Đoản Văn SE + HE - (1) Người Thứ Ba - Wattpad

" Kẻ thứ ba" là những người vừa đáng trách, vừa đáng thương, bởi họ cứ mãi loay hoay trong một cuộc tình vốn đã quá "chật"...

____________________________________

Tôi gặp được mối tình đầu của mình vào những ngày tháng đẹp đẽ của tuổi 20. Trước đó, tôi là một người vô cùng tự ti, luôn cảm thấy mình thật xấu xí. Nhìn bạn bè xung quanh ai cũng tìm được tình yêu của mình và tôi vô cùng ngưỡng mộ.

Lên năm 3 đại học, tôi nhận được bức thư tình đầu tiên trong đời. Trong thư, người đó nói rằng tôi rất đẹp, rất tốt, đã đem lòng thầm mến tôi từ lâu.

Phía dưới bức thư đề tên của một người thầy giáo mà tôi hằng ngưỡng mộ. Thầy nổi tiếng nho nhã, lịch thiệp, học vấn uyên thâm, nhưng đã có một người vợ rất mực xinh đẹp.

Khi nhận được lá thư này, tôi thậm chí không dám tin vào mắt mình, trong lòng không ngừng vang lên tiếng tự hỏi:

"Sao có thể chứ?" "Thầy ấy sao có thể yêu một đứa sinh viên tầm thường như mình?"

Tuy biết rõ điều ấy, nhưng kể từ đó, tâm trí tôi ngập tràn hình bóng của thầy đến mức quên đi mọi rào cản mà bản thân từng tự đặt ra trước đó.

Sau đó, tôi lại nhận được ngày càng nhiều thư tình từ thầy gửi đến. Tôi thực sự cảm thấy mình đã yêu thầy, yêu đến mức không kìm chế nổi bản thân mình...

Tình yêu khiến cho con người ta giống như thiêu thân lao đầu vào lửa. Không lâu sau đó, chúng tôi bí mật hẹn hò và sống chung với nhau.

Những năm tháng sau đó, mỗi khi hồi tưởng lại quãng thời gian ấy, tôi lại cảm thấy vừa ngọt ngào, vừa khổ sở.

Còn nhớ, có lần tôi bị ốm, người ấy không rời giường nửa bước, chiều lòng mua cho tôi những món ăn ngon, nửa đêm còn thức giấc dìu tôi đi vệ sinh.

Tôi vĩnh viễn không quên được sự dịu dàng, ân cần ấy, không quên được cảm giác ấm áp và an toàn khi được vùi đầu vào lòng người đàn ông tôi yêu.

Những kỷ niệm đắm chìm trong thứ tình cảm ngọt ngào này khiến tôi đến 10 năm sau cũng không quên được thầy...

Nhưng đi kèm với nó cũng là đau khổ.

Có lẽ, những "kẻ thứ ba" trên đời đều mang trong mình thứ cảm giác này. Đó là khoảnh khắc bạn nhận ra, thứ mình không có được mới chính là thứ tốt nhất.

Yêu một người đã có gia đình cũng giống như cố gắng chạm vào một món đồ trưng bày trong tủ kính. Khi chưa có được người ấy, họ luôn là thứ tốt nhất, hoàn mỹ nhất trong mắt bạn.

Bạn chỉ nhìn ra những ưu điểm của họ mà cố gắng phớt lờ những khuyết điểm. Chỉ đến khi bạn có được người ấy, bạn mới phát hiện ra rằng, hóa ra họ cũng mang đầy những khuyết điểm như bao người qua đường khác.

" Em nghe báo đài nói mãi làm người thứ ba là xấu xa, là phá hoại hạnh phúc người ta. Mà sao họ không bao giờ dạy cách làm thế nào để tim mình đừng có yêu một người đến vất vả? "

( trích trong sách : Ai rồi cũng khác )

Những ngày tháng ấy, càng yêu thầy bao nhiêu, tôi lại càng khao khát được ở cạnh thầy bấy nhiêu.

Không ít lần tôi hỏi thầy về tương lai của hai người, nhưng người mà tôi yêu thương luôn chìm vào im lặng. Khi đó, tôi không nhận ra rằng, đằng sau sự im lặng ấy lại là sự nhu nhược, yếu đuối cùng hèn nhát.

Nhưng tôi của tuổi 20 lại sẵn sàng vì một tình yêu sai trái mà hy sinh tất cả. Sau hai lần cắt cổ tay tự sát, thầy rốt cuộc cũng đồng ý, xin thời hạn ba năm để ly hôn cùng vợ và cưới tôi.

Trong lúc vô tình, gia đình tôi đã phát hiện ra chuyện này. Họ lập tức can thiệp, yêu cầu thầy không được đến tìm tôi nữa và đe dọa sẽ báo công an nếu mối quan hệ của chúng tôi còn tiếp diễn.

Thầy trả lời họ thế nào, tôi không hề hay biết. Nhưng để gia đình chấp nhận tình cảm này, tôi lại một lần nữa dùng mạng sống để đặt cược.

Lần này, tôi rơi vào tình trạng hôn mê sâu, sau một thời gian dài mới có thể bình phục. Bạn bè nói cho tôi biết, suốt quãng thời gian đó, thầy chỉ ghé qua đây đúng một lần. Vợ thầy tới tận nơi xin lỗi gia đình tôi và trả tiền viện phí.

Một lần chết đi sống lại ấy đủ để tôi hiểu rằng, bản thân buộc phải buông bỏ mối tình mà trước đó, tôi đã từng nghĩ dù chết cũng không thể buông bỏ.

Từ ấy, tôi tự nhủ: "Từ nay về sau, nhất định phải yêu thương, quý trọng bản thân. Đừng bao giờ dại dột vì người khác mà hy sinh tính mạng của chính mình."

Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi rời xa chốn cũ và bắt đầu tìm một công việc mới. Dù rằng luôn tự nhủ mình phải dứt bỏ quá khứ, nhưng thực sự tôi vẫn không quên được thầy.

Nửa đêm tỉnh giấc, mỗi lần nhớ đến thầy, tôi lại đem một bức thư tình ra thiêu hủy, hy vọng có thể dần quên được người ấy...

_____________________________________

Còn phần 2 nữa nhé >< khi nào rảnh đăng tiếp, hehe 😍

Để đọc phần 2 cách nhanh nhất thì nhớ bấm theo dõi mình nhé 😘

Để đọc phần 2 cách nhanh nhất thì nhớ bấm theo dõi mình nhé 😘

Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.

Từ khóa » Truyện Người Thứ 3 đáng Thương