Đạo Sĩ Tản Mạn Kì - Tác Giả Katana96 - Chap 20 - Wattpad

Chuyện thứ hai mươi:Cao cờ lại gặp cờ cao đấyĐối thủ ai nào dám rẻ ai

Ngồi đọc lại quyển Tam Quốc, thấy có hai câu thơ kết hối nói về cuộc đấu trí giữa Khổng Minh và Trọng Đạt nên em mạn phép lấy luôn làm tựa cho chap này.

Trong suốt 7 ngày, em ở liền tại nhà thằng Việt, mọi việc ăn uống đã có anh em nhà nó lo tất, em ngồi một chỗ cũng chán nên ra xem thử bài vở của Ngọc Anh thế nào, sẵn tiện kèm luôn môn Văn cho Ngọc Anh vì văn vẻ của thằng Việt cũng chẳng cao lắm, lúc thi vào 10 nó vừa đủ điểm là nhờ môn Toán 10 kéo lên, còn không thì với con 4 văn của nó thì ông trượt vỏ chuối mất. Lúc giở quyển vở của con bé ra thì em bắt đầu thấy xấu hổ và thất vọng. Không phải vì quyển vở có cái gì khiến em vậy mà là do quyển vở nó quá hoàn hảo. Chữ viết ngay ngắn, nắn nót, vở sạch sẽ, mỗi đề mục, mỗi dòng ghi chú đều được viết bằng bút nhũ xanh theo lối viết hoa cách điệu, còn các trang quan trọng thì mỗi trang lại có một cái hình sticky đánh dấu lại. Nghĩ lại về cái quyển vở của mình từ đầu đến cuối chỉ đặc toàn một màu bút bi đen, chữ viết thì như "rồng bay phượng múa" mà em thấy nhục. Nhưng dù gì thì vẫn cố vớt vát chút sĩ diện, em dở ra đọc kĩ từng bài trong đó, nhận xét chung là về phần văn biểu cảm, tự sự và miêu tả, thuyết minh thì đều rất hay, có thể nói là vượt trội đến mức cho được vào sách để học tốt, duy chỉ có mảng văn nghị luận tác phẩm, chính trị hay một vấn đề xã hội là còn chưa vững, viết vẫn thiếu đanh thép, còn ủy mị nhiều. 

Thế là em lại nghiễm nhiên thành ông thầy dạy môn chính trị với đạo đức. Đúng là mình có thể rèn cho bọn con gái tập võ thành đai đen được, nhưng để rèn cho bọn nó có suy nghĩ chai sạn thì thật đúng là khó hơn lên trời, em dạy đi dạy lại, lúc nào có "thầy" chỉ con bé viết đúng như ý em, nhưng vừa rời đi thì lại thấy tất cả trở lại với màu hồng thơ mộng. Và sau bao nhiêu khó khăn, với hơn 30 đề nghị luận, gần 100 lần viết đi viết lại thì mọi chuyện đã xoay chuyển theo đúng hướng mà nó nên đi. Đến tận bây giờ, mỗi khi nhìn vào điểm thi Văn vào 10 cao chót vót của Ngọc Anh mà em thấy mình giỏi vô cùng, phục bản thân mình không để đâu cho hết, người ta bảo thầy giỏi thì có trò hay, dưới tay tướng tài thì không có tốt hèn, thật là đúng quá. 

Từ khóa » đạo Sĩ Tản Mạn Kì Voz