[Đồng Nhân Thiên Quan Tứ Phúc- Series H Hoa Liên] Dục Luyến

Quà đầu năm ư ư :3 đầu năm viết pỏn OTP, cả năm ăn mặn không ăn chay nhé 😂

Mọi người năm mới vui vẻ.

----

Nghe nói hoa đào chỉ nở ở Nhân giới trong thời tiết ấm, nhưng không hiểu sao tại Quỷ giới, lại có một địa phương đầy rẫy những cây đào nở rợp trời hoa, màu hồng nhạt phủ khắp tầm mắt, dường như kéo dài đến tận chân trời này.

Tạ Liên đi giữa biển hoa, trong lòng không khỏi cảm thán, đây chính là một rừng hoa đào đấy. Không biết Hoa Thành đã chuẩn bị bao lâu, tốn bao nhiêu pháp lực cho khung cảnh này, chỉ biết khi bước vào, Tạ Liên bị choáng ngợp bởi vẻ đẹp mà nó mang lại, đẹp đến mức y không thể ngừng xuýt xoa. Những cánh hoa đào bị gió cuốn bay bay, dưới nền trời trong xanh đẹp không sao tả xiết. Cánh hoa rơi trên áo, trên tóc Tạ Liên, trong khoảnh khắc y có cảm tưởng dường như thần tiên chi cảnh cũng chỉ đến như thế.

"Ca ca, có đẹp hay không? "

Hoa Thành đi bên cạnh Tạ Liên, ôn nhu cười. Tiếng đinh đang từ chuông bạc trên y phục hắn phát ra hoà lẫn với tiếng gió nghe thật vui tai, Tạ Liên quay đầu mỉm cười, gật đầu, nói rõ to hai chữ: thật đẹp.

Hai người song song nhau đạp lên biển hoa, đi đến một địa phương hoa rơi dày nhất, Hoa Thành bỗng nhiên xoay người, ôm lấy Tạ Liên kéo sát vào bản thân, nâng cằm y lên đặt một nụ hôn quyến luyến lại nồng nàn.

Có lẽ vì cảnh sắc nơi đây quá đẹp đẽ, cũng có lẽ vì ánh mắt Hoa Thành lúc đó quá ôn nhu, mà Tạ Liên không cảm thấy ngại ngùng hay khó xử, chỉ cảm thấy đặc biệt thích Hoa Thành, đặc biệt muốn hôn hắn như hắn đã và đang hôn mình.

Tạ Liên ôm lấy cổ Hoa Thành, kéo người hắn xuống, hai mắt nhắm lại, chủ động đáp lại cái hôn trằn trọc kia, môi lưỡi quấn quít giao triền. Sự mềm mại ấm áp dần châm lên dục hoả, Hoa Thành có lẽ không ngờ Tạ Liên sẽ chủ động, hắn đơ ra mất mấy giây, rồi lại mạnh mẽ hôn xuống, giống như người giữa biển khơi khao khát nước ngọt mà tham lam đoạt lấy, khiến cho Tạ Liên thở gấp rất nhiều lần.

Đây là lần đầu tiên Tạ Liên chủ động, không nghĩ tới thì ra nghiêm túc hôn cũng có thể mỹ vị đến như vậy, dù trúc trắc đáp trả nhưng cũng làm cho Hoa Thành như mở cờ trong bụng, cả người hắn như có lửa nóng đang cháy, hận không thể ngay lập tức đè Tạ Liên xuống ăn sạch ngay cả mảnh xương cũng không chừa.

"Ca ca.. "

Hoa Thành rời môi khỏi Tạ Liên, sâu trong mắt là chiếm hữu cùng tình cảm nóng bỏng, hắn nói, giọng nói khàn đặc vì động tình:

"Ca ca, ta muốn.. "

Tạ Liên ngay lập tức đỏ mặt, nhưng với tình yêu dành cho Hoa Thành, và dư âm của nụ hôn ban nãy, y cảm thấy nếu bản thân từ chối thì cũng quá dối lòng rồi. Tạ Liên gật đầu, nhìn từng cánh hoa bay bay trong gió nhẹ mà nói:

"Trở về Bồ Tề Quan, ta liền.. Aaa--"

Y không nói tiếp được nữa, bởi vì Hoa Thành đã ôm y ngã xuống biển hoa mênh mông, mùi hoa đào lập tức tràn vào mũi, gương mặt Hoa Thành kề sát trong gang tấc, trong mắt hắn là ảnh ngược của bản thân, khiến tim Tạ Liên như đập lỡ đi một nhịp.

Từ khóa » Hoa Liên H Dục Luyến