Cô Gái Tháng 5: “Mọi Việc Cuối Cùng Rồi Sẽ ổn, Nếu Không ổn Thì đó ...
Có thể bạn quan tâm
Thứ Sáu, 5 tháng 5, 2017
“Mọi việc cuối cùng rồi sẽ ổn, nếu không ổn thì đó chưa phải là cuối cùng”
Bức thư chưa gửi!
"Lâu lắm rồi con chưa được gặp bố. Có một lần con viết thư cho bố rồi nhưng vì con nghĩ chữ viết bé quá, sợ bố mắt kém bố không nhìn rõ chữ để đọc. Nên hôm nay con ngồi đánh máy tính để cho chữ viết to hơn, bố có thể đọc được. Mà nghĩ lại, không biết bao giờ bố mới được đọc bức thư này đây, lâu quá bố ạ. Từ mùng 8 tết con xuống Hà Nội học rồi, nên tính ra giờ cũng hơn 2 tháng con chưa gặp bố rồi. Mỗi lần con về nhà, con chỉ ước được gặp bố thôi, nơi bố đang ở cách nhà mình có 10’ đi xe máy, ấy thế mà mỗi lần đi ngang qua con bất lực mà chẳng biết làm cách nào để gặp bố. Con mong bố đọc được bức thư này, bố sẽ hiểu được 2 chuyện con muốn tâm sự với bố. Thứ nhất là lỗi lầm của bố, và thứ hai là tình yêu của con, không chỉ riêng mình con mà con mẹ, anh chị, bà…dành cho bố- một tình yêu vĩnh cửu vô hạn. Trên thế giới này, không ai là hoàn hảo cả. Có người sẽ mắc lỗi này, có người sẽ mắc lỗi kia. Nhưng vấn đề không phải cái lỗi nào nặng hơn, mà vấn đề ở đây là cách xử trí và sửa chữa lỗi đó như thế nào. Con biết, bố đã phải vất vả đấu tranh với cái thứ đó như thế nào, một bên là gia đình, một bên là cái ma lực đó. Bố ơi, hóa ra cái ma lực đó nó có sức mạnh khủng khiếp quá bố ạ. Nó nghiễm nhiên cướp đi hạnh phúc gia đình ngay trước mắt mình, dẫu biết nó tồi tệ đến thế, nhưng lực đẩy của con người lại quá bé nhỏ khi sa vào cái đó. Con thấy thương bố, thương những ai đang vướng phải cái đó, là chưa kịp nhận thức được, hay là do nhận thức được nhưng vì lí nào đó mà bị nó cuốn vào cái vòng xoáy không tài nào tháo gỡ được hả bố??? Sống trên đời này, mục đích là gì??? Vậy mà sao nhiều người không biết giữ gìn và sống một cách đúng nghĩa. Hạnh phúc ai cũng ước mong, nhưng nó sẽ biến khỏi tay mình, sẽ tan thành bọt biển khi mình không tỉnh táo và đề phòng bố ạ. Con biết, con biết rằng bố nhận thức được bản thân mình đã sai. Có lẽ những đêm đầu tiên trong đó bố không tài nào ngủ được. Mẹ vì sợ con không học được mà không nói với con câu nào, đến một ngày bỗng dưng con muốn về, liền bắt xe về, bản thân con cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, con về, mẹ không nhìn thẳng vào mắt con. Dường như mẹ đang sợ con biết điều gì. Rồi chị nói với con, phút giây đầu tiên, con bàng hoàng ngỡ ngàng chưa tin vào những điều mà mình vừa nghe thấy, nhưng đến giây thứ 2, nước mắt con bỗng tuôn trào. Hóa ra, mẹ vì con mà không hề nói với con chuyện của bố. Bố vì lo cho con mà cũng tự đấu tranh với cái vòng xoáy đó. Giá như bố mở lòng rồi tâm sự, chắc chắn khi đó sẽ có cách giải quyết. Chuyện đã rồi, con thấy đó không phải đường cùng. Mắc lỗi và sửa lỗi. Cái giá mà bố phải trả tuy rất đắt, đánh mất cả hạnh phúc gia đình vốn dĩ nó đang trong tay bố. Nhưng hạnh phúc và tình yêu thương gia đình dường như nó là một cái gì đó trường tồn mãi mãi. Nên bố đánh mất lần này không có nghĩa là trong gia đình mình không ai yêu thương chăm lo cho bố. Thời gian này là để bố sửa chữa, tự đưa con người bố trở lại con người ngày xưa của bố. Một người bố đáng để con tự hào. Ở trên đời này, không bao giờ được thiếu cảnh giác bố ạ. Bất kì ai, bất kì lời nói nào. Con chưa đến tuổi dạy bố, nhưng đó là những điều con muốn tâm sự cùng bố. Bố hãy suy nghĩ vì lí do gì mà hôm nay bố phải chịu đựng như vậy. Để mai này không phải mắc phải nữa. Dù là gì đi chăng nữa, sự sĩ diện hay gì gì đó không thể nào bằng hai chữ gia đình. Làm gì cũng phải nghĩ đến gia đình. Con biết- bố luôn nghĩ đến gia đình, nhưng vì sự mất cảnh giác, chủ quan, lòng tự trọng hay vì lí do nào khác đã cướp đi tài sản quý nhất trong tay bố đấy bố ạ. BỐ LÀM- BỐ CHỊU-BỐ SỮA CHỮA- đó là cách giải quyết của việc này. Tuy nhiên, BỐ CÓ NHƯ THẾ NÀO- BỐ VẪN LÀ BỐ CỦA CON- CON VẪN LUÔN YÊU BỐ Dù bố làm chuyện gì đi chăng nữa, bố vẫn là bố của con. Có bao giờ bố đánh con đâu, đánh thì cũng chỉ là mấy cái chuyện vặt vãnh ngày xửa ngày xưa con không nghe lời bố, cứ cùng chị Kim Chi chơi cùng nhau rồi lại chạnh chọe nhau. Giờ nghĩ lại con nhớ ngày xưa quá. Con nhớ ngày xưa nhà mình còn ở trên đồi, ngày đó con còn bé, cùng bố mẹ trồng ngô hay trồng gì đó, có một cái cuốc bé xíu, mẹ bảo đào hố nông không trồng được, con vội vàng ôm cuốc mà cuốc một cái hố vừa to vừa sâu, đến trưa bố còn lấy ngô hay khoai về nướng, thơm phức, giữa cái nóng nắng mùa hè được dịu đi phần nào của những cơn gió mát, con nhớ lắm ngày ấy! Con nhớ ngày xưa gia đình mình còn ở trên đồi, cái nhà bé xíu có cái bàn giữa nhà, nhà thì dột, 2 chị em chơi trong nhà, bố mẹ đi làm. Nhớ ngày xưa cứ đòi chị Kim đưa con đi học, mặc cho trời mưa bố mẹ bảo đưa con đi. Ngày xưa, con nhớ hè khi học xong cấp 1, con đang nằm trên giường, bố hỏi con có muốn đi học Nội Trú không, lúc đó lòng con vui sướng vì nghĩ mình sẽ có cơ hội học cùng trường chị Kim chi, được học trường tốt. Thế là bố lại làm hồ sơ cho con đi học ở dưới trường đó. Vì bố quan tâm và yêu thương con nên mới lo cho con đi học. Con cảm ơn bố, vì khi đi học ở trường đó, con có điều kiện học tốt hơn. Mặc dù mỗi tháng con chỉ được về nhà 1 lần. Giờ nghĩ lại, hóa ra con xa nhà cũng nhiều lắm. Từ cấp 2, rồi lên cấp 3, ôn thi đại học cũng không về nhà mấy, lại đi học dự bị một năm, lại học đại học Ngoại Ngữ ở Hà Nội năm nay cũng gần hết năm 3 rồi. Nhưng con biết, bố mẹ luôn yêu thương con. Bây giờ bố đi như vậy, bố cũng phải hiểu, con và mẹ, anh chị cũng yêu thương bố như cái cách mà bố yêu thương con nhé. Hôm nay là ngày mùng 2 tháng 5, sắp đến 17/5 sinh nhật con rồi, sắp đến sinh nhật lần thứ 22 rồi. Con nhớ năm ngoái sinh nhật con, bố nhờ chị Linh gửi cho con hơn 7 trăm. Con rất vui, không phải vì bố cho con tiền là con vui, mà vì bố thương con, nhớ đến sinh nhật con nên bố mới cho con. Con nhớ bố lắm. Cúc cu với Thu Hà mấy ngày đầu cứ nhắc đến bố suốt, cúc cu vẫn nhớ tên bố. Mặc dù bây giờ bố không được gặp 2 đứa nhưng bố đừng buồn, đánh đổi vài năm để trở lại con người tốt, còn hơn là cứ để như vậy rồi về sau không tài nào mà dứt ra được. Mất đi vài năm thôi, nhưng sau này, khi mọi thứ ổn thỏa, về gặp 2 đứa chúng nó cũng chưa muộn bố ạ. Có đôi khi người ta nhìn vào thấy vấn đề này nghiêm trọng lắm, nhưng riêng con con lại nghĩ đó là cơ hội tốt để sửa chữa. Trong đó vất vả, khổ cực, nhưng con mong bố hãy cố gắng lên. Bà thương bố lắm, lúc nào bà cũng hỏi. Giờ con sắp hết năm 3 rồi, 16/5 là con thi xong hết môn, nhưng con vẫn ở Hà Nội để thực tập tiếp. Thực tập xong con về với mẹ. Bố ơi, cũng lạ thật. Vẫn là con, nhưng con bây giờ khác xưa nhiều lắm. Con giờ biết yêu thương bố mẹ nhiều hơn. Ngày xưa con vô tâm, chẳng bao giờ gọi điện về cho gia đình, cũng chẳng bao giờ hiểu được nỗi vất vả của bố mẹ. Cứ chỉ biết cầm tiền của bố mẹ, ăn và học. Chỉ biết nhận mà không biết cho đi. Nhưng giờ con yêu thương bố nhiều hơn, yêu thương mẹ nhiều hơn. Mẹ mình thật cứng rắn bố ạ. Ngoài mẹ nói một kiểu, nhưng con biết mẹ thương bố lắm. Buổi tối con ngủ với mẹ, mẹ cứ bảo “em Tí à, bố ở trong kia chắc bây giờ bố ăn năn hối lỗi lắm rồi”, mẹ cũng tìm hiểu hỏi người này người nọ trong đấy như thế nào, khổ nhiều không bố ạ. Chứng tỏ mẹ rất quan tâm và yêu thương bố. Mẹ không yêu thương bố thì còn ai yêu thương bố nữa. Con năm nay hết năm 3 rồi, con sẽ cố gắng học thật tốt, để sau này kiếm thật nhiều tiền, chăm lo cho bố mẹ. Ngày xưa bố mẹ chăm lo cho con rồi, dù thế nào thì sau này con cũng không để cho bố mẹ về già còn phải lo cho con nữa. Con cũng không biết sau này làm gì, nhưng cứ học xong đã. May mà bố mẹ còn lo cho còn học từ bé, con cảm ơn vì cơ hội này. Vì thế con sẽ dùng tiền của mẹ có ý nghĩa, không tiêu pha chơi bời, con sẽ dồn sức vào học hành, trở thành người có ích.
Bố ở trong kia, có khó khăn vất vả. Nhưng con mong bố, hãy cố gắng đấu tranh lại tất cả mọi thứ, hãy đưa người bố mà con từng tự hào trở về. Bố yêu gia đình, yêu vợ con, con cháu. Bố con giỏi, biết xây nhà, vẽ này nọ, làm bàn làm ghế, mọi thứ trong nhà ngăn nắp…Có việc gì mà bố không biết làm chứ. Ngày xưa con tự hào về bố lắm. Bố hãy làm cho con tự hào thêm một lần nữa, với việc trở lại con người như xưa bố nhé. Tất cả mọi thứ có thể trở về quỹ đạo, nhưng phải thật kiên trì. Rồi đâu sẽ có đó, thời gian trôi qua nhanh lắm. Nên bố đừng để ý thời gian làm gì, hãy để ý những việc mình đang làm, cái mình đang hướng đến. Giữ cho bản thân những suy nghĩ tích cực. Chẳng có cái gọi là đường cùng. Con vừa đọc xong một quyển sách, có nói rằng: “Mọi việc cuối cùng rồi sẽ ổn, nếu không ổn thì đó chưa phải là cuối cùng”. Đường cùng là khi hết hi vọng. Bố còn gia đình, còn con cái, còn cháu, còn tất cả mọi thứ -những thứ này chính là hi vọng của bố đấy. Hãy vượt lên chính mình, làm những điều mà bản thân cảm thấy đúng. Mẹ, con, gia đình mình luôn yêu thương và chờ đợi bố. Cố lên bố của con. Con yêu bố. Con gái của bố 23h05’, Hà Nội, 02.05.2017" Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Bài đăng Mới hơn Trang chủ Đăng ký: Đăng Nhận xét (Atom)Ngủ đúng giờ- Vì một cuộc sống tươi đẹp
Hôm nay là ngày đầu tiên tôi thử thực hiện theo những lời chia sẻ của TS Nguyễn Mạnh Hùng về đề tài mà rất nhiều người, đặc biệt là giới tr...
Tìm kiếm Blog này
- Trang chủ
Giới thiệu về tôi
Unknown Xem hồ sơ hoàn chỉnh của tôi Báo cáo vi phạm |
Lưu trữ Blog
- tháng 5 2017 (3)
Từ khóa » đến Cuối Cùng Thì Mọi Thứ Sẽ ổn
-
An Nhiên - "Cuối Cùng Mọi Thứ Sẽ ổn. Nếu Nó Chưa ổn, Thì... | Facebook
-
Cuối Cùng Mọi Thứ Cũng Sẽ ổn. Nếu Nó Không ổn, Nó Chưa Phải Là ...
-
Cuối Cùng Mọi Thứ Sẽ ổn. Nếu Nó Chưa ổn, Thì Chưa Phải Cuối Cùng.
-
Sau Tất Cả, Mọi Chuyện Rồi Sẽ ổn - Người Chính Trực
-
Top 14 đến Cuối Cùng Thì Mọi Thứ Sẽ ổn
-
[Youth Confessions] Hạt Giống 49: Mọi Chuyện Rồi Sẽ Ổn, Nếu ...
-
Notebook - Mọi Việc Cuối Cùng Sẽ Ổn, Nếu Chưa Ổn Thì ... - Tiki
-
Quote By Sưu Tầm: “Cuối Cùng Thì Mọi Thứ Sẽ ổn, Nếu Chưa ổn Thì Ch...”
-
Mọi Chuyện Cuối Cùng Rồi Sẽ Ổn Thôi - Giang.Pro
-
Đến Cuối Cùng Mọi Chuyện Cũng Sẽ ổn, Nếu Chưa ổn, Chứng Tỏ Vẫn ...
-
Những Quy Tắc Vàng Của Cuộc Sống
-
Hứa đi Em, Rằng Ngày Mai Mọi Chuyện Sẽ ổn
-
Khi Nào Thì Câu Nói “Mọi Thứ Sẽ ổn Thôi” Khiến Người Ta Phát Cáu?
-
Hãy Tin Rằng Mọi Chuyện Sẽ ổn, Sẽ Kết Thúc Tốt đẹp. Nếu Nó Chưa Kết ...
-
Tôi Từng Nghĩ Mọi Thứ Sẽ ổn Khi Trở Thành Người Lớn Review Sách
-
Tôi Từng Nghĩ Mọi Thứ Sẽ Ổn Khi Trở Thành Người Lớn