Cuốc Kêu đêm Dài - VĂN THƠ NHẠC

Thứ Tư, 30 tháng 5, 2018

Cuốc kêu đêm dài

Cuốc kêu đêm dài
Đêm. Miền quê tối thui như mực. Không gian im ắng chỉ còn nghe tiếng côn trùng rả rích, tiếng ễnh ương đảo giọng giữa ngút ngàn bèo mây. Khoảng ruộng lúa sau nhà nom đã lên đòng xanh mướt. Đêm đêm, trong những thanh âm chen lấn vào nhau, tiếng Cuốc cất lên đến hồi lỗi nhịp. Mấy đêm rồi, tiếng kêu ấy làm nao lòng người nghe. Tiếng kêu đến khản giọng cuốc... cuốc... cuốc. Lúc nhỏ, tôi chưa nhìn thấy nó bao giờ. Ban ngày nó ngủ vùi đâu đó, đêm đêm cũng một âm điệu ấy nó cất lên tựa như tiếng than của ai đó vang lên cả xóm nhỏ. Có lẽ, người lớn trải bao năm tháng đã quá quen với tiếng Cuốc như vậy. Nhưng trẻ nhỏ như chúng tôi thì tiếng kêu đó nghe thật lạ lẫm. Hồi đó, tôi thắc thỏm rằng đấy là tiếng gọi bạn của một ai đó khi đánh mất tình bạn trong mùa nước trôi. Mấy đêm đó thật dài, tôi không sao ngủ được. Mỗi đêm nghe tiếng Cuốc kêu tôi lân la hỏi mạ: “Sao chim Cuốc kêu gào suốt đêm mà không ngủ?”. Mạ bảo: “Bởi nó buồn tình lứa đôi”. Tôi không hiểu, trẻ con cái cụm từ “buồn tình lứa đôi” nghe quá xa vời. Nhưng tôi mường tượng được, rằng nó buồn, buồn dữ lắm. Như có ai ngóng trông, chờ đợi, khắc khoải rồi mải miết đi tìm. Trong mưa gió, trong giá rét gọi tên một cái gì đó… đã mất. Mạ kể thêm: “Con chim Cuốc thường sống có cặp, có đôi. Chúng sống bên nhau cho đến tận cuối đời. Nhưng lỡ bệnh tật hay người ta bắt mất một con, con còn lại sẽ đi tìm con đã mất. Nó tìm mãi, trên con đường buồn tình nó kêu suốt đêm, kêu cho rạc cả mình rồi gục xuống đâu đó nơi mảnh ruộng, bờ ao... ”. Thế nó có chết không? Tôi hỏi, mạ lặng im một lúc rồi cất lời nói trong sự trầm tư “nó chết!”. Tôi ngồi lặng im nghe mưa gió ùa về. Nghe tiếng con chim Cuốc đêm đêm lạc vào đêm lạnh. Nghe thương con chim Cuốc biết yêu thương tổ ấm của mình. Nó thật thủy chung. Chuyện tình của con chim Cuốc qua lời kể của mạ đã răn dạy chúng tôi về tình yêu thương đồng loại của mình, hay mạ mượn lời giải thích của dân gian về tiếng kêu của con chim Cuốc để chúng tôi khỏi phải riết hỏi. Nghe câu chuyện đó và mỗi lần thấy ai đó cầm con Cuốc trên tay là tôi lại nghĩ ngay đến con Cuốc còn lại. Và những đêm tối trời lạnh giá, tiếng kêu gào thảm thiết lại cất lên, sự đợi chờ đến tuyệt vọng! Tôi lại nghĩ về ngôi nhà có cha mẹ Cuốc dẫn con đi ăn từng đàn, từng đàn giờ thiếu mất một con... Và trong những đêm, sau tiếng Cuốc gào lên rồi lại im ắng. Tôi thở dài, khóc thương rồi cũng đến lúc kiệt lực, đã có thêm một con Cuốc nữa qua đời. Rồi đây xương cốt lại hòa vào cây cỏ, chỉ còn văng vẳng tiếng kêu cuốc... cuốc... cuốc trong mưa lại làm tôi trăn trở, làm tôi mất ngủ từng đêm. Thương cho nỗi lòng con Cuốc, Cuốc. Cuộc sống trăm bề có khi yêu thương, mất mát rồi lại yêu thương. Mỗi lần như thế tôi hay nghĩ đến tiếng Cuốc “chung tình”. Buồn vui cũng ở gia đình đi về sớm khuya, nếu khuyết một điều có thể rồi buồn đau như cách chim Cuốc chới với đêm thanh. Diễm thương cho một tổ ấm chung tình đi xa được nhớ, được yêu, rồi khi rời xa mãi mãi, thời gian phủ bụi mờ nhân ảnh, một cái tên, một tiếng quê gọi về từ trong sâu thẳm đã là hạnh phúc làm người. Ngày phải xa quê, tôi mang theo tiếng Cuốc lên thành phố. Ở đấy, tôi dần quen phố, quen phường, tiếng Cuốc kêu chỉ còn lưng chừng gió. Tôi cứ tưởng tiếng Cuốc kêu chỉ còn là kỷ niệm đối với mình. Không ai ngờ giữa đêm thâu, trên thành phố bên ly rượu nhạt, tiếng Cuốc lại vang lên. Tôi đưa mắt nhìn ra phía trước nhà, ở đấy có con kênh chảy miết về cánh đồng lúa. Tiếng Cuốc cất lên ở đó, nao lòng. Và tôi lại nghĩ, ở đâu trên đời này thì những con Cuốc vẫn yêu thương nhau, vẫn đi tìm nhau khi lẻ bạn.
LÊ NHƯ TÂM Theo http://vhntquangtri.vn/

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ Đăng ký: Đăng Nhận xét (Atom)

  Thơ Trương Đăng Dung nhìn từ lao động viết Đối với thế giới, kiểu văn chương dụ ngôn không còn mới nữa, nhưng ở Việt Nam, đang còn ít, c...

  • Nguyễn Du - Từ một ai đó đến không ai cả Nguyễn  Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
  • Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
  • Ánh trăng trong thơ Dương Quân Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê,  Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Tìm kiếm Blog này

  • Trang chủ

Giới thiệu về tôi

vanthonhactrieuchau.blogspot.com Xem hồ sơ hoàn chỉnh của tôi

Báo cáo vi phạm

Lưu trữ Blog

  • ▼  2018 (4856)
    • ▼  tháng 5 (282)
      • Mưa rơi trong thơ nhạc
      • Những câu nói bất hủ của Albert Einstein
      • Xuân Diệu - Người bạn lớn của nền văn học Bungari
      • Lãng mạn mùa thu xứ Huế
      • Đi tìm cổ mẫu trong văn học Việt Nam
      • Kỷ niệm với dòng sông
      • Đôi nét cảm nhận về “Hành trình phương Nam” của Ng...
      • Làng quê Bắc bộ trong thơ Trần Đăng Khoa
      • Tính cách người nông dân Nam bộ trong tiểu thuyết ...
      • Nếp tranh xưa
      • Lời dụ tình của dế
      • Cuốc kêu đêm dài
      • Tiếng nhái đồng quê
      • Còn ai múc nước giếng quê
      • Gánh hàng rong
      • Trăng ơi…Mày đi nhớ chóng về
      • Cảm xúc trở về
      • Đêm trăng ngắm hoa sắc trắng
      • Hương sắc miệt vườn sông nước trong thơ Trúc Linh Lan
      • Ba bài thơ - Ba tác giả: Một chủ đề - Một cấu trúc
      • Ngày mùa ở làng quê
      • Thương nhớ trăng quê
      • Cảm nhận văn chương của một người nhà quê
      • Thử đi tìm thời gian sáng tác và xuất xứ của bài c...
      • Hàn Mặc Tử - Kẻ rao bán ánh trăng với mối duyên "T...
      • Người đã đi qua mùa mây trắng
      • Sức vóc trùng khơi
      • Đại Lải vui buồn cùng thi nhân
      • Âm hưởng văn học dân gian trong thơ Trần Tế Xương
      • “Chiều Phủ Quốc” Một bài thơ Đường có sức truyền c...
      • “Văn kỳ thanh” mà cảm phục tài tình nữ thi bút Quế...
      • Cảm nhận đôi điều về bài thơ “nợ”của Cấn Đăng Hải
      • Nơi rung động mãnh liệt những hồn thơ
      • Đi thăm Thanh Hóa
      • Đi thăm Lạng Sơn - Bằng Tường
      • Câu chuyện một bài thơ
      • Đi thăm đảo Cát Bà - Hải Phòng
      • Cái ghen của các o xứ Huế
      • Mưa nước lên
      • Hà Nội qua những trang viết của Đỗ Phấn
      • Thân phận của ngôn ngữ
      • Nhà thơ Truy Phong với bài thơ chấn động thi đàn n...
      • Bùi Giáng - Tinh thể thi ca từ Mưa nguồn
      • Nghiên cứu khảo cổ học thành Thăng Long  từ cuố...
      • Tản Đà với nhu cầu canh tân văn học
      • Ca từ trong "Tuổi hồng", "Tuổi ngọc", "Tuổi mộng...
      • Như là đóa hoa
      • Bà mẹ Việt Nam trong âm nhạc Phạm Duy
      • Khúc hát sông quê và nỗi lòng người xa xứ
      • Trước và sau
      • La Trung - Ký nhận giao mùa
      • Chúng mình mất hết, chỉ còn nhau
      • Vũ Khắc Khoan, con người và tác phẩm
      • Dương Nghiễm Mậu, con người nội soi trong bạo lực ...
      • Lãng Nhân - Ánh đèn trong đêm tối
      • Văn phong - Nhân cách
      • Văn học miền Nam 1954 - 1975
      • Bùi Giáng trong cái nhìn của các nhà phê bình văn ...
      • Nét huyền diệu trong thơ tình lãng mạn của thi sĩ ...
      • Ngẫu hứng với Nhà thơ, nhà báo Như Mai
      • Nhà văn Nguyên Hồng ngày ấy...
      • Dương Hướng - Ký ức sống và văn chương
      • Lê Hường và những câu thơ lặng lẽ tỏa hương
      • Mai Hồng Niên “Bâng khuâng thức giữa câu Kiều”
      • Ngày ấy bây giờ
      • Cleopatra - Nữ hoàng bác học
      • Chớp bể mưa nguồn
      • Sắc màu kỷ niệm
      • Đêm qua chớp bể mưa nguồn
      • Bùi Giáng - Thi sĩ của mưa nguồn
      • Ô cửa sổ mùa đông
      • Có một "Mùa thu ngoan" của nhạc sĩ Đình Khiêm
      • "Mây" trong thơ Quang Dũng
      • Đọc "Hương cô quạnh" của Phan Nguyên
      • Lời kinh xưa, buổi sáng nầy
      • Mùa thu qua thi ca
      • Cảm xúc về bài thơ “Trăng và Mai”
      • Stephen Hawking: Nhà khoa học 'lang thang' khắp dả...
      • Hãy lắng nghe dòng nhạc Từ Công Phụng
      • Con đường mùa hạ
      • Lên Tam Đảo sống với ngàn mây
      • Tìm mùa đông giữa xứ lạnh sương mù
      • Hồ Than Thở một ngày mưa
      • Thơ đến từ đâu
      • Nhà văn Nguyễn Khải - Người đọc thấu mọi lẽ đời
      • Nhà văn Nam Hà, những chuyện đời thường
      • Sông Thương da diết tiếng tu hú
      • Ngô Nguyên Nghiễm - Phận người đong đưa theo từng ...
      • Lăng tẩm những vị vua triều Nguyễn
      • Tản Đà: Nghiệp văn chương, báo chí và thân phận hẩ...
      • Giai điệu lời bài hát Vọng gác đêm sương
      • Ai cũng nói ‘Sư tử Hà Đông’ nhưng ít người biết đư...
      • 10 khoa học gia cổ đại có những khám phá tiên phon...
      • Về bài thơ Vọng Lư Sơn Bộc Bố trong sách giáo khoa
      • Con cò mà đi ăn đêm: Nói ngược - ngụ ngôn - trữ tình
      • Có chở trăng về kịp tối nay
      • Lý luận văn học hoàn toàn có thể xây dựng lại
      • Viết lịch sử văn hóa: Lý luận phải đi trước một bước
      • Chất thơ trong Cánh đồng bất tận
      • Tiểu thuyết: độ dài và cấu trúc

Từ khóa » Tiếng Cuốc Kêu Da Diết