Chuyện Vui: Ra Mắt Bố Vợ
Có thể bạn quan tâm
Tuần trước Thảo bảo tôi: - Bố bảo tuần này em đưa anh về quê để ra mắt bố mẹ. Anh à, tình yêu của chúng mình sắp đến ngày đơm hoa kết trái rồi, nhưng có toại nguyện hay không vấn đề then chốt vẫn là ở cuộc ra mắt bố em đấy. Để tôi chuẩn bị sẵn tinh thần, Thảo nói sơ qua về tính tình của bố. Rằng bố là người thế này, người thế kia, và cuối cùng tóm tắt lại một câu “bố khác tính lắm!”.
Thú thật, mừng thì mừng đấy nhưng trong tôi nỗi lo cũng bộn lên dầy đặc trong đầu. Tôi đưa ra hết giả thiết này đến giả thiết khác. Rồi mỗi giả thiết đều có phương án giải quyết. Tuy nhiên vẫn cứ rối như canh hẹ. Cuối cùng tôi chép miệng “Thôi đến đâu hay đến đấy, tùy cơ ứng biến…” Thảo đưa tôi về, vừa giáp mặt bố, tôi lễ phép: - Cháu chào bác ạ.
Tôi tưởng bố sẽ vui vẻ đón chào, ai dè, bố cau mặt, nheo mắt rồi buôn thõng: - Không dám… Tôi giật thót mình, lâm luôn vào tình trạng lúng túng: - Dạ… dạ… là cháu chào bác ạ. - Thì tôi đã bảo không dám rồi còn gì. Quá hoảng, tôi ấp úng: - Dạ… bác không dám nhưng… nhưng cháu… cháu cứ chào ạ.
Thảo mỉm cười, nhanh mồm giúp tôi khỏi lúng túng: - Bố ơi đây là anh Hoàng bạn con ạ. Bố Thảo dề môi: - Vâng, tôi biết, mời anh vào nhà xơi nước.
Màn giáo đầu ấy đẩy tôi vào tình trạng mất tự tin. Tôi phải chững lại, hít thật sâu thở phào một cái thật mạnh. Bố Thảo xòe tay chỉ vào ghế: - Mời anh ngồi. Thấy bố còn đứng, tôi đâm ngại, rồi cũng nói: - Dạ mời bác ngồi trước ạ. Bố Thảo lại xì một tiếng, nhếch môi: - Anh chỉ vẽ.
Thảo pha nước xong, rón rén ngồi cạnh bố. Yên lặng giây lát, bố Thảo nhìn tôi hỏi: - Nghe con gái tôi bảo anh là công an, thế ở đấy anh thuộc binh chủng nào? Tôi tự hào, trả lời mạnh mẽ: - Dạ thưa bác cháu ở đội SBC ạ. Bố Thảo trầm ngâm: - SBC à… tốt. Hôm nào anh đưa lực lượng trong đội SBC của anh về giúp xã tôi một buổi nhé.
Tôi giật mình nghĩ “Nhẽ nào ở miền quê thanh bình yên ả này lại cần đến SBC?” Nhìn tôi cái nữa, bố Thảo đủng đỉnh: - Chả là độ này chuột không biết ở đâu ra mà nhiều quá, chúng phá hoại lúa ngoài đồng, phá hoại, rau củ quả trong vườn… thiệt hại lắm. Liếc thấy Thảo hai tay bưng miệng, tôi suýt phì cười, may mà nín được. Bố Thảo nâng chén trà lên miệng, uống xong khà một tiếng, rồi bắt đầu ông hỏi han một thôi một hồi về hoàn cảnh gia đình tôi. Tỉ như bố mẹ anh bao tuổi? Bố mẹ anh làm gì? Nhà anh có mấy anh em? Kinh tế gia đình thế nào…có câu tôi trả lời ngay, cũng có câu tôi chần chừ do dự chút đỉnh.
Tôi để ý mỗi khi tôi trả lời xong, ông ngẫm ngợi rồi gật gù vẻ như tán thành. Sau cuộc phỏng vấn chuyển qua phần trò chuyện, thôi thì đủ thứ, nào là tình hình thời sự trong và ngoài nước, nào là tin tức thể thao văn hóa xã hôi… vv Đang sôi nổi, bỗng nhiên bố Thảo nhìn thẳng vào mắt tôi rồi hỏi : - Anh có thực lòng yêu cái Thảo không? - Dạ thực lòng ạ! - Anh nhất quyết xây dựng gia đình với nó chứ? - Nhất quyết ạ. Ông lại gật gật, trầm ngâm chút nữa, tiếp tục: - Anh quyết lấy cái Thảo như vậy anh coi tôi là bố anh? - Dạ vâng ạ.
Từ khóa » Truyện Cười Ra Mắt Bố Vợ
-
Dằn Mặt Bố Vợ Tương Lai | Truyện Cười
-
Ra Mắt Bố Mẹ Vợ
-
Truyện Cười Gặp Bố Vợ Tương Lai
-
Truyện Cười Ra Mắt Bố Vợ Archives - Đọc Truyện Cười
-
Truyện Cười Bố Vợ Và Con Rể
-
Làm Theo Bố Vợ
-
Ra Mắt Bố Vợ Tương Lai - Truyen Tranh Mau
-
Bố Vợ Nhắc Nhở Con Rể | TRUYỆN CƯỜI HAY
-
Truyện Cười: Bố Vợ Và Chàng Rể - Báo Giáo Dục Thời đại
-
Truyện Cười: Bố Vợ Phải đấm - Dân Việt
-
Chuyện "cười Ra Nước Mắt" Của Bố Vợ Và Con Rể - Doanh Nghiệp
-
Hài Hước Chuyện Ra Mắt Bố Mẹ Vợ Tương Lai - Sức Khỏe - Zing
-
Tổng Hợp Truyện Cười Chàng Rể - Diễn đàn Lê Quý Đôn
-
Truyện Cười Cho Những Chàng Rể, Nàng Dâu