nut
CUỘC CHIA RẼ ĐÔNG - TÂY
CUỘC CHIA RẼ ĐÔNG -TÂY
A DẪN NHẬP. Giáo hội Đông – Tây là sự kiện chia rẽ của Ki-tô giáo xảy ra vào thời Trung Cổ mà kết quả từ một nhiệm thể Chúa Ki- tô - Giáo Hội hiệp nhất đã hình thành hai nhánh: Giáo Hội Đông Phương (Đông La – mã ) sau này là Chính Thống Giáo Đông Phương và Tây Phương (Tây La – mã ) tương ứng là Giáo Hội Công Giáo Roma.Giờ đây sự hiệp thông và hiệp nhất đã dừng lại và không thể vượt qua ranh giới của vị trí địa lý. Nhìn vào dòng lịch sử của Giáo Hội Hoàn Vũ có lắm những thâm trầm, sau thời kỳ yên ổn thì xảy ra những xung khắc trong nội bộ. Tất cả xuất phát từ óc cục bộ địa phương, …. Nhưng dù có những sai lầm, và Giáo Hội có bị che mờ bởi bóng đen hay vết nhơ trong quá khứ; Thì dẫu sao Giáo hội vẫn là Mẹ Hội Thánh, cho dù bà mẹ đó có già nua, xấu xí nhưng chúng ta – không ai có thể từ chối mẹ của mình. Hẳn nhiên, lịch sử là quá khứ nhưng là bài học cho hiện tại và hướng mở đến tương lai. Vì thế qua bài thuyết trình này, sẽ dần mở cho chúng ta tìm hiểu rõ hơn vấn đề về: ·Bối cảnh chính trị – văn hóa – tôn giáo ·Những rạn nứt và tranh chấp ban đầu đưa đến cuộc chia rẽ giữa Đông và Tây. ·Cuộc ly khai diễn tiến ra sao? Và những hậu quả để lại ·Đồng thời những nổ lực khi hàn gán lại vết nứt và phong trào đại kết Từ đó đưa ra những nhận định chung về vấn đề này và rút ra bài học từ kinh nghiệm lịch sử này cho tương lai sau của Giáo Hội. B. NỘI DUNG I
. BỐI CẢNH CHÍNH TRỊ – ĐỊA LÝ – TÔN GIÁO I.1
Bối cảnh chung a.Chính Trị
·285Đế quốc la mã Đông – Tây. ·330 Constantinople trở thành thủ đô Đế Quốc. ·394 Theodius chia đôi đất nước cho hai con ·476: Tây đế Quốc sụp đổ(thể chế của Đế quốc Roma) à Mandi tràn vào. ·1453 Đông Đế quốc sụp đổ à Hồi Giáo xâm chiếm. b.Địa Lý

Xác định phần đất Đông – Tây (xem bản đồ)

Tòa thượng Phụ Đông –Tây
vTây: Roma
vĐông:
·Alexandria (Ai Cập)
·Antioche (Syria)
·Constantinople
·Giêrusalem (Israel)
c.Tôn Giáo
Trước di dân: oĐông – Tây dưới sự bảo trợ của hoàng đế La – mã
Sau Di dân: oTây – ảnh hưởng của hoàng đế Đông La – mã
oĐông – dưới sự bảo trợ của hoàng đế Đông La – mã
oKhoảng thế kỷ thứ VIII Tây Phương bắt đầu chấp nhận sự bảo trợ vua Di dân -Tây.
II. CUỘC CHIA RẼ ĐÔNG - TÂY: CÔNG GIÁO & CHÍNH THỐNG. II.1.Nguyên nhân a.Quyền Bính ·Từ sự chia đôi đất nước dẫn đến hố chia rẽ Đông – Tây ngày càng sâu và rộng.
·GH bên Đông lệ thuộc vào hoàng đế “nhấc – hạ” thượng phụ tùy thích. Cùng lúc ĐGH Roma ngày càng tách rời sự lệ thuộc vào Hoàng đế bên Đông, gắn liền với các Hoàng đế Tây phương.
·Các cuộc tranh chấp về thứ bậc giữa các Thượng phụ giáo chủ ở Roma và Byzanz.
b.Văn Hóa ·Đông Phương sử dụng Hy – Ngữ, thừa hưởng nền văn hóa lớn của Phương Đông; trung thành trong lĩnh vực đời cũng như đạo, trước sau như một.
·Tây Phương dùng La – ngữ, dần theo các phong tục của man dân.
è Đông – Tây thiếu liên hệ dần dần dẫn đến thiếu hiểu nhau và thù ghét nhau
c.Phụng Vụ và Thần Học: Sự khác biệt thần học giữa Đông – Tây
·Bên Đông cho rằng nghi thức là lối diễn tả đức tin. Họ nói đổi nghi thức là đổi đức tin.[1] ·Tây Phương phân biệt Nghi thức với giáo thuyết.
üTranh luận về hạn từ “Filioque” trong kinh Tin Kính üLên án phái Phá Huỷ Ảnh Tượng (Iconoclasme) üVụ Giáo chủ Photius và vấn đề Giáo Hội Bulgarie. üTranh chấp Tối thượng quyền của Giám mục Roma. II.2.Diễn tiến cuộc đại lý giáo Đông – Tây Tất cả đưa dẫn đến cuộc ly khai giữa hai Giáo Hội. 285 Hoàng Đế Diocletian (284 – 305) chia đế quốc La-mã ra làm đôi: Đông đế quốc và Tây đế quốc. 330 Constantinus I dời đô thành Constantinopolis, tại đây ông đã xây nên "Roma thứ hai" tại địa điểm của Byzantium, một thành phố nằm vắt ngang trên các tuyến đường thương mại giữa phương Đông và phương Tây. 345Công đồng Sardika (ngày nay là Sophia) khoản 3 – 5 : ĐGM thành Roma có quyền can thiệp trên toàn thể Giáo Hội 381 Công Đồng Constantinople khoản 3: “ĐGM thành Costantinople có danh dự ưu tiên trực tiếp sau GM Roma vì Constantinople là Tân Roma” 451 Công đồng chung Chalzedon tuyên bố: thượng phụ ở Constantinopel có địa vị ưu tiên ngang hàng với vị Giám mục thành Rôma. è ĐGH Leo I (440 – 461 ) cực lực phản đối và không ấn ký văn bản Công đồng. 484 Thượng Phụ Giáo Chủ Akazius là thượng phụ giáo chủ Costantinople. Ông công khai chống lại công đồng Chalcedon, ông đi theo thuyết nhất tính. ĐGH Felix III (483 – 492) đã ra vạ tuyệt thôngcho Akazius è hủy bỏ sự hiệp thông không những với Kostantinople mà còn với toàn thể GH Đông Phương. Còn akazius đã loại bỏ tênĐGH trong các lời cầu nguyện trong Giáo Hội Đông phương. Đây là cuộc ly khai đầu tiên giữa Đông và Tây – Ly khai Akazius. Nó kéo dài đến năm 519 khi Hoàng Đế Justinian lên ngôi. 553 Công đồng Costantinople II, kết án: “ba tác phẩm”của những người theo nhóm Nestorius. Nhưng ĐGH Virgilius (537 – 555) cấm kết án chương II và III. Vì thế, hoàng đế Justinius (527 – 565)(Đông La – mã) đã kết án ĐGH theo bè rối Nestorius, ông đã bắt ĐGH và cả đoàn tùy tùng đi đày. Nhưng bảy tháng sau, khi đã thảo luận và thấy rằng việc kết án “ba chương” không đụng chạm gì đến Công Đồng Chalcedon, nên ĐGHra sắc chỉ chấp nhận CĐ Costantinople II và ngài được trở lại Roma; nhưng đã qua đời trên đường về. è việc này đã tạo thêm hố sâu ngăn cách giữa các phần tử trong Giáo Hội Đông và Tây 596Johannes IV (?? – ??) lên làm thượng phụ giáo chủ ở Costantinople. Ông tự gán cho mình tước hiệu “thượng phụ giáo chủ phổ quát” – tức là có quyền bính trên toàn thể Giáo Hội. bên Phương Tây không chấp nhận và ĐGH Gregorio I (590 – 604)lên tiếng chống lại tước hiệu này. Đến năm 607, hoàng đế Đông La-mã đã chuẩn y cho ĐGH Bonifat là tòa Roma là tòa đứng đầu trên tất cả GH, và nghiêm cấm vị thượng phụ ở Costantinople mang tước hiệu “thượng phụ chung”. Nhưng điều này không có hiệu quả trên thực tế vì các thượng phụ vẫn tiếp tục mang tước hiệu này. 619 Sergius, TPGC Costantinople đưa ra giáo lý cho rằng sau cuộcNhập Thể, Chúa Ki-tô chỉ còn một ý chí và một động lực sống. 638 Hoàng đế Heraclius công bố ban hành thành luật nhà nước một bản tuyên xưng niềm tin do Sergius soạn thảo. Luật cấm những cách nói “một hoặc hai động lực và dạy một cách minh bạch chỉ có một ý chí trong Chúa Ki-tô”. ĐGH Martin I( 649 - 655) đã lên án lạc thuyết này è Sự việc này dẫn đến sự ly khai của phía Đông kéo dài mãi đến khi Công Đồng Costantinople III họp vào năm 680 – 681 để“luận phi NhấtChí Thuyết” và đưa ra niềm tin chung: “Trong ChúaKi-tô có hai ý chí và hai động lực; thống nhất với giáo lý của 5 Công Đồng trước” 692 Công đồng “Troullos” ở Constantinopel, ĐGH Sergius I (687 – 701) phản đối những nghị quyết có tính cách chống lại Rôma của Công Đồng này. Như: đề cao Constantinople; luật hôn nhân của Lm; giữ chay 754Pipin trẻ được Đức Giáo Hoàng Stephan II (752 - 757) xức dầu phong vương tại Giáo đường Denis và nhận tước hiệu “Patricius Romannorum”. Căng thẳng giữa Đông và Tây càng mãnh liệt hơn : Đông Phương cho Đức Giáo Hoàng là phản bội lại với Đề quốc La mã, coi kẻ thù của La mã là người bảo trợ. 787Công Đồng Chung Nicea II chấm dứt cuộc tranh luận về tôn kính ảnh tượng các thánh ( Ikono Klasmus ) 800 Việc ĐGH Leo II (795 – 816 ) phong vương cho Karl Đại Đế bị Đông Phương xem là hành động không mấy thiện cảm, coi đó như công khai phủ nhận quyền bảo trợ về mặt chính trị – tôn giáo của Hoàng Đ
ế Byanztine Tây Phương. Vào thế kỷ VII người ta đem thuật ngữ “Filioque” vào trong kinh Tin Kính và sử dụng rộng rãi trên vương quốc Franken. Filioque :Khi bàn về Thần tính của Chúa Thánh Thần Công đồng Constantinople Ikhẳng định : “ Chúa Thánh Thần phát xuất từ Chúa Cha, cùng được phụng thờ và tôn vinh cùng với ĐứcChúa Cha và Đức Chúa Con” Nhưng trong khoảng thế kỷ VIII, phụng vụ bên phương Tây bắt đầu chấp nhận thêm từ “Filioque” vào Kinh Tin Kính : “Chúa Thánh Thần phát xuất từ Chúa Cha và Chúa Con, cùng được phụng thờ và tôn vinh với Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con”. Phương Đông không chấp nhận việc cho thêm từ Filioque vào kinh Tin Kính và cho Tây Phương là lạc giáo. Tây Phương buộc tội Đông Phương cắt xén từ ngữ. 863 – 867 Cuộc ly khai của Photius: ĐGH Nikolaus (858 – 867) trong Công đồng Rôma cắt chức Photius do Hoàng Đế Michael III (842 – 867) đặt làm Thượng Phụ Giáo chủ ở Constantinopel ra lệnh đóng cửa tất cả các nhà thờ và tu viện theo nghi thức La Tinh ở Costantinople Photiuslà giáo dân, ông được Hoàng đế Michael III đề cử làmTổng Giám Mục Constantinople năm 858, khivị Thượng Phụđương nhiệm còn sống. Đức Giáo Hoàng Nitrolas I không đồng ý, ngài đã phủ nhận việc cất nhác này. Được sự bảo trở của triều đình, vào năm 867 Photius chống lại Đức Giáo Hoàng và kết án Hội Thánh Phương Tây. Sau đó, tân Đức Giáo Hoàng Hadrian đã triệu tập công đồng Constantinople IV để giải quyết vấn đề ly khai của Photius. Công đồng đã kết án Photius rất nặng. vGiáo hội Bulgarie là nơi hoạt động truyền giáo của hai thánh Cyrillo và Methodio, và nhiều thừa sai từ Byzantine đến. - Giáo hội Bulgarie: là nơi hoạt động truyền giáo của hai thánh Cyrillo, Methodio và nhiều thừa sai từ Byzantine đến. - Năm 864, vua của Bulgarie là Boris được các nhà truyền giáo Byzantine rửa tội - Sau đó, vua Boris liền xin Thượng Phụ Photius thiết lập Toà Thượng phụ tại Bulgarie nhưng bị từ chối. - Năm 866, Giáo hoàng sai các nhà truyền giáo Latinh đến Bulgarie (866) - Sau Công đồng Constantinople IV (870), các Nghị phụ đã chấp thuận việc Giáo Hội Bulgarie thuộc quyền Constantinople, mặc cho Toà Thánh Rôma cật lực lên tiếng phản đối. Hai Giáo Hội Đông - Tây lại xảy ra sự kiện làm ly gián đôi bên. 16 – 07 – 1054Đức Hồng Y Humbert Von Silva Candida đặt trên bàn thờ chính ở đại thánh đường Hagia Sophia ở Costantinople án tuyệt thông cho thượng phụ và tất cả những người theo ông (Đức Giáo Hoàng Leo IX đã qua đời vào ngày 19-04-1054). Lập tức Michael Caerularius cũng ra vạ tuyệt thông cho Đức Giáo Hoàng và cả Giáo hội Tây Phương è Cuộc ly khai đạt tới đỉnh cao II.3.Hệ Quả 
Đông Tây chia cắt.
oĐông – Chính Thống Giáo
oTây – Giáo Hội Công giáo Roma
Dẫn đến cuộc Thập tự chinh nhằm lấy lại Constantinople từ tay Hồi giáo để thống nhất lại Giáo hội Đông Tây dưới quyền Giáo Hoàng. III.4.Nhận định – Bài học Lịch Sử. "Cuộc ly khai của Giáo Hội Chính Thống là hậu quả của một hành động nóng vội của Hồng y người Đức Humbert do ĐGH Léo IX cử đi. Một phần vì Đức Hồng Y Humbert là người Đức, cá tính của người Đức rất cứng rắn.Tiếc rằng ĐGH đã không dùng đến một người Ý, tức người Rôma “chính quy” thường mềm dẻo và tế nhị hơn"[2] Và như thế: ® chắc chắn đã không phạm lỗi lầm ® tạo cơ hội cho Michel Cerularius đứng lên làm “kẻ trả thù” cho GH Đông phương. Vạ tuyệt thông của Humbert Von Silva Candida
chỉ nhằm đánh vào cá nhân Michel Cerularius mà thôi! Giáo Hội Đông Phương vì bị những chủ chăn xấu làm lạc hướng nên đã tự ly khai khỏi Rôma, chứ không bao giờ Rôma lên án Giáo Hội Đông Phương.[3] Hành động cá nhân của hai nhân vật đại diện: Hồng Y Humbert (phía Tây) và Giáo chủ Michel Cerularius (phía Đông) ® chỉ lưu ý đến nghi lễ, kỷ luật của 2 Giáo Hội và đến ngoại giao chính trị hơn là đến sự thống nhất của toàn thể Giáo Hội. Tóm lại ©Nguyên nhân trước hết là: üCác Hoàng Đế can thiệp vào đời sống Giáo Hội, üViệc dời kinh đô từ Rôma sang Constantinople, üRồi sự tàn lụi của đế quốc Tây Rôma. ©Kế đến là:
üCuộc tranh luận về từ ngữ “Filioque”, üViệc Phá Huỷ Ảnh Tượng, üTranh chấp quyền Tối thượng. Thế nhưng, không phải sự khác biệt về đức tin và luân lý đã dẫn đến cuộc ly khai năm 1054. Mà vấn đề chủ yếu là về quyền Tối thượng của Giám mục Rôma, đã đóng vai trò chủ yếu và xem ra là khó giải quyết hơn cả. Xét trên phương diện lịch sử thì truyền thống Giáo Hội và nền tảng Thánh Kinh về quyền Tối thượng của Ngai Toà Phêrô đã có từ rất lâu đời trong lòng Giáo Hội và được toàn thể thế giới Kitô giáo công nhận. Song sự yếu đuối và óc chia rẽ, cục bộ, đố kỵ của con người quá mãnh liệt đã làm cho họ quên đến ích lợi chung. III. SƠ LƯỢC VỀ GIÁO HỘI CHÍNH THỐNG ĐÔNG PHƯƠNG. III.1.
Nghĩa từ: üLy khai/ ly giáo
[4]:
Schisma, Schism, Schisme Ly: tách; Giáo: đạo. Tách ra khỏi đạo đã theo. “ Ly giáo là từ chối vâng phục Đức Giáo Hoàng hặc từ chối hiệp thông với các chi thể của Giáo Hội thuộc quyền ngài” (GL 751). Như vậy, tội ly giáo tự nó không liên hệ trực tiếp đến việc đón nhận các chân lý đức tin. Tội chỉ liên hệ đến sự bất tuân phục quyền hành và chống lại sự hiệp thông trong giáo hội và được xét trong phạm vi người Công Giáo. Vì thế, người được rửa tội trong các Giáo Hội ngoài Công Giáo như: chính Thống,Tin Lành thì không kể là có tội ly giáo. Theo Giáo luật, người phạm tội ly giáo sẽ bị vạ tuyệt thông tiền kết (x. GL 1364) üLạc giáo
Lạc: mất hướng; Giáo: đạo “Lạc giáo là ngoan cố chối bỏ một chân lý phải tin với đức tin đối thần và Công Giáo hoặc ngoan cố hồ nghi về chân lý ấy sau khi đã lãnh nhận bí tích Rửa Tội ” (GLHTCG 2089). Khi tín hữu chối nỏ những ch6an lý mà huấn quyền Giáo Hội đã trình bày cách dứt khoát, tức là buộc phải tin và giữ, là lạc giáo (x. GL 751). Theo Giáo luật, người lạc giáo sẽ bị vạ tuyệt thông tiền kết. (x. GL 1364) Giáo Hội Công Giáo dùng thuật từ lạc giáo cho các tín hữu của mình khi họ chối bỏ đức tin mà không áp dụng cho các tín đồ thuộc các giáo Hội khác. Cố ý tách ra khỏi sự hiệp nhất của Hội Thánh Công Giáo. Dù thánh Phaolo cũng dùng từ này để lên án các bè phái ở Corinto nhưng kỳ thực đó không phải là nhóm ly khai đúng nghĩa mà chỉ là nhóm lẻ tẻ chuộng vị Tông đồ này hay vị tông đồ kia, một thế hệ sau mới thấy có sự ly khai đúng nghĩa đầu tiên mà nay còn được ghi nhận è Chính thống giáo là ly giáo. III. 2 “Chính Thống” là gì?
üChính thống giáo
üGiáo chủ/ thượng phụ giáo chủ
Thượng phụ Giáo chủ là một giám mục của GH Chính Thống, có quyền trên các giám mục khác thuộc lãnh địa của mình. Ngài được bầu chọn trong một Thượng Hội đồng Giám mục của Giáo Hội đó theo luật định. Các Thượng phụ đều bình đẳng như nhau trên cương bị Thượng Phụ Giáo chủ (dù tiến chức trước hay sau). üCác Giáo Hội Chính Thống ngày nay. (xem bản đồ)
§Giáo Hội Chính Thống độc lập:
oConstantinople oAlexandria oAntiokia oGiêrusalem oNga oRomanie oBulgarie oGeorgia oCyprus oHy Lạp oBa Lan oAlbanie oCH Czech – Slovakia oHoa–Kỳ §Giáo Hội Chính Thống cổ:
oAssyria (Nestoria) oArmenea Tông Truyền oCopic Chính Thống oEtiopia Chính Thống oSyria (GH Jacobite) oSyria – Malankana vLý do tại sao bây giờ khi nhắc đến Giáo Hội Đông Phương người ta chỉ còn biết đến Constantinople ? Vào thế kỷ VII, Hồi giáo Ả Rập chiếm Ai Cập, Palestine, Syria. Nên các tòa thượng phụ Alexandrie, Antioche, Giêrusalem bị rơi vào tay Hồi Giáo. Do đó Constantinople chỉ còn một cõi, vì thế thượng phụ giáo chủ của Constantinople trở thành thượng phụ của toàn Giáo hội Đông Phương. Contantinople trở thành Roma thứ hai
vTại sao ngày nay giáo Hội Đông Phương không đặt trụ sở ở Constantine mà là ở Matxcova(Nga)? Đế Quốc Byzantine được tái lập 1261 thay cho đế quốc Latinh ở Constantinople. Suốt 2 thế kỷ họ phải chiến đấu cách tuyệt vọng nhưng cuối cùng cũng sụp đổ vào năm 1453 từ đây coi như thành Roma thứ hai sụp đổ. Và Matxcova nhận lấy gia sản và biến thành Roma thứ 3 vào năm 1461 và tồn tại cho đến nay.
III.2.Nhữngkhác biệt cơ bản giữa Công Giáo & Chính Thống. Chính Thống üKhông chấp nhận từ ngữ “
Filioque” trong kinh Tin Kính.
üKhông công nhận quyền Tối thượng của ĐGH
® bác bỏ mọi tín điều được các ĐGH công bố với
ơn bất khả ngộ (infaillibility)
üBí tích Rửa tội đổ nước trên đầu üKhông công nhận các tín điều về Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội (
Immaculate Conception) và Hồn Xác Lên Trời (
Assumption), mặc dù vẫn tôn kính Đức Mẹ là Mẹ Thiên Chúa (
Theotokos).
Công Giáo ücó từ “
Filioque”
üCó công nhận
üCó đủ 7 bí tích hữu hiệu như Công giáo. Với bí tích Rửa Tội thì dùng nghi thức dìm xuống nước ba lần để nhấn mạnh ý nghĩa tái sinh vào đời sống mới.
üCó công nhận 4 tín điều về Đức Mẹ Đức Mẹ là Mẹ Thiên Chúa Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội Đức Mẹ Hồn xác lên Trời
üDùng bánh có men và ngôn ngữ Hylạp.
üDùng bánh không men và ngôn ngữ la tinh
IV. HƯỚNG ĐẾN ĐẠI KẾT ĐÔNG PHƯƠNG. IV.1. Những nỗ lực hoà giải. Cuộc ly khai của anh em Đông Phương gây một nỗi đau khổ cho Hội Thánh. Từ lúc ly khai cho đến nay, luôn luôn Giáo hội Công Giáo tìm mọi cách hàn gắn rạn nứt này. Ngay ở công Đồng Vat II, các giáo phụ cũng đã bàn về vấn đề hiệp nhất với Giáo Hội Đông Phương và đúc kết với sắc lệnhOrientalium Ecclesiarum “về các Giáo Hội Công Giáo Đông Phương” “
Lịch sử, các truyền thống và rất nhiều thể chế trong Giáo Hội đều chứng minh rõ ràng rằng các Giáo Hội Đông Phương có công đối với toan 2the63 Hội Thánh dường nào. Vì vậy Thánh Công Đồng không những hết lòng yêu mến và ca ngợi đúng mức gia sản tinh thần của các Giáo hội này, mà còn xác quyết đó là sản nghiệp của toan thể Hội Thánh Đức Ki-tô. Do dó, thánh Công Đồng long trọng tuyên bố rằng: các Giáo hội Đông Phương cũng như Tây Phương đều có quyền lợi và bổn phận tuân theo những quy luật riêng của mình, vì những quy luật này có giá trịnhờ ở đặc tính cổ kính quý trọng, phù hợp với các tập tục của tín hữu hơn và xem ra có hể mưu ích cho các linh hồn cách hữu hiệu hơn ”
(Orientalium Ecclesiarum số 5) IV. 2.
Hướng đến Đại kết Đông phương. 1274:
Công Đồng đại kết Lyon II 1438-1445:
Công đồng đại kết Ferrera - Florence 07-12-1965:
Đức Phaolô VI và Thượng Phụ Athenagoras đưa ra tuyên bố chấm dứt ly khai 1973:
Ký kết giữa ĐGH Paul VI và Thượng Phụ Copic Shenouda III 1984:
Ký kết giữa ĐGH John Paul II và Thượng Phụ Zakka II về Ngôi Lời Nhập Thể C. KẾT LUẬN Đại Ly giáo hay Ly giáo Đông-Tây là sự kiện chia rẽ Kitô giáo xảy ra vào thời Trung Cổ mà kết quả là hai phái Kitô giáo được hình thành: phương Đông (theo văn hóa Hy Lạp với trung tâm làConstantinopolis) và phương Tây (theo văn hóa Latin với trung tâm là Rôma), sau này là Chính Thống giáo Đông phương và Giáo hội Công giáo Rôma tương ứng. Quan hệ Đông - Tây bị chia rẽ bởi các yếu tố: thần học, chính trị và giới chức sắc. Đại diện hai phái là giáo hoàng Lêô IX và thượng phụ Constantinople Michael Cerularius liên tục có những xung khắc với nhau.Các biến cố bề ngoài xảy ra ngay lúc đó chỉ là triệu chứng của các khó khăn đã âm ỉ trong nhiều thế kỷ. Năm 1054, sứ thần Rôma gặp Cerularius và yêu cầu ông thần phục Giáo hội Rôma là "mẹ của giáo hội hoàn vũ" nhưng Cerularius đã khước từ. Cùng năm, Rôma và Constantinople tuyên bố rút phép thông công lẫn nhau, như thế, cuộc Đại Ly giáo chính thức dứt khoát. Trải qua bao thăng trầm lịch sử, Giáo hội Công Giáo vẫn hằng cố gắng và nỗ lực hàn gắn vết thương chia rẽ để tạo nên sự hiệp nhất trong Giáo hội. Năm 1965, Giáo hoàng Phaolô VI và Thượng phụ Đại kết thành Constantinople, Athenagoras I đã gặp gỡ nhau trong vòng tay thân ái và cả hai đã cùng hủy bỏ vạ tuyệt thông năm nào đánh dấu sự khởi đầu của tiến trình hòa giải. Nhờ ơn Chúa, công việc tái hợp Chính Thống Giáo và Công Giáo Rôma hiện đang được tiến hành cách tốt đẹp,cánh cửa đại kết hiện đang mở rộng. Để thể hiện lòng khao khát sự hiệp nhất trong Giáo hội, xin mời Cha và các chị củng đến với vũ khúc "Tình hiệp nhất" của nhóm chúng em. Qua bài thuyết trình của nhóm, hy vọng chúng em có thể mang lại một chút về tình hình Giáo hội trong giai đoạn Trung cổ, đặc biệt với biến cố đại ly khai của Giáo hội Đông Phương và Tây phương. Mặc dù chúng em đã lỗ lực trong việc tìm hiểu nhưng do khả năngvà cách trình bày của Nhóm có giới hạn nên không thể tránh khỏi những thiếu xót. Xin Cha và các chị thông cảm và góp ý thêm cho nhóm chúng em TÀI LIỆU THAM KHẢO - Bách khoa toàn thư mở wikipedia www.wikipedia.com
- Lược sử giáo hội công giáo qua 21 công đồng Lm Augustino Nguyễn Văn Trinh
- Lược sử giáo Hội Công Giáo Bùi Đức Sinh
- Lịch sử Hội Thánh Công Giáo O Đào Trung Hiệu
[1]Phải trích nguồn
[2] Lm Bùi Đức Sinh OP, Lịch SửGiáo Hội
[3] Bùi Đức Sinh OP, Lịch SửGiáo Hội.
[4] Từ điển công giáonxb Tôn Giáo
Người đăng: TÌNH YÊU ĐỨC KITÔ vào lúc 5/15/2014
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest Không có nhận xét nào:
Trang chủ Đăng ký: Đăng Nhận xét (Atom)
Hình ảnh
Giới thiệu về tôi TÌNH YÊU ĐỨC KITÔ MAI THỊ HUYỀN TRINH " Phụ nữ ít nói là quà tặng Thiên Chúa ban" (Khôn ngoan) Xem hồ sơ hoàn chỉnh của tôi Người theo dõi | Lưu trữ Blog - ▼ 2014 (22)
- ▼ tháng 5 (8)
- ĐẠO MẪU
- CÂU HỎI MỤC VỤ GIA ĐÌNH
- CÂU HỎI PHỤNG VỤ
- KINH
- HÌNH ẢNH KITO GIÁO
- SO SÁNH BẢY ẤN - BẢY KÈN
- CUỘC CHIA RẼ ĐÔNG - TÂY
- LINH ĐẠO MỚI VỀ THẦN HỌC MÔI TRƯỜNG
|