì bếp núc rất dễ trở thành bắt buộc hơn là lựa chọn. Tuy nhiên, chỉ bởi vì nỗi sợ đó mà phải từ chối kỹ năng quan trọng để chăm sóc mình và sống tự chủ thì tiếc quá. Thế nên tôi xếp nấu ăn thứ nhì, còn thứ nhất sẽ là kỹ năng từ chối bếp núc khi tôi không muốn nấu, hoặc kỹ năng cho phép bản thân mình mặc kệ nguyên liệu tươi ngon ở nhà để đi ra ngoài ăn, khi tôi thật sự cần điều đó.
Chị nhớ hồi đó có cái nạn lừa đảo tin nhắn “Thuỷ đây, mua giúp mình cái thẻ điện thoại mình đang cần gấp.” không? Mẹ em tên Thuỷ. Có lần em nhận được tin nhắn “Thẻ điện thoại cô Thuỷ gửi nạp” kèm theo một dãy số. Hoá ra mẹ em mua thẻ điện thoại cho em, nhờ cô hàng xóm nhắn tin giùm.See this in the app Show more
Từ khóa » đẹp Như Cái Thẹp Bà Già Là Gì
-
— -Ở Quê Em, Người Ta Có Từ “cái Thẹp” Cái Thẹp Là...
-
đẹp Như Cái Thẹp Bà Già Là Gì - GIÁ THÉP 24H.COM
-
Top 14 đẹp Như Cái Thẹp Bà Già Là Gì
-
đẹp Như Cái Thẹp Bà Già Là Gì - Tử Vi Khoa Học
-
Từ điển Tiếng Việt "thẹp" - Là Gì? - Vtudien
-
Cái Thẹp Là Cái Gì
-
Tự điển Tiếng Việt [Archive] - Page 2 - Diễn Đàn Tin Học
-
Thẹp - Wiktionary Tiếng Việt
-
Thẹp Là Gì, Nghĩa Của Từ Thẹp | Từ điển Việt - Anh
-
Các Bạn Thấy Mấy Hình Này Có đẹp Không? - Hoc24
-
Cái Thẹp Là Gì - Học Tốt
-
Đừng Khinh Copyright: Quỳnh Aka X Củ Cải ...
-
1589 Ngọc B13 đẹp Như... - THPT Phan Đăng Lưu Confessions
-
Tiếng Nói Của Cái Tục Trong Văn Nguyễn Huy Thiệp - Tienve
-
Máy Bay Bà Già Thái Lan - Sex Việt Nam Rêm
-
đẹp Như Thẹp Bà Già - YouTube