Công Cuộc Rửa Phèn | It Was Spring
Có thể bạn quan tâm
Dạo này nhà ế chỏng gọng y chang con chủ nhà vậy, thiếu điều hồi xưa mới chừng chưa tới 50 follower mà còn thấy xôm tụ hơn giờ trăm lẻ mấy follower đó các chế. Mấy bài viết vì đam mê đơn thuần dẫu biết không ai đọc như kiểu Không Có Giống Cái Universe thì tui hiểu sao nó hẻo, chứ tâm sự mỏng với routine thì…ờ…tui viết nhạt lắm hả?
Mà thiệt ra cho dù thế nào thì tui vẫn viết, tại vì muôn đời nay viết ra là thứ duy nhất tui biết để có thể giao tiếp với suy nghĩ của mình. Cũng có mấy lần tui định làm một cái page dạng blog cá nhân trên Phây Búc, nhưng mà chốn đó lắm thị phi quá, về sau lỡ có thành đại thằn vang danh gần xa rồi chúng thiên hạ lại đào lên chuyện tui rớt Toán Cao Cấp 2 lần hay khuê mật khỉ khô gì đó ra mà khịa thì khổ lắm =))
Quay lại với vấn đề chính, thì mục đích bài viết hôm nay là kể chuyện rửa phèn của tui. Định nghĩa “phèn” là cái gì để mà phải “rửa” thì thú thiệt tui hông có biết đường mà gõ ra đâu. Thôi thì lấy ví dụ vào đề kiểu thế này, bây giờ tự tui dòm lại tui của cấp 2, cấp 3, thậm chí là hồi đầu năm nhất đại học thì tui cũng ngại không dám nhìn vì nhìn…quê quá. Và không phải chảnh hay giả ngầu chứ bạn bè hồi cấp 3 (mà giờ tui không giao thiệp hay liên lạc nữa, chỉ còn con L thôi- hai đứa gặp nhau là coi như họp lớp =)) ) nhìn tui bây giờ hầu như đều không nhận ra tui nữa. Cái này thì một dịp về quê chung xe tui đã mắt thấy tai nghe một thằng cùng lớp nói chứ hông phải nằm chiêm bao. Hay ví dụ dễ hiểu thêm tí nữa là nhân vật đình đám, người nổi tiếng các kiểu, hình hồi đại học fan nhiều khi còn không dám nhìn (con L không dám nhìn Tiêu Chiến hồi đại học, tui thì nhìn Tra Kiệt hồi đó mà nghẹn ngào). Đồng ý là cái trường hợp lên đại học xong cái lột xác xinh lồng lộn ra thì 10 người hết 8 gặp phải, nhưng tui tự nhận tui rửa phèn thành công lắm các chế.
Ở đây tui cũng không muốn làm giọng kẻ cả hay chê ai quê ai phèn, nhưng mà, nói như con L (à nó cũng rửa phèn ngoạn mục lắm, hai đứa Mờ Lờ chung bước rửa phèn) thì nếu cuộc sống là một cuốn tiểu thuyết (văn ngựa đực hay là đam mỹ đều được), thì nếu muốn làm vai chính, bạn phải bị té vực hay là bị đạp xuống Vực thẳm Vô Gian chẳng hạn, rồi comeback cho nó lồng lộn hào quang sáng chói lên. Ở đây không ai kêu các chế té vực đâu, đó là phép ẩm dụ cho chuyện rửa phèn đó- như tui thì giảm cân, làm tóc, sống cho phong cách lên, bần cũng phải sang. Được như vậy rồi thì kể cả cái lúc mệt nhất hay túng quẫn nhất, các gái ra đường vẫn đẹp và tự động cảm thấy có chút đỉnh động lực đi học hay thậm chí là ra chợ mua bó rau về nấu lên ăn cho héo thy. Các gái cỡ lớp 12 hay đang năm nhất đại học- nếu có lượn qua chốn này- thì đọc lấy làm tài liệu tham khảo cùng đàm luận cũng được.

Đó, làm sao cho gặp lại mấy đứa hồi xưa chê mình mà nó phải lấy kính râm đeo vào cho đỡ chói mắt, là thành công mỹ mãn rồi các thím.
Thứ tự là random, không cần theo các bước.
Cái cặp chân mày
Ngắn gọn: tỉa đi. Cái cặp chưn mài nó gần như nắm quyền quyết định ngũ quan nhan sắc khuôn mặt một người, đổi cách kẻ lông mày là nhan sắc đổi ngay tắp lự, mỹ nhân quên kẻ chưn mài mà ra đường thì không khác nào một chế sinh viên năm cuối chạy đồ án. Đi học quên ví tiền phải ôm đùi bạn học xin 4k gửi xe nhưng cái chưn mài không đường nào quên được. Học ca 1 mà ngủ quên đến 6 rưỡi, vào lớp mặt không son phấn kịp nhưng chưn mài thì đã kẻ cho sắc lẻm đem ra chém con khác còn được.
Với những ai có lông mày (là đủ để tỉa ấy, còn không có thì mình fill in the blank là được rồi), chuyện chọn chỗ nào tỉa tạo hình lần đầu là rất quan trọng. Tui đi tỉa chưn mài lần đầu là tháng 9 năm 2016, ở một tiệm tóc ở quê- chỗ mà tui từ nhỏ đã theo mẹ đến mỗi lần mẹ đi làm tóc, làm móng các thứ về sau tui cũng hay ra đó cắt tóc làm móng luôn. Nói cũng hên vì ở cái thị xã nhỏ xíu quê tui, tiệm đấy có thể nói là nhìn tui lớn lên từng tháng từng năm luôn và bà chủ tiệm kiêm tỉa lông mày nhìn dáng mặt mà chọn form rất mát tay. Tui khuyên các thím nên đi cùng mẹ hay ai mà các thím tin tưởng đấy, để họ nhìn lúc thợ thao tác. Lần đầu lúc nào cũng đau rát (à…), các thím nên ra tiệm cho thợ tỉa cạo nhổ cho lông mày theo form chừng 3-4 lần, rồi sau đó cứ tự làm ở nhà cho gọn thôi. Ban đầu lúc mới tỉa xong lông mày các chế nhìn sẽ hơi kỳ kỳ do dòm chưa quen, chứ không phải tự nhiên thấy một hiện tượng lạ, về sau nó càng ngày càng tự nhiên và đẹp.
Dưới đây là đồ nghề tui hành sự 2 tuần/lần với hai con sâu róm phía trên mắt.

Trước tiên là nhổ mấy cọng mọc mất trật tự trước, sau đó là cạo. Nhất định phải thoa kem dưỡng trước khi cạo, nếu không thốn lắm. Ở đây tui tận dụng chai Bioderma Cicabio tui dùng không hợp (vì nó vón cục thấy ớn luôn), hoặc các chế dùng kem dưỡng mắt hết date hay Johnson’s Baby Cream đều được. Sau khi vô form rồi thì có thể cắt bớt mấy cọng dài quá, tui cũng hiếm khi cắt vì thích kiểu rậm rạp tự nhiên =))
Thật ra tui không dám chỉ các thím kẻ/vẽ chưn mài tại vì thú thiệt tui mù tịt. Lần duy nhất dẫn đến chuyện bộ đồ makeup tui có cây chì kẻ lông mày là do cắt bớt lông mày bị lỡ tay nên phải tìm thứ điền vào chỗ trống (cũng vì vậy mà tui hơi ngại dùng kéo).
Hàm răng
Tẩy trắng răng không có gì là sai hay hại hết, nếu các thím thực hiện một cách an toàn. Răng trắng là để tạo thiện cảm và dễ đánh son thôi các thím, combo răng trắng da trắng thì MAC Candy Yum Yum bà mày cũng éo sợ.
Đó giờ bạn bè người quen tui chưa từng thấy ai có hàm răng trắng trên mức trung bình hết, nếu không muốn nói là 10 người thì hết 6 là bị vàng răng. Một phần do ý thức chăm sóc răng của người Việt nói chung mà người dân ở quê (như tui) không tốt cho lắm, cộng thêm ở xứ sở cà phê với trà vào hàng cực phẩm nên sau cùng răng có thể chắc khỏe, có thể sạch, nhưng màu thì thường hay ngả vàng. Và tui thì đủ combo răng hô (nếu bạn đẹp- đó là răng thỏ xinh xắn, còn nếu xấu- dòng thứ răng hôôôôô), ngả vàng (do nghiện cà phê từ hồi 13, 14 tuổi, không bỏ nổi), và hơi thở hay có mùi (do bệnh dạ dày), ngoài ra phương thức cười mỉm giấu răng cũng không áp dụng được do cằm lẹm, ngậm miệng bình thường lại rất kỳ.
Giống như tui nói, các chế không cần chờ Tiêu Chiến đi đại ngôn Crest 3D mới mua ủng hộ, vì riêng cái miếng dán trắng răng của tụi nó đã là một kiểu ánh sáng văn minh nhân loại rồi. Có nhiều sản phẩm làm trắng răng nhưng tui trước giờ chỉ dùng miếng dán Crest 3D. Hàm răng đây đã kinh qua mấy chục miếng Crest 3D loại 30 phút nhưng không bao giờ tui dùng hết một liệu trình 14 ngày của tụi nó cả- phần vì ngán tiền, phần vì sợ thốn quá không ăn uống được. Bảo là tùy cơ địa nhưng các thím phải hiểu là nó tẩy cho trắng răng ra, nên chắc chắn là sẽ ê buốt dù ít dù nhiều. Loại 1 tiếng đồng hồ thì có khi dán tầm 2 miếng đã thấy khác biệt rõ ràng rồi, nhưng bù lại nó thốn đến mức hở miệng và một cơn gió thổi qua cũng đủ khiến các thím tê tái từ cọng tóc trên đỉnh đầu đến cọng lông dưới con bươm bướm thiện lành. Riêng loại lành nhất là Gentle 5 phút thì chả ê chả buốt gì hết, dùng xuyên suốt sương sương cả năm cũng được (theo lời một cô bạn tui quen trên Phây Búc), nhưng loại này ở Việt Nam khó tìm quá.

Cái này là loại Gentle Routine. Răng trắng rồi dùng mấy cái màu son Nhàn phi nương nương hồi chưa vô lãnh cung còn được.
Cách để khắc phục chuyện ê răng là dán cách ngày, và dùng tầm 7 miếng đối với loại 30 phút và chừng 4-5 miếng với loại 1 giờ là được rồi. Nếu hợp thì các chế sẽ thấy răng trắng lên ngay miếng dán đầu tiên kìa, còn không thì dùng vài miếng sẽ trắng. Và lưu ý là cái miếng dán này gây tiết nước bọt rất dã man, khi dùng phải ngậm giấy ăn hoặc bông tẩy trang nếu không enzym nó nhễu nhão rơi vãi dung tục lắm. Kem đánh răng dùng kèm thì không nhất thiết phải là Crest, tui thấy Colgate Optic White bán ở siêu thị dùng cũng rất được.
Và quan trọng nhất, răng trắng rồi các thím cũng nhớ quánh son đừng để son dính răng. Đội huần đội nồi lên đầu cũng không đỡ nhụt với cái cảnh đó. Và tuy mang bệnh dạ dày phải nhai Xylitol ngậm Doublemint liên tục nhưng tui tự thấy nhiều đứa chả biết có mang bệnh không nhưng ý thức giữ hơi thở thơm tho, hay chí ít là đừng-có-mùi của tụi nó về mức âm…nói chuyện nhiều khi muốn nhăn mặt quay chỗ khác lắm nhưng phép lịch sự tối thiểu buộc tui phải chịu đựng cái cảm giác còn bi kịch hơn cả khi dùng Crest 3D loại 1 tiếng kia.

Sau khi cười banh chành khoảng 2 ca học để rồi phát hiện ra son dính răng, tui chỉ thiếu điều lấy cái nồi đội lên nói chuyện cho thong thả…
Cái bo đì
Là cái dáng người các chế ấy. Đây chắc là cái vấn đề tui rén nhất khi nói đến, tại vì nó nhạy cảm quá. Nếu các thím có đọc mấy bài trước thì tui cũng nói qua là không phải tui gầy đét từ trước đến giờ để mà ngồi body shaming người ta- hồi đó tui bị body shaming có chừa khúc nào trên mình ra đâu. Giờ thiên hạ quay ra chê tui gầy quá, thiệt sự mập ốm biếng ăn hay ăn nhiều nó cũng từ cái miệng mà ra- miệng mình hoặc miệng thiên hạ.
Mà thôi nói tí nó lại lan man thành bán thảm. Nếu thật sự dáng các gái mà hơi mũm mỉm, khó mặc đồ thì giảm cân, tập thể dục cho săn chắc lại cũng tốt. Còn nếu cân nặng ở mức trung bình thì tập cho săn chắc với khỏe người. Còn gầy thì tui không biết, tại vì tui bị gió quật té mấy lần rồi. Nói chung là đừng để bị biếng ăn, cũng đừng để mập rồi lại đổ tại hoàn cảnh. Cái dáng người nó cũng ảnh hưởng sức khỏe nhiều lắm, ảnh hưởng đến sự tự tin của mình- mà dáng tui cũng có khỏe khoắn đẹp đẽ gì cho cam, nó suôn đuột tong teo luôn ấy. Tui bóp mồm bóp miệng một phần cũng dễ vì tui không thích đồ ngọt, thậm chí là hơi ghét nữa nên không có chuyện thèm trà sữa, vả lại không ăn cơm mấy năm riết quen rồi nên không gặp cảnh diet thèm cơm. Tui thật ra không đi tập gym mà gym là tui chọn cho giáo dục thể chất ở trường, và vì gầy quá nâng tạ đòn không nổi nên tui bắt buộc phải tự tập thêm ở nhà cho khỏe ra- chứ không có mong ôm đùi giáo viên mà cầu qua môn được.
Tuy câu “Không quan trọng bạn nặng bao nhiêu mà cái quan trọng là trông bạn nặng bao nhiêu” nó khá đúng, nhưng chân lý vẫn là câu “Không quan trọng bạn ăn bao nhiêu mà là bạn ăn cái gì.” Tui không eat clean do tốn kém mà cực đoan quá (có một thời gian tui join group Héo thy lai quích Hana Giang Anh, sau đó tự thấy mình không hợp nên rời nhóm cho khỏe), chỉ là ăn nhiều rau củ với chế biến chủ yếu theo cách luộc thôi. Lên ký một chút là đồ chật không mặc được, chứ gầy đi một chút thì dù gì áo quần cũng vẫn dã chiến mà che thân được thôi các chế.
Mặt tiền
Chính là cái dung nhan, cái nhan sắc, cái ngoại hình các chế. Không phải giỡn chứ cái mặt tiền cho dù không làm cần câu cơm như diễn viên người mẫu nhân vật đình đám được, nhưng nó cũng giúp ích các chế trên đường lấp plot hole đời mình tạo plot twist đời đứa khác nhiều lắm. Dưới đây bao gồm một chuỗi cà khịa móc mỉa, các thím cân nhắc khi đọc 🙂

Không phải chảnh chứ cái hình này vực dậy tinh thần hay lắm. Nên các chế cứ lưu về xài sương sương mỗi ngày là mỗi ngày.
Dưỡng da: Bắt đầu dưỡng da đi nếu các gái chưa từng làm chuyện ấy, và cũng đừng đổ tại hoàn cảnh hay than lười khi nói đến cái vấn đề này. Phàm tui ghét nhất, ghét đến mức ghim hẳn đó luôn khi mà một đứa nhờ tư vấn dưỡng da và sau cùng phán rằng “Thôi dẹp đi”, “Thôi bỏ đi”, “Em làm biếng vl”, “Có cái nào rẻ hơn không” hay bất cứ cái gì tương tự vậy. Nếu có nắm lá ngón trong tay, tao sẽ nhét thẳng vào mọi lỗ trên người mày. Lúc đó ngày mấy mấy giờ tao ngồi ở đâu mà tư vấn tao vẫn còn nhớ nhé…Ở đây các gái không cần dùng đồ đắt tiền- đừng kiểu dùng cả lọ Clinique xong bảo chả thấy tác dụng gì với quầng thâm mắt, cũng đừng có đổi mỹ phẩm xoành xoạch rồi bảo chả thấy thay đổi gì- thay bồ như thay áo riết rồi con bơm bớm giữa hai chân còn chả phân biệt nổi đâu trụ trời đâu phô mai que. Hợp da là được rồi, trên mạng đầy đủ hướng dẫn skincare 3 bước cơ bản và gần nhất là cái nhà này đây cũng có cả mớ bài cà khịa nhưng nhiều thông tin về dưỡng da từ hồi con chủ nhà mới lết vào cấp 3 đến giờ.

“Đựu con đũy kém sang, thật ra mày biết không…”
Với những ai mà mong da trắng sáng lên ấy, dưỡng riết da nó trắng thật đó. Tại vì da tui đây, trắng tới mức thiên hạ đồn tui xài kem trộn, nhưng thề trước giờ đồ dưỡng mặt tui dùng chả có cái nào thuần về dưỡng trắng hết. Còn da cơ thể thì cứ Nivea siêu thị mà quất- xà phòng Kojie San làm da khô đến mức bong tróc thảm thương lắm, nên đừng dùng. À, nhớ dọn cỏ nếu cỏ trên người các thím rậm rạp quá. Cả lông lách nữa.
Sửa soạn mặt tiền trước khi ra đường: Vào vấn đề như này. Lúc đưa con L xem ảnh A Ly trong Thích Khách Liệt Truyện và kể sơ sơ nó nghe mạch phim, con L bạn tui hỏi đại loại là, ê hồi còn làm vương tử Dao Quang 16 tuổi dòm thì đúng là ra thằng Tra Kiệt, mà vong quốc một phát nó makeup mặt tiền lồng lộn lên dữ mậy? Tui mới trả lời, ừ thì hiểu như này, hồi còn học cấp 2 cấp 3 ở quê, tiền bạc bố mẹ bao nuôi đài thọ không thiếu gì, trên mặt tao với mày có mấy khi dính son dính phấn đâu. Rồi lên đại học, túng quẫn phải hít khí lạnh tủ lạnh most of the time, vậy mà đi bỏ rác cũng phải đẹp! A Ly nó không đẹp thì đời nào có người bao nuôi nó. Có ý chí người ta mới thế, ai như…à mà thôi hihi.
Thật ra câu chuyện trên chả giải thích cho cái gì cả, chỉ là phàm những lúc thiếu kink fee support cuộc sống thì cái mặt tiền càng sang và lồng lộn nhất. Bảo là trang điểm thì không hẳn, thật ra tui đi học đi chơi gì thì mặt cũng chỉ có kem chống nắng, phấn phủ, son là xong. Gần đây mới dùng mascara với má hồng (vì da trắng nó như kiểu tờ giấy A4 không điểm nhấn nên tui mới dùng thêm má hường xua tan tí mây mù). Concealer không- vì tui thích hai cái quầng thâm bẩm sinh của mình, eyeliner không- vì mắt tui xài eyeliner loại gì kẻ dạng gì cũng trông như một con phản diện mới chui ra từ vũ trụ cung đấu. Hồi còn cấp 3 tui cứ nghĩ lên đại học đi học sẽ quánh bronzer, highlight, kẻ mắt, phấn mắt lồng lộn các kiểu. Nhưng lý thuyết nó khác thực hành, áp dụng thực tế rồi mới thấy mấy thứ đấy chả cần mà nếu học ca 1 lúc 6h45 sáng thì cũng chả kịp. Gặp bao nhiêu gái năm nhất quánh phấn mắt mấy màu, eyeliner sắc lẻm, tạo khối hóp cả mặt vào, và cũng chính gái đó qua cuối năm 2 đến nền còn không đánh…Lời khuyên là các gái makeup đừng lồng lộn quá, nếu không quen thì chỉ cần thấy mặt mình cần cải thiện gì thì quẹt sương sương thôi, kiểu lông mi cụp thì bấm rồi chải mascara như tui, mỏ nhớ đánh son, đi ra đường đừng quên cái chưn mài.
Nhưng làm ơn đừng có để mặt mộc ra đường. Nói hơi cực đoan chứ giờ mở cổng bỏ rác thì trên mặt tui cũng đã thấm dầu sạch ráo, môi trét son, tóc tai gọn gàng rồi, không hàng xóm lại dị nghị bảo mặt mộc với mặt đã makeup khác nhau một trời một vực. Bởi tui ế chỏng gọng, nên tui luôn nghĩ duyên có thể đến bất cứ lúc nào (chính tại cái của nợ Before Sunrise chứ đâu), mà còn tùy là nó load hết 5 chữ ghép thành duyên hay chỉ load được 3 chữ đầu. Mặt mũi cứ luôn tươm tất, cho dù là ra đường bỏ rác hay ra đầu hẻm mua chai nước mắm, vừa giúp mình thấy tự tin yêu đời, vừa xây dựng một cái hình ảnh chỉn chu trong mắt hàng xóm (mặc kệ họ có để ý hay không, nhưng đời nào mà các bà các cô hàng xóm không để ý một đứa con gái thanh xuân mơn mởn?)
Sang lên
Tui cũng không lớn hơn ai để dạy kiểu kẻ cả, nhưng năm 3 so với cấp 3 hoặc năm nhất thì tui có khả năng cho lời khuyên. Thay vì đi kết bạn với giảng viên thì nên lên trên confession trường mà hóng xem trường này có những cái drama gì thường bị phốt nhất- mà theo kink nguyệt lâu năm thì đó là thang máy và cái nhà vệ sinh. Học văn hóa thang máy đi, còn vào nhà vệ sinh đừng có ngay lúc cao điểm mà đứng selfie 7749 tấm che hết mọe nó gương với bồn rửa, cũng đừng đóng phim quái vật bốn chân hay sáu chân gì đó…à cái này…

Hai vị bạn thân khi một trong hai lỡ làm gì đó quê quê nơi công cộng, phục chế, thêm màu.
Các chế có thể mang khuôn mặt đuổi khách most of the time như tui, có thể nợ môn nhiều như Mộ Dung Ly nợ thiên hạ, nhưng cho dù ăn uống ở quán lề đường hay quán sang chảnh, cho dù là cầu thang chỗ trọ hay cầu thang bộ ở trường, cho dù là tiệm photocopy hay phòng đào tạo aka nơi đào tạo mẹ thiên hạ bố thiên nhiên, thì cũng nhớ hai chữ “sang lên”, là có ý thức, đừng có ôm ấp hôn hít phát cẩu lương cho thiên hạ, là cư xử vừa phải thôi, nói chuyện đủ nghe được rồi, nhớ xếp hàng và ngồi khép chân lại. Người ta nhìn vào các chế, đương nhiên không nhìn được điểm trung bình học kỳ hay số môn các chế rớt, nhưng chắc ăn nhìn thấy cách các chế cư xử. Lơ mơ họ cho lên Hội khẩu nghiệp thì thân bại danh liệt ngay khi còn chưa debut.
Chia sẻ:
- X
Từ khóa » đi Rửa Phèn
-
Bị Chê Phèn Là Gì, Làm Gì để Rửa Phèn để Không Còn Bị Chê Phèn?
-
Phèn Là Gì? Bị Chê Phèn Trên Facebook Là Gì?
-
"Phèn" Là Gì? Bị Chê Phèn Trên Facebook Có Nên Rửa Phèn Hay Không?
-
Linh Được Em Gái Dắt Đi Rửa Phèn | By Linh Ngọc Đàm | Facebook
-
Phèn Là Gì? Bị Chê Trông Phèn Trên Facebook Nghĩa Là Gì?
-
Phèn Là Gì Trên Facebook? Bị Chê Phèn Có Nghĩa Là Gì?
-
Phèn Là Gì? Làm Thế Nào để Không Bị Chê Là Phèn? - Rửa Xe Tự động
-
Bị Chê Phèn Trên Facebook Có Nghĩa Là Gì?
-
Nước Nhiễm Phèn Là Gì? 5 Cách Xử Lý Nước Nhiễm Phèn Hiệu Quả
-
Linh đi Khắp Sài Gòn Giải Phèn Cùng Em Gái | THÍCH THÌ NHÍCH
-
MỘT NGÀY ĐI RỬA PHÈN CỦA UT MINI || Ut Mini - YouTube
-
Đi Rửa Phèn | Có Bản Nhạc Vui Lắm Nha (TikTok Remix 1)
-
Biết Nào Hết Dịch để được đi Rửa Phèn đây :(((( - TikTok
-
Phèn Là Gì? Giải đáp Câu Phèn Trên Facebook Nghĩa Là Gì - Cập Nhật ...