Con Cá Voi Bị Nổ Tung (1/2) - VnExpress Giải Trí
Có thể bạn quan tâm
Paul Jenning -
Nhưng nó không có nghĩa như các bạn có thể tưởng đâu. Nó đại loại hoàn toàn không dính dáng gì đến chuyện tôi xì mũi cả. Hoàn toàn không.
Tôi mang cái biệt danh đó vì chiếc đồng hồ đeo tay.
Nhưng tôi, để tôi kể từ đầu đến đuôi cho các bạn cùng nghe.
Cha tôi và tôi sống trong một chiếc xe thùng làm nhà, trên một cái bãi thuộc cảng Niranda. Gia đình tôi rất nghèo, lúc nào cũng túng thiếu. Cha tôi kiếm sống bằng nghề đánh gốc cây trong các trang trại. Ông đục một cái lỗ vào gốc cây, cho vào đó thỏi thuốc nổ, sau đó ông nấp vào một chỗ vì toàn bộ gốc cây sẽ nổ tung. Rồi cha nhặt nhạnh các mảnh gỗ nằm tung tóe khắp nơi bán làm củi đun.
Công việc chẳng đem lại được bao nhiêu tiền vì thế tôi rất ngạc nhiên khi cha cho tôi một chiếc đồng hồ đeo tay. Tôi reo lên:
- Trời ơi, con cám ơn bố. Tuyệt quá, đồng hồ hiện số hẳn hoi mà có cả hẹn giờ nữa.
Bố cười bảo:
- Con thử hẹn giờ xem nào, sẽ có tín hiệu bằng nhạc đấy.
Tôi ấn nút hẹn giờ. Năm phút sau, đúng 16 giờ, nổi lên se sẽ bản nhạc du dương "Greensleeves".
Tôi sung sướng ôm choàng lấy bố. Ông quả là con người vĩ đại nhất. Ông sẵn sàng dùng khoản tiền này để mua sắm một cái gì đó cho mình trong khi đang dành dụm tiền để mụa một căn hộ theo kiểu trả dần để bố con tôi không phải sống trên bãi để xe nữa. Ôi, người cha nghèo khổ tội nghiệp của tôi. Ông chỉ có vài bộ quần áo lao động, những đôi ủng cũ kỹ, cái mũ dạ dúm dó, chiếc quần bò bẩn thỉu và một chiếc áo khoác nhà binh vai đã sờn. Nhưng với tôi, cha là người tuyệt vời nhất ở cái thành phố này.
Tôi hỏi ông:
- Bố lấy đâu ra tiền thế? Đáng ra bố đừng mua gì cho con mà nên sắm ít quần áo cho bố.
Bố tôi cười gượng và nói:
- Bố vừa kiếm được một quả lớn lắm. Không lâu nữa chúng ta sẽ có tiền.
Tôi không thích, khi nghe ông nói: Một quả lớn lắm. Trong đầu tôi bỗng hiện lên những ý nghĩ đen tối.
- Quả gì kia hả bố? - Tôi hỏi ông.
- Con cá voi, bố sẽ nghĩ cách để tống con cá voi đi.
Tôi thở dài:
- Ôi không, bố đừng dây vào con cá voi, đừng!
Tôi sợ hãi nhìn bố. Thực thà mà nói, tôi sẵn sàng trả lại chiếc đồng hồ đeo tay cho dù nó có chơi bản nhạc "Greensleeves".
Chỗ chúng tôi cách đây ba tuần có một con cá voi bị dạt vào bờ. Đây là con cá voi to chưa từng thấy. Nó dài hơn ba ngôi nhà lớn cộng lại và cao cũng như vậy. Nó bị chết trước khi người ta có thể làm một cái gì đó để cứu nó. Mọi người từ khắp nơi kéo về để xem. Các nhà trọ cũng đầy ắp những kẻ hiếu kỳ. Họ kéo ra bờ biển, đua nhau chụp ảnh. Khách du lịch từ thành phố Men buốc ùn ùn đi xe buýt về. Chưa có ai từng thấy một con cá voi lớn đến như vậy bao giờ.
Nhưng rồi dòng khách du lịch tắt hẳn. Chẳng có ai còn muốn ra bãi biển hoặc lân la đến gần con cá. Nó bắt đầu thối rữa.
Mùi thối bốc lên nồng nặc, thối kinh khủng. Khi có gió nam thổi tới - mà mùa này là mùa gió nam - cả thành phố chìm trong mùi hôi thối không thể chịu nổi. Mọi người không ai rời nhà và đóng kín cửa sổ. Nhưng cũng chẳng ăn thua gì vì mùi hôi thối chui qua kẽ cửa, ống khói và mọi ngóc ngách vào nhà ở. Thật là kinh tởm, dường như ở dưới gầm giường lúc nào cũng có một thùng phân.
Những người đi biển đã dùng tàu kéo để lôi xác con cá ra ngoài khơi, nhưng dây cáp bị đứt. Con cá quá nặng.
Những người của thành phố đeo mặt nạ phòng độc, thử dùng xe ủi nhưng con cá voi không nhúc nhích một li. Cuối cùng người ta đầu hàng và cự tuyệt không chịu đến gần con cá nữa. Lúc đó bố tôi đề nghị nhận giải quyết việc này. Bố nói:
- Nếu tống được con cá voi đi ta sẽ được năm nghìn đôla. Mọi biện pháp đều không ăn thua. Ông thị trưởng đã hoàn toàn thất vọng.
Tôi nhắc lại:
- Năm nghìn đô, như thế đủ để...
Bố ngắt lời tôi:
- Đúng thế, đủ để đặt trước mua một căn nhà trả dần.
Tôi đảo mắt nhìn chiếc xe chật hẹp mà chúng tôi đang ở. Tôi cũng muốn được chuyển sang ở trong một ngôi nhà rộng rãi. Tôi hỏi:
- Nhưng bố định chuyển con cá voi đó đi bằng cách nào?
Bố nói:
- Không phải bố mà là chúng ta. Con sẽ giúp bố một tay. - Bố cười khoái trá.
Tôi ngạc nhiên hỏi:
- Con thì làm được gì? Dòng dây vào răng nó rồi kéo ư? Con chẳng làm gì được đâu!
Bố tôi nói: "Con sẽ leo lên mồm nó và bò sâu vào bụng nó. Như là Jonas. Và sau đó con cho những thanh thuốc nổ vào ruột nó".
Tôi hét lên:
- Sao, bố định đánh thuốc nổ nó à? Đánh thuốc nổ con cá voi?
Bố tôi hể hả nói:
- Đúng thế. Đấy chỉ là đồ trẻ con. Chưa có ai nghĩ đến chuyện nổ tung nó. Thuốc nổ sẽ xé xác nó thành nhiều mảnh nhỏ và nước thủy triều lên sẽ cuốn tất cả ra khơi. Còn cha con ta có thêm năm nghìn đôla.
Tôi đứng ngẩn ra và suy nghĩ một lúc. Tôi tưởng tượng mình chui vào bụng con cá voi. Tôi tưởng tượng đến mùi hôi thối của nó. Rồi tôi lại nghĩ đến người cha nghèo khổ nhưng rất tốt của mình, người đang cố gắng dành dụm tiền để mua một ngôi nhà. Tôi nhìn thấy những bộ quần áo đã sờn rách và cái mũ đã bạc màu của ông.
Tôi nói:
- Vâng, con sẽ làm việc đó.
Bố tôi nói:
- Nào, Troy chúng ta bắt tay nhau. - Và ông chìa bàn tay to lớn màu nâu sẫm về phía tôi.
Tôi bắt tay cha. Đồng ý. Quân tử nhất ngôn. Giờ thì tôi không còn đường rút nữa.
Ngày hôm sau bố và tôi đi với chiếc xe tải cũ kỹ của mình ra bãi biển. Trên thùng xe để các hòm thuốc nổ, dây cháy chậm, dây, rìu và các thứ đồ nghề khác. Càng đến gần bờ biển mùi hôi thối càng bốc lên mạnh hơn. Thối kinh khủng. Bố cho xe chạy sát mép đường. Chúng tôi đeo mặt nạ. Có mặt nạ đỡ mùi hơn nhưng chúng tôi trao đổi với nhau khó khăn hơn. Để nghe được phải hét thật to.
Ngoài bờ biển còn có hai người nữa. Tôi không biết đó là ai vì hai người này cũng đeo mặt nạ.
Bố bảo đó là ông thị trưởng thành phố và cậu con trai ông ta.
Tôi phải giấu tiếng thở dài. Thằng Nick, con trai ông thị trưởng là một thằng đểu. Nó có tính hay ăn cắp nhưng chưa bao giờ bị phát hiện. Nó ăn cắp nhanh như chớp. Ở trường, nếu ai có chiếc bút bi đẹp mà có thằng Nick gần đó thì cầm chắc chiếc bút đó sẽ không cánh mà bay. Mách với thầy cũng chẳng chứng minh thằng Nick lấy, thì đừng có kêu ca làm gì. Nếu không chỉ chuốc lấy sự phiền toái vào thân còn thằng Nick thì vẫn bình yên vô sự.
Bố nói với ông Steal, thị trưởng:
- Thưa ông, chúng tôi không muốn có ai ở đây trong khi chúng tôi làm việc, thuốc nổ nhiều, rất nguy hiểm.
Ông Steal đáp:
- Tôi muốn đích thân xem bố con ông làm việc có chu đáo không. Tôi sẽ để ý thằng Nick, nó sẽ không làm vướng chân bố con ông đâu.
Bố nói:
- Thôi được, vậy thì không được đi khỏi chỗ để cái xe này, không ai được đến gần con cá voi.
Tôi nhìn cái xác con cá voi đang bị thối rữa, hai con mắt nó trông như hai cái đĩa con. Bầy chim hải âu đậu trên cái lưng cao như núi của con cá và rỉa tấm da dai ngoách của nó. Ngay cả với mặt nạ phòng độc tôi vẫn cảm thấy mùi hôi thối thốc vào mũi.
Bố nháy mắt nhìn tôi qua mặt nạ phòng độc và bảo:
- Mỗi lần con cầm hai thỏi thuốc nổ cho vào miệng nó. Tổng cộng là 16 thỏi. Bố cũng thả 16 thỏi qua mũi nó. Cứ mỗi lần thả một thanh thuốc nổ thì để một dây cháy chậm vào cái thùng này.
Cái thùng đó để ngay cạnh Nick, đó là một cái thùng gỗ để trên thùng xe tải.
Chúng tôi gọi nó là cái "thùng đếm". Bằng cách này chúng tôi nắm vững số lượng thuốc nổ đã cho vào con cá voi.
Bố bảo:
- Nếu chúng ta không cho đủ thì những tảng thịt bị phá có thể quá to vì thế cứ mỗi thỏi thuốc nổ con nhớ cho vào thùng một dây cháy chậm. Chỉ có như thế chúng ta mới nắm chính xác số lượng thuốc nổ.
Tôi gật đầu. Giọng của bố qua mặt nạ nghe thật lạ tai.
Thằng Nick nhìn chằm chằm cái thùng đếm của chúng tôi. Tôi cam đoan rằng, nó chế giễu cha con tôi. Thật thế, Nick là một thằng đáng ghét.
Bố tôi tựa cái thang vào con cá voi và leo lên lưng nó. Bố hét lên:
- Trơn lắm! Nhưng cũng khắc phục được thôi.
Tôi nhìn cha vứt hai thỏi dynamit đầu tiên vào mũi con cá. Sau đó tôi đi dọc theo con cá về phía mồm nó.
Tôi cảm thấy rờn rợn khi nhìn vào cái mồm há hốc như một cái hang lớn ẩm ướt. Thỉnh thoảng có một tảng thịt thối rơi đánh bạch từ hàm trên xuống lưỡi. Tôi rùng mình, sau đó đi ra xe tải lấy hai thỏi thuốc nổ đầu tiên. Tôi cho hai dây cháy chậm vào hộp đếm và từ từ đi đến chỗ cái xác thối tha.
Bố tôi dặn:
- Con phải đi vào thật sâu trong bụng nó. Nếu không sẽ phá nổ không đúng. Nhẽ ra bố nên làm lấy việc này, nhưng người bố to quá không chui vào nổi. Con không sợ chứ, hay là...?
Thực thà mà nói thì tôi cũng có sợ. Nếu nhỡ tôi tắc ở trong đó thì sao? Nếu tôi không làm được? Nếu lòng ruột của nó rơi đè vào tôi và chôn sống tôi thì sao? Qua mặt nạ phòng độc tôi tìm ánh mắt cha tôi, tôi nghĩ đến cái bắt tay của mình. Thỏa thuận là thỏa thuận. Tôi lò dò từng bước đi vào cái mõm trơn nhãy, dinh dính và hôi thối mà tim đập như đánh trống.
Bố lại đi tới chõ cái thang của ông để tống nốt mấy thanh thuốc nổ vào mũi con vật. Tôi trơ trọi một mình.
Tôi cẩn thận đi từ từ trên cái lưỡi hôi hám thối tha của con vật. Cứ bước một bước chân tôi lại lún xuống tới mắt cá. Tim tôi đập thình thịch vì sợ hãi. Tôi chiếu đèn pin vào cái hang tối mù mù và thấy vòm lợi trễ xuống. Hai bên vòm có hai lớp sụn trắng và bóng nhẫy. Tôi buộc mình phải bước tiếp. Mỗi lúc vòm trần thấp hẳn xuống tới mức tôi phải quỳ để trượt đi. Chiếc quần bò của tôi ướt sũng vì những chất bầy nhầy.
Bỗng tất cả như thu nhỏ lại thành một cái ống trơn tuột như một khúc dồi. Tôi phải nằm sấp xuống để có thể tiếp tục trườn. Qua chiếc mặt nạ phòng độc tôi nghe rõ nhịp thở của mình. Trong điều kiện ẩm ướt mắt kính bảo vệ bắt đầu bị đọng nước. Tôi không thể. Tôi không thể. Tôi không thể tự chôn mình trong bộ lòng khổng lồ như thế này.
Bỗng tôi lại nghĩ tới người cha nghèo khổ và cái nhà xe cũ kỹ. Tôi lại quyết tâm đạp mạnh chân để nhoài lên và chui tọt vào cái ống. Một tay tôi cầm thuốc nổ, tay kia cầm đèn pin. Nhưng tôi hoàn toàn không nhìn thấy gì. Bốn bề tối đen như mực. Tôi cố nhoài vào sâu hơn nữa, tôi đi tới cái vực đen thăm thẳm và xung quanh tôi toàn những thứ ôi thối vốn là thức ăn của con cá voi đã chết.
Bỗng nhiên tay tôi đụng phải cái gì đó cưng cứng như một bức tường ướt át. Tôi có cảm giác như có gì đang cựa quậy. Quả thực có cái gì đó ngọ nguậy. Ôi, nhung nhúc toàn dòi, là dòi! Tôi đánh rơi mấy thanh thuốc nổ, hét toáng lên và chạy lùi. Tôi giãy giụa, loạng quạng như một con bươm bướm to bị kẹp giữa những ngón tay đi găng cao su.
Tôi trượt xuống mõm và tuột qua lưỡi và nhìn thấy ánh mặt trời chói chang. Để phòng mất hết dũng khí tôi lảo đảo đi tới chiếc xe tải, vớ một lúc bốn thanh thuốc nổ - tôi cũng chỉ có thể mang được như vậy - quẳng bốn dây cháy chậm vào hộp đếm và vội vàng rảo bước tới hàm con cá voi kinh tởm kia.
Lại chui vào đống lòng ruột bầy nhầy. Lại chui ra. Lại vào. Lại ra. Tôi không còn nhớ nổi mình đã ra ra vào vào bao nhiêu lần cái đường ống tối thui ghê sợ đó. Lần nào tôi cũng quẳng dây cháy chậm vào cái hộp đếm. Nhưng cái đống dây đó hầu như không to lên bao nhiêu. Đầu óc tôi quay cuồng, tôi nghe như có tiếng đập thình thình. Cuối cùng tôi không thể đi được nữa. Tôi ngã nhoài xuống cạnh chiếc xe tải. Không có cái gì có thể buộc tôi chui vào đó được nữa.
Bố đếm số dây cháy chậm. Ông nói: "Mười bốn, còn thiếu hai".
Tôi không thể hiểu nổi. Tôi có cảm giác mình đã chuyển hàng triệu thanh thuốc nổ vào đó.
Bố trông thấy tôi đã kiệt sức. Ông nói:
- Đừng sợ nữa. Con đã làm rất tốt. Hai thanh cuối cùng bố sẽ quẳng đại vào mồm nó. Thế là đủ rồi.
Ông đi đến chỗ con cá voi và tống những thỏi thuốc nổ cuối cùng vào mồm nó. Bố nói với ông Steal và Nick:
- Xong xuôi rồi! Tất cả đi chỗ khác, chúng tôi cho nổ bây giờ.
Nick và ông Steal quay đi và tôi trông thấy nó dúi cái gì đó vào túi ngực. Đó là một túm dây cháy chậm.
Tôi sợ muốn nổ tim. Nó đã lấy dây cháy chậm trong hộp đếm. Điều đó có nghĩa là tôi đã quẳng quá nhiều thuốc nổ vào bụng con cá voi. Tôi đã phải chui vào bụng nó nhiều hơn mức cần thiết. Tôi phát điên lên vì tức giận. Tôi ước giá mình được đuổi theo nó và choàng cái tay bẩn thỉu qua người nó. Nhưng tôi ngồi im phăng phắc. Nếu tôi kể với bố, ông sẽ bảo tôi kiểm tra lại số lượng thuốc nổ trong bụng con cá voi mà tôi thì không thể làm được việc đó nữa.
Lê Xuân Hoài dịch
Còn tiếp...
Từ khóa » Cá Voi Bị Nổ Tung
-
1001 Thắc Mắc: Tại Sao Xác Cá Voi Lại Phát Nổ Như Bom? - Tiền Phong
-
Cá Voi Phát Nổ – Wikipedia Tiếng Việt
-
Clip: Xác Cá Voi Trôi Lênh đênh Ngoài Biển Rồi Bất Ngờ Nổ Tung Khiến ...
-
Cá Voi Nổ! Vũ Khí Sinh Hóa To Lớn Nhất Trên Trái Đất - Kenh14
-
Con Cá Voi Bị Nổ Tung (2/2) - VnExpress Giải Trí
-
Clip: Đang Trôi Lềnh Bềnh Trên Mặt Biển, Xác Cá Voi Bất Ngờ Nổ Tung
-
Tại Sao Xác Cá Voi Có Thể Phát Nổ?
-
New Zealand Sợ Xác Cá Voi Phát Nổ - YouTube
-
Những Vụ Cá Voi Phát Nổ Gây Sốc - Zing News
-
Tại Sao Xác Cá Voi Lại Phát Nổ?
-
Cá Voi Phát Nổ - Wikimedia Tiếng Việt
-
Bạn đã Thấy Cảnh Tượng Cá Voi Nổ Tung Xác Chưa | Facebook
-
Video: Xác Cá Voi Phát Nổ Như Bom Khi Có Tác động Của Con Người
-
Cá Voi Nổ Tung, Phun Nội Tạng Ra Ngoài - Khám Phá - Zing News