DÒNG SÔNG CHỞ NẶNG PHÙ SA

In 11/18/2015 7:35:10 AM
DÒNG SÔNG CHỞ NẶNG PHÙ SA Khi tóc thầy bạc, tóc em vẫn còn xanh, khi tóc thầy bạc trắng, chúng em đã khôn lớn rồi…

Đêm đã dần sâu vào những cơn mưa rả rích, hối hả. trong căn phòng nhỏ, lời bài hát xa xa vọng lại làm tôi xao xuyến, liên tưởng và cảm xúc dâng trào : ‘’Nghĩa Thầy bao la rộng lớn, tình Cô ấm áp như lời mẹ ru’’. Thầy cô tựa như dòng sông chở nặng phù sa để biết bao thế hệ nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ viết về người thầy, người cô…Với những cảm xúc khác nhau, có người ngợi ca công ơn dạy dỗ của thầy, có người ân hận vì làm trái lời thầy…Tất cả đều chứa đựng những tình cảm thiêng liêng, cao quý, một niềm tôn kính trân trọng đối với thầy cô. Người cha, người mẹ hiền thứ hai của chúng ta.

Nhớ lại, ngay từ buổi đầu tiên đến trường với vẻ mặt sợ sệt, lo lắng thì hình ảnh sâu đậm, in dấu đầu tiên vào những kí ức non nớt đó là ánh mắt dịu hiền của cô giáo vỡ lòng. Cô dịu dàng giúp ta từng nét chữ, sữa lại đầu tóc, cài lại khuy áo và tình cảm ấm áp tự tin… Cô ân cần khuyên bảo với tất cả, chan hòa với mọi trường hợp.

Giờ tập viết sao nét nào cũng khó.

Cố vòng tròn, nó chạy xéo, phiền chưa.

Nhưng cô đã cúi xuống ân cần.

Cầm tay chỉ như truyền cho sức mạnh.

(Cô giáo vỡ lòng- Võ Hồng)

Chúng ta lớn lên, thụ hưởng rất nhiều kiến thức mà thầy cô đã truyền đạt,. Dạy cho chúng ta phải biết chịu khó, cố gắng học tập rèn luyện, biết vượt qua mọi trở ngại, khó khăn, biết tự giác phát huy, sáng tạo mọi thế mạnh có sẵn của mình…Đó là những bài học quý giá, bổ ích mà thầy cô mang lại cho chúng ta, làm chân lí và hành trang để mỗi chúng ta tiếp bước vào đời, biết vươn lên trong cuộc sống và tự hoàn thiện chính mình hơn.

Lớp chúng ta thụ hưởng lời Thầy

Viết chính tả không bao giờ cẩu thả.

( Tấm vé vào đời- Phú Văn)

Ngày tháng dần trôi, mái tóc thầy đã điểm bạc, vầng trán thầy đã nhăn, nhưng làm sao thầy quên được những đứa học trò mà thầy yêu quí. Mỗi năm thầy lại tiễn một thế hệ vào đời, một thế hệ ra đi mang theo mình một phần tâm hồn, kiến thức, lòng bao dung và lòng vị tha nhân nghĩa, một chút sức và cả máu thịt của thầy trong đó. Thầy âm thầm và theo dõi từng bước đi dù lòng luôn gánh nặng phù sa. Tất cả… tất cả đều đi vào kỉ niệm êm đềm và kí ức tốt đẹp…( Dẫu chân trời góc bể, thầy vẫn nhớ vẫn thương….)

Thầy cô như người đưa đò vĩ đại hằng ngày vẫn lặng thầm, chở khách qua dòng sông tri thức, với vô vàn niềm tin yêu và hi vọng.

Chuyện một con đò giải nắng dầm mưa.

Lặng lẽ chở từng dòng xuôi ngược.

Khách qua sông tiếp hành trình phía trước.

Có nhớ chăng, hình ảnh con đò.

( Nghĩ về thầy- Bảo Linh)

Trong dòng đời hối hả của cuộc sống muôn hình vạn nẻo. Môi mỗi người khách qua sông đeo đuổi một lí tưởng, lẽ sống và mục đích khác nhau, nhưng hình ảnh người thầy giáo, cô giáo luôn in đậm trong tâm khảm của họ. Có những người sau nhiều năm phiêu bạt ở trường đời, có người thành đạt, có người không nhưng trong họ vẫn muốn trở lại chốn củ dấu yêu, nơi ghi lại những kỉ niệm vui buồn…để thăm thầy xưa- trường cũ. Nhưng : Tìm đâu bóng thầy xưa - chốn bụi hồng oan nghiệt (Trần Dạ Lữ) …

Thầy ơi, sau mỗi lần vấp ngã thì những lời giáo huấn ngày xưa của thầy như một chiếc gậy nâng đỡ em đứng dậy vững tin hơn, cho dù ở dâu, bất cứ hoàn cảnh nào, chúng em vần luôn nhớ ơn thầy. Vâng, chỉ có thầy cô là người cho ta tất cả, truyền đạt cho ta bao điều tốt đẹp mà không một lời trách móc, than vãn, đòi hỏi gì cho chính mình. Cũng giống như bao con người khác, mỗi hoàn cảnh, mỗi sóng gió cuộc đời riêng, phải chống chèo con thuyền tri thức vừa phải đối mặt với khó khăn , vất vả trong cuộc sống đời thường. Nhưng không làm lung lay được nhân cách và phẩm giá cao đẹp của mỗi người thầy, người cô. Tâm hồn thầy cô vẫn thanh cao và trong sáng, dạy cho ta những giá trị đạo đức con người, hướng về cái lí tưởng và cao cả về Chân - Thiện- Mỹ.

Thay cho lời kết, một triết gia đã nói rằng: Sau tiếng cha là tiếng Thầy cao quý hơn cả, đẹp đẽ hơn cả mà một người có thể đem tặng người khác. Để có được như ngày hôm nay , mỗi chúng ta không thể quên được công lao đưỡng dục và cả sự ân cần dạy bảo của cha mẹ và thầy cô- những người chở nặng phù sa.

Trong khoảng lặng của màn đêm, cơn mưa vẫn nặng hạt, một chút lãng mạn trong cuộc sống đời thường như một cổ xe đưa chúng ta tìm về miền kí ức . Dòng sông vần âm thầm lặng lẽ tiếp những con đò chở những phù sa để bồi đắp cho những con thuyền trí thức.

Lời tâm sự của một học trò cũ

Từ khóa » đỏ Gì Sông Chở Phù Sa