Đã Biết Vô Thường, Sao Còn Phiền Não!? - Thế Gian Luận

KINH NGUYỆN CẦU

Trước những hỗn loạn không cùng của cuộc đời đang diễn ra làm mọi người mờ lối, không biết đâu là phương hướng. Nghĩa vô thường, nghĩa khổ càng hiện rõ. Con người hồi tâm hướng đạo càng lúc càng nhiều nhưng họ cũng đặt ra câu hỏi: Đâu là con đường chân chánh, ta phải quy hướng đời ta như thế nào? Làm sao thành tựu kết quả nhanh chóng trong nỗ lực của ta? Làm sao thâm nhập pháp giới để thành tựu những ước vọng thánh thiện của ta? Để trả lời những câu hỏi nầy, Kinh Nguyện Cầu là thánh dược có thể đáp ứng mọi sở nguyện của con người, là châu cam lộ hằng bao thời mới gặp, đủ sức lay động hang sâu vô minh làm bừng lên ánh giác. ( 1lạy)

  1. Bạch Đức Thế Tôn vô thượng (lạy xuống rồi quỳ chắp tay)

Xin thương con đứa con lạc lỏng nơi chốn trần gian đầy nước mắt đau thương, xin thương con mà rũ sạch bệnh chướng của đời con bằng điển linh vô tận của Ngài (1lạy)

  1. Bạch Đức Thế Tôn vô thượng (lạy xuống rồi quỳ chắp tay)

Ngài là cha lành tối thượng của tất cả phù sinh, Ngài là nguồn sống dạt dào bất tận, là phúc lạc đời đời vĩnh cửu, Ngài là thực phẩm, là chất sữa tinh ròng, là dược thảo. Ngài phù trì tất cả phù sinh, Ngài yêu thương tất cả phù sinh như con đỏ. Xin hãy thương con mà rũ sạch bệnh chướng của đời con bằng điển linh vô tận của Ngài (1lạy)

  1. Bạch Đức Thế Tôn vô thượng (lạy xuống rồi quỳ chắp tay)

Con chuyên nhất đức tin hướng về Ngài trong sự khẩn nguyện, không tin tưởng vào đồng bóng tà ma bói toán và cúng vái quàng xiên. Con biết sức mạnh của đức tin hướng về Ngài là một liều thuốc hồi sinh kỳ diệu có thể chửa khỏi những căn bệnh trầm kha của nhân loại. Xin Ngài hãy thương con mà rũ sạch bệnh chướng của đời con bằng điển linh vô tận của Ngài (1lạy)

  1. Bạch Đức Thế Tôn vô thượng (lạy xuống rồi quỳ chắp tay)

Con nguyện học đức tính TỪ, BI, HỶ. XẢ của Ngài, con nguyện sống trong tình thương xoá bỏ hận thù độc ác, con nguyện ban rãi tình thương cho tất cả kể cả kẻ thù của con. Ôi kẻ thù của tình thương, chúng mù loà cả thể xác lẫn tâm linh, xin Đức Thế Tôn ban phúc cho chúng vì chúng ngu dại. Ôi tình thương mầu nhiệm và huyền diệu làm sao!? Ai có thể nói hết bao sắc vẻ phong phú của nó? nhưng con biết đã hàm chứa nơi Đức Thế Tôn vô thượng vô tận. Xin Ngài hãy thương con mà rũ sạch bệnh chướng của đời con bằng điển linh vô tận của Ngài (1lạy)

  1. Bạch Đức Thế Tôn vô thượng (lạy xuống rồi quỳ chắp tay)

Không biết đến Đức Thế Tôn đã là một cái tội, huống chi những kẻ đã không biết Ngài mà còn phỉ báng Ngài chúng tội lỗi biết bao. Tại sao không biết Ngài là một cái tội?

Vì rằng Ngài là sự thông sáng trong tâm hồn con.

Vì rằng Ngài là nguồn phúc lạc trong dòng sống của con.

Vì rằng Ngài là nguồn hạnh đức của tất cả đức hạnh nhân thế

Vì rằng Ngài là nguồn an ủi đời đời của vạn loài.

Ngài hiện hữu khi thế gian nầy chưa có và Ngài vẫn còn hiện hữu khi thế gian nầy tan biến. Ngài không có khởi đầu và chung cục, Ngài phù trì mọi cõi đời. Sự sống của con là từ Ngài, sự sống của con là ở trong Ngài, Ngài là cội gốc của tất cả trong tất cả. Ngài cho con nhà để ở là trái đất nầy,Ngài cho con bầu không khí để thở, Ngài cho con nước để uống là đại dương sông rạch, Ngài cho con ánh sáng mặt trời để tiêm sức sống vào vạn vật, để con thấy đường mà hoạt động, Ngài cho con tất cả mọi hạt giống, súc vật, đất đai mầu mỡ, Ngài cho con những trận mưa mùa làm tốt cỏ cây lúa mạ. Ngài đã sắm đủ cho con, con chỉ cần lao động một chút là dư ăn thừa để. Thế tại sao có người cậy chút lao động để chối Ngài, để huỷ báng Ngài. Kẻ ngu ấy há đâu biết rằng Ngài là sự sống ở trong vạn vật. Khi chúng chối Ngài, huỷ báng Ngài tức chúng vô tình phá diệt sự sống trong vạn vật trong khi chúng đang cần sự sống ấy. Như thế, mọi bất an sẽ đem đến cho chúng, mọi thất bại sẽ đem đến cho chúng. Con ý thức được điều này nên con phó sự sống của con trong tay Ngài, con phó sự sống của con trong tay Ngài không có nghĩa là con ngồi ỳ ra đó để chờ, nhưng con luôn luôn làm việc với tâm hồn luôn luôn tưởng nhớ đến Ngài để được Ngài điều chỉnh, để được Ngài diệu hoá bước chân con. Xin Đức Thế Tôn thương con, cứu con (1lạy)

  1. Bạch Đức Thế Tôn vô thượng (lạy xuống rồi quỳ chắp tay)

Con biết trong thế gian nầy Ngài đang hiện hữu một cách bí nhiệm trước mắt của vạn loài. Ôi! Thống khổ nầy của chúng con, con biết chứ không phải con không biết. Chúng con đã từng vấp phạm quá nhiều lỗi lầm trong những kiếp sống đã qua để hôm nay cùng hẹn nhau trong tình cảnh đau thương nầy mà nước mắt có khô kiệt đi cũng không nói hết được sự bi thảm.

Xin Đức Thế Tôn thương con. Xin Đức Thế Tôn thương chúng con mà hoán chuyển tình đờì. Con nghĩ có chuyện gì mà Đức Thế Tôn không làm được nếu Ngài muốn. Nguyện ân điển của Đức Thế Tôn đến với con, đến với chúng con trong tiếng kêu trầm thống. (1lạy)

  1. Bạch Đức Thế Tôn vô thượng (lạy xuống rồi quỳ chắp tay)

Đấng ngự trị huyễn hoá và mãi mãi ngự trị huyễn hoá. Con biết cuộc phù sinh nầy cũng huyễn hoá như lời Ngài dạy, nhưng con chưa thoát khỏi huyễn hoá nên huyễn hoá đối với con chưa hoàn toàn huyễn hoá. Con đang cố gắng nương cái huyễn hoá để trừ cái huyễn hoá mà siêu việt lên huyễn hoá. Như thế nếu không được Đức Thế Tôn phù trì, sức con bé bỏng khó mà thành tựu. Xin cho con được tắm gội trong ân điển của Đức Thế Tôn để trở về chốn an tịnh ngàn xưa. (1lạy)

  1. Bạch Đức Thế Tôn vô thượng (lạy xuống rồi quỳ chắp tay)

Bóng tối dày đặc bủa vây đời sống của chúng con với những hình ảnh ghê rợn chập chờn của loài âm binh quái đản, làm chúng con nghẹt thở não nùng. Xin Đức Thế Tôn chiếu ánh sáng để bằng an đời con. Xin Đức Thế Tôn yêu thương chúng con. (1lạy)

  1. Bạch Đức Thế Tôn vô thượng (lạy xuống rồi quỳ chắp tay)

Vũ trụ biến đổi không ngừng, cuộc đời tang thương dời đổi. Phúc thay cho những ai sống trong thời thanh bình thịnh trị. Bất hạnh thay những ai sống trong thời ly loạn. Nhưng chúng con nhờ hiểu bíêt về Ngài nên chắc chắn được Ngài ban ân điển trong những bước thăng trầm của kiếp nhân sinh. Xin Đức Thế Tôn thương tưởng chúng con như những đức con khác sữa trông mẹ. (1lạy)

  1. Bạch Đức Thế Tôn vô thượng (lạy xuống rồi quỳ chắp tay)

Con biết kiếp sống phù du đau khổ nầy, tất cả mọi thứ đến với chúng con rồi tất cả mọi thứ bỏ chúng con mà ra đi, và ngay cả chúng con cũng không giữ được mình. Nhưng sự đến và đi ấy nói lên một ý nghĩa, ý nghĩa ấy là : “ Chúng con hiện hữu nơi đây để tinh luyện cốt cách của mình”. Ngày nào mà đức hạnh vẹn toàn, trí tuệ trọn đủ thì ngày ấy chúng con mới an trú trong Thánh xứ nhưng mãi mãi Đức Thế Tôn là nguồn sáng vô tận soi đường. Xin Đức Thế Tôn thương yêu chúng con như cha thương con. (1lạy)

  1. Bạch Đức Thế Tôn vô thượng (lạy xuống rồi quỳ chắp tay)

Biết đến bao giờ chúng con là bản thể ngời sáng, vì bản thể ngời sáng là chân thật tánh của vạn loài. Nhưng dẫu sao ngày ấy cũng phải đến, vì Đức Thế Tôn đã từng ngự trị trong tâm linh chúng con, đang ngự trị trong tâm linh chúng con và sẽ mãi mãi ngự trị trong tâm linh chúng con.

Xin Đức Thế Tôn thương con, cho con phản chiếu những gì linh diệu của Ngài từ con cho thế gian u tối này. (1lạy).

  1. Bạch Đức Thế Tôn vô thượng (lạy xuống rồi quỳ chắp tay).

Khi cuộc sống đe doạ chúng con với những nổi khổ giăng mắc không cùng, chúng con cảm thấy sợ hãi và hèn nhát quá. Chúng con muốn buông xuôi mọi chuyện không còn thiết gì nữa, lúc ấy chúng con cảm thấy lời dạy của Đức Thế Tôn xa vắng làm sao!? Nhưng chúng con lại nghĩ : “Nếu sống như thế để mặt dòng đời vô định cuốn trôi thì đời ta sẽ ra sao!? Chắc chắn nó sẽ mãi mãi là kiếp sống nô lệ làm mồi cho những hoạn nạn tai ương khốn khổ… Nhưng rồi chúng con lại nghĩ: “ Tại sao sợ hãi và hèn nhát nầy đâm cội rễ quá sâu trong tâm hồn ta? À phải rồi:

Từ nhiều kiếp ta đã làm chim, cua, rùa, cá..

Từ nhiều kiếp ta đã làm trâu, dê, gà, chó…

Từ nhiều kiếp ta đã làm sư tử, hổ, báo…

Từ nhiều kiếp ta đã làm mgười đủ loại…

Đã nhiều lần ta bị gươm đao chém chặt..

Đã nhiều lần ta bị hoạn nạn vây khốn…

Đã nhiều lần ta bị đói khác bức ngặt…

Đã nhiều lần ta cạn dòng nước mắt khi phân ly:… nào khóc cha, nào khóc mẹ, nào khóc chồng, nào khóc vợ, nào khóc con, nào khóc thầy, nào khóc bạn, nào khóc người yêu…

Đã nhiều lần nhiều ngày đau thương kéo theo những năm tháng đoạn trường như những mùa đông thê lương ảm đạm…máu và nước mắt đã chảy ra trong lúc ấy nhiều như đại dương mênh mông, xương thịt chồng chất còn nhiều hơn núi non của các lục địa… Những lần như thế sợ hãi và hèn nhát dấy lên nơi ta vì ta ham sống sợ chết, vì ta không muốn phân ly, vì ta không muốn bất an cho đời ta, nhưng rồi mọi thứ có buông tha ta đâu: Hoạn nạn lại đến, phân ly lại đến, đau khổ lại đến, đói khác lại đến, chết chóc lại đến. Nhưng bây giờ mọi thứ ấy đều bị xoá mờ vì nó thuộc quá khứ, mà chỉ ghi đậm nét lại trong cuộc đời hôm nay là nỗi sợ hãi và hèn nhát cùng những gì đang diễn ra của đời sống này. Ôi! Tất cả mọi người từ trẻ đến già đều có một quá khứ như thế cả. Xét cho cùng sợ hãi và hèn nhát ấy vốn phát sinh từ tham luyến, mà tham luyến thì đến từ ngu lậu. Dù tham luyến đến từ ngu lậu nhưng tham luyến chủ động mọi khổ hoạn vì chính nó mà sợ hãi và hèn nhát hiện hữu. Xin Đức Thế Tôn thương chúng con, quét sạch mầm mống tham tham luyến phát sinh từ ngu lậu ra khỏi tâm hồn con bằng ánh sáng linh diệu từ Ngài. (1lạy).

  1. Bạch Đức Thế Tôn vô thượng (lạy xuống rồi quỳ chắp tay).

Khi chúng con ý thức được căn nguyên của sợ hãi và hèn nhát, chúng con nguyện cố gắng thể hiện đức hạnh vô uý trước mọi biến động của đời với sự trầm tĩnh trong danh nghĩa của Đức Thế Tôn. Xin Đức Thế Tôn thương chúng con mà nhiếp hoá chúng con trong huyền lực bất khả tư nghì của Ngài (1lạy).

  1. Bạch Đức Thế Tôn vô thượng (lạy xuống rồi quỳ chắp tay).

Sự trở về trọn vẹn trong linh thể uyên nguyên của nguồn đạo thể hiện chân tâm viên diệu nơi chúng con là cả một sự phấn đấu triền miên trong vô số kiếp. Tuy thế chúng con vẫn dõng mãnh tiến bước cho dù gian nan trắc trở có cản bước chân này, chúng con quyết một lòng cầu đạo cả. Xin Đức Thế Tôn thương chúng con mà độ thoát cho cuộc đời chúng con. (1lạy)

  1. Bạch Đức Thế Tôn vô thượng (lạy xuống rồi quỳ chắp tay)

Chúng con nguyện cầu lên Đức Thế Tôn và mãi mãi nguyện cầu lên Đức Thế Tôn trong mọi hành vi tạo tác của đời chúng con, trong mọi tác động của đời đổ dồn lên chúng con ở bất cứ nơi đâu và trong bất cứ lúc nào. Không phải chúng con quá yếu đuối cứ mãi nguyện cầu lên Đức Thế Tôn, nhưng vì tất cả mọi sự đều do Ngài và bởi Ngài. Chúng con phải nhắc nhở đến Đức Thế Tôn hàng ngàn, hàng triệu lần để làm sống dậy nơi linh tâm chúng con Diệu Pháp nhiệm mầu vô thượng. Ôi ! Đức Thế Tôn từ bi vô lượng, trí tuệ vô biên và quyền năng vô tận. Xin hãy thương chúng con, xin ban phước cho chúng con, xin ban phước cho tất cả phù sinh. (1lạy)

BAGAVAM SARANAM GACHAMI (1lạy)

BAGAVAM SARANAM GACHAMI (1lạy)

BAGAVAM SARANAM GACHAMI (1lạy)

 

Từ khóa » Dẫu Biết Vô Thường Sao Còn Phiền Não