Đóa Hoa Tội Lỗi | Loan (Hoàn) - Chương 1: Như Bắt đầu Cũng Như ...

Khu thành cổ Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ, ánh nắng tháng tư khẽ hắt lên bức tường cũ kỹ xám xịt.

Trong con hẻm nhỏ của thành cổ vào buổi trưa thanh vắng vọng ra tiếng bước chân dồn dập, theo tiếng bước chân có thể nhìn thấy bóng dáng đôi nam nữ trẻ tuổi trong con hẻm rộng chừng nửa mét, đó là hai người châu Á, cô gái xinh đẹp và người đàn ông có vóc dáng cao lớn, cô gái đi ở phía trước còn người đàn ông đuổi sát theo sau. Hễ bước chân của cô gái chậm lại thì bước chân người đàn ông cũng sẽ chậm lại, cô gái bước nhanh chân thì người đàn ông cũng bám nhanh theo.

Xuất hiện tình huống này đại khái có hai khả năng, khả năng thứ nhất chính là cuộc cãi vã của đôi tình nhân, khả năng khác là người đàn ông du lịch ở Istanbul rồi trúng tiếng sét ái tình với cô gái gặp ở phiên chợ rồi muốn theo đuổi tình yêu.

Người quan sát kỹ dáng vẻ của cặp nam nữ có lẽ sẽ phỏng đoán đó chắc chắn rơi vào khả năng thứ hai, cô gái đi ở phía trước mang vẻ mặt hoảng loạn, rõ ràng cô ấy không quen biết người đàn ông đi phía sau cô.

Phải biết rằng, nhà cửa ở khu thành cổ này đã có lịch sử gần một thế kỷ, từ lâu đã không có người muốn sống ở đây, cho nên nếu người đàn ông muốn giở trò gì thì dù người phụ nữ có kêu gào khản cổ cũng chẳng có ai nghe thấy.

Con hẻm nhỏ rộng nửa mét cùng với những căn nhà xây dựng bất quy tắc càng trở nên chật hẹp, tĩnh mịch, trên trán người phụ nữ bắt đầu tứa ra mồ hôi.

Lúc này Mục Hựu Ân không dám đưa tay lên lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, lòng bàn tay cô cũng đầy mồ hôi, cô không thể để cho tên đàn ông bám theo cô biết cô là một kẻ nhát gan, cho dù lòng can đảm của cô đúng là rất ít ỏi.

Cô cũng không thể để cho hắn biết không lâu trước mình đã nói dối hắn.

"Tôi sinh ra và lớn lên ở Thổ Nhĩ Kỳ." Không lâu trước Mục Hựu Ân đã nói như vậy với tên đàn ông bám đuôi mình, sở dĩ nói như vậy không chỉ là vì mượn oai người bản địa cảnh cáo tên kia đây là địa bàn của tôi anh đừng có nhiễu sự, mà còn có thể tiếp thêm sự can đảm cho mình, lúc bị tên đàn ông xa lạ này bắt chuyện cô không có nhiều kinh nghiệm ứng phó lắm.

Nhưng lần này, Mục Hựu Ân mơ hồ dự cảm chuyện chắc hẳn không đơn giản như vậy.

Siết chặt nắm đấm bước nhanh chân, Mục Hựu Ân biết bây giờ cách xử lý tốt nhất chính là có người thứ ba xuất hiện trong con hẻm này, nhưng hôm nay là thứ hai mà còn là giờ nghỉ trưa nữa nên tỉ lệ người thứ ba xuất hiện ở đây rất thấp, vậy thì cô chỉ có thể tự mình chủ động tìm người thứ ba thôi, điều khiến Mục Hựu Ân cảm thấy không ổn chính là tình hình đang trở nên xấu đi.

Đầu tiên, cô hoàn toàn không quen thuộc khu vực này, mà chiều rộng của con hẻm ngày càng hẹp các tòa nhà càng ngày càng cũ kỹ, cố gắng phóng tầm mắt về phía trước, nơi nào cũng đầy những khúc ngoặt quanh co, đi qua khúc ngoặt này vài trăm mét lại đến khúc ngoặt khác, đường đi của những khúc ngoặt càng lúc càng chật chội, điểm cuối hình chữ "V" của con hẻm khiến cõi lòng Mục Hựu Ân tuyệt vọng, chờ đợi cô có phải là con đường cùng không? Tiếp theo nên làm như thế nào đây?

Từ khóa » đóa Hoa Tội Lỗi Wattpad