[Dụ Hoàng/ABO] Thời Kỳ Mang Thai - Củ Cải Đường
Có thể bạn quan tâm
Tác giả: Lester莱斯特
Edit: Củ Cải Đường
Pairing: Dụ Văn Châu x Hoàng Thiếu Thiên
Summary: • Thiết lập ABO
• Chủ Dụ Hoàng, phó Diệp Lam
Lưu ý: Editor không biết tiếng Trung, chỉ edit vì đam mê nên không đảm bảo độ chính xác cao.
Bản chuyển ngữ đã được sự cho phép của tác giả, vui lòng không reup!
>> Xem permission tại đây <<
[Dụ Hoàng/ABO] Thời kỳ mang thai
Hoàng Thiếu Thiên và Dụ Văn Châu trải qua quãng thời gian dài bảy năm yêu đương cuối cùng cũng tu thành chính quả. Hai vị này, chuyện từ lần đầu thầm mến nhau đến về sau hiểu lầm chiến tranh lạnh, rồi đến về sau nữa ân ái mặn nồng, từng việc trải qua nhiều đến mức có thể viết được thành một quyển sách. Ít nhất với tư cách một trong những người chứng kiến toàn bộ quá trình này là Diệp Tu, đã từng ra sức đề cử Dụ Văn Châu cho ra một cuốn sách tên là “Thoại lao của tôi ầm ĩ như thế trong mắt tôi vẫn rất đáng yêu”.
Đương nhiên Dụ Văn Châu đã từ chối. Dù sao Diệp Tu làm vậy đơn giản chỉ là vì cầm tiền boa của cửa hàng in ấn mà thôi. Nhưng mà có lẽ anh và Hoàng Thiếu Thiên đúng là đôi bạn học từ thời đại học đầu tiên kết hôn. Nhân duyên của Dụ Văn Châu luôn luôn tốt đẹp, tới dự hôn lễ của hai người gần như là đông đủ toàn bộ bạn cùng lớp thời đại học. Có nhiều người tới chúc phúc, có nhiều người tới xem vui, có nhiều người đến để học tập, cũng có nhiều người tới để ăn chực — Diệp Tu là loại cuối cùng.
Đáng ra thì việc hôn nhân này anh và Hoàng Thiếu Thiên đi tiên phong, còn việc kế tiếp cũng không quá chú ý, nhưng chuyện sinh con…
Đứa bé kia hẳn là cũng theo tính tình Hoàng Thiếu Thiên mà ra, vội vàng hấp tấp. Bọn họ vừa kết hôn được một năm, kỳ phát tình của Hoàng Thiếu Thiên đã bắt đầu không chuẩn, ăn uống cũng không được nhiều. Dụ Văn Châu đưa hắn đến bệnh viện, bác sĩ dùng ánh mắt bất lực nhìn nhìn Dụ Văn Châu rồi quay đầu sang nói với Hoàng Thiếu Thiên: “Cậu này là Alpha không hiểu, nhưng đến cậu cũng không hiểu ư?”
“Hiểu cái gì cơ? Rối loạn tiêu hoá? Cái này tui cũng cần hiểu?” Hoàng Thiếu Thiên chẳng hiểu thế nào.
“Chúc mừng hai vị sắp làm cha, cậu an tâm dưỡng thai— bây giờ đã hiểu chưa?” Bác sĩ nói xong liếc mắt nhìn hai người, chỉ thấy Dụ Văn Châu đứng bên cạnh Hoàng Thiếu Thiên mở to hai mắt hết nhìn Hoàng Thiếu Thiên lại nhìn xuống bên dưới, nhìn chằm chằm vào bụng Hoàng Thiếu Thiên cả buổi, muốn đưa tay sờ sờ chút nhưng lại sợ động tác hù đến Hoàng Thiếu Thiên và đứa bé kia. Về phần Hoàng Thiếu Thiên đang ngồi trên ghế, hắn thiếu chút nữa nhảy dựng lên. Chính xác mà nói thì hắn vừa muốn nhảy dựng lên đã bị Dụ Văn Châu ấn vai hắn để hắn chớ lộn xộn.
Một cặp đôi trưởng thành đẹp trai mặc trên người toàn là hàng hiệu này, bác sĩ với tư cách là một Beta vô cùng sâu sắc cảm thấy cẩu ân ái trên thế giới này mang đến ác ý cho hắn.
Dụ Văn Châu xoa xoa tóc Hoàng Thiếu Thiên hỏi bác sĩ: “Bác sĩ, xin hỏi còn có gì cần căn dặn không? Ví dụ như ăn kiêng gì đó?”
“Không có.” Bác sĩ vừa đánh chữ kê đơn thuốc vừa nói, “Không thể vận động mạnh, chuyện giường chiếu nên tránh đừng làm. Nếu như không nhịn được…. Nhìn cậu cũng không giống một Alpha sẽ không nhịn được nên tôi sẽ không doạ cậu. Một tháng làm một lần vẫn có thể được.”
“Ầy bác sĩ bác sĩ tui có thể ôm máy tính chơi game đoạt boss không? Nghe nói mặc áo chống phóng xạ sẽ không sao, bệnh viện này có không tui mua một cái về mặc sẽ an toàn chứ?” Hoàng Thiếu Thiên hỏi.
“Cậu không có tâm tình chơi game.” Bác sĩ không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn Hoàng Thiếu Thiên một chút, “Thể chất càng tốt thì sơ kỳ mang thai càng khó chịu, nhìn cậu hoạt bát thế này, đã vài năm không cảm lạnh phát sốt rồi nhỉ? Nói trước một câu cho cậu tỉnh, trong vòng hai tháng tới đứa nhỏ này có thể giày vò cậu đến mức quên luôn mình họ gì. Tôi kê cho cậu một số loại vitamin, về uống theo chỉ dẫn. Ra ngoài bên tay trái là cầu thang, xuống tầng một lấy thuốc.”
Hai người vừa mừng rỡ vừa khẩn trương, cảm giác tâm tình lần đầu tiên kéo bàn tay nhỏ bé từ phòng mạch đi ra. Hoàng Thiếu Thiên vẫn chưa hết hưng phấn, lúc bước xuống cầu thang kéo tay Dụ Văn Châu hỏi: “Văn Châu vừa nãy chúng ta quên mất không hỏi bác sĩ như thế nào được coi là vận động kịch liệt, anh nói xem bước xuống cầu thang có tính là vận động kịch liệt không? Đối với em chắc chắn không phải, nhưng mà đối với đứa bé này… Má nó lên lên xuống xuống đúng là tình cảnh đang đùa với hai cái mạng rồi đó!”
“Anh cõng em xuống dưới nhé?” Dụ Văn Châu ít khi bỏ qua tâm tư nhỏ nhặt, thẳng thừng nói tiếp dựa theo lời bóng gió của Hoàng Thiếu Thiên: “Hoặc là ôm Thiếu Thiên xuống cũng được.”
Hoàng Thiếu Thiên phất tay nói: “Không không không ý em là chúng ta đi chậm chút, để cho con mình trải nghiệm một chút tiết tấu chậm rãi của thế giới thôi.”
Dụ Văn Châu: “…Được.”
Sau đó lần đầu tiên trong đời, Dụ Văn Châu và Hoàng Thiếu Thiên bước 30 bậc cầu thang cũng mất tới gần 20 phút.
Chuyện này chẳng hiểu sao lại truyền tới tai Diệp Tu. Hắn và Dụ Văn Châu là bạn cùng phòng thời đại học kiêm luôn bạn xấu nhất, lúc trước hắn và Hứa Bác Viễn có thể bên nhau là nhờ Dụ Văn Châu bận bịu giúp đỡ. Mà Dụ Văn Châu đáp cầu dắt mối lại dẫn tới việc Hoàng Thiếu Thiên hiểu lầm Dụ Văn Châu, chuyện lúc chưa xác định quan hệ với Dụ Văn Châu ăn hết nửa bình dấm chua còn thiếu chút nữa là chủ động tỏ tình ở đây khỏi phải nói thêm. Tóm lại là lúc đó Dụ Văn Châu giúp đỡ người khác cũng coi như tự giúp mình, nhờ chuyện này mà nhận ra Hoàng Thiếu Thiên thật sự yêu thích anh là được.
“Anh dành chút thời gian qua học tập xem chăm sóc Omega đang trong thời kỳ mang thai như thế nào? Tiểu Lam nhà anh sớm muộn cũng có nha.” Lời nói này của Diệp Tu cực kỳ thành khẩn, Dụ Văn Châu không tìm được lý do từ chối đành phải đáp ứng.
Diệp Tu nói dành chút thời gian thật sự đúng là “dành chút”, gọi điện thoại đến xong hơn nửa tháng sau cũng không thấy tới nhìn một cái. Sau khi tốt nghiệp đại học xong thì hắn làm một lập trình viên cao cấp, mỗi ngày cũng không tính là bề bộn nhiều việc nhưng đúng là vị trí của hắn không thể vắng mặt. Trong lúc rảnh rỗi Diệp Tu sẽ làm mấy món đồ nho nhỏ gì đó gửi tặng Hứa Bác Viễn. Có lần Hứa Bác Viễn đang ở cơ quan có nhận được một cái email bản thảo, nhấp vào mở ra xem thì là một đoạn hình động có hình con vẹt nhỏ trông vô cùng kiêu ngạo, trong đó đáng yêu nhất là một hình con vẹt giương cánh lung lay bay về phía trước, phối hợp với dòng chữ “Lam Lam ôm một cái”, về sau mấy biểu tượng này bắt đầu lan truyền trong nhóm bạn bè của Hứa Bác Viễn.
Cuối cùng Diệp Tu cũng lén bùng nửa ca làm buổi chiều để tìm tới nhà Dụ Văn Châu và Hoàng Thiếu Thiên, lúc hắn gọi điện nghĩ rằng Dụ Văn Châu cũng định chuồn về nhà, ai ngờ nhấn chuông cửa xong người ra mở cửa đúng là Dụ Văn Châu. Thì ra người ta một mực ở nhà chăm sóc Hoàng Thiếu Thiên. Diệp Tu cảm thấy doanh nghiệp nhà nước không được khấu trừ ngày nghỉ đã có ý tưởng đổi nghề ngay tức khắc. Hắn giơ giỏ hoa quả lên: “Giỏ hoa quả, đừng nói anh tay không tới chơi nhé, liệu có đủ cho Thiếu Thiên nhà cậu ăn một ngày không đấy?”
Bởi vì lúc còn học đại học, Diệp Tu là hội trưởng hội học sinh, Dụ Văn Châu là phó hội trưởng nhưng lại vào hội học sinh muộn hơn một năm so với Diệp Tu, Dụ Văn Châu xưng hô với Diệp Tu cũng tôn kính hơn: “Diệp tiền bối khách sáo rồi, thật ra gần đây Thiếu Thiên không ăn được nhiều lắm.” Hơn nữa ăn được cũng nôn ra đến bảy tám phần. Câu sau làm người ta không vui lắm, Dụ Văn Châu cũng không nói ra.
Diệp Tu đi theo Dụ Văn Châu vào nhà, nhìn thấy có người nằm trên ghế salon, đầu vùi xuống không nhìn rõ mặt, nhưng tư thế ngủ dường như không thoải mái lắm, trên người còn đang đắp một tấm chăn mỏng, nhìn qua rất mệt mỏi, trông thật khiến người ta đau lòng. Chắc là Hoàng Thiếu Thiên hoặc người nhà Dụ Văn Châu tới đây chăm sóc Hoàng Thiếu Thiên. Hắn lại nhìn bao quát toàn bộ gian phòng, thấy cửa phòng ngủ đang đóng chặt, biết rõ Hoàng Thiếu Thiên đang trong phòng ngủ nên cũng yên lòng ngồi lên salon định hút thuốc. Người nằm trên ghế salon như bị đánh thức nhanh chóng ngẩng đầu nhìn Diệp Tu, Diệp Tu còn chưa thấy rõ dáng vẻ người nọ, đối phương đã vùi mặt vào khuỷu tay mình.
“Diệp tiền bối, em ấy đang ngủ.” Dụ Văn Châu bước nhanh tới ngăn Diệp Tu lại, ngồi xuống cạnh người đang ngủ trên ghế salon, ôm hắn vào ngực mình, lại vỗ vỗ lưng người nọ thấp giọng dỗ dành mấy câu. Lúc sau như muốn giúp Diệp Tu vớt vát lại chút mặt mũi, nói: “Tiền bối hút thuốc ít lại cũng có lợi cho sức khoẻ của mình.”
Diệp Tu lại nhìn người trong ngực Dụ Văn Châu kỹ một chút, Hoàng Thiếu Thiên là tóc vàng, đứa nhỏ này lại là tóc đen, hơn nữa nếu người này là Hoàng Thiếu Thiên thì chắc chắn sau khi hắn bước chân vào cửa đã thao thao bất tuyệt, đằng này không những không ngẩng đầu nhìn hắn mà lại còn không nói gì. Nhưng mà tư thế Dụ Văn Châu ôm người này thật sự quá là ái muội nha. “Này….Văn Châu, cậu như vậy là không được đâu.” Diệp Tu cảm giác mặc dù mình với Hoàng Thiếu Thiên cũng không quá thân thiết, nhưng vì hạnh phúc hôn nhân cùng với tính mạng an toàn của Dụ Văn Châu, cũng phải nhắc nhở Dụ Văn Châu không thể sai lầm.
“Cậu này, cậu với Hoàng Thiếu Thiên rất xứng đôi.” Diệp Tu nghĩ nửa ngày mới nặn ra được một câu.
Dụ Văn Châu vẻ mặt mờ mịt: “Ừ… Đúng vậy, mấy năm trước Diệp thần đã từng nói thế.”
Diệp Tu thầm sắp xếp lại từ ngữ, nói: “Thiếu Thiên đối với cậu hết lòng hết dạ* đúng không, cậu đối với người ta cũng phải chung thuỷ**… Không đúng, ừ, là giữ khuôn phép.” Diệp Tu cảm giác nói ra thật sự không dễ dàng, thân là dân khoa học tự nhiên, có thể trong một lời khuyên nhủ người khác dùng được tận hai câu thành ngữ xong còn phát hiện một cái sai rồi phải sửa lại, hắn đúng là thầy tốt bạn hiền của Dụ Văn Châu.
*Nguyên văn là 情真意切 (Tình chân ý thiết): ý muốn nói người yêu chung thuỷ hết lòng hết dạ vì đối phương.
**Nguyên văn là 从一而终 (Tòng nhất nhi chung): ý muốn nói người phụ nữ nguyện theo một chồng cho đến lúc chết -> đại khái cũng nói tới sự chung thuỷ trong tình yêu.
“…..?”
“Anh muốn nói, cậu nhóc này, cậu ấy tuy rằng nhìn dịu dàng yếu ớt, trông có vẻ rất nghe lời, so với Thiếu Thiên, ặc, tính tình hấp tấp đúng là tốt hơn nhiều lắm, nhưng cậu đã kết hôn với Thiếu Thiên đúng không, trái ôm phải ấp là không được đâu Văn Châu…”
Người trong ngực Dụ Văn Châu cuối cùng cũng không nghe nổi nữa, ngẩng đầu lên hơi lộ ra vẻ mất sức nhưng giọng nói và giọng điệu nói chuyện khiến Diệp Tu cảm thấy cực kỳ quen thuộc: “Diệp Bất Tu thời gian này tui không có nhuộm tóc mà thôi, nghe xong lời của anh tui không biết nên phỉ nhổ ánh mắt anh không tốt hay nên cảm ơn anh nói chuyện thay tui nữa.”
“Thiếu Thiên?” Diệp Tu kinh ngạc. “Anh vào cửa được 10 phút rồi đến một câu chú cũng không nói? Chú chính là Hoàng Thiếu Thiên, người cả đêm phát 100 đoạn ghi âm cho Dụ Văn Châu khiến cậu ta không nghe điện thoại mà anh biết ư?”
Dụ Văn Châu bật cười. Lúc anh và Diệp Tu còn ở chung ký túc xá, ngày nào Hoàng Thiếu Thiên cũng gọi điện buôn chuyện. Có lần hai người đang ngủ ngon, Hoàng Thiếu Thiên hình như không ngủ được, gửi cho Dụ Văn Châu hơn 50 đoạn ghi âm, hơn nữa mỗi đoạn đều dài tận gần 2 phút. Sáng hôm sau Dụ Văn Châu cầm điện thoại trong giờ tự học ngồi nghe, bởi vì tiếng nói quá nhiều nên phải đeo tai nghe để tránh ảnh hưởng tới người khác. Anh vừa nghe vừa cười tủm tỉm, Diệp Tu ngồi cạnh anh còn tưởng anh đang nghe tướng thanh* nên giựt một bên tai nghe của Dụ Văn Châu xuống nghe, suýt nữa bị giọng Hoàng Thiếu Thiên líu ríu trong chăn nói đến mức tẩy não. Hắn day day thái dương bỏ tai nghe xuống hỏi Dụ Văn Châu, cậu nghe câu nào cũng hiểu được ư? Dụ Văn Châu trả lời hắn, có nghe không hiểu thì sẽ nghe lại lần nữa. Sau đó Diệp Tu liền nhìn vẻ mặt Dụ Văn Châu đang đắm trong tình yêu nghe đoạn thu âm của Hoàng Thiếu Thiên hết hai tiếng liền, tiêu hao hết sạch pin còn dư trong điện thoại anh.
*Tướng thanh: Nghệ thuật hát hài hước châm biếm của Trung Quốc.
“Không nhiều đến mức như vậy, chỉ khoảng 50 thôi.” Dụ Văn Châu xoa xoa lưng Hoàng Thiếu Thiên, như đang vuốt lông hắn. Sau đó giải thích cho Diệp Tu: “Thiếu Thiên không ngủ được nên ra đây xem TV, trong phòng ngủ máy sưởi mở khá lớn nên tôi không mở cửa phòng ngủ, để đó đợi lát em ấy vào ngủ.”
“Cậu cũng không cho Thiếu Thiên nhà cậu đi dép lại để cậu ấy đi chân đất kìa, cẩn thận không đủ kỹ càng rồi Văn Châu.” Diệp Tu dứt khoát nói sang chuyện khác, nhìn thấy trên sàn nhà không có thảm hay vải bông gì, nhịn không được chép miệng một hồi: “Chăm sóc Omega đang mang thai nhất định phải cẩn thận đó!”
“Hả? À, tôi ôm Thiếu Thiên ra.”
Diệp Tu nhìn Dụ Văn Châu xong đột nhiên cảm thấy, cả hai đều là dân khoa học tự nhiên mà sao điểm kỹ năng làm bạn trai lại có độ chênh lệch lớn như vậy chứ. Hắn cần nghĩ lại, thật sự, sau này hắn cũng phải thỉnh thoảng phát huy năng lực bạn trai để tiểu Lam càng thương hắn hơn mới được.
Cánh tay Hoàng Thiếu Thiên đang buông thõng đột nhiên nâng lên ôm eo Dụ Văn Châu, kê cằm vào hõm vai Dụ Văn Châu nói gì đó, Dụ Văn Châu hồn nhiên hôn trán Hoàng Thiếu Thiên, thanh âm dịu dàng hận không thể vắt ra nước: “Biết rồi, không về phòng ngủ mà ngủ ở đây, đợi lát nữa TV chiếu phim em thích. Hôn anh một cái, nghe lời.”
Hoàng Thiếu Thiên lẩm bẩm cái gì xong cũng quay sang hôn Dụ Văn Châu một cái.
“Khục.” Diệp Tu nhìn thấy Hoàng Thiếu Thiên dịu dàng ngoan ngoãn như vậy, hoàn toàn không thể nào so sánh với Hoàng Thiếu Thiên bình thường suốt ngày kéo tay áo mình đòi so cổ tay. Hắn ho khan một tiếng hỏi Dụ Văn Châu: “Thiếu Thiên nhà cậu, từ lúc…từ lúc đó tới nay tính tình vẫn thế này à?”
Dụ Văn Châu gật gật đầu: “Ban đầu tôi nghĩ Thiếu Thiên hơi lo lắng nên mới không thích nói chuyện, bác sĩ nói người đang mang thai tính cách sẽ hơi thay đổi một chút. Nhưng mà Thiếu Thiên đúng là càng ngày càng ôn hoà, giống như ngày ngày đều phát ra bản năng người mẹ xán lạn vậy.”
Hoàng Thiếu Thiên trong ngực Dụ Văn Châu cúi đầu nhỏ giọng như làm nũng cãi lại: “Cái này gọi là tình thương của cha như núi.”
“Ừ.” Dụ Văn Châu tốt tính kéo lại chăn trên người hắn.
Diệp Tu nghe xong lại nhìn thấy Hoàng Thiếu Thiên đáng yêu không chịu được, hoàn toàn đứng ngồi không yên, hắn tưởng tượng ra tiểu Lam nhà hắn ở trong ngực hắn như vậy…. Quả thực chính là thiên đường nhân gian!
Tác dụng phụ là cái gì? Ầy không phải là có nhiều em bé sao! Sinh sinh sinh! Không sinh không phải người Trung Quốc!
Nghĩ vậy Diệp Tu kéo tay Dụ Văn Châu thâm tình cảm ơn: “Hôm nay tới nhà cậu một chuyến thu hoạch được nhiều lắm, Văn Châu, đại ân không lời nào cảm ơn hết được.”
“Đừng khách sáo…”
“Anh về trước, về nhà tạo người. Có thể nhìn thấy tiểu Lam ôn nhu uyển chuyển như vậy dù có nuôi 20 đứa con anh cũng vui vẻ.”
“…..” Dụ Văn Châu nhìn bóng lưng Diệp Tu, nhất thời không biết nên nói gì cho phải, người đang mang thai tính cách sẽ thay đổi, nhưng không phải ai cũng giống Thiếu Thiên đâu Diệp thần. Lam Hà vốn là người ôn hoà, nếu cậu thay đổi tính cách, có lẽ sẽ chỉ biến thành xấu tính….
Nhưng dáng vẻ Diệp Tu thế này cho thấy rõ ràng đã quyết định chủ ý, ai nói cũng không chịu nghe.
Thôi kệ. Dụ Văn Châu lắc đầu.
Người ta có câu gì mà, cứ để thời gian chứng minh tất cả đi.
Hoàn.
Chia sẻ:
- X
Từ khóa » Dụ Văn Châu Hoàng Thiếu Thiên
-
Dụ Văn Châu | Wikia Toàn Chức Cao Thủ | Fandom
-
Dụ Văn Châu & Hoàng Thiếu Thiên & Lư Hãn Văn - Năm ấy 14 Tuổi
-
[Đồng Nhân] 100 Lời Nhắn Nhủ Dụ Văn Châu Gửi Cho Hoàng Thiếu ...
-
[Dụ Hoàng] Chờ Em Năm 25 Tuổi
-
[Toàn Chức đồng Nhân] [Dụ Hoàng] Hoàng Thiếu Thiên Sinh Nhật ...
-
DỤ HOÀNG ĐOẢN VĂN - Tôi Nghĩ Dụ Văn Châu Thích Tôi (2) - Wattpad
-
Diệp Tu / Dụ Văn Châu / Hoàng Thiếu Thiên - YouTube
-
Dụ Hoàng CP|《Đồng Nhân Toàn Chức Cao Thủ》] Safe And Sound
-
Du Hoang Quan Van Da Vu Ngay Tro Ve Trung - TruyenKul
-
【Vietsub 】Phải Làm Sao?《怎么办》 | MV Dụ Hoàng【Toàn Chức ...
-
Dụ Văn Châu (Chiến Thuật Gia Số 1 Lam Vũ) | Tiên Hiền Thư Viện
-
Hoàng Thiếu Thiên | 星辰之境
-
Cảm Nhận Về Nhân Vật Toàn Chức – Dụ Văn Châu Và Hoàng Thiếu ...
-
[TCCT][Dụ Hoàng] Thương Khắc Trong Tim - Chương 1: Oneshot