Đằng đẵng Hai Năm - Chap 13. Diêu Sâm Không Thương Ta!!! - Wattpad

Đây là lần thứ hai Châu Chấn Nam đến nhà Diêu Sâm ngủ lại qua đêm, nhưng mà lần này với lần trước thân phận là khác nhau. Hiện tại đã có thể quanh minh chính đại được chủ nhân mời đến mà không cần phải quanh co tìm lý do hay giả vờ say rượu nữa. Bây giờ Châu Chấn Nam nhớ lại ký ức ngày đó vẫn thấy không nhịn được bật cười.

"Em cười gì đấy?" Diêu Sâm khó hiểu hỏi, hắn mở cửa vào nhà trước rồi lấy dép đi trong nhà cho cậu.

"Không có." Châu Chấn Nam mặt vô cảm trả lời hắn, như thể người vừa rồi cười thật sự không phải là cậu.

A, Diêu Sâm đã mua dép đi mới, là đồ đôi! Châu Chấn Nam tinh ý nhận ra điều này, lần trước cậu tới còn chưa có đâu.

Sau khi chính thức qua lại, Châu Chấn Nam có đến nhà Diêu Sâm cọ cơm thêm vài lần, bất quá đều không có ngủ lại, mỗi lần đến đây hai người sẽ cùng nhau làm cơm ăn cơm, chính xác hơn là Diêu Sâm làm cơm còn Châu Chấn Nam là phụ trách phá hoại, sau vài lần Diêu Sâm không bao giờ để cậu vào bếp nữa, bảo bối của hắn nếu như không cẩn thận đứt tay hay bị dầu bắn thì làm sao bây giờ?!

Hành động thân mật giữa hai ngừoi cũng không thiếu, nhưng hầu như đều là ôm ôm hôn hôn mà thôi, đến trước thời gian đóng cửa ký túc xá nhất định Diêu Sâm sẽ đưa Châu Chấn Nam về. Đôi khi Châu Chấn Nam sẽ đối với hắn làm nũng muốn ở lại, đều bị uyển chuyển từ chối làm cậu phụng phịu lên án hắn không yêu cậu!

Làm sao có thể? Diêu Sâm chỉ hận không thể cột Châu Chấn Nam lên người 24 giờ đều có thể nhìn thấy không biết chán.

Có lẽ bởi vì bị Trương Nhan Tề suốt ngày nói với hắn Châu Chấn Nam khẳng định là vị thành niên, tiêm nhiễm vào đầu hắn toàn những thứ không tiện nói ra khiến hắn mang bóng ma tâm lý mất rồi! Châu Chấn Nam lại toàn thân nhỏ xíu, gương mặt non nớt khiến cho Diêu Sâm mỗi lần đối với cậu nảy sinh ý đồ bất chính là tự thấy bản thân chẳng khác gì cầm thú.

Diêu Sâm gần đây ôm tâm tư nuôi Châu Chấn Nam cho béo béo tròn tròn, dặn lòng đợi cậu lớn thêm chút nữa hẵng tính.

Bất quá hắn đã đề cao sự nhẫn nại của chính mình! Chỉ cần một lần chủ động, một cái hôn phớt qua của Châu Chấn Nam liền khiến hắn sụp đổ rồi.

Châu Chấn Nam thay dép xong đem giày để vào góc nhà cho gọn, khi cậu xoay người liền rơi vào một cái ôm, tiếp sau đó là từng cái hôn liên tiếp rơi trên mặt, từ trán đến mắt mũi rồi môi...

Diêu Sâm có phần gấp gáp từng bước ép sát Châu Chấn Nam dựa hẳn nửa người trên vào cánh cửa phía sau, ôm chặt cậu, cuồng nhiệt hôn môi.

Đúng vậy! Diêu Sâm chính là đang nghĩ muốn đem giấc mộng đã từng lập lại nhiều lần kia, hôm nay làm thật đi!

Ý nghĩ này làm cho Diêu Sâm mang theo vội vàng cùng một cỗ kích thích thần kinh khiến hắn hôn Châu Chấn Nam có chút mất kiểm soát, tiết tấu hỗn loạn lại là cuồng nhiệt. Châu Chấn Nam vô lực bị kẹp giữa ván cửa và ngực Diêu Sâm, hai tay ôm cổ hắn, ngẩng đầu dâng lên môi mọng, sau lại phối hợp mở miệng để cho đầu lưỡi nho nhỏ người kia tiến vào đảo loạn, môi lưỡi dây dưa lâu lâu lại phát ra âm thanh ngượng ngùng.

Nghe được âm thanh phát ra, Châu Chân Nam đỏ mặt tai hồng, đưa tay hơi đẩy đẩy Diêu Sâm, tránh thoát một cái hôn dài làm cậu hô hấp hỗn loạn đầu óc choáng váng.

Châu Chấn Nam được tha há miệng thở dốc, Diêu Sâm lại không có ngừng mà ở trên vành tai cùng cổ cậu vừa hôn vừa mút, đôi tay từ dưới vạt áo thăm dò đi vào tiếp xúc với da thịt mịn màng. Châu Chấn Nam cảm giác như có dòng điện từ đôi tay hắn truyền đến, một mạch xông thẳng lên đỉnh đầu khiến cậu tê dại, cậu ngoan ngoãn để cho hắn sờ, ôm cổ hắn ở bên tai nhỏ giọng nói "học trưởng, lên ... lên giường..."

Một câu giống như mèo kêu, gãi vào lòng Diêu Sâm. Hắn khom người nhấc bổng cậu lên khỏi mặt đất, hai cánh tay hữu lực ôm mông cậu không để ngã, ngửa cổ vừa hôn môi vừa từng bước tiến về phía giường ngủ. Châu Chấn Nam đột ngột bị ôm lên cũng chỉ kinh hô một tiếng rồi ôm lấy cổ hắn tiếp nụ hôn kia, cậu rất tin tưởng Diêu Sâm sẽ không làm cậu ngã xuống.

Châu Chấn Nam bị ném ở trên đệm giường mềm mại, không đau không ngứa, tiếp theo liền thấy cái bóng to lớn của Diêu Sâm áp sát bên trên, cậu chống tay rướn người lên hôn lấy hắn, tay nhỏ sờ soạng muốn giúp Diêu Sâm cởi ra cúc áo sơmi... hành động này làm Diêu Sâm trầm thấp cười thành tiếng, vô cùng gợi cảm...

Ở cự li gần thế này, Châu Chấn Nam nhìn thấy rõ rõ ràng ràng nốt ruồi bé xíu dưới khoé mắt Diêu Sâm, cậu liền không do dự mà cạp lên đó một cái rồi đưa lưỡi liếm qua như an ủi, việc mà cậu đã muốn làm từ lâu...

Diêu Sâm đơ ra mất một vài giây! Hắn không nghĩ đến bé ngoan hôm nay lại biết chủ động mê hoặc đến vậy... sợi giây thần kinh nhẫn nại thật sự không cần dùng nữa rồi! Hắn nhếch môi cười, "bé, đừng tạo nghiệp nữa, em có dập lửa được không?"

Châu Chấn Nam nghe vậy mới ý thức được hành động của bản thân, xấu hổ kép một góc chăn bên cạnh lên che mặt.

Đáng yêu đến không có thiên lý!!! Diêu Sâm chỉ muốn chửi thề, hắn có cảm giác giây tiếp theo cảnh sát sẽ tông cửa vào giải hắn đi....

Có nên làm tiếp không đây???

Thấy nửa ngày không có động tĩnh, Châu Chấn Nam kéo chăn ra nhìn liền bắt gặp ánh mắt do dự của Diêu Sâm, không hiểu sao đột nhiên cậu thấy uỷ khuất đến đòi mạng, có lẽ bởi vì cậu yêu thầm hắn quá lâu, cũng có thể do trước đây cậu luôn nghĩ hắn thích nữ sinh, cho nên hai người bên nhau Châu Chấn Nam vẫn luôn ôm một chút cảm giác không thực, thật ra cậu luôn đợi ngày này, cậu muốn thuộc về Diêu Sâm hoàn toàn, bởi vì yêu hắn cũng bởi vì chỉ có cách này mới khiến cậu có cảm giác an toàn.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, một giây sau Châu Chấn Nam liền cắn môi, nước mắt hai hàng...

Diêu Sâm lập tức liền hoãng loạn, lung tung vừa lau mước mắt vừa truy hỏi, hắn không hiểu đã làm gì khiến cậu khóc rồi?

"Bảo bối, làm sao vậy? a? em ... không thoải mái ở đâu?" " ngoan, đừng khóc được không."

"hức...Diêu Sâm anh vì sao lại do dự? anh không muốn cùng em làm có đúng không?" hỏi xong Châu Chấn Nam lại muốn khóc lên.

"Thì ra là vì cái này mà khóc?! Bé ngốc này!" Diêu Sâm hôn lên nước mắt cậu, để cậu bình tĩnh rồi mới nói tiếp, "do dự là vì thấy em còn nhỏ quá, anh không muốn làm em sợ!"

"Em đã trưởng thành rồi!" Châu Chấn Nam ánh mắt kiên định.

"Vậy lát nữa cũng đừng khóc lóc xin tha!"

"hả..."

Không đợi Châu Chấn Nam nói ra nghi hoặc, kế tiếp lại là một chuỗi hôn dài, lần này cậu rõ ràng cảm nhận được một chút ý vị hoàn toàn bất đồng với bất kỳ nụ hôn nào trước đó giữa hai người, chính là vì mang theo hơi thở tình dục đi? cậu mơ màng nghĩ

Diêu Sâm mạnh mẽ bắt lâý đầu lưỡi cậu, không cho cái miệng nhỏ này nói ra lời nào câu dẫn hắn nữa, tay bắt đầu hoạt động cởi bỏ đi toàn bộ vải vóc trên người cậu, sau đó cũng hai ba động tác tự thoát đi quần áo trên người mình.

Châu Chấn Nam toàn thân trắng đến không thật, bị trêu ghẹo lại trở thành đỏ hồng lên, đầu ngực cũng là hồng hồng... Diêu Sâm nặng nề hôn liếm lại mút lên mảng da trước ngực cậu, làm cho nó lưu lại từng vết hồng tím bất đồng, sau khi đã thấy đủ hắn mới tới hai điểm trước ngực kia, ngậm vào

Cảm giác xa lạ lại thoải mái khiến Châu Chấn Nam căng thẳng, tay đặt trên tóc Diêu Sâm không biết là muốn đẩy hắn ra hay vẫn là kéo lại gần. Không đợi cậu thích ứng với kích thích ở trên, một tay Diêu Sâm lại lần xuống phía dưới tìm kiếm nơi tư mật.

Theo động tác hắn loát động, Châu Chấn Nam thoải mái mà thở dốc từng ngụm không khí, cả người đều hư thoát như không trọng lượng, mặc tình hắn làm càn.

...

Diêu Sâm đưa hai ngón tay đến bên miệng cậu ma sát, sau lại tiến vào trong miệng cậu đùa nghịch đến khi chúng dính ướt nước miếng mới lấy ra... Châu Chấn Nam trân mắt nhìn hắn sau đó dùng hai ngón tay kia để khuếch trương bên dưới cho cậu, mặt cậu đỏ lại nóng...

...

Khuếch trương đủ, Diêu Sâm mới nhặt cái quần bò bị hắn vứt đi khi nãy, từ trong túi quần lấy ra hộp BCS đã thuận tiện mua lúc chiều dưới cái nhìn khinh bỉ của Châu Chấn Nam

"Diêu học trưởng, uổng cho em còn nghĩ anh rất chính nghĩa, BCS này là nhân viên cửa hàng bỏ vào túi anh chắc?"

Diêu Sâm cũng không chột dạ, "Dù sao vẫn nên phòng thân mà, hôm nay không dùng ngày khác cũng dùng!" Hắn dùng răng xé mở vỏ bao, sau đó trước mặt cậu mà thông thả mang vào... Châu Chấn Nam bây giờ mới nhìn rõ kích thước của hắn...

không biết bây giờ cậu trở về ký túc còn kịp không???

"Bảo bối, vất vả rồi!"

???

Diêu Sâm dùng hành động nói cho cậu biết, không kịp!

Hắn cường ngạnh đem hai chân Châu Chấn Nam tách ra, thẳng lưng tiến vào thân thể cậu, Châu Chấn Nam hít sâu một hơi, đau đến chảy nước mắt.

Diêu Sâm dịu dàng hôn hôn cậu, nhẫn nại không có động đợi cậu thích ứng, "Bảo bối, đau liền cắn anh, đừng nhẫn nhịn" đáp lại là cậu một ngụm liền cắn lên xương quai xanh của hắn hai hàng dấu răng chỉnh tề

đau ... xong lại kích thích , Diêu Sâm cái kia lại lớn thêm một vòng khiến Châu Chấn Nam muốn khóc, mềm mại vô lực hô "Diêu Sâm, anh... biến thái!"

Dần dần cơ thể thích ứng rồi, Diêu Sâm cũng dễ dàng hơn thả chậm tốc độ ra vào

Ban đầu là vô hạn ôn nhu,... sau đó khi hắn nghe được một chút mỏng nhẹ rên rỉ từ miệng Châu Chấn Nam lúc này mới dám tăng nhanh tốc độ va chạm thêm một chút.

"Diêu Sâm ~...." Lúc bị đỉnh đến nơi nhạy cảm nào đó, Châu Chấn Nam phát ra một tiếng rên rỉ giọng mũi lại mềm mại gọi tên Diêu Sâm, đôi tay ôm hắn cũng siết chặt hơn, muốn cùng hắn hôn hôn

Đây không khác nào thuốc kích thích đối với Diêu Sâm, hắn theo bản năng mà tăng thêm tầng suất va chạm ở chỗ kia khiến cho cả hai đều thoải mái đến da đầu tê dại...

...

Diêu Sâm một bên ôn nhu mềm nhẹ hôn Châu Chấn Nam, tay hắn ở trên ngực cậu không hề dừng qua mà xoa gãi cho cậu thoải mái, bên trên ôn nhu dịu dàng bao nhiêu nửa thân dưới lại tàn nhẫn bấy nhiêu, đỉnh đến cậu chỉ có thể ân ân a a loạn kêu...

Châu Chấn Nam cả người mệt muốn chết mới thoáng thấy Diêu Sâm ngừng lại động tác, cậu cứ tưởng là xong rồi, ai ngờ bị hắn lật người lại nằm úp sấp, sau đó lại thấy hắn mang theo hung khí vẫn sinh cơ bừng bừng từ phía sau tiến vào

!!!

Sau khi cả hai đã phóng thích, Diêu Sâm ôm Châu Chấn Nam trong lòng ngực câu có câu không nói chuyện, nói được hai câu bàn tay Hắn đặt ở eo cậu lại tiến đến trước ngực vốn dĩ đã sưng lại đỏ...

"ưm... Diêu Sâm, đừng mà ~"

Sau đó, cái bao thứ hai bị xé mở ...

Châu Chấn Nam đã hiểu vì sao Diêu Sâm trước lúc làm lại nói câu "vất vả rồi", cmn hắn không thương cậu!!!

Châu Chấn Nam rên rỉ đến khàn cả giọng, eo mỏi lưng đau đến muốn chết mà nghĩ.

----Tbc

----Má ưi viết cái này tui tổn thọ á, chết k biết bao nhiêu nơron thần kinh 😭😭😭

Từ khóa » Diêu Sâm Phốt