ĐÁNH CẮP TÌNH YÊU ( Full) - Chương 22 - Wattpad

  Cùng sống chung trongmột tập thể nhỏ, mấy aicó thểtránh được những lời đồn đãithất thiệt,càng không thể mơ tưởng dùngmột tay khống chế nó,nhưng nếu quá mức ngăn chặn, không chừng lựcsát thương nó bộc phát racònmãnh liệt hơn.Muốn hoàn toàn rời xachuyện đồn đãithị phi, biện pháp duy nhấtchính làtự động hòa nhập, hòatan giữacáitập thể nhỏ bé này, nếu ai không làmđượcđiều ấy, thì đành xinmờitiếp tụcchịu đựng! Chẳng phảicó câu nói như thế này ư:Cuộcsống giống như bịcưỡng J (cưỡng gian), nếu không thểchốngcự thì nên họccách hưởng thụ.Làmnhân viên ở tập đoàn Phương thị, buổisángmỗi khi đilàm,có hailoại việc phảilàm, thứ nhất là:Quét thẻchấmcông[1], thứ hailà:Buôn chuyện!Tin tức buôn chuyện bên trong công ty so vớitin tức nhật báo trung ương còn quan trọng hơn gấp n lần, nếu ai không đuổi kịp bước đicủacơn thủy triềuchuyện tám,chỉcó thểchứngminhmột điều – You're out!Lúctrước bởi vìsự kiện "Phòng thư ký", nhân viên công ty đều bàng quan đối vớichuyện bàtám, khitrao đổi với nhau đều vô cùng cẩn thận,chỉsợ liênlụy đến bản thân. Sau khilễ Nô-en qua đi, lời đồn đãilại yên lặng nảy sinh trong các không gian nhỏ ở công ty, đến khi bùng nổ sự kiện trưởng phòngquan hệ xã hội đánh nhau, lời đồn đãirốtcục không thể khống chế được, liền như cỏ mọcsaumưa, bắt đầu điên cuồng sinh trưởng, lan tràn,cho đến khibao phủ hếtmọi người.Phương thịlà một tập đoàn lớn, nhân viên làmviệc ở tổng bộ lại đông đúc, nếumuốn đi giải quyếtchuyện tọc mạch lớn nhỏ phỏng chừng dùng thời gianmột ngày cũng không xong, vì vậy đại bộ phận ngườicó hiểu biết đều nằmtrong bảng xếp hạng támchuyện, thậmchílàtámchuyện nhất trong lịch sử từtrước đến giờ.Sau lễ Nô-en, tên của GiảnTình thường xuyên đượclưu truyền qualại bằngmiệng lưỡi nhân viên Phương thị, bất kểlà phòng uống trà, buồng vệsinh,hay là nhàăn nhân viên,chỉcần cẩn thậnmộtchút làcó thể đào ra được vô khốichuyện lớn nhỏ vềcô nàngGiảnTình. Từ chuyện lớn như cô là người ởnơi nào, học ở trường nào, tốt nghiệp rasao, đến chuyện nhỏ như cô cao bao nhiêu,cân nặng bao nhiêu,cho đến đồ ănmàcô thích ăn nhất, đủ thứchuyện linh tinh vặt vãnh.Từ sau khitrưởng phòng xã hộiBạchLịLị đột nhiên thôi việc,cáitênGiảnTình ở công ty thậmchícòn thường xuyên xuất hiện trên Internet, QQ, MSN,RTX[2], hộp thư điện tử,... Tómlại, trong bảng xếp hạng tin tức buôn chuyện ở công ty, tấtcả đều bịmộtcăn bệnh truyền nhiễmgọilà"GiảnTình"cuốn hút, hơn nữa mọi ngườicũng không vội vàng chữa bệnh, ngượclạithái độ càng tích cựclàmcho bệnh độclan truyền nhanh hơn!GiảnTình vừa khởi độngmáy tính, đã được báo làcó thư mới đến trong hộp thư công ty. Cầmtrên tay tách cà phê vừa pha,cô rêchuộtmở emailtên là:"Mọi ngườicùng đoán xem". Trang chủ vừaload xong, GiảnTình liền phun ngaymột ngụmcà phêlênmàn hình.Người đẹp Giản kinh hồn bạt vía, vội vàng buông cáitách, rút khăn tay ralaumiệng,cả ngườitỏarasát khí. Saumột trận luống cuống tay chân,cô mớilấy lại bình tĩnh, mímmôi đọc kỹ thư đến."Mọi ngườicùng đoán xem:Nhân vật nóng hổi gần nhấtmàcông ty chúng ta đang nói đến, đương nhiên chính là GiảnTình – người đẹp Giản. Chắcrằngmọi ngườicũng không lạ gìcô ấy, nhưngmọi ngườicó biết người đẹp Giản có mốitình đầu khi nào không? Mọi ngườicó biếtcô ấy có bao nhiêu bạn trairồi không? Không biếtà,vậy hãy thử đoán xem, đoán trúng có thưởng, mọi người hãy nhiệt tình nêu lên quan điểmcủa mình..."...Phía dướiemailcòn có rất nhiều comment,có người đoán cô có số bạn trai nhiều như một đội bóng rổ,có ngườilại đoán nhiều như đội bóng đá,còn cóngười đoán kỳ quái hơn làcô một nămthay đổi vài người!Xemxong email, GiảnTình cảmthấy choáng váng, rốtcuộclàai phát tán cáiemail quáilạ này? Đúng là đồ rỗi hơi! Trước kiacũng có một ít lời đồn đãinhằmvào cô, nhưng chỉ nói bóng gió, không thìcũng làlỡmiệng nhắc đến,còn bây giờ đãthành trựctiếp chỉtên daymặt!Kỳ thật trải qua đợt rèn luyện gần đây,cô cảmthấy bản thân đãluyện thànhmình đồng dasắt, đối vớilời đồn đãi quá đáng cô hoàn toàn có thể xemnhưkhông biết, nhưng cáiemailmười phần châmchích hômnay,cô xemxong vẫn cảmthấy tức giận.Cô biếtchuyện támở công ty sau khiBạchLịLị đithìcàng lan truyền dữ dội, nói bình thườngmộtchút là vìcô xinh đẹp nên được Phương bosscoitrọng, quá đángmộtchút lạilàcô dùng hết thủ đoạn khiến cho Phương bosschú ý. Tómlại,chuyện támvềcô cơ bản đều dính dáng đến Phương boss.Thậmchícòn có ngườithôngminh bắt đầu nghi ngờ quan hệcủa PhươngKhiêmvàcô,căn cứ chính xác nhấtchính làlúc BạchLịLị vàcô gây gổ ở vănphòng, kết quảlà BạchLịLị phảitừ chứccòn cô lại không việc gì, vững vàng làmvịtrítrưởng ban như cũ, không có nửa điểmlung lay.Tuy nhiên,cũng có người kểlại khi đềcử trưởng phòng quan hệ xã hộimới, từng có một vị quản lí ở trước mặt Phương boss đề nghịGiản trưởng banthay thếchứctrưởng phòng, lại bịPhương boss nghiêmkhắcrăn dạymột phen, nóirằng tập đoàn dùng người đâu phảitrò đùa!Kết quả này đã đánh tan rất nhiều ngờ vực vô căn cứ về quan hệcủa bọn họ. Nhưng làmngười yêu của PhươngKhiêm, GiảnTình sao lại không hiểu ýđồ củaanh. Trưởng phòng quan hệ xã hộilà ngườicần xuất đầu lộ diện, thường xuyên đi xã giao, PhươngKhiêmsao có thể dễ dàng đểcô ở bên ngoàitươicườicùng người đàn ông khác,anh không chấp nhận đề nghị đó là điều đương nhiên.Tómlại những phỏng đoán thật thật giả giả nhiều không kể xiết, GiảnTình cũng bắt đầu thấy buồn bực. Cô từng thảo luận vớiPhươngKhiêmvề vấn đềnày, nhưng PhươngKhiêmluônmiễn cưỡng đáp:"Muốn ngăn chặnmiệng bọn họ vô cùng đơn giản, ngàymaichúng tacông khai quan hệ, lời đồn đãitựnhiên sẽ biếnmất."Gặp thái độ này củaanh, GiảnTình cũng chỉcó thể bất lựcthở dài. Công khai quan hệcần có dũng khí, nhưng ở thời điểmnày,cô thậtsự chưachuẩn bịxong.Đang lúc GiảnTình còn trong trạng thái ngẩn ngơ,cách đó không xa TiểuLâmđãlặng yên không tiếng động đi đến bên ngườicô:"ChịTình,chị xememailchưa?"GiảnTình buồn bãliếc nhìn cô mộtcái, gật đầu:"Xemrồi,emđoán bao nhiêu?"TiểuLâmsuy nghĩmột hồi, nói:"Emđoán chịchỉcó hai người."Vừa nói xong, lạithấy cô lắc mạnh đầu:"Không phải,emkhông nói vềemail đó, màlàcái khác!""Còn nữasao?!"GiảnTình kinh ngạc mở to mắt, nghĩthầmnếu thêmvàicáiemail như vậy nữachắccô điênmất .LâmKiềuKiều cúi người xuống bàn cô, mở hộp thư, nhanh chóng tìmra mộtemail khác, tiêu đề viết rõ ràng "Áp-phích tuyên truyền.""Công ty sắp triển khaiáp-phích tuyên truyền của quý này, người đượcchọn cơ bản đã xác định, trưởng banGiảnTình ở phòng thịtrường là nhân vật nữchính..."GiảnTình xemxong không nói đượclời nào, sợ ngây người, phíasau email viếtcái gì,cô không còn tâmtrí để đọc nữa.Áp-phích gìchứ? Chẳng phảilúctrướccô đãtừ chốiLýDuy ư? Cái gì gọilà"người đượcchọn đã xác định"!! Công ty đã xác định ,cô là đương sự,sao ngay cả mộtchút tin tứccũng chưa nhận được?"TiểuLâm,chuyện này làthế nào?" Sửng sốt hồilâu, GiảnTình vẫn không hiểu gì bèn hỏiTiểuLâmbên cạnh."Emcũng vậy, buổisángmới đọc qua,emtưởng chị đã nhận đượcthông báo rồi."Nhìn bộ dángmùmờ của GiảnTình, TiểuLâmcũng cảmthấy kỳ lạ."Đâu có thông báo gì, nếu emkhông nóicho chị biết,chịcũng không chú ý đến.""Làmsao bây giờ,email đều đã được gửi đi, Phương bosschắcchắn cũng nhận đượcrồi."GiảnTình day day huyệt thái dương, trong lòng cảmthấy phiềnmuộn, hình như gần đâymọichuyện có vẻrất kỳ quái...BuổitốiPhươngKhiêmkhông đi xã giao, nhưng cũng không thể về đúng giờ. GiảnTình tan tầmsớmhơn, nên đichợmua đồ ănmộtmình. GiảnTình vẫnưa mua đồ ăn ở chợ, tuymôitrường không được như siêu thị nhưng thứcăn lạitươi ngon hơn.Vừa đến chợ, PhươngKhiêmđã gọi điện đến, hỏicô đang ở đâu, GiảnTình đang dạo quầy bán hảisản,cười nói vớianh ở đầu kia điện thoại:"Emở chợphía Tây, buổitốichúng taăn cơmrang hảisản nhé?""Sao lại đi xa như vậy?"Anh nghe đượcchỗ củacô,có vẻ hơi hờn giận."Hảisản nơi này tươi hơn."Cũng khó trách anhmất hứng,chạy xetừ công ty đến chợ phía Tây cũng phảimất hơnmười phút, lại ngược đường về nhà.Trờirétmà đimua đồ xa như vậy,chắcanh cũng đau lòng thay cô ."Mua xong chờ anh đến đón em.""Không cần,cửachính củachợ là bến xe bus."GiảnTình khôngmuốn anh vìcô chạy tớichạy lui, liền nhỏ giọng từ chối.Nào biếtanh không hề nghecô,chỉ nóicâu:"Anh đi ngay bây giờ", sau đó liền cúp máy.GiảnTình nhìn chằmchằmdi động trong chốclát, môi nở nụ cười ngọt ngào. Bên cạnh ông chủ quầy hàng đang bắtcá, ngẩng đầu lên nhìn thấy nụ cườitươi như hoa, taymềmnhũn, suýt nữatự giẫmvào chânmình.Bởi vì hảisản không thể đểlâu, hơn nữa nguyên liệumà GiảnTình sắp sửa dùng đếnmỗiloại đềumua một ít, trên tay là vàicái góito ướt đẫm,cô sợdính đến quần áo,chỉcó thể nâng tay đưara xa, trong chốclát,cô cảmthấy thật quásức mệtmỏi.Đi đến cửachợ, nhìn thấymấy bàlão bán những loạirau xanh vườn nhàtrồng có vẻrất tươi ngon, GiảnTình liền ngồi xổmxuốngmua hai bó, trảtiềnxong đứng dậy đãthấy PhươngKhiêmđứng bên cạnh."Sao anh lại xuống xe ở đây? Nơi này rất bẩn."Nhìn anhmặc bộ đồ hàng hiệu, lại bình thản đứng ở cửachợ ướtsũng, GiảnTình cuống cuồng lên. Anhmang trên chân là giày da đắt tiền, đến đây giẫmnước, không chừng giày sẽ hỏngmất thôi."Anh đi bộ đến đây."Đứng ở cửachợ ồn ào lộn xộn, vẻ mặt PhươngKhiêmvẫn bình thường như lúc đứng trên bàn hội nghịchỉtay nămngón. Chỉcóthể nóirằng năng lực gặp biến không sợ hãicủaanh đã đạt tớicảnh giớicao nhất.GiảnTình đột nhiên cảmthấy tủithân thay PhươngKhiêm,cảmthấy người đàn ông trước mắt thậtsự đã bịlãng phí vìmình. Nếu không gặp cô, khôngyêu cô,chắcrằng nơianh xuất hiện sẽ không phảisiêu thị hoặcchợ,cũng không cùng cô ở trong căn phòng nhỏ mấy chục mét vuông,ăn đồ ăn đạmbạccô nấu. Anh làcon trai nhà giàu có, dù ăn hay ở,có loại nào mà không phảitrải quasự chuẩn bịtỉmỉ. Vậymà giờ đây,anh lại đứng bên cô, đôi bàn taysạch sẽ giúp cô cầmcái góito ướt đẫm,còn tản ra mùitanh hôi đặctrưng của hảisản. Ngay cảcô là người bên ngoài nhìn còn đau lòng, thật không biếtcảmgiáccủachính anh rasao."Mua xong rồichứ?"Người đàn ôngmột thân cao quý nho nhã, trên tay lạicầmtheo cáitúi plastic màu đen tổn hại hình tượng, đứng ở trong đámngười,ánhmắt nhìn cô dịu dàng, ôn hòa.GiảnTình đột nhiên cảmthấy cay cay nơisốngmũi,cô lập tức nở nụ cười xán lạn, vòng tay ômlấy tay kiacủaanh, dịu dàng nói:"Xong rồi,chúng ta vềnhàthôi."Cho dù thế nào, giờ anh làcủacô,anh nguyện ý vìcô ở trong căn phòng nhỏ,anh nguyện ý vìtâmtình củacô mà giấu diếmquan hệ hai người,anhnguyện ý vìcô cầmgóito tanh hôi khó chịu. Anh nguyện ý nhiều như vậy,cô cònmong ước xa xôi gì nữa đây,chỉ như vậy cũng đủ làmcho cô hạnhphúcthật lâu rồi.Về nhà,chuyện đầu tiênGiảnTình làmchính là vội vàng giúp PhươngKhiêmcởi giày,cô phải giúp anh lau thật khô. PhươngKhiêmnhìn bộ dáng hấp tấpcủacô,cũng rất nghelờicởi giày rồimangmọithứ đến phòng bếp, xong xuôimở vòi nướcrửatay. Nước máy do hệthống cung cấp buốt đến tậnxương,anh không nhịn không rùngmìnhmộtcái.GiảnTình sau khilau xong giày PhươngKhiêm, đi vào phòng bếp nhìn thấy anh đang đứng ngây ngườitrước vòi nước,cô khó hiểu bèn hỏi:"Khiêm, saovậy?"PhươngKhiêmquay đầu nhìn cô, sắc mặt không tốt lắm, thản nhiên đáp:"Nướcrất lạnh."GiảnTình gật đầu,cảmthấy hơi buồn cười:"Bây giờ là mùa đông, đương nhiên nướcsẽrất lạnh."Anh nghecô giảithích xong bèn vòng tay ômcô,cúi đầu thở dài:"Nướclạnh như vậy,emmỗi ngày còn rửa đồ ăn, nấu cơm, rửachén. Thật vất vảchoem."GiảnTìnhmỉmcười, ngẩng đầu nhìn vào mắtanh:"Việc này có đáng gì,emrất vui vẻlàmvìanhmà."Hơn nữacô cũng đau lòng vìcơmbên ngoàianh ănkhông hợp khẩu vị, nếu anh có thểthích đồ ăn do cô làmthì nước dù lạnh cũng đâu có sao."Anh đitắmrửatrước đi,emlàmđồ ăn, lát nữalàsẽ xong thôi."PhươngKhiêmnhíumày:"Nếu không, đểanh giúp emnấu."GiảnTình không nhịn đượccườithành tiếng:"Không cần, nấu cơmlà việc nhỏ, không cần phiền đến anh, nhanh đitắmrửa đi."KhiGiảnTình làmxong, bưng cơmrang thơmngào ngạt đira phòng bếp, đã nhìn thấy PhươngKhiêmcầmlaptop, ngồi ở bàn ăn lênmạng. Đemcơmrang ngon lành tớitrước mặtanh, GiảnTình tò mò hỏimộtcâu:"Anh xemgì vậy, lạicòn rấtchămchú nữa."PhươngKhiêmngẩng đầu nhìn cô, tay gấp laptop lại:"Hômnay có rất nhiều email không đọc, giờ rảnh rỗianh đọc qua."Nhìn thấy đĩacơmrang thơmngon trước mặt,anh tán thưởng:"Thơmquá.""Nhanh ăn đi,emđilấy canh rong biển lên."Nghe PhươngKhiêmvô tình nhắctớiemail, GiảnTình sực nhớ tớiemail ở công ty hômnay,cô quay sangnhìn anh vàilần, tự hỏi không biếtanh có đọc được hay không,chắclà không, vì nếu có chắc hẳn anh đãsớmchất vấn cô.Đến lúc đi ngủ, PhươngKhiêmvẫn không hỏicô chuyện cáiemail, trong lòngGiảnTình càng thêmkhẳng định anh không đọc được. Cô thở phào nhẹnhõm, rồilại bắt đầu phiền não nghĩ xemnên giảithích chuyện này vớianh như thế nào. Hômnay sau khicô xememail, liền đitìmtrưởng phòng, trưởngphòng cũng không biết xảy rachuyện gì,chỉ nóichờ ngàymai ông tìmhiểu xong sẽ giảithích cho cô. Giờ cô cũng nghĩlà không nên cho PhươngKhiêmbiếtchuyện này, nếu không chẳng biết phải giảithích rõ ràng thế nàoLúccô vừa nằmxuống,anh liền xoay người đèlên cô, bàn tay ở trong chăn lập tứclưu loátcởiáo ngủ củacô ra. GiảnTình bịanh động tay động chânmiệng cười không dứt, giọng nóimềmmại kêu nhỏ,"Khiêm...", lập tức bịmộtcái hôn nồng nhiệtcủaanh che miệng lại.Sự vuốt ve quen thuộc, hơithở thân thiết làmGiảnTình cảmthấy thỏa mãn tự đáy lòng. Chăn tơ lụa mềmmại đã bị hai người đẩy xuống giường, haichânGiảnTình vòng ômlấy tấmlưng gầy gò củaanh, dathịt nhẹ nhàngmasát, bắt đầu từng cơn khoáicảm.Anh cúi người nhìn bộ dángmê ngườicủacô, không nén nổithở dài:"Bảo bối,emthật đẹp."GiảnTìnhmỉmcười, vòng tay ômchặt lấy cáilưng rắn chắccủaanh. Khi nơi nonmềmbịchiếclưỡicủaanh chơi đùa,cô cúi đầu thốt ratiếng ngâmkhẽ,không kiềmchế được mở rộng haichân ra, nghênh đón anh nhanh chóng tiến vào.Ôn nhu nhẹ nhàng chậmchạp masát, kích tìnhmênhmông, PhươngKhiêmdùng thân thểanhmang cô vào cảnh giớirựcrỡ tuyệt vời.Khi dần lên đến đỉnh, GiảnTình càng thêmvội vàng đáp lạianh, nào biết ngay lúc đó, trong nháymắt,anh đột nhiên ngừng lại.GiảnTình khó chịu ưmvàitiếng, mở haimắt đầy sương, thúc giụcanh:"Khiêm... Cho em, nhanhmộtchút."Anh nhỏmngườilên vài phân, khóe miệng nởmột nụ cười xấu xa, khẽthầmthì bên taicô:"Vềchuyện áp-phích,emkhông có gìmuốn nói vớianh sao?"GiảnTình ngẩn người, vẻ mặt lập tứctrở nên dở khóc dở cười!Trờiạ, thời khắc mấu chốt như vậymàanh cònmuốn hỏi việc này!!  

Từ khóa » Truyện đánh Cắp Tình Yêu Full Wattpad