Chuyên Mục: CỬU NGUYỆT HI

Tác giả: Cửu Nguyệt Hi

Thể loại: Trọng sinh, hào môn, một chút xã hội đen; nữ chính từ nhỏ bị cố tình bế nhầm, lớn lên được trở về vs gia đình thật của mình.

Nhân vật chính: Nghê Gia vs Việt Trạch

Văn án:

Tình yêu chính là một cuộc duyên phận

Thời điểm không quan trọng, dù lúc đó bạn bần cùng, xơ xác đến chừng nào.

Thân phận không quan trọng, dù lúc đó đó bạn hèn kém và tự ti đến bao nhiêu.

Tính cách không quan trọng, dù lúc đó bạn khó ưa ngang ngược đến cỡ nào.

Khi Nghê Gia và Việt Trạch bén duyên, đó chính là lúc tình yêu gõ cửa.”

Trích đoạn yêu thích:

“Nhà các người? Các người?” Nghê Gia dữ tợn cắn răng, bỗng nhiên đau đớn gào lên: “Bị hủy hoại cùng nhà các người còn có cả tôi nữa!”.

“Mẹ động một cái là so sánh con với Mạc Doãn Nhi. Mẹ, con với nó có thể so sánh ư?”.

Nghê Gia vốn tưởng trái tim mình đã tê dại, nhưng giờ phút này lại đau nhức như bị ngàn vạn mũi tên xuyên qua.

Cô hận bản thân mình, hễ đứng trước mặt người nhà là lại yếu đuối kỳ lạ. Cô nào có muốn thế, nhưng nước mắt không nén nổi nữa, cứ thế chảy ào ào.

Giọng cô khản đặc lại nghẹn ngào, giống như tâm tình tuyệt vọng và bi thương của cô lúc này:

“Từ khi Mạc Doãn Nhi còn bé mẹ đã nói, nó là công chúa nhà họ Nghê, là báu vật trời ban cho mẹ. Nhưng mẹ có biết Mạc Mặc nói gì với con không? Nhặt được trong đống rác! Một đứa bé nhặt trong đống rác ra, mẹ nghĩ nó tốt đẹp được đến đâu?”

“Các người lúc nào cũng so sánh con với Mạc Doãn Nhi, được, hôm nay con so lại cho các người xem!”.

“Nó sống như công chúa ở nhà họ Nghê, không lo cái ăn cái mặc, không thiếu thứ gì; con sống cùng mẹ ruột của nó, bị người ta mắng là đồ con hoang, bị vợ cả nhà người ta sai người đuổi theo phải trốn đông trốn tây.

Mùa đông, nó có gia sư đến tận cửa, ngồi trước lò sưởi dạy nó đánh piano; Mạc Mặc tiếp khách của bà ta đến rung giường, đuổi con ra khỏi nhà. Trời âm mười độ, con phải chồm hỗm ngồi nhờ ngoài hàng tạp hóa làm bài tập, lạnh muốn rụng tay cũng không được mua găng tay cho, nếu thành tích không tốt thì không được cấp học bổng, sẽ phải thôi học.

Nó học lễ nghi bàn ăn, học khiêu vũ, học giao tiếp với mẹ; con theo Mạc Mặc, lúc túng thiếu nhất còn phải đóng giả làm ăn mày lừa tiền ngoài đường, bị mắng bị chửi cũng phải liếm mép mà cười, mặt trơ trán bóng vòi cho bằng được!

Nó ở trường hay ở nhà cũng có thể thảnh thơi đọc sách vui chơi, con thì phải giặt giũ nấu nướng làm đủ mọi việc, còn phải đề phòng khách làng chơi của bà ta quấy rối! Con bị người của vợ cả người ta bắt bán cho bọn buôn người! Năm mười tám tuổi, Mạc Mặc còn định bán con cho kẻ khác làm gái!”

Mẹ thân yêu của con, còn muốn con lấy ví dụ so sánh cho mẹ không?”

Bà nội đổ ập xuống ghế, nhắm đôi mắt hằn kín nếp nhăn, nước mắt lăn dài trên đôi má già nua.

Nghê Lạc ngồi ngoài cửa trong bóng tối, bỗng gai mắt kì lạ, cậu nhìn chằm chằm vào hư không, cắn chặt mu bàn tay bật cả máu, nhưng không đau bằng một phần vạn nỗi đau trong lòng.

Còn Trương Lan, biểu cảm khuôn mặt cũng như chết lặng đi.

“Thế nên…” Nghê Gia khóc không thành tiếng, nghẹn ngào hít sâu vài hơi cũng không nói ra lời, lật lại chuyện bao nhiên năm trước, giống như kéo rách miệng từng vết thương một, nhức nhối đến thắt ruột thắt gan.

Trong đôi mắt đẹp của cô chỉ toàn lưu ly trong vắt đang rơi xuống thảm, vỡ vụn thành những bông hoa nhỏ.

“Mẹ có biết lúc con mới đến cái nhà này, con có bao nhiêu mong ước với mẹ không? Nhưng, ngày đầu tiên con đến đây, mẹ có biết mẹ đã bắt bao nhiêu lỗi sai của con không? Hai mươi chín!”.

“Nghê Gia, phải đặt ly trà lên miếng lót ly!”

“Nghê Gia, không được cầm đường viên bằng tay!”

“Nghê Gia, phải bỏ quần áo vào giỏ!”

“Nghê Gia, không được xếp đồ ăn như thế!”

“Mẹ, không ai dạy con, con phải học như thế nào? Con ở trong cái nhà này, không dám làm gì, không dám nói gì, mẹ bèn nói con kì dị xấc láo. Nhưng sáu tháng qua, mẹ đã từng quan tâm đến con chưa? Từng hỏi về cuộc sống trước đây của con chưa? Từng tâm sự với con một lần dù chỉ là vài giây chưa?”

“Con biết mẹ thích Mạc Doãn Nhi. Nhưng con là do mẹ sinh ra. Vì sao mẹ không thử đón nhận con, vì sao lại đẩy toàn bộ trách nhiệm lên đầu con, bảo con không tốt chỗ này không tốt chỗ kia, lúc nào cũng so sánh con với Mạc Doãn Nhi, mẹ bảo con phải thích nó thế nào đây? Mẹ chỉ biết đả kích con cô lập con, còn chưa từng giúp đỡ con lấy một lần, mẹ bảo con phải tốt đẹp hơn thế nào đây?”

“Với một đứa không ai dạy dỗ, không ai chỉ bảo, ngày này qua ngày khác chỉ biết chỉ trích nó vô giáo dục, mẹ có biết là tàn nhẫn lắm không?”

link: https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=390881&tn=thien-kim-dai-chien-cuu-nguyet-hi

Từ khóa » Cửu Nguyệt Hi Wordpress