Dễ Cháy Dễ Bùng Nổ ( Đồng Nhân Vong – Tiện)
Có thể bạn quan tâm

Tác giả: Còn là Lữ Bính Nhân Nguồn: Wattpad Editor: Linh Nguyễn Beta & sửa lỗi: Changg Thể loại: hiện đại, đồng nhân Vong Tiện,1×1 Tình trạng bản gốc: Hoàn. Tình trạng bản edit:Hoàn
Lam Vong Cơ cho tới bây giờ chưa bao giờ nghĩ rằng trong khi làm nhiêm vụ sẽ gặp phải Nguỵ Vô Tiện, còn là Nguỵ Vô Tiện mặc nữ trang. Hắn dám khẳng định, khi hắn vừa vào, Nguỵ Vô Tiện đã nhìn thấy hắn.
Hắn còn nhớ rõ khi hai người kết hôn, Nguỵ Vô Tiện nói với hắn rằng y là một hướng dẫn viên du lịch. Thậm chí tối hôm qua còn bảo hắn là hôm nay y sẽ dẫn một đoàn du khách đến từ Vân Mộng. Hiện tại cư nhiên lại nhìn thấy hắn hoá thành nữ ngồi ở quán bar uống rượu.
Lam Vong Cơ vừa mới vào nhà thì Nguỵ Vô Tiện đã đứng ngoài cửa.
Y vừa đá văng giầy, vừa tháo tất chân, trong miêng lại hỏi: “ Sao hôm nay anh lại về sớm vậy ?”
Lam Vong Cơ ngồi ở trên ghế sa lon nhìn hắn một cái, không nghĩ tới đối phương làm như cái gì cũng không phát sinh, còn dụng giọng điệu bình thường mà hỏi hắn tại sao lại về sớm thế.
“Sao anh không nói chuyện ?” Ngụy Vô Tiện thuận tay bỏ kính râm, bắt đầu kéo khoá váy phía sau: “ Đến đây giúp em kéo cái này với.”
Lam Vong Cơ đi tới, từ sau lưng chế trụ hông của y: “Em nói với anh rằng em là hướng dẫn viên du lịch.”
“Vậy anh cũng nói với em anh là kiến trúc sư mà.” Ngụy Vô Tiện cười cười một chút.
“ Em biết à?” Lam Vong Cơ giật mình.
“Anh không phát hiện anh đã đánh mất một khẩu súng sao?” Đây chính là lợi ích của một thần trộm, vô luận bạn đem đồ vật giấu tới chỗ nào y đều có thể tìm ra, đồng thời trộm đi.
“Thì ra là anh thực sự không phát hiện” Nguỵ Vô Tiện ở trong ngực hắn xoay người, lôi kéo tay hắn dời xuống, “Súng ở ngay dưới quần em, anh muốn lấy lại sao?”
Lam Vong Cơ vừa cúi đầu liền thấy lông mi y của đang cong lên. Hắn ngửi thấy được trên người y nhàn nhạt mùi rượu, còn có mùi nước hoa, không thối, trái lại rất dễ chịu.
“Súng của anh, đây này.” Ngụy Vô Tiện phả khí vào giữa môi hắn, theo khe hở bay vào.
Lam Vong Cơ cảm giác rằng tay mình đang ấn vào một bộ phận của đối phương.
Ánh mắt hắn thoáng híp lại, như là động vật loại mèo khi nhìn thấy con mồi.
Hắn thuận thế mà hôn lên môi y, sau đó sẽ một tay để Nguỵ Vô Tiện lên trên hộc tủ, chân thì chen vào giữa hai chân y.
Một giây kế tiếp, thật sự có một khẩu súng đặt ở trên ngực của hắn.
“Em đã nói với anh rồi mà, súng em để ngay ở dưới quần đấy.” Y thầm thì vào tai của Lam Vong Cơ.
Nhưng mà Nguỵ Vô Tiện đã phán đoán lầm, chỉ dựa vào thân thủ mà nói, y làm sao có thể đánh lại Lam Vong Cơ, dù có súng cũng không được. Phòng khách chịu ảnh hưởng của hai người mà trở nên bề bộn không thể tả, còn súng thì bị ném tới dưới ghế sô pha.
Khi Lam Vong Cơ tỉnh lại, trên ngực đã có hẳn một tiêu ký do Nguỵ Vô Tiện vẽ lên.
Ngày hôm qua hắn còn tưởng Nguỵ Vô Tiện cũng giống như hắn là một đặc công, nhưng khi thấy tiêu ký ấy mới biết được thân phận thật sự của hắn. Một thần trộm có sở thích kỳ quái, trước khi trộm sẽ nghiên cứu địa hình, sau khi trộm được sẽ để lại tiêu ký.
Đây là…
Muốn trộm đi tim của hắn?
Hắn đứng dậy, phát hiện Nguỵ Vô Tiện đã làm xong bữa sáng.
Đi tới ăn thử một miếng, thiếu chút nữa phun ra ngoài.
“Ăn ngon không? Em làm đấy.” Ngụy Vô Tiện nở nụ cười một chút, “Nếu hiện tại chúng ta đều biết thân phận thật của nhau, cũng sẽ không che giấu nữa, bình thường cho anh ăn đều là đồ em mua ở quán ăn nhỏ dưới lầu.
Lam Vong Cơ uống hết sạch sữa, không dự định ăn thêm thứ khác. Hắn lần đầu tiên được ăn cháo cay, không nên dùng kỳ diệu để hình dung thứ mùi này, mà sợ hãi lại tương đối phù hợp.
“Anh có muốn thương lượng một chút chuyện ly hôn của chúng ta hay không?” Ngụy Vô Tiện hỏi hắn, “Trước tiên là nói rõ ràng, em trộm được cái gì đều dùng mua đồ, không có gì để chia cho anh đâu.”
“Tại sao lại muốn ly hôn?” Lam Vong Cơ hỏi lại.
Vì sao không?
Ngụy Vô Tiện hỏi không ra miệng câu này. Hắn ngạc nhiên phát hiện, chính mình thế mà lại lo lắng Lam Vong Cơ thực sự đồng ý ly hôn.
Sau đó hai người làm như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục cuộc sống tưởng chừng bình thường trong quá khứ.
Ngụy Vô Tiện đột nhiên mở miệng, “Em không muốn làm.”
Lam Vong Cơ đang cởi quần được một nửa, hắn ngẩng đầu lên nhìn y một cái.
Ngụy Vô Tiện cởi nốt phần còn lại, “Em là nói tật trộm của em đấy”
“Em đã sớm không còn làm.” Lam Vong Cơ nói.
Ngụy Vô Tiện liếc mắt, “Em muốn đi du lịch vòng quanh thế giới.”
Lam Vong Cơ tựa hồ suy tư một lúc, nhưng không nói chuyện.
“Xin hỏi Nguỵ Vô Tiện ở phòng bệnh nào?” Lam Vong Cơ thở hổn hển hỏi.
Mấy ngày hôm trước Nguỵ Vô Tiện mới nói không muốn làm, kết quả ngày hôm nay liền bị thương.
Hắn đẩy cửa đi vào, cổ họng khẽ động, phòng bệnh trống rỗng, chỉ có Nguỵ Vô Tiện một người ngồi ở trên giường.
” Hây, anh tới rồi.”. Giọng nói của y vang lên rất tuỳ tiện
“Bị thương chỗ nào vậy ?” Lam Vong Cơ hỏi hắn.”
Cánh tay,bị trúng một phát súng.”
“Tại sao vậy?”
“Nhẫn bị em đánh rơi ở hiện trường.” Nhẫn kết hôn. Ngụy Vô Tiện ảo não, y cảm giác mình không nên đeo nhẫn đi trộm đồ.
Hai người không nói lời nào, trầm mặc thật lâu. Nguỵ Vô Tiện dịch ra một chút, dành một chỗ cho Lam Vong Cơ, để hắn ngồi lên trên giường bệnh của mình.
Trong phòng tràn đầy mùi thuốc khử trùng của bệnh viện.
Lam Vong Cơ ôm y, trong lòng thì đang suy nghĩ, tuy rằng bên ngoài Nguỵ Vô Tiện cho người ta cảm giác kiên cố cường đại, thế nhưng ở trong lòng hắn ,y cũng là một người cần được bảo vệ.
Hắn cúi thấp người,hôn khẽ một cái vào vành tai Nguỵ Vô Tiện
“Khi biết được em bị thương như vậy, anh đã rất lo lắng.”
Ngụy Vô Tiện không nghĩ rằng Lam Vong Cơ lại nói một câu như vậy. Không biết là bởi vì trời sinh hay là nguyên nhân của công việc, Lam Vong Cơ đối với người khác luôn lãnh đạm mà xa cách. Đến ngay cả lời cầu hôn cũng chưa nói một câu nào lãng mạn.
LamVong Cơ đột ngột cúi đầu thật thấp, “Anh bây giờ mới biết được, thì ra mội chuyện lại khác nhau đến thế.”
Ngụy Vô Tiện nhìn chăm chú vào hắn, trong lòng cảm giác như mình đang đứng bên bờ vực sâu
“Trên đời này không có gì có thể thay thế được cho em cả.” Lam Vong Cơ bí
Nghe xong những lời này của hắn, Nguỵ Vô Tiện nghĩ rằng, cho dù có là vực sâu vạn trượng*, y cũng nhất định nghĩa vô phản cố** mà nhảy xuống.
Trượng* : 1 trượng của Trung Quốc bẳng 3,33
Nghĩa vô phản cố** : làm việc nghĩa không được chùn bước; đạo nghĩa không cho phép chùn bước.
“Nói cho anh nghe chuyện này này.” Nguỵ Vô Tiện cong cong khoé miệng
“Hôm kết hôn ấy, toàn bộ bạn bè khách khứa của em đều là diễn viên đóng thế.Bố mẹ em đều chết hết cả rồi.Tuy rằng có một thằng bạn nhưng không biết có nên tính vào hay không, nhưng từ lâu chúng em đã ngừng liên lạc rồi. Trước đây em chỉ có một mình, dù có chuyện gì cũng sẽ không có ai nhớ thương. Nhưng ngày hôm nay em lại sợ rồi, để anh lại một mình, em sẽ luyến tiếc.”
Y giống như là muốn khóc, nhưng lại trong chớp mắt, chút yếu đuối ấy lại biến mất hoàn toàn.
Lam Vong Cơ nghe được câu nói ấy của y, hai mắt khẽ nhắm lại.
Đây chính là tình yêuc của hắn.
Đây chính là Nguỵ Vô Tiện của hắn.
“Nguỵ Vô Tiện, chúng ta đi du lịch thế giới nha.
“Được.”
“Nguỵ Vô Tiện, chúng ta kết hôn lại một lần nữa đi.
Y cũng nói, “Được.”
Share this:
- X
Related
Từ khóa » Vong Tiện Nữ Trang
-
Đồng Nhân Vong Tiện - Nữ Trang - Wattpad
-
Đồng Nhân Vong Tiện - Rose - Wattpad
-
Tìm Kiếm Đồng Nhân Vong Tiện Trang 1 - Truyện 2U
-
[ Vong Tiện ] Chui đầu Vô Lưới - Uramaru
-
Tổng Hợp Truyện Đồng Nhân Vong Tiện - Trang 1 - ZingTruyen
-
[Đồng Nhân Vong Tiện] Mười Ba Năm Tâm Tình Của Hàm Quang Quân.
-
Đọc Truyện [Đồng Nhân Vong Tiện] Hồi Gia (Hoàn) - TruyenFun
-
Truyện [Vong Tiện] Đột Nhiên Biến Thành Nữ Nhân - Truyen3h
-
[Vong Tiện] Đột Nhiên Biến Thành Nữ Nhân - Doc Truyen
-
(Vong Tiện) Nếu Di Lăng Lão Tổ Cùng Hàm Quang Quân Có Cái Nữ Nhi
-
Vong Tiện - Thời Trang Nữ
-
[Đồng Nhân Văn Vong Tiện] Ma Đạo Tổ Sư - Truyện FULL
-
Sổ Tay Ma Đạo Tổ Sư - Vong Tiện Mỗi Ngày Chính Là Mỗi Ngày