Đám Tang Của Severus Snape - Thedamkeeper

Khi Ginny tròng vào cổ Harry chiếc cà vạt, nó không cảm thấy mình như mình chuẩn bị đi dự một đám tang. Những ngày vừa qua nó đã vô cùng bận rộn trong vòng xoáy những cuộc phỏng vấn, trò chuyện radio hay chào hỏi hết người này đến người nọ.

Và lần đầu tiên kể từ khi 11 tuổi, nó cảm giác được làm một người bình thường (theo định nghĩa của nó).

Không khí đau thương dường như vẫn luẩn quẩn đâu đây từ cái đêm mà trùm hắc ám bị tiêu diệt, chỉ bởi một câu thần chú phòng vệ đơn giản. Bọn họ đã chiến thắng. Niềm vui tràn ngập. Những nụ cười và giọt nước mắt hạnh phúc vì giờ Voldermort đã chẳng còn là mối lo ngại nữa.

Nhưng cũng có những nỗi đau.

Về những người đã hy sinh.

Nymphadora Lupin và Reamus Lupin. Họ được chôn cất không lâu sau đó. Và Harry ước chi mình không phải có mặt trong buổi lễ ấy.

Fred Weasley, người giờ đã nằm sâu dưới lòng đất, để lại vết thương chẳng bao giờ hồi phục cho người anh em sinh đôi của mình, George.

Hay Colin Creevey, cuộc đời cậu bé quá ngắn ngủi, và cha mẹ Muggle của cậu sẽ không bao giờ hiểu lý do vì sao con trai mình ra đi.

Nhưng có lẽ đây là đám tang kỳ quặc nhất mà Harry tham dự.

Trong suốt 7 năm, Harry đã căm ghét ông, chống đối và khinh bỉ ông. Nhưng những giọt nước mắt cuối cùng của ông đã không chỉ cho nó biết lý do cho con đường mà ông chọn, mà còn khiến nó muốn gửi đến ông lòng tôn kính muộn màng.

Severus Snape ra đi ở tuổi 39, do mất máu quá nhiều từ những vết cắn. Một cái chết quá tầm thường cho một người đàn ông phi thường. Ông đã chết một cách can đảm, không đòi hỏi gì ngoài yêu cầu được nhìn một lần vào đôi mắt ấy, đôi mắt đã ám ảnh ông cả đời, dù rằng đôi mắt đó giờ tồn tại trong cơ thể của kẻ mà ông căm ghét.

Trước khi trở về phòng ngủ trong kí túc xá, Harry đã thông báo cho giáo sư Mcgonagall về thi thể của Snape.

Và hôm nay, Harry đến nhìn mặt ông lần cuối. Cùng những người từng nguyền rủa Snape sau cái chết của cụ Dumbledore, hay những ai đã cố chống lại ông trong thời gian ngắn ngủi khi ông là hiệu trưởng của Hogwarts.

Và giải thích tất cả.

Đám tang được tổ chức ngày hôm nay. Harry không hy vọng sẽ có nhiều người tham dự. Không nhiều người biết hay tin vào câu chuyện cuộc đời Snape. Có lẽ ông đã là một điệp viên hai mặt quá giỏi chăng?

Ginny nhìn Harry.

“Trông anh thế nào?” Harry hỏi.

“Tuyệt lắm.” cô trả lời, nhìn mệt mỏi, hao mòn vì lo lắng, mắt hơi hoe đỏ.

Harry vòng một tay qua người cô bé và đặt một nụ hôn lên trán.

“Đám tang cuối cùng…. Rồi sau đó sẽ là một khỏi đầu mới…” Nó thở dài.

“Anh thấy thế nào?” Ginny bắt đầu, nhìn thẳng vào Harry với đôi mắt nâu sẫm, “Khi Snape chết ấy.”

Harry cúi mắt nhìn đôi giày của mình.

“…Bối rối” Nó trả lời chậm rãi “Anh cũng không biết nữa. Ông ta đã giết cụ Dumbledore và phản bội tất cả chúng ta. Nhưng khi ông ấy hấp hổi, có một thứ gì đó khiến anh muốn thử… thử giúp ông ta.”

“Thế còn sau khi anh xem những kí ức đó?”

“Xấu hổ, về cách mà anh đã đối xử với Snape.”

“Harry” Ginny nói thật nhẹ, siết chặt bàn tay trong tay mình.

“Đi thôi.” Harry nói, “Đến giờ rồi.”

?????????????

“Severus Snape. Bậc thầy độc dược. Chủ nhiệm nhà Slytherin. Hiệu trưởng trường Pháp thuật và Ma thuật Hogwarts.”

Harry đưa mắt nhìn khắp hội trường, để ý rằng Draco Malfoy, người mà có lẽ là đứa học trò Snape thích nhất, không có mặt ở đây. Cũng như Blaise, Goyle.

?????

Harry giờ đã đứng dậy

“Sẽ không ai hiểu được ông ấy. Thật sự thấu hiểu. Ngay cả tôi cũng không. Tất cả những gì mà tôi được biết, về người đàn ông đã chết vì tôi, chỉ là vài mảnh vụn kí ức vào phút cuối cùng.”

Có vài người giật mình.

“Đêm hôm ấy Severus Snape chết vì ông đã không còn hữu dụng với cả Dumbledore lẫn Voldermort, hai người đàn ông mà Snape từng tin tưởng.”

Nhiều người thật sự bị shock.

“… Voldermort đã tưởng Snape là chủ nhân của cây đũa phép cơm nguội. Hắn giết ông để đoạt đi quyền năng của cây đũa phép cho bản thân hắn. Còn cụ Dumbledore đã để Snape chết mà không cho ông ấy biết ý nghĩa cái chết của mình. Cái chết đã cứu mạng tôi, và tất cả những ai có mặt ở đây hôm nay.

Snape là một người cau có, đôi lúc độc địa với học sinh…” Harry nhìn những đoá huệ tây trên nắp quan tài, rồi thò tay vào túi áo tìm cái vật mà giáo sư Slughorm đã đưa cho mình tối qua. Một tấm ảnh của má nó hồi trẻ, đang mỉm cười hạnh phúc và đầy hứa hẹn. “Nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng phân rõ trắng đen, cuộc đời còn có những khoảng xám.”

Harry đặt tấm ảnh bên cạnh khóm hoa huệ tây rồi ngồi xuống trong im lặng. Không khí như đông cứng lại.

Rồi bị phá vỡ bởi một tràng vỗ tay.

Luna đứng dậy, chiếc áo chùng màu hoa cà bay phấp phới, mặt thanh thản và bình yên, là người đầu tiên vỗ tay. Neville đột ngột đứng lên hưởng ứng. Theo sau đó là Dean, Seamus… Rồi Hagrid, Kingsley, tất cả mọi người. Vài người trong số họ bật khóc, cho những người thân yêu đã ngã xuống trong trận chiến.

Cho sự thật rằng cuộc sống của họ sẽ chẳng bao giờ trở lại.

Cho những cuộc đời dang dở, cho những tình thương dang dở…

Harry nhìn đám đông đau khổ, tựa vào vai nhau, vỗ về nhau.

Và một cách nào đó, Harry biết Snape, người có lẽ đã đến được nơi mình cần đến, sẽ vui lòng đứng bên lề của sự chú ý. Ông đã yên nghỉ…

Share this:

  • X
  • Facebook
Like Loading...

Related

Từ khóa » Cái Chết Của Snape