Có Những Lúc, Chẳng Muốn Làm Gì, Chẳng Thiết Nói...

Dịu dàng một nửa — Có những lúc, chẳng muốn làm gì, chẳng thiết nói... 1.5M ratings 277k ratings

See, that’s what the app is perfect for.

Sounds perfect Wahhhh, I don’t wanna
  • Posts
  • Likes
  • Archive
“Có những lúc, chẳng muốn làm gì, chẳng thiết nói gì. Điều duy nhất có thể làm, chỉ là úp mặt xuống gối, như thể thế giới ngoài kia có tươi đẹp ra sao, thì mình cũng đã nhắm mắt mà khước từ… Hoa nở, hoa tàn, bốn mùa đổi thay, vạn vật đổi dời, sinh... diudangmotnua

Có những lúc, chẳng muốn làm gì, chẳng thiết nói gì.

Điều duy nhất có thể làm, chỉ là úp mặt xuống gối, như thể thế giới ngoài kia có tươi đẹp ra sao, thì mình cũng đã nhắm mắt mà khước từ…

Hoa nở, hoa tàn, bốn mùa đổi thay, vạn vật đổi dời, sinh trụ dị diệt, đến nhanh hay chậm đều có ngày ở cuối đoạn đường. Chỉ tiếc, con người đi một vòng lớn của số phận, đến cuối cùng, cái cần giữ đều không thể giữ được, đau lòng muốn đứt lìa thân xác mà chỉ có thể mỉm cười chấp nhận ly biệt.

Cuộc đời cứ nói, có mất có được, không mất khó được, nhưng nào ai dám chắc thứ đã mất đi sẽ khiến người ta hạnh phúc hơn với thứ có được? Khoảnh khắc tuyệt vọng nhất chính là từ đang có trở thành không có, tuột trôi qua tay không cách gì níu lại.

More you might like

Đừng bao giờ nói ra những lời lẽ khó nghe khi tâm trạng không tốt. Bạn sẽ có nhiều cơ hội để thay đổi tâm trạng, nhưng bạn sẽ không bao giờ có cơ hội thay đổi những gì đã nói ra.

image
ddmn

“Siêu nhân của em,

Em luôn thương yêu anh, nhưng em không nghĩ anh hiểu được điều đó và trân trọng.

Em vẫn nhớ chúng ta, đều như hơi thở; nhưng dù cho em có gọi anh đến khan cả giọng, anh vẫn không thể nghe thấy tiếng em được nữa.

Tất cả rồi cũng sẽ phai nhạt, nụ hôn, mùi tóc, và cả những vết cắn của em.

Chỉ xin anh, đừng đốt thuốc một mình; chỉ cần tưởng tượng cảnh anh lặng im trong màn khói giữa đêm, em đau lòng lắm. Từ nay, hãy giải cứu một thế giới khác, anh nhé.

Chúng ta sẽ ổn thôi. Nếu không dang dở, làm sao mãi nhớ về anh. ”

ddmn

Yêu thương nên là điều nhẹ nhõm nhất trong cuộc đời. Đừng khoác lên nó bài tính khổng lồ giữa cho và nhận.

ddmn

Bạn nên nhớ:

Vào khoảnh khắc xảy ra vấn đề, bạn nhất định phải khống chế được cảm xúc của mình, đừng tức giận, đừng cực đoan nói những lời quá khích, phải hiểu được nhẫn nại.

Nhẫn nại không phải để bạn trốn tránh chuyện này, mà là để tránh làm ra những chuyện mất mặt trong tình huống không kiềm được cảm xúc.

Thời gian qua lâu rồi bạn sẽ dần dần hiểu ra: trong cuộc sống không có bao nhiêu chuyện xứng đáng để chính mình đánh mất đi giáo dưỡng và tầm nhìn.

Có thể quản lý tốt cảm xúc của chính mình, thì bạn chính là nho nhã, khống chế được thái độ của mình thì bạn đã thành công rồi.

Nguồn: 精英智囊

image
ddmn

Không có một thứ cảm giác nào đặc biệt khó tả như cảm giác lúc gặp lại người yêu cũ. Dù chỉ là thấy bóng dáng nhau thấp thoáng đâu đó giữa chốn đông người, hay có một cuộc hẹn gặp mặt trực tiếp bên ly cafe, tất cả cùng giống nhau ở mọi cảm xúc, mọi thời điểm. Với người khác, đó là sự xao lòng hoặc là cả bầu trời nhung nhớ. Còn với tôi, mọi thứ đơn giản và nhẹ nhàng hơn nhiều.

Chúng tôi chia tay nhau đã lâu đủ để nhận ra cả hai đã trở thành một phần của ký ức. Những kỷ niệm đẹp và vui vẻ, cũng đã nhạt màu theo thời gian. Những câu chuyện buồn cùng giọt nước mắt, cũng chẳng còn được nhắc lại. Rồi ai cũng có cuộc sống riêng của mình, cũng bước đi đơn độc, thỉnh thoảng đi ngang vài chốn cũ thân thương, chỉ mỉm cười rồi lại bước tiếp.

Nói theo bạn Anh Khang thì cụm từ “người yêu cũ” nghe rất xót xa. Ừ thì có chút gì đó nghèn nghẹn khi nhắc về, làm con tim không đập bình thường được. Một chút bối rối khó xử. Một chút bồi hồi xúc động. Có ai nằm võng không đưa, có ai gặp lại người xưa không nhìn?

Nhưng rồi sau đó thì sao? Cuộc sống bận rộn sẽ cuốn con người ta đi, cũ mới gì cũng mặc kệ hết. Vài ngày tiếp theo sau cái ngày vô tình chạm mặt người yêu cũ, sẽ rất khùng điên, tâm trạng sẽ lên xuống bất chợt. Nhưng cũng không thay đổi được gì. Và cũng chẳng mong có chuyện gì thay đổi. Bởi trái tim có lý lẽ riêng của nó, nó thích sắp xếp mỗi người vào mỗi ngăn khác nhau, từng giai đoạn, từng thời điểm, đều khác nhau, cấm tiệt hành vi người này cố đạp đổ vách ngăn đó mà leo sang nhà người khác, sẽ mất vui đấy!

Gặp lại người yêu cũ để nhận ra, bản thân mình khác ngày xưa nhiều quá. Cứ tưởng rằng những thành quả có được như ngày hôm nay, đều do mình cố gắng nỗ lực vì một vài mục đích lẫn mục tiêu mà ai cũng có thể thấy được. Nhưng không phải. Hóa ra mình cũng đã từng có thời điên dại, chỉ vì muốn chứng tỏ, muốn thoát khỏi vòng an toàn của chính mình, muốn để cho ai đó biết rằng mình có thể giỏi đến mức nào, có thể làm được những gì.,. những mong muốn trẻ con đó đã trở thành động lực để bản thân mình làm những điều phi thường nhất.

Ngồi nhìn bạn người yêu cũ đi ngang lầm lũi trước mặt, chỉ thấy hình bóng mình của một thời cũng vừa đi ngang cuộc đời. Không còn thấy quá nhiều yêu thương trôi ngang mình, chỉ thấy một phần nào đó ngủ vùi trong mình được đánh thức dậy. Không tốt cũng chẳng xấu, thấy thanh thản lạ lùng.

:)

image
ddmn

Không phải cứ yêu nhau, là sẽ đến được với nhau. Tình yêu còn phải trải qua nhiều thử thách.

Đôi khi, thử thách ấy chính là phép thử cho một tình yêu đích thực. Tình yêu với nhiều thử thách sẽ là một tình yêu vững bền.

image
ddmn sky-full-of-blue Ex File 3

Làm sao chứng minh một người đàn ông yêu mình? Thứ nhất, tiêu tiền cho mình. Thứ hai, bằng lòng cưới mình. Chị nghĩ xem, một người đàn ông vất vả như thế, đổ mồ hôi nước mắt kiếm tiền về, chắc chắn là chỉ chia sẻ với người mình thân nhất. Nói chung, người đàn ông chịu tiêu tiền cho mình không chắc đã yêu mình. Nhưng đàn ông không chịu tiêu tiền cho mình, chắc chắn không yêu mình.

Hai người ở bên nhau lâu như vậy, đồ đạc có thể trả, nhưng hồi ức thì không trả được.

Mỗi giai đoạn khác nhau trong cuộc đời mỗi người sẽ có những người không giống nhau ở lại, rồi sẽ có một vài người đến, có một vài người rời đi. Có những người bạn, chẳng hiểu sao lại đến gần nhau hơn. Có những đôi tình nhân, chẳng hiểu sao lại lạc mất nhau. Cô đơn, là căn bệnh chung của thành phố lớn. Rất nhiều người ở bên nhau không phải là vì thích ở với nhau, mà là bởi vì sợ cô đơn.

image
image
image

Sau khi chúng em chia tay, bên cạnh Mạnh Vân không phải chưa từng xuất hiện cô gái khác. Nhưng mà khi Đinh Điểm cho em xem ảnh của cô gái đó, đến một chút cảm giác lo sợ em cũng không có. Bởi vì bọn họ không hề hiểu Mạnh Vân. Nhưng mà hôm nay lúc cô gái ấy xuất hiện, anh có biết em đã nhìn thấy gì không?

Cái gì?

Ánh mắt không biết sợ hãi đó quen thuộc biết bao, đó chính là em, là em lúc mới quen biết Mạnh Vân. Ánh mắt say đắm khi nhìn người mình thích, sự kiên định và tự tin đó, cô ấy khiến em nhớ về lúc trước. Mạnh Vân cả đêm tăng ca ở công ty, em thậm chí không hề lo lắng, bản thân em sợ bóng tối, nhưng em thà bật đèn lên để ngủ chứ em không để anh ấy trở về. Là em chưa chuẩn bị tốt tâm lý, sự nghiệp của Mạnh Vân ngày càng phát triển là em ngày càng thiếu tự tin. Em cần anh ấy cùng em chứng minh anh ấy yêu em. Em muốn anh ấy dành nhiều thời gian hơn cho em, để chứng minh anh ấy yêu em. Sự cho đi không sợ bị tổn thương ấy, em làm không được nữa. Em của trước đây đâu mất rồi?

- Ông xã à, chúng ta có khi nào không thể ở bên nhau giống Chí Tôn Bảo và Tử Hà không?

- Không có đâu.

- Nếu như anh không cần em nữa thì sao?

- Vậy thì anh sẽ đóng giả thành Chí Tôn Bảo, ở trên con đường đông đúc náo nhiệt nhất, hô to một vạn lần “Lâm Giai, anh yêu em” có được không? Vậy nếu em không cần anh thì sao?

- Vậy thì em sẽ điên cuồng ăn xoài, ăn cho dị ứng tới chết luôn.

- Đừng đừng đừng.

image
image
image
image

Đối với mơ ước trong tương lai khiến tôi bỏ quên những thứ cần thiết trước mắt. Tôi luôn vẽ ra cho Lâm Giai tương lai của chúng tôi. Nhưng mà tôi chưa từng nghĩ, điều cô ấy ngày một quan tâm chính là hiện tại. Cô ấy không còn trẻ nữa, cô ấy muốn thông qua hiện tại để quyết định tương lai. Nhưng mà tôi lại đánh mất hiện tại của cô ấy.

Có lẽ đây gọi là số mệnh đã định, sứ mệnh của tôi chính là ở bên cạnh cô ấy, cho đến khi xuất hiện một người có thể dành hết mọi tâm tư tình cảm cho cô ấy. Còn sứ mệnh của cô ấy, chính là giúp tôi trưởng thành. Bài học cuối cùng, đó chính là sự chia tay của chúng tôi. Dành cả tuổi thanh xuân của mình để thấu hiểu một bộ phim, chỉ khi Tử Hả mãi mãi rời xa Chí Tôn Bảo thì Chí Tôn Bảo mới có thể trưởng thành thành Tôn Ngộ Không. “Trưởng thành” là một từ đau khổ, khi bạn trường thành rồi, bạn không nhất thiết phải đạt được điều gì, mà nhất định sẽ mất đi một vài thứ.

Em cảm thấy, giống như em nhặt được một món hời vậy. Bởi vì, Lâm Giai đã giúp cho anh trở thành một người tốt như vậy. Nên em đang nghĩ, nếu như em xuất hiện trễ đi một xíu thì tốt rồi, em sẽ không biết Lâm Giai là ai, em cũng sẽ không cảm nhận được, anh tốt với em cũng chính là sự bù đắp đối với cô ấy.

Anh là heo hả? Em nói chia tay thì anh chia tay, em nói chia tay anh có thể dỗ dành em mà.

Một người cứ nói rằng người kia sẽ không đi, một người cứ tưởng rằng người kia sẽ giữ lại. 

Phải lòng nhau thì như nắng sớm ngày đông, như hoa rụng vai áo, như tấm bánh ngọt kem mềm có trái dâu tây.

Tươi sáng và diệu kỳ, ban sơ và mầu nhiệm. Rực rỡ bung nở cả vùng trời mà trước đó ta chưa hề nếm trải.

Nhưng sống với nhau thì như nước mưa trong chum, như nấu cơm nhặt sạn, như dưa cà muối vại.

Nghĩa là cần thời gian, kiên nhẫn và lao động từng ngày. Từng ngày một.

-Nhược Lạc-

ddmn

Có câu “Ta đã quá mong mỏi vào một tiếng vợ của người ta, mà quên rằng tiếng mẹ ơi của con mới là điều ta thật sự muốn..”

tuthuongminh
image

"bà đi chầm chậm đấy

tối hôm trước có mưa."

ông vừa nói gì đấy

hột vịt kho nước dừa?

"cái gì mà bánh dứa

sáng sớm phải ăn no."

răng tôi đang đau lắm

không muốn ăn phở bò.

"bà thích sữa bí đỏ?

vậy thêm chiếc bánh tiêu."

cái ông này, già cả

yêu cái gì mà yêu!

-Tác giả: Lam

See this in the app Show more Recently Liked

scenery in different regions of china

china scenery landscape photography travel nature

Từ khóa » Nhiều Lúc Chẳng Muốn Làm Gì