Cuối Mùa Nhan Sắc - Báo Phụ Nữ

edf40wrjww2tblPage:Content

Tôi tròn mắt. Sao giờ chị có sở thích kỳ lạ vậy? “Ngạc nhiên cái gì, chị xem ngực em thế nào để giới thiệu cho chỗ này sửa không đau, rẻ, mà không bơm, không độn, không hóa chất gì hết á! Làm “hàng” lại cho ngon mà giữ chồng em ạ!”. Rồi cũng không đợi tôi ngỏ ý, chị ném tẹo áo mình xuống giường, khoe: “Thấy ngon hông? Có bốn triệu thôi đó!”. Quả thật bộ ngực khá đẹp. Tròn, săn.

Nhưng hai con trai chị đã mười lăm, mười tám cả rồi, chị “teen” quá, ra đường người ta lại tưởng chị em. Tôi cười thầm, chưa kịp nói ra ý nghĩ này, chị đã khoe thêm đôi lúm đồng tiền vừa “treo” giá hai triệu, cặp mắt hai mí lận mấy chục năm nay cũng được cắt rõ thành hai mí với giá tám triệu. Chỉ có điều trông nó sâu hun hút kiểu người hay lo nghĩ, mất ngủ chứ không “nai vàng ngơ ngác” như chị mong muốn. Cái mũi hếch rất duyên của chị được chống lên cao vòi vọi. “Mũi hếch nên bao nhiêu tiền của tiêu tan hết em ạ! Cả tình yêu cũng đi theo cái mũi hếch luôn. Nghe người ta nói thế, chị phải đi sửa. May sao gặp bác sĩ ở đầu chợ thị xã mát tay nên sửa cái nào ra cái nấy”.

Chị đã sang đò lần hai. Ngày ấy, may sao, chuyến xe về thị trấn tít xa vùng biên giới, một bà đứng tuổi tốt bụng cho chị phụ rửa chén quán cháo lòng. Không tiền công tiền quạ gì đâu, chỉ cần ngày hai mẹ con đủ ba bữa ăn và có chỗ ngả lưng qua đêm.

Hai năm phụ việc ở quán cơm chăm chỉ, một hôm bà chủ gọi chị ngồi vào bàn để bà “nói chuyện thẳng thắn”. Chị rối lòng. Lẽ nào trong công việc có gì làm bà phật ý? Bà muốn đuổi chị sao? Nhưng nhìn nụ cười hiền từ của bà, chị bớt lo âu.

- Con gái à, hai năm qua đủ cho ta tin con là một người phụ nữ tốt. Ta muốn con làm cháu dâu ta. Con sẽ gọi ta bằng dì. Thằng Tín mỗi chiều tới ăn cháo cả hai năm nay đó, con biết không? Nó là cháu ta, vợ chết mấy năm nay, nó có tiệm đóng đồ mộc đầu hẻm đó, con biết không?

Sự việc bất ngờ khiến chị khó nghĩ. Hai năm qua, chưa bao giờ chị dám mơ ước mình có một mái nhà riêng. Tiệm đóng đồ mộc của anh Tín đầu đường thì chị biết, có đến mấy người thợ lận mà. Lúc nào nhóm thợ ấy đến mà bà chủ quán không múc cho họ những tô cháo đầy tú hụ. Chị cần một bến đậu, cho mình và cho con, nên gật đầu đồng ý.

Tiệc cưới đầy bánh ngọt và cháo lòng. Khách thỏa sức ăn uống, nhậu nhẹt tới tận khuya. Buồng cưới của chị, chiếc giường còn thơm mùi gỗ mới, xù xì chưa kịp đánh vẹc-ni. Chiếc gối cưới màu… cháo lòng hăng hắc mồ hôi và có cả đứa bé nằm ngủ trước. Anh loạng choạng bước vào phòng: “Thông cảm nghen bồ! Bà dì hối quá nên không kịp mua gối mới cho cô dâu. Kệ nghen, còn cả đời mua sắm. Giờ ngủ đi, nằm êm êm cho con nít nó ngủ!”.

“Đêm tân hôn” của chị trôi dần trong tiếng ngáy của anh và mùi thơm của gỗ, mùi mồ hôi chua chua hăng hăng của chiếc gối duy nhất anh nhường chị.

Cuoi mua nhan sac

Minh họa: VYVY

Năm sau. Chị sinh con. Là con trai. Ngày đầy tháng, Tín bồng đứa bé đi khoe khắp nhóm thợ thầy: “Thấy thằng nhỏ giống cha ác hông? Cái mắt nè, cái mũi nè, cái tay nè, cả mùi mồ hôi nữa nè…”. Ai cũng gật đầu cười cho Tín vui, chứ con nít đỏ hỏn, giống gì mà giống dữ. Anh lại trầm ngâm: “Nhà mình làm nghề mộc, đứa trước trai, đứa này lại trai. Sợ mẹ mày phải kiếm đứa con gái phụ cơm nước cho tao quá!”. Chị cảm ơn anh rất nhiều, đứa con của chị, anh xem như con mình qua cả lời nói. Nhưng sinh đứa nữa thì đàn bà mới đầy tháng, không dám nghĩ. Chỉ cười.

Thời gian trôi vèo như xe xuống dốc. Chị vẫn không chịu kiếm cho anh “đứa con gái cơm nước”. Rồi cơ sở đóng đồ mộc của anh không còn đông khách như trước. Nhóm thợ thầy cũng tứ tán mưu sinh. Anh nay theo thằng “đàn em” này buôn chuyến, mai theo thằng “đàn em” khác làm lơ xe. Không nghề nào ra nghề nào, chỉ có thời gian ở nhà là ít dần. Chị trước giờ chỉ biết nấu ăn. Nấu cho cả nhóm thợ ngày ba bữa mà rảnh rang gì. Giờ thu nhập không có, làm gì để nuôi con? Vậy là bao nhiêu vốn liếng, tư trang chị bán hết.

Dùng lại mặt bằng trại mộc xưa, chị mua bán tầm vông, cần xé, mê bồ, lá xé, lá chằm… Xe lá từ miền Tây về bỏ lá bó, chị lựa ra, chằm lại thành miếng, bán. Rồi cũng xong. Cái tròn, cái méo, cái như quả trứng... Bà con thương, rồi cũng bán hết.

Khách đến cơ sở đồ nan nườm nượp vì chị bán giá “mềm” hơn nhiều nơi khác. Và nhất là cách chiều khách, họ đòi chị cho xem mười cái cần xé nhưng mua một cái, chị cũng cười. Khách mua ba trăm lá lợp nhà nhưng bắt chị giao mãi tít trong ngõ, trong hẻm chị cũng chịu luôn. Lợp xong, thiếu ba mươi tấm, điện thoại ra, chị lại vui vẻ chở vô giao. Bán buôn ngày càng đắt khách nhưng gọi anh về phụ thì anh bảo: “Chân tui là chân đi. Bà thương tui thì ráng mà lo cho gia đình, con cái”. Nhưng ai dè, với chị thì cái chân anh là “chân đi” nhưng với người đàn bà trẻ hơn chị chục tuổi, chân anh là “chân ở”.

Nhìn người đàn bà ấy, rồi nhìn lại mình, chị quyết định “tút” lại nhan sắc, quyết tâm “tân trang” để kéo chồng về.

Chị bảo:

- Có đau đớn gì đâu! Thuốc tê chích vô, không có cảm giác gì cả. Ngực chị giờ tròn vo nè.

- Còn lúm đồng tiền, thật sự thì em thấy không được tự nhiên lắm!

- Đồ nhân tạo sao mà tự nhiên! Nhưng có còn hơn không. Em không biết chứ “con mèo” của ảnh có hai cái đồng tiền sâu, chị nhìn còn muốn chết chìm huống chi ảnh. Em ráng làm đi, hết có hai chục hà!

Trời đất! Hai chục triệu mà chị nói nhẹ hều. Có hai chục triệu, tôi sắm cho ông xã bộ đồ sửa xe mở quán tại nhà. Nhưng đàn bà mà, có những đêm tôi trằn trọc… Hôm rồi, tôi ghé chị, tính nhờ làm giùm cái quán cây lợp dừa nước. Ông xã tôi khoái loại nhà này, vừa mát, vừa rộng rãi. Tôi vừa vay tiền ngân hàng, quyết làm cái quán sửa xe cho chồng. Bữa nghe tin đó, ổng mừng quá ôm chầm lấy tôi mà hôn. Đêm đó, vợ chồng cứ như hồi mới cưới.

Chị lơ đễnh nghe chuyện, nói mai mốt kêu thợ chở đồ tới, dựng quán cho tôi.

- Có gì không vui hả chị?

- Thằng chả bỏ đi với vợ bé rồi!

- Ủa! Mà cái vụ chị “tân trang” đó bộ hổng giữ chân ảnh được sao?

- Chả nói nghe dễ ghét, không xài đồ giả!

Nói xong, chị thở dài sườn sượt. Tôi liếc nhìn chị, không dám nói ra, chớ da mặt chị hồi này đang nám lại nữa rồi.

Đ.P. THÙY TRANG

Từ khóa » Cuối Mùa Nhan Sắc