Đọc Truyện Hà Mộ Sanh Tiêu Bảo Bối
Có thể bạn quan tâm
- Trang chủ
-
Thống Kê
- Truyện mới
- Truyện hot
- Truyện full
- Truyện dịch
- Truyện convert
-
Thể loại
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Tiên Hiệp
- Sắc
- Xuyên Không
- Dị Giới
- Kiếm Hiệp
- Võng Du
- Huyền Huyễn
- Khoa Huyễn
- Thám Hiểm
- Dị Năng
- Quan Trường
- Trinh Thám
- Quân Sự
- Cổ Đại
- Sủng
- Trọng Sinh
- Lịch Sử
- Đông Phương
- Hệ Thống
- Nữ Cường
- Cung Đấu
- Đam Mỹ
- Gia Đấu
- Hài Hước
- Truyện Teen
- Linh Dị
- Điền Văn
- Nữ Phụ
- Ngược
- Mạt Thế
- Bách Hợp
- Xuyên Nhanh
- Khác
- Phương Tây
- Light Novel
- Đoản Văn
- Việt Nam
- Dã Sử
- Văn học Việt
- Tiểu Thuyết
- Nhiều Converter
- Review sách
- Tổng Tài
- Mỹ Thực
- Home
- Hài Hước, Võng Du, Ngôn Tình,
- Đọc truyện Hà Mộ Sanh Tiêu Bảo Bối
Chương 12
Trước List chương Sau Toàn màn hình Nền đen Nền trắng Mộ Sanh đứng lên, nhìn thấy dáng vẻ ngẩn người của Bảo Bối, xoa đầu cô, yêu chiều nói: “Đi thôi! Ngây ngốc gì thế! Anh đi lấy xe, em đứng ở cổng viện chờ anh.”Bảo Bối hoàn hồn, Mộ Sanh đã xoay người, nhìn bóng dáng gầy yếu của anh, trong lòng cô hạ quyết định, bước nhanh đi lên trước, vươn hai tay, khoác tay thật chặt, giọng điệu có ý nũng nịu: “Nhưng em là bệnh nhân mà, sao anh lại nhẫn tâm để mình em ở đây? Cùng đi thôi!”Mộ Sanh sửng sốt, lòng lại bất giác mềm mại vài phần. Vốn anh cho rằng hành vi của mình vừa rồi rất “Quá” , sợ cô không tiếp nhận được sự đường đột của mình, vì thế muốn mượn việc rời đi để cô yên lặng một chút. Nhưng, làm như thế, như lại để cô gần mình một chút, lại có thêm thu hoạch bất ngờ mà! Anh rút tay ra, vòng qua vai cô, kéo cô vào khuỷu tay mình, cười nói: “Đây mới là ‘phương thức chính xác’ đối đãi với bệnh nhân nhỉ!”Bảo Bối ngay cả cơ hội biện bạch cũng không, đã bị người nào đó “Tha” rời đi, dọc theo đường đi, nhiều người săm soi, Bảo Bối không ngẩng đầu....Lên xe, Mộ Sanh nhìn thoáng qua Bảo Bối, trêu đùa: “Không nghĩ tới Bảo Bối lại thẹn như thế, anh còn tưởng em rất dũng cảm mà.”Bảo Bối rối rắm, em cũng không nghĩ như thế......Giống như, có chuyện gì đã quên nói, vừa vặn đổi đề tài. “À, đúng rồi, cái kia, Sanh Li, Lâm Hiên Phượng bảo em nói với anh, anh ấy muốn đi Australia lưu học một năm.”Mày tuấn lãng của Mộ Sanh khẽ nhíu, hừ lạnh một tiếng, nói: “Tô Lưu Cảnh cũng quá xem thường anh , anh là người nhỏ mọn như thế sao? Nếu anh không muốn thấy cậu ấy, từ lúc 4 năm trước, đã không gặp nữa rồi. Đây cũng không phải chuyện gì quá đáng? Có gì không tiện mở miệng ? Cậu ấy làm như vậy, đổ cho anh tội huynh đệ bất nghĩa.”“Cái kia, thật ra anh ấy cũng rất đáng thương , thích anh lâu như vậy......” Bảo Bối thật cẩn thận.Mộ Sanh hạ giọng: “Trong tình cảm không có ai là đáng thương, anh không thích cậu ấy, nhất định sẽ làm tổn thương cậu ấy......”Trong xe lặng im một trận, không khí lưu chuyển, không khí rất quỷ dị, chỉ có tiếng vang bài hát [ ba người chơi ] trên đài.“Được rồi, anh đã biết, chúng ta không nói cái này nữa, giờ đến em, Tô Lưu Cảnh làm sao có thể tìm được em?”Giọng Mộ Sanh vẫn có chút cứng ngắc.“Vào trò chơi, vừa vặn gặp anh ấy.”“Buổi sáng?? Sáng sớm đã vào chơi trò chơi, khó trách lại ốm.” Nghiêm khắc hơn một phần, theo sau còn nói: “Bảo Bối, không phải em hôm qua một đêm không ngủ chứ, ‘Gả’ cho anh cũng đừng kích động thành như thế chứ.”Bảo Bối lại 囧 , nhưng vẫn yếu ớt đánh trả: “Em mới.. Không có mất ngủ, chỉ là ngủ... không tốt lắm mà thôi......” Về sau, ngay cả Bảo Bối cũng không nghe thấy giọng mình.Mộ Sanh “Xì” Một tiếng liền bật cười..Bảo Bối đã muốn “xuất ra bi phẫn” , nhìn anh, quả nhiên, là đại thần mà, thật sự là, ngay cả một chút tiện nghi cũng không chiếm nổi. Rất khó chịu, so với bị “Nữu Nữu” đè còn thoải mái hơn..; Nữu Nữu, Nữu Nữu... Bảo Bối bỗng nhiên nhớ đến chó con Nữu Nữu chưa có thức ăn, vì thế nói với Mộ Sanh: “Cái kia, chờ một chút đến trước cửa siêu thị xx dừng lại được không, em muốn mua vài món, cám ơn, phiền anh.”“Chẳng lẽ em vẫn gọi vi phu là ‘Cái kia’ sao? Nếu Bảo Bối không ngại, gọi anh Mộ Sanh là được, hoặc là, Bảo Bối xưng hô thân thiết hơn?” Đại thần hỏi một câu, đều gần như khiến Bảo Bối bị chết tức thì. Sao người ta gọi hai chữ “Bảo Bối” Này lại nghe chẳng tự nhiên gì cả......Mộ Sanh ngừng xe, cởi dây an toàn muốn xuống xe, Bảo Bối vội vàng ngăn anh lại: “Vậy...... Mộ Sanh, anh không cần đi , mình em được rồi.”Mộ Sanh quay đầu, trịnh trọng nói: “Nhưng em là ‘Bệnh nhân’, sao anh có thể ‘Yên tâm’ để em đi một mình.”Bảo Bối cứ như vậy, lại “xuất song nhập đối” cùng Mộ Sanh.Siêu thịKhu thú nuôi“Nhà em nuôi chó?” Chàng trai hỏi rất tùy ý.Cô gái trả lời: “Là chú chó cái, kêu Nữu Nữu.”Chàng trai: “Là chó mẹ à, sao đến nhà em anh không nhìn thấy?”“Không. Là đực. Anh đến nhà em?” Cô gái rất nghi ngờ.“Trưa nay đến nhà em đón em đi bệnh viện .” Chàng trai dừng lại, ném một túi thức ăn cho cún lên xe.“À, cám ơn .” Cô gái cũng cầm một túi như thế , ném vào, “Sức ăn của Nữu Nữu khá lớn..”Quầy ăn vặtChàng trai: “Đừng mua đồ ăn vặt nữa, không tốt với thân thể, còn nữa, nhìn không ra, em quá nặng.”Cô gái đang điên cuồng nhặt khoai tây chiên nghe chàng trai nói xong, ngẩn ra: “Làm sao mà anh biết?”“Hôm nay, khi anh bế em ra ngoài, em bất tỉnh , rất không ấn tượng.” Nhẹ nhàng.Cô gái lúng túng, ấp úng nói: “Thật ra, Nữu Nữu rất thích ăn khoai chiên ......”Chàng trai cười khẽ, chọn xong đồ ăn vặt cho cô gái, thả một nửa trở về: “Ăn nhiều như vậy, đối với thân thể Nữu Nữu cũng không tốt. Thích hợp một chút, cũng tốt......”Khu rau quả“Đúng rồi, hôm nay phiền anh, đến nhà em ăn cơm chiều đi, em mua chút đồ ăn.” Cô gái rất nhanh đã khôi phục bình thường.Chàng trai nhướng mày, vẻ mặt không thể tin: “Em biết nấu ăn?”Cô gái giận, đón nhận ánh mắt chàng trai: “Em không chỉ biết nấu, còn có thể trang trí nữa.”Chàng trai không sợ chết trả lời: “Nhìn không ra, vậy đồ ăn có thể ăn sao?”Cô gái cầm một quả dưa chuột, cao tay đánh nhẹ: “Ông anh, ngoại hiệu của anh là ‘Cuối thu’ à, em bị anh làm tức điên rồi. Anh có ăn hay không?”Chàng trai cười gật đầu: “Ăn, ăn, sao lại không ăn?”Quầy thu ngânBác gái: “Đôi vợ chồng này mới cưới hả, đúng là trai tài gái sắc nha!”Chàng trai: “Đúng, ngày hôm qua vừa mới kết hôn.”Cô gái kinh hãi: “Ai nói bậy.....” Cô gái nói đến một nửa, im lặng.Rồi, trong ánh mắt “Ân cần” của bác gái, bọn họ đi..Cô gái chảy lệ, ngày hôm qua là “Kết hôn” , còn tý nữa bị cướp rể ....Phiên ngoại Vở kịch nội dung ba chấmChuyện kể rằng, Bảo Bối và Mộ Sanh kết giao đã nửa năm.Một đêm, Bảo Bối ăn súp nóng hổi sùm sụp, Mộ Sanh thì chậm rãi từ từ, ăn từng miếng một, còn phải nhắc nhở người đối diện, cẩn thận phỏng miệng.“Heo Bảo Bối, em ăn từ từ, cẩn thận nóng!”,“Hù hù ~ ừ, ừ, ăn ngon............”Mộ Sanh chảy đường đen!!! Sớm biết thì không đưa cô đi ăn súp ...“Chờ một chút, cho em gặp một người......”“A!” Mộ Sanh còn chưa nói xong, Bảo Bối bỗng nhiên há miệng kêu nhỏ. “Nóng...... Nóng...... Nóng quá.”Mộ Sanh vội vàng đứng lên, đi đến trước người cô: “Mở miệng ra, anh xem xem, nóng đến chỗ nào?”Tuy cảm thấy ngượng ngùng, nhưng Bảo Bối vẫn ngoan ngoãn mở miệng ra, còn không quên một câu: “Đầu lưỡi, đau quá!”Mộ Sanh vừa thấy, quả nhiên nóng đỏ lại, còn rất nghiêm trọng, không tự giác nhíu nhíu mày: “Em chờ anh ở đây, anh đến tiệm thuốc gần đây mua thuốc.”Dứt lời, đẩy cửa lớn rồi đi ra ngoài..Bảo Bối bây giờ biết sai rồi, sớm biết thì sẽ không ăn nhanh như vậy , ai ~~Bây giờ, súp ngon như thế, lại không thể ăn....Đang tiếc hận, đột nhiên nghe thấy một giọng nữ trong trẻo: “Đây là bàn số ba à, xin hỏi, Hà Mộ Sanh có ngồi đây không?”Bảo Bối sửng sốt, ngẩng đầu lên đánh giá người nọ, mày thanh mắt biếc, mặc cũng rất trẻ, thoạt nhìn như là một vị dì, vì thế rất lễ phép trả lời: “Mộ Sanh vừa mới đi ra ngoài, chờ một chút sẽ trở về.”Bảo Bối lại hỏi: “Cô à, cô tìm Mộ Sanh có chuyện gì ạ?” Nhìn đến trên tay vị kia phụ nhân cầm theo hành lý, dáng vẻ phong trần mệt mỏi, cô thật có điểm tò mò “Lơ đãng” Hỏi.“Mộ Sanh không nói cho cháu? À, là cô đến nhờ nó, cô đến thành B làm việc, không có chỗ ở. Máy bay sớm, cô mới đến , may mà nó ở đây, bằng không cô thật không biết làm sao cho tốt!” Mặc Sênh dịu dàng cười cười, “Xin chào, cô là Triệu Mặc Sênh, mẹ Hà Mộ Sanh.”Bảo Bối ngây người, đây là vội vàng không chuẩn bị kịp trong truyền thuyết ư? Cô bị kinh hãi. Nhưng ở cùng với Mộ Sanh, điểm phản kháng áp lực vẫn có, vì thế lập tức khôi phục bình tĩnh: “Cô à, cháu là bạn gái Mộ Sanh, cháu là Tiêu Bảo Bối.”Mắt Mặc Sênh sáng lên: “Cháu chính là Bảo Bối à, dáng vẻ thật đáng yêu, cô chụp cháu nhé!” Dứt lời, giơ máy chụp ảnh lên rồi nháy một cái.Bảo Bối chảy mồ hôi, nhưng vẫn hỏi: “Mộ Sanh có nhắc đến cháu với cô ạ?”Dì Triệu thở dài: “Đứa bé kia với chuyện gì cũng nhẹ nhàng bâng quơ, cũng không muốn nói nhiều, chỉ gọi điện thoại, nói có bạn gái, cô còn hoảng sợ cơ! Nhưng thật ra Duyệt Nhi, nói rất nhiều với cô......”Bảo Bối co rút cơ mặt, chỉ biết là như thế này.Đang nói chuyện, Mộ Sanh đã về, nhìn thấy mẹ mình đang kéo tay bạn gái, càng không ngừng hỏi, mà Bảo Bối là vẻ mặt thận trọng và xấu hổ, nói đùa là như đang chào hàng ...... Đi lại gần, nói với Mặc Sênh: “Mẹ. sao mẹ không nói sẽ đến. Cũng không báo trước cho con một tiếng, con sẽ đi đón mẹ mà.” Ý là, mẹ đừng đột nhiên dọa người như thế!“Hừ! Là mẹ trốn nhà, trốn nhà đấy! Chỉ có anh ta được trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài à, không cho mẹ đi gặp bạn trên mạng, lần này đi công tác, là mẹ chủ động xin , trước khi lên máy bay, cũng không cho anh ta tiễn....” Mặc Sênh đúng lý hợp tình, lại giả bộ đáng thương: “Con trai, con đừng không lưu tình giữ ta lại đi mà!”Mộ Sanh chảy đường đen!! Vừa rồi ba cũng đã gọi điện thoại dặn chăm sóc lão mẹ, thuận tiện giúp ông giám sát chặt chẽ bà, chờ việc xong rồi sẽ chạy đến. Anh nào dám không theo đâu. Mộ Sanh đảo cặp mắt trắng, không để ý tới cô, xoay người nói với Bảo Bối: “Mở miệng ra, anh bôi thuốc giúp em.”Nhìn dáng vẻ con quan tâm như thế, Mặc Sênh cảm khái vạn phần, con thật trưởng thành rồi...... Vì thế nhấn máy một cái, lưu giữ hình ảnh này lại. Hắc hắc, ít nhất chụp đúng chỗ.Chuyện kể rằng nguyên nhân Mặc Sênh đến thành B chủ yếu là đi công tác, nguyên nhân lần này là gặp bạn trên mạng+ gặp con con dâu. Ngày hôm qua, các bạn trên mạng rất vui mừng gặp mặt, Đánh xong boss ngủ ngon -- đồng chí họ 33 mà cô rất quen, Lô Vĩ Vy Vy -- đồng chí Bối Vy Vy lại quen 33, Tiểu Bạch Tinh Anh-- Lục Song Nghi cũng là bạn tốt của 33, vì thế các cô gái hẹn gặp, trò chuyện với nhau thật vui, nhất thời quên cả thời gian, nửa đêm mới về nhàMà lúc này, Hà đại luật sư của chúng ta, đã chờ Hà phu nhân trong phòng Mộ Sanh rất lâu, mặt còn hơn cả bao công.“Răng rắc” Một tiếng, Mặc Sênh hừ nhỏ, mở cửa vào phòng, vừa mới tiến vào phòng khách, đã ngửi thấy mùi thuốc nồng đậm, cô bị nghẹn một trận ho khan, Mặc Sênh lập tức có một dự cảm không tốt.“Triệu Mặc Sênh, nhiều năm như vậy, lá gan của em lớn không ít, sao đầu óc lại chẳng có chút tiến bộ nào? Đã trễ thế này, trước tạm thời không nói em đi gặp bạn trên mạng, một mình em, chẳng may gặp nguy hiểm thì làm sao?” Trong giọng nói khàn khàn vài phần, oán giận vài phần.Giọng nói này, không phải Hà Dĩ Thâm thì là ai? Gần như không nghĩ nhiều, Mặc Sênh chạy thẳng vào phòng, vừa chạy đến cửa, đã bị một đôi tay to dùng sức ôm lấy, nửa ôm nửa tha vào phòng, sau đó “Nằm úp sấp” một tiếng, đóng cửa lại.“Dĩ Thâm, đau, nhẹ chút....... A!” Mặc Sênh thở nhẹ, cố gắng nặn ra vài giọt nước mắt mà nức nở.Hà Dĩ Thâm không tự giác giảm bớt lực, động tác lại vẫn tiếp tục: “Đau về sau mới có thể nhớ kỹ, về sau không được về nhà muộn như thế nữa.” Tay dừng động tác đánh vào mông Mặc Sênh lại, kéo cô vào lòng, hôn từ từ, theo một đường trên trán xuống phía dưới, cuối cùng dừng trên môi cô..... Khi một hơi thở cuối cùng của Mặc Sênh bị cướp mất, bên tai truyền đến tiếng bá đạo: “Về sau không cho phép gặp bạn trên mạng nữa......”endBạn đang đọc truyện tại NetTruyen.com.vn
Không Gian: Ta Dựa Vào Trồng Trọt Kinh Doanh, Nuôi Dưỡng Phu Quân 'Ỷ Lại'
Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt
Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Mau Xuyên: Nữ Phụ, Bình Tĩnh Một Chút
Trước List chương Sau Toàn màn hình Nền đen Nền trắngDanh sách chương
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29: End
NetTruyen - Cập nhật truyện 24h online
- Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật nhanh và đầy đủ những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, kiếm hiệp, truyện full, truyện ngôn tình, truyện xuyên không, truyện dị giới, truyện huyền huyễn, truyện light novel, truyện trọng sinh, truyện võng du, truyện teen một cách nhanh nhất.NetTruyen là trang web đọc truyện dịch và convert online miễn phí với hàng vạn đầu truyện được dịch và convert hay nhất từ trước đến nay.
Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng. Tất cả các truyện trên site đều được độc giả sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau, chúng tôi không chịu bất cứ trách nhiệm nào về vấn đề bản quyền tác giả.
Nếu các bạn đọc truyện nào thấy có nội dung liên quan đến vấn đề chính trị hoặc có nội dung không lành mạnh vui lòng liên hệ chúng tôi xóa bỏ truyện khỏi trang web. Chân thành cảm ơn.
Đọc truyện online 24h NetTruyen.com.vn 2020 - 2026 © NetTruyen
Từ khóa » Hà Mộ Sanh Tiêu Bảo Bối
-
Hà Mộ Sanh Tiêu Bảo Bối - Truyện FULL
-
[Hiện đại, Võng Du] Hà Mộ Sanh Tiêu Bảo Bối - Địch Tư Nhân
-
Hà Mộ Sanh Tiêu Bảo Bối - Địch Tư Nhân - Truyện HD
-
Hà Mộ Sanh Tiêu Bảo Bối - Địch Tư Nhân - Trang 4 - Truyện HD
-
Hà Mộ Sanh Tiêu Bảo Bối - Chương 25 - Doc Truyen
-
Truyện Hà Mộ Sanh Tiêu Bảo Bối Của Tác Giả Nh0cc0npr93
-
Hà Mộ Sanh Tiêu Bảo Bối- Full- Địch Tư Nhân Giá Siêu Tốt - Tiki
-
Hà Mộ Sanh Tiêu Bảo Bối | Vô Ảnh Các
-
REVIEW [Võng Du] Hà Mộ Sanh Tiêu Bảo Bối – Địch Tư Nhân – Hoàn
-
Hà Mộ Sanh Tiêu Bảo Bối- Chương 21-22 Full Online| Đọc Sách ...
-
Hà Mộ Sanh Tiêu Bảo Bối- Full- Địch Tư Nhân - Gác Sách
-
Truyện Hà Mộ Sanh Tiêu Bảo Bối - Nh0cc0npr93 - TruyenFullVn.Net
-
Ebook Hà Mộ Sanh Tiêu Bảo Bối - Địch Tư Nhân - Full - Tải Full Prc ...
-
Truyện Ngôn Tình Võng Du