Con Trai Phố Cổ - Tạp Chí Đẹp

Hồi bao cấp, con giai phố cổ không thích chơi thành hội như ở các “quân khu” Lý Nam Đế hay 1A Hoàng Văn Thụ, chúng thỉnh thoảng cặp đôi và có thể học cùng nhau từ năm cấp Một. Khoảng cuối năm cấp Ba đã nhiều đứa đi xe đẹp, “Phượng Hoàng” hoặc “Mi Pha”, lác đác có đứa được bố mẹ chiều dám chơi hẳn “Pơ giô” cổ cao phanh rút. Những đứa đi “Lơ” (xe đạp Peugeot) thường ở Hàng Đào, Hàng Ngang, cố một tý là bọn ở Hàng Gai, Hàng Bông, phong độ hao hao bắt chước đàn anh khét tiếng Thông “chả cá”. Đạp xe không chậm lắm, mặt lành lạnh nửa như vui nửa như bất cần. Bọn có xe đẹp là bậc thầy của “cưa đường”, một kiểu tán gái chỉ riêng có ở Hà Nội. Đa phần là chúng cưa đổ, vì ngoài chuyện xông xênh dư dật, bọn chúng đều thật sự chân thành. Và các nàng khi bị cưa gần đứt, không hiểu sao thường đổ sầm về phía thằng đi cưa. Bọn con giai phố cổ khi có vợ bỗng trở nên hiền lành, tuy gia trưởng nhưng bọn chúng chung thủy ít “mèo mỡ”, hầu hết đều sống chung với hôn nhân cho đến khi cuối đời, mặc dầu cái thứ lãng mạn trót cưa được kia có khi là một của nợ. Rồi ngày qua ngày, tất cả giờ đây đã quá trung niên. Bọn họ thong thả ăn, tinh tế mặc, chầm chậm sống. Có bọn họ, Hà Nội hôm nay mới có nổi dăm bẩy hàng phở ngon, vài ba quán cà phê thị dân sâu lắng. Bọn họ chẳng chịu là gì, sống nghệ sĩ nửa mùa, rồi trả ơn Hà Nội bằng cách quyết liệt tự nuôi cho mình những thói quen của bao đời Hà Nội. Một đô thị đã nghìn tuổi thì đương nhiên phải có linh hồn. Hoặc hay hoặc dở đâu có quan trọng, chỉ biết nó thăm thẳm mơ màng rêu phong tạo riêng một bản sắc. Phố cổ chính là nơi giữ gìn được đôi chút những mảnh hồn độc đáo ấy. Có phải thế chăng mà cho dù bị dung tục phát triển các phố cổ đến nay vẫn chưa chịu mất.

Mà mất làm sao được, khi trong từng ngôi nhà của nó vẫn luôn có mấy thằng con trai.

Từ khóa » Boy Phố Nghĩa Là Gì