ĐÀN BÀ CŨ - VIẾT CHO TUỔI 50 - KẾT NỐI CẢM XÚC

Đã qua rồi – Một chặng đường không ngắn ! Một đoạn đời đủ vừa vặn nghĩ suy Một kiếp người với toan tính so bì Đã đến lúc hiểu những gì được mất !

Không còn thích những lời như đường mật ! Hiểu được rằng đâu là thật là hư Đủ bản lĩnh để mình sống vô tư Không đòi hỏi bon chen như thời trẻ !

Tuổi năm mươi – Đủ kiên cường mạnh mẽ ! Đủ bao dung biết nặng – nhẹ vị tha Không quyến rũ nhưng vẫn đủ mặn mà Vẫn ngọt ngào dẫu rằng là đã cũ !

Một chặng đường rêu phong đời che phủ ! Mặc truân chuyên vẫn tự chủ vượt qua Vẫn bước tới dù sóng gió phong ba Bởi cuộc đời – Chốn Ta Bà – là nghiệp !

Phận hồng nhan – Ai cũng qua một kiếp ! Hơn thua là nên bước tiếp hay dừng Hạnh phúc – khổ đau ! Ai cũng đã từng Đàn bà cũ – biết dửng dưng để sống !

Tuổi năm mươi – Ai nói không mơ mộng ! Vẫn bồi hồi khi chợt bỗng được yêu Vẫn tủi hờn khi đơn lẻ cô liêu Nhưng điềm tĩnh không làm điều sốc nổi !

Đàn bà cũ – Chưa chắc là cằn cỗi ! Vẫn biết yêu biết hờn dỗi khi yêu Và khi thương lại thương rất là nhiều Bở họ biết đó là điều trân trọng !

Đàn bà cũ – Không sống trong ảo vọng ! Không ồn ào chẳng trông ngóng vẩn vơ Nhận biết được đâu là duyên và nợ Sống hết mình nhưng tan vỡ là buông !

Đàn bà cũ – Ai nói chẳng ghen tuông ! Nhưng biết dừng không ngông cuồng vô lối Khi đã yêu hờn ghen đâu có tội Nhưng hiểu đời lầm lỗi biết thứ tha !

Đàn bà cũ – Như một bản tình ca ! Một câu chuyện về loài hoa biết nói Một ánh sao dù rằng không sáng chói Đêm không trăng vẫn chiếu rọi mênh mông !

Tuổi năm mươi – Đàn bà cũ – Đúng không !!? ” THÂN ” dẫu ” CŨ ” nhưng ” TÂM ” không hề ” CŨ ” Buông câu chữ vào đôi dòng tự nhủ TÂM SỰ ĐỜI – ĐÀN BÀ CŨ – VẬY THÔI !!!

 Hà Thu

Bình luận Facebook Tweets

Từ khóa » Thơ Về U50