Cùng Anh Lên Đỉnh Vinh Quang_Chương 5.2 - CÁO
Có thể bạn quan tâm
“Cho tới hôm nay, những gì cậu đã chịu thực sự quá nhiều, trong lòng chắc cũng rất buồn đau, khó chịu. Trước bình minh luôn là đêm tối lạnh lẽo, chúng tôi chính là bó đuốc trên con đường cậu tiến về phía trước. Phá tan mọi rào cản, chúng tôi chờ cậu vương giả trở về!”
(Trước khi đọc chương này, mình mong mọi người có thể dành ra ít phút để nghe qua một trong những ca khúc chủ đề của bộ phim ❤ . Đây là bài hát được ‘Miya’ viết cho mối tình đầu năm mười bảy tuổi của mình_không nói mọi người cũng biết người đó là ai mà đúng không.)
Chuyển ngữ: Nại
https://louis263.wordpress.com/
Vài ngày sau, tin tức trên mạng đã bay đầy trời:
[Legend có hi vọng lên ngôi vô địch! Quý Hướng Không đã rời khỏi đội]
[Legend_Xuan (Lâm Dật Hiên) phải ngồi dự bị, theo tin tức nhận được: nguyên nhân là do lên tiếng đòi công bằng cho Quý Hướng Không.]
Hay là…
[đã tìm ra nguyên nhân Quý Hướng Không bị đá: VPG_Summit (Bùi Hi) xác nhận gia nhập Legend.]
Ba cái tiêu đề này chứa một lượng tin tức khiến trong đầu nhiều người bùng nổ một vở kịch lớn, xem hết các tin tức, Khâu Anh vẫn không thể tin được.
‘Quý Hướng Không rời đội’ là đề tài được phân tích ở khắp mọi nơi, mũi nhọn hướng về phía Bùi Hi, mà ngay chính đội tuyển cũng đã chứng minh điều này: Legend quyết định chọn Bùi Hi là đang quyết tâm bắt tay vào xây dựng lại, Quý Hướng Không không hề năm trong kế hoạch tương lai của cả đội.
Sự điều chỉnh nhân lực ở các đội tuyển một phần dựa trên ý kiến của những thành viên chủ chốt, quần chúng ăn dưa không rõ chân tướng cứ thích nhao nhao tỏ vẻ, cho rằng Quý Hướng Không rời đi là điều kiện tiên quyết để Bùi Hi gia nhập Legend.
Nhớ lại khuôn mặt tràn ngập vẻ chân thành của Bùi Hi lúc ở “Mộng Lữ Nhân” rằng: Tôi rất hi vọng có thể cùng đội với cậu ta. Thái dương của Khâu Anh giật bình bịch liên hồi.
Người này luôn miệng tán thường Quý Hướng Không, nhưng rồi kết quả lại khiến anh phải rời đội…
Trăm câu vạn chữ đã đến bên miệng được hun đúc thành một câu nhanh gọn: không hổ là bạn trai của Kiều Hinh!
Khâu Anh tắt trang tin tức đi, lấy di động ra mở wechat rồi gõ một đống lời ủng hộ động viên gửi cho Quý Hướng Không, nhưng lần này cô không đợi anh hồi âm, chỉ hi vọng anh nhận được tin nhắn của mình trong lòng sẽ cảm thấy dễ chịu hơn một chút là cô đã mãn nguyện rồi.
Khâu Anh để di động xuống, khẽ thở dài. Thực sự là ba mươi năm hà đông, ba mươi năm hà tây, nhớ tới hồi bé đi học nhà trẻ có mấy cậu bạn muốn chơi xếp gỗ cùng cô mà đánh nhau túi bụi, hôm nay trăng sao sáng lạn, ‘hoa khôi giảng đường’ đem lòng thầm mến một người mà người ấy lại lâm vào cảnh thê thảm thế này.
Trương Ái Linh từng nói: Gặp người rồi tôi bỗng trở nên rất nhỏ bé, nhỏ bé đến mức như hạt bụi trên mặt đất, nhưng trong lòng tôi thích điều đó. Hơn nữa ở đó còn nở ra một bông hoa…”
Sau khi phát hiện ra tình cảm của mình, cuộc sống của cô càng thêm đầy nhiệt huyết, ngoại trừ chăm chỉ kiếm tiền, hoàn thành việc học, cô còn muốn bước chân lên con đường trở thành một bình luận viên Conquer nổi danh.
Khâu Anh rất quan tâm đến những video kiến thức vể Conquer, mỗi vid cô đều xem mấy lần, còn Screenshorts lại để tiện lưu trữ, buổi tối lúc livestream cô không hát không nhảy nữa mà bắt đầu bình luận những giải đầu lúc trước.
“Từ đầu trận đến giờ, đường trên của đội A chưa Q* trúng phát nào, có thể anh ta đang giả bộ không thể dùng Q trúng để lừa đối thủ.”
(mỗi vị tướng có bốn chiêu thức tương đương với bốn phím Q, W, E, R)
Khâu Anh chuyển góc nhìn : “Đây là một tuyển thủ rất vững vàng, tôi rất ít khi nhìn thấy anh ta mắc sai lầm.” cô vừa dứt lời, vị huynh đệ kia đột nhiên dừng bước, chiêu cuối nhắm thẳng chỗ không người mà ném, một sai lầm trí mạng.
Đạn mạc nhanh chóng xối xả:
“66666!”
“Thế này là một tuyển thủ vững vàng? Hahahah!”
Khâu Anh mặt không đổi sắc nói: “Chiến lược rất khá, chiêu cuối tung ra khép góc chạy của quân địch.”
__Streamer lại bắt đầu buông lời bịa đặt rồi!
__Giả bộ Q không trúng, đây là chiến lược. ok tôi đã học xong.
__Im lặng nghe cô nói bừa nãy giờ nhưng tôi sẽ không bóc phốt cô đâu.
Lúc mới bắt đầu, lời bình luận của cô gặp trăm nghìn sai sót, những lời bình luận đều độc ác chỉ trích cô không hiểu thì đừng có ở đó nói hươu nói vượn. nhưng cô không tức giận, chủ động cùng những cao thủ thực sự ngồi phân tích trận đấu.
Dần dà, việc ngồi nghe Khâu Anh bình luận đã trở thành thú vui mới của rất nhiều trạch nam chơi Conquer.
Mỗi lần Khâu Anh ngồi đọc giao tranh một cách lưu loát, truyền tải chính xác từng chiêu thức và mục đích của nó, khán giả điên cuồng ngồi donate du thuyền, Khâu Anh không kìm được mà thoáng chờ mong, Quý Hướng Không có ở trong số những người này, có khi nào anh đang khoanh tay nhìn cô đang từng bước kiên trì mà cố chấp chạy tới bên anh, khóe miệng anh sẽ cong lên để lộ sự tán thưởng của mình.
Sau khi kết thúc trực tiếp, Khâu Anh mệt mỏi vùi mặt vào lòng bàn tay.
Không biết hiện giờ anh đang thế nào.
—
Thời gian hai người gặp lại nhau nhanh hơn tưởng tượng.
Chủ nhật Khâu Anh cùng bạn học đi dạo trung tâm thương mại, khi trở về thì sắc trời đã tối, bước chân cô chậm rì rì đi bộ về nhà. Sau khi theo ánh đèn xanh băng qua đường cái, đột nhiên cô nhìn thấy một dáng người quen thuộc nổi bật trong đám đông.
Ngây người mất một lát, cả biển người như nước chảy mãnh liệt, tiếng ồn càng thêm ầm ĩ.
Chưa kịp hoàn hồn thì bước chân của Khâu Anh đã nhanh chóng bám theo, dùng toàn lực để đưa mắt tìm kiếm bóng lưng anh, cuối cùng cô nhìn thấy anh đứng ở một góc rẽ, hốc mắt cô chợt đỏ, nhưng chưa kịp vui mừng, cơ thể cô đã cứng đờ ngay tại chỗ.
Quý Hướng Không đang đứng trước mặt cô, cho dù không nhìn thẳng được vào anh nhưng vẫn có thể trông thấy bên sườn mặt là nụ cười bất cần đời quen thuộc. tay anh đang xách theo mấy chiếc túi mua sắm của phụ nữ, tay kia rảnh rỗi xỏ vào túi quần, bên cạnh anh là một người phụ nữ thoạt nhìn còn lớn hơn anh mấy tuổi, tóc dài như thác, dáng người vô cùng nổi bật.
Hai người họ đi rất gần nhau, hai cánh tay dường như dán chung lại một chỗ, chị gái xinh đẹp nghiêng đầu nói chuyện với Quý Hướng Không, anh cũng khẽ cúi người, thân mật kề đến bên tai cô.
Khâu Anh trừng to mắt, trông thấy Quý Hướng Không nhướn mày, không biết anh nói cái gì mà đối phương vừa cười vừa tức, đưa tay đập anh một cái: “Hỏi cậu chuyện chín sự đấy, nghiêm túc chút đi!”
“Vâng vâng vâng.” Quý Hướng Không cong khóe môi: “Chị đừng vội, dục tốc bất đạt.”
Chị gái xinh đẹp trừng mắt nhìn anh: “Suốt ngày một bộ dạng không đứng đắn, chắc cũng chỉ có cậu mới dám nói chuyện với chị như thế.”
Dưới đường xe lướt như bay, bụi mù khiến yết hầu Khâu Anh phát ngứa, cô che miệng lại để không bị ho khan thành tiếng, trong dạ dày dâng lên từng đợt chua chua, khổ sở nhất chính là cô bỗng phát hiện ra, hình như mình không có tư cách gì để buồn cả.
Cô không góp mặt trong cuộc sống của anh, anh ở bên ai, trải qua chuyện gì cô không thể biết được, cuộc sống hàng ngày có chuyện gì xảy ra không, vui buồn mừng giận gì không, nghe bản nhạc nào, đi những nơi đâu cô đều không thể biết.
Khâu Anh muốn mau chóng rời khỏi đây nhưng cỏ dại trong lòng đã lan tràn vượt khỏi kiểm soát của lý trí, cô yên lặng bám theo hai người đó, trong đầu hoàn toàn trống rỗng, không có cách nào tưởng tượng phía cuối con đường sẽ là tình cảnh như thế nào.
Lúc hai người chào tạm biệt, chị gái xinh đẹp đó đưa tay xoa đầu Quý Hướng Không: “Hướng Không, tâm ý của chị chưa bao giờ thay đổi, chỉ cần cậu đồng ý, cảnh cửa nhà chị luôn rộng mở cho cậu.”
Quý Hướng Không ngoan ngoãn cúi cậu, giọng nói thật chậm mà cũng thật dịu dàng: “Em biết.”
—
Thấy anh đang bước về phía mình, Khâu Anh quay đầu bỏ đi, nhưng chưa đi được mấy bước đã va phải một lồng ngực rắn chắc, cô nơm nớp lo sợ ngẩng đầu, trước mặt là Quý Hướng Không với vẻ mặt như cười như không.
Cô tránh sang phải, anh cũng sang phải, cô bước qua trái anh cũng qua trái. Mặt Khâu Anh đỏ lên, biết rõ là tránh không thoát, cô dứt khoát lạnh lùng lên tiếng: “Vị tiên sinh này. Có thể cho tôi xin đường một chút không?”
Quý Hướng Không mở to mắt, nhìn cô đầy hứng thú: “Đi theo tôi tới đây mà giờ lại muốn trốn?”
“Biết tin anh bị đá khỏi Legend tôi vẫn luôn lo lắng cho anh.” Nhớ tới những cử chỉ thân mật của Quý Hướng Không mới người phụ nữ xinh đẹp vừa rồi, Khâu Anh cảm thấy thật chát chúa: “Có điều giờ trông anh vẫn rất tiêu dao nhỉ.”
…
Trong tiệm trà sữa đang phát ca khúc mới nhất của nhóm nhạc hàn quốc Firework, khắp nơi là tốp năm tốp ba những người trẻ tuổi ngồi cùng nhau vui vẻ nói cười. Quý Hướng Không xắn một miếng bán tiramisu bỏ vào trong miệng, ngẩng đầu nhìn Khâu Anh: “Với tư cách là một game thủ chuyên nghiệp, giá trị bản thân bị giám đốc đội tuyển ra sức bác bỏ, anh em tốt vì thế mà bị liên lụy, không có cách nào hoàn thành nhiệm vụ mà đội trưởng trước khi đi đã giao cho, cô cảm thấy tôi rất tiêu dao à?”
Lời nói liên tiếp này của anh khiến Khâu Anh trở tay không kịp, cô lo lắng lắc đầu: “Vừa rồi tôi thấy…tôi, tôi nói bậy đấy…rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
Ánh mắt Quý Hướng Không chợt ảm đạm, anh cúi đầu tùy ý chọc chọc vào miếng bánh: “Cô đừng gửi wechat cho tôi nữa, nick kết bạn với cô chỉ là tài khoản phụ thôi, tôi không dùng.”
“Hả?”
“Cô là người mới bước chân vào ngành bình luận chuyên nghiệp đừng nên có mối quan hệ bào với tôi, sẽ có ảnh hưởng xấu.” anh dừng một chút: “Muốn xào nấu tin tức có thể tìm người kiểu như Bùi Hi đấy.”
Lúc anh nói đến hai chữ ‘Bùi Hi’, bàn tay dùng sức cắm cái dĩa vào trong miếng bánh khiến nó sụt hẳn xuống.
Khâu Anh ngây ngốc chớp mắt mấy cái, không hiểu tại sao anh tự dưng lại chuyển đề tài nói chuyện đến Bùi Hi.
Có thể do trước đó Quý Hướng Không đã uống chút rượu nên cảm xúc không được bình tĩnh tự nhiên như mọi ngày, có điều lời nói vẫn khiến người ta không thể nắm bắt được suy nghĩ bên trong, chẳng được bao lâu, anh lại nói: “Cô và Bùi Hi quen nhau sao?”
Không hiểu sao Khâu Anh hơi chột dạ: “Không quen, chỉ là từng xem đấu giải chung một lần…”
Cô còn chưa nói xong sắc mặt Quý Hướng Không trầm xuống, bờ môi mím lại thành một đường thẳng.
Trong lòng Khâu Anh run lên, không biết có phải mình đã nói sai gì rồi không, chỉ thấy Quý Hướng Không phút chốc đứng thẳng dậy, hai tay đút túi quần, ánh mắt nhìn xuống cô lạnh như băng khiến cô cảm thấy rét run.
Sau một hồi, sắc mặt anh không đổi hỏi: “Tôi với anh ta có giống nhau không?”
Khâu Anh ngây ngẩn, sau đó nhanh chóng lắc đầu: “Không giống, anh đẹp trai hơn anh ta nhiều.”
“Miệng lưỡi thật ngọt.” khuôn mặt căng thẳng của Quý Hướng Không chợt thả lỏng, ánh mắt tà mị nhìn cô: “Cô cũng xinh đẹp hơn mấy cô nàng khác nhiều.”
Khâu Anh đập bàn: “Đừng đánh đông tôi với bọn họ,”
Quý Hướng Không ngồi về chỗ, chế nhạo nói: “Cô có thể nói chuyện cùng anh ta? Không cảm thấy mình đang nói chuyện với một bức tường à?”
“Không có, hai bọn tôi chủ yếu nói chuyện về anh.” Khâu Anh ngẩng đầu nghĩ lại: “Anh ta nói nhiều hơn cả tôi, đều khen anh cả.”
“Cái tên mặt co rút đó cũng có thể khen người khác hả?” Quý Hướng Không hừ lạnh một hơi đầy khinh thường. sau khi ăn hết đồ ăn trong đĩa, qua một hồi lâu Quý Hướng Không đột nhiên chọt vào cùi chỏ của Khâu Anh, nháy mắt ra hiệu: “Bùi Hi khen tôi thế nào? Mau mau, kể lại cho tôi nghe một chút.”
Khâu Anh bị biểu cảm của anh chọc cười, có điều miệng kín bưng không kể cho anh, không ngờ lúc này Quý Hướng Không như thể một quả bóng da đâm thủng, anh cúi đầu, rèm mi dài đổ xuống một hàng bóng mờ mờ.
Rất lâu sau anh mới lại nói:
“Đội trưởng Cris lúc ra đi đã giao lại Legend cho tôi, tôi vừa mới nhận lời đã bị đuổi khỏi đội. tôi hiểu khát vọng giành chức vô địch của họ nên muốn một tuyển thủ có thao tác đứng đầu như Bùi Hi…” Quý Hướng Không nở một nụ cười tự giễu: “Tôi chỉ là một người nửa khen nửa chê, quản lý nói không sai, đại bộ phận mọi người đều không có cách nào hiểu tôi, số tôi trong nghề này cứ phập phồng phập phồng, tôi thường xuyên nghi ngờ bản thân có thực sự thích hợp với thể thao điện tử hay không. Nhưng tuy vậy , tôi đây cái gì đến cũng đã đến rồi, chỉ là lần này A Hiên vì tôi mà bi đẩy xuống ngồi dự bị, thời kỳ phong độ tốt nhất mà cứ thế bị lãng phí khiến tôi thực sự rất khó chịu.”
Trái tim Khâu Anh cũng như bị bóp chặt, đỉnh cao phong độ của một game thủ chuyên nghiệp chỉ ngắn ngủi vài năm, không thể bước lên chiến trường là một loại dày vò khốn khổ vô cùng.
“Năm đó Legend không muốn cho tôi gia nhập, là đội trưởng Cris cố chấp quyết định, vì tôi mà một năm qua anh ấy chịu không biết bao nhiêu lời chửi bới, bị bao nhiêu người chất vấn nói anh ấy bao che khuyết điểm của tôi. Mỗi lần thua trận, anh ấy đều là người chịu áp lực lớn nhất.”
Quý Hướng Không luồn tay vào tóc, năm ngón tay siết chặt: “Tôi không quan tâm người khác nói tôi là phế vật, là một khối u ác tính, là nỗi khiếm khuyết của đội, nhưng nếu vì tôi mà liên lụy người khác…”
Thấy tâm trạng anh càng lúc càng sa sút, Khâu Anh lên tiếng cắt ngang: “Vì vậy anh càng phải nỗ lực vùng lên! Bị chối bỏ thì sao? Người nào xem thường anh, anh cứ dùng thành tích thực sự để vả vào mặt bọn họ!”
Nhớ lại những lời nó không màng tích nghiệp cho miệng của mấy người đó mà Khâu Anh tức trào máu: “Đội trưởng Cris từ đầu đến cuối đều tin tưởng anh, hi vọng anh có thể thay anh ấy tiếp tục thi đấu, anh ấy dù gì cũng là đệ nhất Conquer Trung Quốc, điều đó chưa đủ để khẳng định giá trị của anh hay sao?”
Cô hít sâu một hơi, cả người vì kích động quá mức mà phát run: “Những người kia nói anh là đồ bỏ đi, là khiếm khuyết của đội đều là những kẻ không có chút trình độ chuyên môn nào, bọn họ thì biết cái gì! Bất kể ngành nào tinh anh đều đứng ở đỉnh tháp cao nhất, mọi người phần lớn không ai leo được đến độ cao đó của anh thì đương nhiên không thể hiểu anh!”
Quý Hướng Không giật mình ngẩng đầu nhìn Khâu Anh, nhìn cô gái không lâu trước đây còn cuộn tròn mình lại lúc ở công viên hệt như một con thủ nhỏ bị thương, giờ phút này hai hàng lông mày thanh tú nhắn tít lại, ánh mắt đỏ bừng bị che phủ bởi một làn hơi nước, khóe miệng mím chặt vừa mới buông ra, nhìn như người đang gặp biến cố không phải là anh mà chính là cô.
Anh muốn vô vai an ủi cho cô tỉnh táo lại, ai ngờ bị cô nhanh tay hơn kéo đi, cô khịt mũi, ánh mắt sáng rực nói: “Anh đi theo tôi.”
Quý Hướng Không để cho cô dắt đi, tay kia chậm chạp đưa lên che tai phải, nơi này vừa bị hơi thở của cô đảo qua khiến da anh bất giác nóng lên. Hơn mười phút sau, anh ngồi tại chiếc ghế sô pha trong phòng stream của Khâu Anh, đưa tay đỡ đầu, ánh mắt nhìn người trước mặt: Khâu Anh đã lấy dây búi gọn mái tóc dài lên, để lộ chiếc cổ trắng nõn, cô đi tới trước bàn máy tính gõ phím, sau đó ôm cái laptop lên đưa cho anh.
Quý Hướng Không hôm nay uống hơi nhiều, cộng thêm thức khuya dậy sớm, ở bên ngoài lăn lộn cả một ngày nên đầu óc có hơi mơ hồ, thấy cô tới gần, đang định chỉnh lại dáng ngồi cho đoan chính hơn một chút, thế nhưng cô lại ngồi xổm xuống trước ghế sô pha, đưa màn hình ra trước mặt anh.
Cả cái floder đó đều là tài liệu về anh, có các video bình luận trận đấu, những pha highlight tổng hợp, những bài phân tích dài ngoằng, có cả bảng thống kê số liệu cùng các tin tức bát quái khác.
Quý Hướng Không thu lại dáng vẻ lười biếng của mình, ngồi thẳng dậy nhận lấy chiếc laptop cô đưa, lúc mở ra một văn kiện, anh có hơi kinh hãi nhìn về phía cô, Khâu Anh đứng lên ngồi xuống bên trái anh: “Những thứ này đều là do người hâm mộ của anh ghi chép lại, còn có cả những bình luận của họ, tôi đã lục khắp các trang web, diễn đàn rồi sceenshorts tất cả những thứ có giá trị lại.”
Cánh tay trắng trẻo của cô vắt ngang qua người anh để thao tác chuột, thỉnh thoảng có vô tình đụng vào anh, lúc nói chuyện, hơi thở ấm áp cũng vô ý lướt qua vành tai anh khiến lồng ngực Quý Hướng Không phập phồng bất thường. anh hít sâu một hơi, tập chung sự chú ý lên những lời ủng hộ mình trên màn hình.
“Quý thần, cô lên! Đừng để những kẻ có ý đồ đen tối ngoài kia làm ảnh hưởng đến tinh thần! anh chính là soái tài mà đích thân Cris đại thần của chúng tôi khâm định !”
“Cho tới hôm nay, những gì cậu đã chịu thực sự quá nhiều, trong lòng chắc cũng rất buồn đau, khó chịu. Trước bình minh luôn là đêm tối lạnh lẽo, chúng tôi chính là bó đuốc trên con đường cậu tiến về phía trước. Phá tan mọi rào cản, chúng tôi chờ cậu vương giả trở về!”
—
Mỗi câu mỗi chứ đầy kiên định cùng chân thành, mang theo năng lượng cổ vũ vô cùng to lớn, dày đặc, chằng chịt lan tràn khắp cơ thể Quý Hướng Không, sống mũi anh dần cảm thấy chua xót.
“Những người này đến lúc anh chưa có chút tiếng tăm, không rời đi lúc anh đang ở tận đáy thung lũng, họ luôn trông mong một ngày kia khi anh bước lên đỉnh thế giới, họ có thể thỏa thích hoan hô, hò hét tên anh.!” Khâu Anh quay đầu: “Tôi cũng là một trong số đó.”
Dưới ánh đèn, ngũ quan của cô dịu dàng mà ấm áp, ánh mắt trong trẻo, dưới cánh mũi là đôi môi hồng nhuận phơn phớt, Quý Hướng Không lần đầu tiên cảm thấy không thể chống đỡ nổi trước ánh mắt của cô, anh dời tầm mắt, nhìn thẳng vào màn hình, không muốn để cô nhìn thấy tròng mắt đã sớm phiếm hồng của mình.
Khâu Anh không phát hiện ra biểu cảm lạ của anh, giọng điệu vẫn chân thành tha thiết: “Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn tự nhủ với bản thân rằng chuyện tôi muốn làm nhất định có thể làm được! trăm núi có thể trèo, ngàn sông có thể vượt, thất bại hay thử thách đều không đáng sợ, đáng sợ nhất chính là khi tự chối bỏ bản thân mình.”
Giọng nói của cô rất êm tai, nhẹ nhàng lại ngọt ngào, mang theo chút giọng mũi đáng yêu quanh quẩn bên tai, Quý Hướng Không cảm thấy đầu càng lúc càng đau hơn, hô hấp không dễ dàng, anh nhìn bộ dạng chăm chú nói chuyện của cô, con mắt dần thâm sâu.
“Vì vậy, không sợ khổ sở, không sợ hoài nghi. Nếu như đáy lòng vẫn luôn cảm thấy không cam tâm thì hay ra sức chạy về phía trước, chỉ cần anh nói anh có thể thì không có gì anh không làm được cả.’
“Cảm ơn.” Giọng Quý Hướng Không khô khốc, thấy Khâu Anh vẫn nhìn mình như cũ anh cảm thấy lưng bỗng nhiên cứng ngắc.
Anh điều chỉnh lại nhịp thở, ngón tau gõ gõ lên đầu cô, giả bộ thoải mái trêu: “Có một đại mĩ nhân đứng sau ủng hộ thế này, tôi chỉ cần một tay cũng đánh tan mọi kẻ thù mất.”
Khâu Anh ngây ngẩn cả người, đơ đơ chớp mắt mấy cái, cảm giác như bạn đang diễn một vở bi kịch than trời khóc đất thì khán giả bên dưới vừa xem lại vừa cười.
Quý Hướng Không dang hai tay ra, dáng vẻ giống như một đại gia nằm vật ra ghế sô pha: “Giờ cô là người hâm mộ của tôi rồi hả? con người của tôi nhiều lúc khá tầm thường, gặp cô nàng fangirl nào xinh đẹp một chút sẽ không cầm lòng được, còn muốn phân chia tình cảm cho thật công bằng, cho ai cũng phải nhận được.” anh nhướn mày: “Cô sẽ không cảm thấy ấm ức chứ?”
Biểu cảm của Khâu Anh vẫn mờ mịt như cũ, sau một hồi lâu cô mới tức giận trừng mắt nhìn anh: “Tôi nói nhiều như vậy, còn anh lại trả lời tôi như thế hả?”
Khóe mắt Quý Hướng Không cong lên đầy nịnh nọt : “Tôi khát quá, thưởng cho chút nước đi, uống xong tôi sẽ nghiêm túc trả lời.”
Mãi đến khi Khâu Anh đứng dậy đi vào phòng bếp, Quý Hướng Không mới cảm nhận được bầu không khí mới mẻ vượt qua tầng tầng lớp lớp rào cản để trở lại bên người anh, đầu óc choáng váng, anh đưa tay day nhẹ huyệt thái dương, chỉ thoáng cái Khâu Anh đã quay lại.
“Thật ngại quá, nhà tôi bình thường không có khách.” Mặt cô hơi đỏ lên: “Chỉ có mỗi một cái ly này.”
Quý Hướng Không nhận ly nước từ tay Khâu Anh, đưa đến bên miệng anh dừng lại, mờ ám hỏi: “Cô không ngại chứ?”
Khóe môi Khâu Anh khẽ mở, vừa muốn nói là không ngại nhưng trong đầu bỗng nhiên hiện ra đủ cách châm chọc của anh lúc trước cô lại thôi, nghiêm mặt nói: “Không sao, sau tôi sẽ đổi cái khác.”
Đến lúc ăn phòng yên tĩnh trở lại, Khâu Anh mới phát hiện được bầu không khí đầy gượng gạo.
Lúc trước cô chưa từng thấy Quý Hướng Không bị sa sút tinh thần bao giờ,lúc nãy máu nóng lên não, lòng cô chỉ một mực muốn cho anh nhìn những gì fans dành cho anh để tiếp thêm năng lượng, để sớm lấy tại tinh thần nên không có nghĩ nhiều đã đưa anh về nhà.
Giờ cô phải làm gì để phá vỡ bầu không khí đang đóng băng nàu.
“Anh thích Miya đúng không? Tôi hát bài hát của cô ấy cho anh nghe nhé.”
Bởi vì cô quay lưng lại nên không thể nhìn thấy, khi đoạn nhạc dạo vừa vang lên, cặp mắt luôn đong đầy ý cười của Quý Hướng Không chợt trở nên ảm đạm.
Khâu Anh đang hát ca khúc solo của nữ ca sĩ Miya người Trung Quốc của nhóm nhạc Firework “Phía ngoài bầu trời”
Nghe nói bài hát này được Miya sáng tác năm mười bảy tuổi dành tặng chàng trai cô ấy yêu, giai điệu nhẹ nhàng giản đơn, ca từ non nớt ngây thơ khiến trái tim người nghe đập thình thịch. Firework có rất nhiều ca khúc nổi tiếng, nhưng Khâu Anh thích nhất đơn khúc này của Miya.
MV đơn giản của nó cô cũng xem đi xem lại rất nhiều lần, cả MV Miya chỉ hơi quay đầu lại, dường như cô ấy đang đắm chìm trong một loại cảm xúc mà chỉ mình cô ấy mới hiểu được, mê ly mà thâm trầm, lúc này Khâu Anh cũng tái hiện y hệt những gì trong đó, diễn lại một Miya giống như dúc, chỉ là có một điểm cô không thể nào làm được.
Ánh mắt, ánh mắt nhìn về phía người luôn ở trong lòng mình.
“Có điều sau này Miya đã lên tiếng phủ nhận lời đồn, trước truyền thông đã trả lời rằng bản thân chưa hề có mối tình đầu nào, cũng chưa từng thích ai, chờ mong người ấy nhanh chóng bước vào sinh mệnh của cô.” Khâu Anh tiếc nuối thở dài: “Tôi không tin đâu, nhưng cũng có thể hiểu được mà, dù sao cô ấy cũng là một ngôi sao lớn, nếu thừa nhận thì chẳng phải nhưng fans hâm mộ như anh sẽ khóc đến chết sao.”
Nghe cô nói xong câu này, Quý Hướng Không cười rộ lên, bả vai cũng run lên theo.
“Tôi không biết.” anh rủ mắt, giọng nói trầm thấp dịu dàng như lông chim nhẹ nhàng mơn trớn sóng sáng lăn tăn trên mặt biển rộng: “Bất kể sau này cô ấy có ở đâu, cùng với ai, chỉ cần là chỗ mà trái tim cùng thân xác cô ấy hướng về tôi đều sẽ chúc phúc cho cô ấy.”
Không biết có phải do ảo giác của mình hay không, Khâu Anh cứ cảm thấy nụ cười của anh lúc này rất cô đơn, cô nhìn anh như vậy, lồng ngực như bị đâm mạnh một cái: “Nếu…nếu tất cả người hâm mộ đều sáng suốt giống như anh thì người nổi tiểng dễ làm quá rồi còn gì.”
“Đúng vậy.” Quý Hướng Không gật đầu: “Tôi là một fans tốt điển hình.”
Phòng khách nhà Khâu Anh cũng chính là phòng stream của cô, Quý Hướng Không hăng hái đi thăm thú thiết bị của cô một chút, ngoại trừ máy tính để bàn cùng máy chính để chơi game còn có một màn hình riêng biệt để cô đọc bình luận, camera, microphone, ghế dựa gaming cùng bàn máy tính có thể điều chỉnh lên xuống. trong đó, quan trọng nhất đối với một streamer game là máy tính để bàn, cần phải có cấu hình cao để lúc trực tiếp hình ảnh có thể mượt mà nhất.
Quý Hướng Không xem qua thông số của máy tình để bàn: “Cái này cô mua bị đắt rồi, về sau nếu đổi máy thì nói với tôi, tôi build giúp cô.”
Khâu Anh không nghe rõ lời anh nói chỉ chuyên chú nhìn anh gõ bàn phím, ngón tay Quý Hướng Không mảnh khảnh trắng nõn, khớp xương gọn gàng cân đối, cô biết, đây chính là bàn tay sinh ra để trở thành game thủ, khi mười đầu ngón tay này nhảy múa trên chiến trường, chính là khoảnh khắc sấm vang chớp giật, khấy lên cuồng phong loạn vũ.
Quý Hướng Không không hề có ý muốn ở lại lâu, sau khi cài đặt tối ưu hệ thống, anh đứng dậy cầm theo áo khoác chuẩn bị rời đi. Khâu Anh thấy thời gian còn sớm, nhớ lại đoạn đối thoại giữa anh và chị gái xinh đẹp nọ, nội tâm cô thầm cảm thấy bất an.
___Hướng Không, tâm ý của chị chưa bao giờ thay đổi, chỉ cần cậu đồng ý, cảnh cửa nhà chị luôn rộng mở cho cậu
Cô yên lặng nhìn Quý Hướng Không thay giày ở trước cửa, vai rộng eo thon, cặp chân thon dài, tim cô bỗng đập mạnh như nổi trống. Quý Hướng Không vừa mở cửa đã bị Khâu Anh kéo lấy góc áo: “Anh muốn tới nhà chị ấy sao?”
“Ai?”
“Người vừa đi cùng anh…bây giờ anh đi là muốn gặp chị ấy à?” ánh mắt Khâu Anh hơi lóe lên, giống như cô đang cẩn thận cân nhắc tìm từ cho xuôi: “Tuy rằng người trẻ tuổi hiện nay đều như vậy, đều rất tùy tiện…nhưng một khi làm việc này, sau gặp được người mà mình thực sự yêu thích, cô ấy sẽ rất đau khổ.”
Quý Hướng Không khẽ nhíu mày, sau đó như thể bừng tình, vừa bực mình vừa buồn cười nói: “Có phải cô hiểu lầm rồi không? Chị ấy là CEO của VPG, ‘nhà’ mà chị ấy nhắc đến chính là VPG.”
“Hả?”
“Thì ra cô nghĩ tôi và chị ấy là loại quan hệ này à?” hàng mày của Quý Hướng Không nhấc lên, chế nhạo nói: “Nếu quả thật là vậy thì sao? Cô muốn như thế nào, thay chị ấy đến an ủi tôi à?”
Lúc anh nói hai chữ ‘an ủi’ rõ ràng cố tình nhấn mạnh hơn, đáng tiếc Khâu Anh không hiểu hàm ý sâu sa mà anh muốn truyền đạt, vẻ mặt cô vẫn thản nhiên: “Không phải nãy giờ tôi đều an ủi anh rồi đấy thôi.” Cuối cùng cô còn ân cần hỏi thêm một câu: “Không có hiệu quả sao?”
Nhìn hàng lông mi thật dài thật dày của cô chớp chớp, Quý Hướng Không chợt nổi lòng muốn đùa cợt, hai con mắt đào hoa cong cong như trăng lưỡi liềm: “Thật đáng tiếc, con người tôi ây à, chỉ có ôm gái xinh mới có thể đỡ hơn thôi…”
Anh còn chưa dứt lời, hương cỏ lavender nhàn nhạt tươi mát đã xông vào mũi, Khâu Anh nhẹ nhàng ôm lấy anh, hai tay vỗ vỗ lên lưng anh như thể muốn an ủi.
Hai cánh tay Quý Hướng Không lúng tung cứng đờ trên không trung: “này, cô nghe lời quá nhỉ, người khác nói muốn ôm là ôm ngay sao?”
Khâu Anh thầm nói: “Anh đâu phải người khác.”
“Không nhớ kỹ lời tôi dặn lúc trước à? Tôi không phải người tốt gì.”
“Ừ.”
“Chuyện xấu gì tôi cũng làm ra được đấy.”
“Ừ.” Ánh mắt giảo hoạt của Khâu Anh nhìn anh nháy nháy mấy lần: “Anh trông đẹp trai như này, làm chút chuyện xấu tôi cũng không mất mát gì/”
“Không sai, có tiến bộ.” Quý Hướng Không thu hai tay lại, cẩn trọng ôm nhẹ lấy cô, qua một hồi anh mới cúi đầu xuống bên tai cô nói khẽ: “Khâu Anh, cảm ơn cô.”
Thanh âm dịu dàng tan ra bên tai cô, lý trí ít ỏi còn sống sót của Khâu Anh ầm ầm sụp đổ, nước lũ với thể chẻ tre phá tan phóng tuyến cuối cùng trong lòng cô, không cách nào cứu vãn được nữa.
“Hôm đó trong hẻm nhỏ, anh cho tôi một bài học rằng không được dễ dàng tiếp cận đàn ông lạ mặt. lúc ấy chúng ta mới gắp nhau mấy lần, anh không thích ý đồ xấu muốn tiếp cận anh của tôi thì cứ dứt khoát không để ý tới tôi là được rồi.” Khâu Anh ngẩng đầu nhìn Quý Hướng Không, đôi mắt như phủ một tầng sương: “Con gái yêu mến nhớ nhung anh không ít đúng không? Ai anh cũng muốn dạy cho như thế, anh có dạy hết được không?”
Mắt Quý Hướng Không nhìn cô, lúc này ánh mắt anh như dòng suối tĩnh lặng chảy giữa vách đá vậy, hương thơm trên người anh cũng tươi mát hệt như mùi gió thoảng cuốn theo hương cỏ cây, anh lẩm bẩm: “Đúng vậy nhỉ, tại sao chứ?”
Ánh mắt Khâu Anh lưu luyến dừng lại trên gương mặt Quý Hướng Không, anh có ngoại hình vô cùng đẹp trai, hàng mày anh tuấn ẩn hiện dưới mái tóc xòa trước trán, ngũ quan tinh sảo sắc nét, đôi mắt đào hoa như chứa đựng cả vì sao, không cười cũng đủ hút hồn.
___ Không phải ai tôi cũng không cự tuyệt đâu, nếu như thật lòng yêu thích tôi tôi nhất định sẽ từ chối.
Như thể bị mê hoặc, Khâu Anh nắm chặt lúc Quý Hướng Không sắp sửa rời đi, bàn tay nóng hổi chụp lên mu bàn tay anh, cô nhẹ giọng hỏi: “Chúng ta ở bên nhau đi, làm một chút…chuyện đó…”
Quý Hướng Không chấn động toàn thân, thấy ánh mắt cô đã bắt đầu mê loạn, trong đó toàn hình bỏng của mình, sương mù đáy mắt anh rút đi, đại não thanh tỉnh vô cùng: “Cô có phải đã uống rượu không? Biết mình đang nói gì không?”
“Không.” Khâu Anh lắc mạnh đầu: “Anh không cần nghĩ quá nhiều, tôi cũng không phải người nghiêm túc gì, không thừa nhận cũng không sao.”
Quý Hướng Không thu lại nét vui vẻ cuối cùng, anh nhìn cô chằm chằm, nhịp thở nặng thêm.
“Đừng tùy tiện nói ra những lời như thế.” Dường như đã trải qua một thế kỷ, anh từ từ đưa tay vỗ đầu cô: “Như cô vừa nói đấy, sau này nếu gặp được người cô thực sự yêu thích, anh ta sẽ rất buồn đau.”
Nói xong anh liền mở cửa rồi vội vàng rời đi.
Khâu Anh đứng nguyên tại chỗ không hề động đậy chút nào.
___ sau này nếu gặp được người cô thực sự yêu thích, anh ta sẽ rất buồn đau.
Nhưng rõ ràng anh đâu có buồn đau.
Cô chậm chạp ngồi thụp xuống, vùi mặt vào lòng bàn tay.
“Làm sao bây giờ? Em thật lòng thích anh.”
Chia sẻ:
- X
Liên quan
Từ khóa » Bùi Hi Quý Hướng Không
-
Chương 18: Cùng Em đi đến đỉnh Vinh Quang (1) - Truyện FULL
-
Cùng Em đến đỉnh Cao Thế Giới – Wikipedia Tiếng Việt
-
[Cảm Nhận] Cùng Em đến đỉnh Vinh Quang - Mọt Sách Khó Cai!
-
[REVIEW][C-DRAMA] Cùng Em Đến Đỉnh Vinh Quang-Gank Your ...
-
Quý Khướng Hông Và Bùi Hy Cùng Nhau đi đến Tận Cùng Thế Giới
-
[Cùng Anh Lên Đỉnh Vinh Quang] Chương 7.2 - CÁO
-
Tổng Hợp Cảm Nhận Những Bộ Phim Trung- Hàn - Doc Truyen
-
Góc Nhỏ Trong Tôi - Bùi Hy Muốn Ngủ Cùng Phòng Với Quý Hướng ...
-
[Đoản Văn] [All X Vương Nhất Bác] Chàng Trai Này Thật Thú Vị
-
Top 10 Lý Do Bạn Nên Xem Bộ Phim Gank Your Heart Cùng Em đi đến ...
-
Cùng Em đi đến Tận Cùng Thế Giới Diễn Viên- Gaimuoitam