Đã Cùi Thì Không Sợ Lở. - Bình Yên

“For what I’ve lost, wanna go away from here…”

Không rõ tương lai mà nước Pháp sẽ mang lại cho mình có thật sự tươi sáng như vệt nắng cuối đường chân trời kia hay ko, chỉ biết nó đã lấy đi của mình rất nhiều. Mỗi sáng thức dậy cứ phải nhủ lòng đường còn dài, nếu đã quyết định ko thể quay đầu lại thì chỉ có thể cắn răng đi tiếp. Mỗi ngày nhìn ngắm những gương mặt xung quanh đến mòn cả nỗi cô đơn trong lòng, mà sao vẫn thấy lạ như chưa từng quen.

Dẫu nhắm mắt cũng đoán định được những gì sẽ đến, mà để thản nhiên đi qua sao vẫn nghe lòng chua chát đắng nghét. Suốt đời mình cho đến bi giờ, mãi mãi cảm nghiệm hai chữ Bình Yên chính là ung dung tự tại vượt bão chứ ko phải hy vọng có được cuộc đời bình lặng êm ái. Nhưng mình, thậm chí một mũi lao của người khác cũng bị chao đảo, ngẩng lên nhìn trời nuốt mãi ko trôi nỗi uất ức trong lòng. Thi thoảng tự nhủ, có lẽ cuộc sống này đã an bài như vậy rồi – có những mũi lao vô tình đâm tới thì cũng sẽ có những bàn tay hữu ý xoa dịu vết thương, cứ sống đi rồi qua hết, nhưng rồi cũng ko thể thản nhiên mà lướt qua như gió.

Lần này bỏ qua, suy cho cùng mỗi người một quan điểm, ai cũng có lý do để sống theo cách mình muốn, cho nên ko bàn cãi tranh chấp đúng sai, mình cũng ko quan tâm, vì có thể mũi lao đó chỉ là sự ngẫu nhiên. Nhưng chuyện mình bị xịt máu là sự thật. Thêm một lần nữa, ăn khế sẽ trả vàng, hứa danh dự.

Bình Yên.

  • Facebook
  • X
Like Loading...

Related

Từ khóa » Cùi Không Sợ Lở