DÙ TÔI ĐI TRONG TRŨNG BÓNG CHẾT…
Có thể bạn quan tâm
Thi thiên 23:4
- Từ câu 4 đại từ xưng hô và đối tượng miêu tả đã được thay đổi như thế nào? Các đại từ này nói gì về mối quan hệ cá nhân của chiên với người chăn chiên?
- Hoàn cảnh thực tế nào trong quá trình chăn dắt đàn chiên được mô tả ở đây? Người chăn chiên có hiểu biết gì về những hoàn cảnh đó?
- “Trũng bóng chết” có nghĩa là gì? Thường thì người ta trích dẫn câu này trong trường hợp nào? Tại sao người chăn chiên lại phải dẫn chiên đi qua “trũng bóng chết”?
- Đi qua “trũng bóng chết” có nghĩa gì đối với chúng ta? Chúng ta cần phải có thái độ như thế nào? Làm thế nào để đối phó với điều này?
DÙ TÔI ĐI TRONG TRŨNG BÓNG CHẾT…
Câu Kinh thánh này là bước ngoặt trong bài Thi thiên. Có vẻ như cho đến thời điểm này một chú chiên đang nói chuyện với một chú chiên láng giềng đáng thương đang đứng ở phía bên kia của hàng rào, và đồng thời khoe khoang, tự hào về sự chu cấp tốt nhất, mà chủ của nó cung cấp cho nó trong trang trại của mình trong những tháng mùa đông và mùa xuân.
Còn ở đây chú chiên đang nói chuyện trực tiếp với người chăn chiên. Các đại từ nhân xưng “tôi” và “Ngài” xác định tính chất của cuộc nói chuyện. Cuộc nói chuyện chuyển hướng thành một cuộc đối thoại nội tâm và đầy sự tin cậy. Điều này là hoàn toàn tự nhiên và bình thường. Bởi vì vào đầu của mùa hè là bắt đầu cuộc di chuyển lâu dài đến vùng núi cao hơn nơi có những đòng cỏ mùa hè xanh tươi. Bị bỏ đói lâu ngày đàn cừu của người láng giềng ở phía bên kia của hàng rào vẫn ở tại chỗ. Chủ của chúng không biết gì về núi –và đồng cỏ trên núi, đó là nơi người chủ tốt dẫn dắt chiên của mình suốt cả mùa hè , đàn chiên của người chăn chiên hiền lành thì luôn ở cùng và ở dưới sự bảo vệ của anh ta .
Ở những trang trại cừu ở Palestine, cũng như miền Tây Hoa Kỳ tất cả người chăn chiên khá là lo lắng về việc làm thế nào để dẫn dắt bầy chiên của mình vào mùa hè đến những những đồng cỏ ở xa như vậy. Thông thường để làm được việc đó thì cần một cuộc di chuyển rất lâu dài. Đàn chiên di chuyển chậm chạp và trên đường đi thì chúng gặm cỏ và từ từ đi lên các ngọn núi sau khi tuyết tan chảy. Cho đến cuối mùa hè, chúng sẽ ở trên cao trên những đồng cỏ xa xôi. Và khi mùa thu đến tuyết bắt đầu rơi, các đỉnh núi chuyển sang màu trắng, những người chăn chiên dẫn đàn chiên của mình di chuyển đến các đồng cỏ thấp hơn. Và cho đến cuối mùa thu, người chăn chiên sẽ dẫn đàn chiên trở về nhà để trú đông ở các chuồng trại. Khoảng thời gian cuối cùng của chương trình chăn chiên hàng năm được mô tả ở nửa sau của bài thi thiên này.
Trong suốt thời gian mùa hè trên đồng cỏ đàn chiên ở một mình với người chăn chiên. Chiên sống trong sự hiệp thông mật thiết với anh ta. Ngày và đêm chúng được hưởng mối quan tâm cá nhân của chủ mình. Đây là lý do mà những câu thơ cuối của bài Thi thiên được viết trong hình thức rất tin tưởng của mối quan hệ cá nhân.
Ở đây cần phải để ý đến một thực tế rằng tất cả các hành động được diễn ra trên nền phông rất kịch tính: núi dốc, sông sủi bọt, đồng cỏ trên núi cao.
Vua David rất quen thuộc với những cảnh tượng đó. Khi Đức Chúa Trời sai Samuel xức dầu cho Đa-vít làm vua trên Israel, lúc đó ông không có ở nhà với anh em của mình, những người đang làm việc trong các trang trại gần nhà. Ông đang ở vùng núi cao, nơi mà ông canh giữ đàn chiên của cha mình. Họ đành phải sai một người để đưa ông về nhà. Vì vậy không đáng ngạc nhiên khi ông có thể mô tả một cách rõ ràng và chính xác mối quan hệ giữa một con chiên và người chăn chiên. Từ kinh nghiệm cá nhân ông biết rõ không phải tất cả chỉ là những khó khăn và nguy hiểm, mà còn có nhiều niềm vui trong suốt cuộc hành trình đi đến các vùng núi cao. Ông luôn đi xa cùng chiên của mình đến đồng cỏ mùa hè và ông biết rõ những vùng hoang dã đó nhưng lại rất tuyệt vời . Ông không bao giờ dẫn bầy chiên của mình đi đến nơi mà ông chưa thăm dò trước . Ông thường đi một mình một về phía trước và cẩn thận dò thám địa hình. Ông đã rất quen thuộc với tất cả những mối nguy hiểm: sóng gió,những dòng sông đầy nước sủi bọt ầm ầm , tuyết lở, sạt lở đất đá, cây cỏ độc, những con thú hoang dã tấn công đàn chiên; bão tuyết khủng khiếp, tuyết hạt, và mưa đá. Trong những điều kiện không thuận lợi như vậy, ông luôn dẫn dắt đàn chiên của mình với sự quan tâm chăm sóc tuyệt vời nhất và cung cấp cho chúng mọi thứ cần thiết. Không có gì là bất ngờ đối với ông. Ông luôn luôn sẵn sàng để đảm bảo rằng ở mọi tình thế đàn chiên của mình được bảo vệ và chăn dắt một cách khéo léo.
Tất cả điều này thấy rõ từ những câu thơ cuối rất cảm động. Ở đây nó thể hiện: sự vĩ đại, trầm tĩnh và sự tự tin để dẫn tâm hồn đến sự bình an. “Dầu khi tôi đi trong trũng bóng chết, Tôi sẽ chẳng sợ tai họa nào: vì Chúa ở cùng tôi …” Chúa ở cùng tôi trong mọi tình huống, trong mỗi thử thách khó khăn, với cả sự thất vọng và đau khổ. Trong một bài hát Thánh ca có nói: “hãy đưa tôi lên núi cao – you raise me up so I can stand on mountains.” Chúng ta khao khát như thế nào về việc để bỏ lại tất cả những miền thấp kém của cuộc đời. Chúng ta muốn vượt lên trên những người bình thường và bắt đầu tin tưởng và bước vào mối quan hệ với Chúa. Chúng ta đang nói về những kinh nghiệm cao hơn, và chúng ta ghen tị với những người đã leo lên đỉnh cao và tìm thấy sự sống ở những nơi cao.
Thường thì chúng ta hay tạo ra những sự tưởng tượng hoàn toàn sai lệch về chuyện này diễn ra như thế nào. Chúng ta tưởng tượng rằng chúng ta có thể đến được những vùng đất cao này qua cây cầu không khí. Nhưng trong đời sống đức tin, rất là khác. Ở đây chúng ta không thể tránh những con đường mòn gồ ghề và không bằng phẳng. Đời sống của con cái Chúa cũng như vậy, giống như trong các trang trại nuôi chiên. Để đến được với những đồng cỏ ở trên cao thì phải đi qua các thung lũng. Ở chân của mỗi quả núi chúng ta tìm thấy các thung lũng. Sườn của nó giao cắt bởi khe núi sâu, hẻm núi và mương. Con đường tốt nhất để lên các đỉnh núi luôn luôn dẫn qua các hẻm núi và thung lũng. Mỗi người chăn chiên là người quen thuộc với vùng núi cao đều biết về điều này. Anh ta cẩn thận và thận trọng để dẫn dắt đàn chiên của mình trên những con đường mòn lượn khúc qua thung lũng tối tăm. Chúng ta không thể không chú ý trong câu kinh thánh này nói rằng: “Dầu khi tôi đi trong trũng bóng chết …”. Ở đây không nói rằng tôi sẽ chết ở đó hoặc sẽ đứng hay là sẽ nằm ở đó, mà thay vào đó là “tôi đi qua thung lũng bóng tối của sự chết.”
Thường thì người ta trích dẫn câu này khi muốn an ủi những người mà phải đi qua bóng sự chết. Nhưng thậm chí trong trường hợp này sự chết đối với con cái Chúa không có nghĩa là kết thúc, chấm hết mà chỉ là cánh cửa dẫn đến một cuộc sống mới ở trên cao trong mối tương giao tin cậy với Chúa JESUS CHRIST. Sự chết là một thung lũng tối tăm nào đó, dẫn vào cõi đời đời, nơi đầy niềm vui và ân điển với Chúa. Không cần phải sợ sự chết. Nó đơn giản chỉ là lối dẫn đi đến vinh hiển. Đấng chăn chiên hiền lành, Chúa JESUS CHRISTbiết điều này. Bởi vậy nên Ngài phán với chúng ta rằng: “Ta thường ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế.” – và dĩ nhiên là ngay cả khi chúng ta ở trong trũng bóng chết.
Chính tôi đã được trải nghiệm niềm an ủi lớn lao đó, khi vợ tôi đi vào vương quốc ở trên cao. Trong vòng hai năm chúng tôi đã cùng nhau đi qua trũng bóng chết và đã phải theo dõi căn bệnh ung thư phá hủy cơ thể đẹp đẽ của cô ấy. Khi cái chết gần kề, tôi đã ngồi cạnh giường và nắm tay cô ấy. Yên lặng và nhẹ nhàng chúng tôi đi qua trũng bóng tối của sự chết. Cả hai chúng tôi cảm thấy sự hiện diện của Chúa JESUS CHRIST. Không có sự sợ hãi gì cả-nó chỉ là con đường tiếp nối đến vương quốc ở trên cao. Đối với tất cả những người còn lại trên thế gian, cuộc sống vẫn tiếp tục. Vẫn có những thung lũng cần phải đi qua trong những ngày tới. Nhưng ngõ cụt không hề tồn tại. Những hi vọng chưa được thành, những sự thất vọng, chán đời, không lối thoát, những ngày khó khăn đen tối… có thể là thung lũng đen tối, nhưng không nhất thiết chúng là tai họa. Trong bước đường chúng ta đi cùng với Chúa, chúng có thể chỉ là con đường dẫn đến những miền đất ở trên cao.
Trong vấn đề này, chúng ta cũng nên nhớ rằng thậm chí đường núi ngày nay cũng dẫn đi qua thung lũng và hẻm núi. Chính xác giống như vậy, những con đường của Đức Chúa Trời dẫn dắt chúng ta đi qua các thung lũng của cuộc đời để lên cao. Nếu tôi ở trong tình trạng nguy kịch, sau đó tôi cầu nguyện và nói với Chúa: “Lạy Chúa, tình hình này có vẻ hết sức khó khăn, nhưng con biết rằng cuối cùng thì tình trạng này sẽ thành một con đường đơn giản nhất và thích hợp nhất để cho con có thể đi lên núi cao hơn”. Và sau đó, tôi cảm tạ Ngài đã cho tôi những khó khăn và những ngày đen tối nhất để tôi nhận biết rõ ràng rằng Ngài luôn ở cùng tôi trong những sự thiếu thốn của tôi. Và khi đó sự sợ hãi và lo lắng thối lui nhường chỗ cho sự tin cậy yên tịnh đối với sự chăm sóc của Ngài. Và sau đó tôi nhận được sự xác quyết rằng tất cả mọi sự sẽ có ích cho tôi, vì Chúa ở cùng tôi, Ngài nắm giữ mọi thứ trong cánh tay của Ngài.
Một điều kiện tiên quyết để Cơ Đốc Nhân có được đức tin là quyết định tiếp nhận tất cả các nan đề. Điều này có nghĩa là: để đạt được “mức độ cao hơn” cùng với Chúa. Ai nhận biết Chúa bằng cách mới này, thì người ấy có thể vượt qua tất cả những khó khăn, đau khổ của cuộc sống một cách dễ dàng hơn rất nhiều so với trước đây.
Có một lý do khác nữa là tại sao chiên được dẫn lên núi thông qua các thung lũng và hẻm núi. Những con đường mòn này không chỉ là dễ dàng leo lên, nhưng ở đó có sẵn nhiều nước hơn. Trên cả đoạn đường lên núi, bạn luôn luôn có thể bắt gặp các mạch nước, mạch suối, sông, thậm chí là cả hồ bình tịnh. Trong những tháng mùa hè những cuộc di chuyển lâu dài có thể trở sẽ trở nên tẻ nhạt và căng thẳng. Bầy chiên sẽ bị khát nước nghiêm trọng. Và như vậy chúng sẽ vui mừng hân hoan thưởng thức rất nhiều nguồn nước, mà đã tìm thấy ở trong thung lũng, và ở nơi đó chúng có thể được làm tươi mới. Tôi nhớ có một năm có một đàn chiên lớn, hơn mười ngàn con chiên, đã đi qua khu vực của chúng tôi đến đồng cỏ mùa hè.
Chủ của chúng đã đến chỗ chúng tôi và xin phép chiên của họ được uống nước trong dòng sông chảy qua trang trại của chúng tôi. Những con chiên đang khát phi nước đại đến bờ sông để thỏa mãn cơn khát của mình. Chỉ trong thung lũng của chúng tôi mới có đủ nước. Chúng tôi rất vui lòng để cho phép họ sử dụng nước của chúng tôi!
Là Cơ Đốc Nhân, chúng ta sớm hay muộn, sẽ tin chắc rằng chính trong những trũng bóng tối Đức Chúa Trời sẽ làm cho chúng ta mạnh mẽ . Chỉ khi nào chúng ta trải qua cùng với Ngài với những thiếu thốn lớn thì chúng ta mới phát hiện ra rằng chỉ có Ngài mới có thể dẫn dắt chúng ta được như vậy. Sau đó, tấm lòng của chúng ta được tràn đầy lòng biết ơn đối với những kinh nghiệm mà nhờ Đức Thánh Linh chúng ta nhận được và bổ lại linh hồn của chúng ta. Trong thời gian mang bệnh của vợ tôi và sau cái chết của cô ấy, tôi đã có thể nhận biết được rằng thông qua sự hiện diện của Đức Thánh Linh, tôi đã có một sự dòng chảy liên tục của sức mạnh, sự an ủi và sự bình tĩnh nội tâm.
Mặc dù ở hoàn cảnh tuyệt vọng, nhưng tôi thấy được, dường như tôi đang không ngừng được trở nên tươi mới và vững mạnh. Nếu không trực tiếp kinh nghiệm thì sẽ không tưởng tượng được. Có những người cho rằng những khủng hoảng này họ không thể vượt qua được. Nhưng Cơ Đốc Nhân, những người đang đi qua trũng bóng tối cùng với Chúa có thể kinh nghiệm sự tươi mới một cách thật sự.
Điều này ngụ ý rằng chỉ có những người tự mình đã vượt qua trũng bóng tối, khi trong một tình huống tương tự có thể thực sự an ủi và khích lệ người khác. Thường thì chúng ta hát những bài hát thiêng liêng hoặc thực hiện lời cầu nguyện mà chúng ta cầu xin Chúa Đức Chúa Trời đặt để chúng ta làm nguồn phước cho những người khác. Cũng giống như nước chỉ có thể chảy theo một mương, một dòng hoặc một thung lũng, và một số các phước hạnh của Đức Chúa Trời trong đời sống của Cơ Đốc Nhân chỉ có thể chảy qua các trũng bóng tối là một phần của cuộc sống chúng ta thông qua những sự kiện đau đớn. Ví dụ, người nào đã đánh mất người yêu dấu của mình thì có thể giúp đỡ người khác đang đau khổ . Ai tự mình phải chịu đựng nỗi đau đớn lớn lao về tinh thần thì có thể an ủi một trái tim tan vỡ.
Hầu hết chúng ta hoảng sợ với những cái thung lũng trong cuộc sống của chúng ta. Chúng ta sợ chúng. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời có thể sử dụng chính những thung lũng này trong cuộc sống của chúng ta để giúp đỡ và đem lại phước hạnh cho những người khác. Vì vậy mà chúng ta sẽ không cố gắng né tránh, chạy trốn khỏi những nan đề và khó khăn. Vì chúng có thể là một phước hạnh lớn cho chúng ta và những người xung quanh chúng ta.
Nhưng có thêm lý do thứ ba, tại sao người chăn chiên dẫn dắt đàn chiên của mình lên núi cao qua những thung lũng và hẻm núi: thường thì ở đó có thể tìm được những đám cỏ ngon và tốt nhất. Đàn chiên được dẫn đi bình tĩnh, không vội vã với những con chiên non nớt mà chưa đi qua con đường đó bao giờ. Người chăn phải đảm bảo làm sao để cung cấp đủ lượng nước cho những con mẹ và con của chúng cùng thức ăn tốt nhất. Nhìn chung thì những đồng cỏ xanh tươi nhất nằm ở những thung lũng dọc theo những con sông. Ở đây, những con chiên đang trên đường đến những bãi cỏ trên núi có thể ăn bao nhiêu mặc sức. Những bãi cỏ này thường nằm giữa những vách núi dựng đứng. Hai mặt đều nổi lên những bức tường đá lởm chởm. Những thung lũng hẹp và sâu này phần lớn thời gian ban ngày nằm dưới bóng của vách núi, vì vậy mà mặt trời chỉ chiếu đến đó vào những giờ giữa trưa.
Theo kinh nghiệm thì người chăn biết rằng, trong những hang đá tiềm ẩn những con thú dữ: những con sói, những con gấu, và báo, kẻ có thể từ nơi ẩn nấp của mình tấn công bầy chiên. Anh ta cũng biết rằng, những thung lũng hẹp có thể phải chịu những trận giông bão hoặc lũ lụt bất ngờ nổi lên. Khi đó thì dòng nước mạnh sẽ đổ vào thung lũng. Mối nguy hiểm lớn cũng đến từ sụt lở đất đá, bùn và lở tuyết. Có thể xảy ra hàng chục thảm họa thiên nhiên khác nhau, những thứ mà đều có thể hủy diệt bầy chiên của anh ta hoặc làm tổn hại những con chiên. Tuy nhiên người chăn chiên biết rằng, mặc cho những nguy hiểm, nhưng đây là con đường tốt nhất để anh ta có dẫn đàn chiên của mình lên núi cao. Anh ta không sợ bất cứ căng thẳng, khó khăn, tốn thời gian thế nào để phát hiện và ngăn chặn những nguy hiểm đang rình rập.
Những mối đe dọa tiếp theo là bất ngờ xuất hiện mưa đá, tuyết rơi, mưa hoặc bão tuyết ập tới từ trên các đỉnh núi xuống các thung lũng. Nếu những con chiên phải đứng dưới mưa lạnh giá thời gian dài, thì hoàn cảnh đó đối với chúng đồng nghĩa với cái chết chắc chắn. Chiên là loài động vật có da rất mỏng, cho nên chúng rất dễ bị cảm lạnh, viêm phổi và những căn bệnh về đường hô hấp khác.
Tôi nhớ rằng, có lần vào đầu hè tôi đã gặp một cơn bão ở chân núi … Buổi sáng trời trong xanh. Vào buổi trưa, mây đen bất ngờ từ đâu ùn ùn kéo đến. Gió lạnh báo hiệu có cơn bão đang đến gần. Bầu trời mỗi lúc một tối hơn. Thình lình sau bữa trưa một cơn mưa lớn đổ trên thung lũng. Nhanh chóng tôi tìm được một chỗ ẩn nấp dưới đám cây tùng xơ xác, đáng thương trước gió. Một lúc sau tôi đã ướt sũng. Mưa càng lớn thì lại càng lạnh. Mưa nhanh chóng chuyển thành tuyết hạt và mưa đá. Trong thời gian ngắn, sườn núi phủ trắng tuyết và lạnh cóng. Và lúc đó là vào giữa tháng 6.
Bóng tối đáng sợ bao trùm cảnh quan xung quanh. Những con chiên đã cảm nhận được cơn bão đang sắp đến. Chúng chắc chắn sẽ không sống sót được nếu không ẩn mình dưới vách đá dựng đứng cạnh hẻm núi. Nhưng chính ở thung lũng này có cỏ tươi xanh và đây là con đường dẫn đến những đồng cỏ trên núi.
Đấng chăn chiên hiền lành của chúng ta biết về tất cả những sự nguy hiểm đó khi dẫn chúng ta qua những thung lũng và hẻm núi của cuộc đời. Ngài cũng biết tại trung tâm của những nguy hiểm đáng sợ này chúng ta có thể tìm thấy sự nâng đỡ, thức ăn và sự nghỉ ngơi. Đối với con cái Chúa thì thật là sự an lòng và khích lệ lớn, khi được trải nghiệm rằng, thậm chí trong những thung lũng tối tăm nhất, có thể tìm thấy nơi Chúa nguồn sức mạnh và sự an ủi. Đức tin được đổi mới và làm vững mạnh, khi Cơ đốc nhân nhìn lại cuộc đời mình và rút ra kết luận rằng chính vào những thời khắc tối tăm nhất, thì chính bàn tay của Đấng chăn chiên hiền lành đã nâng đỡ và dẫn dắt anh ta. Không có gì làm vững đức tin của tôi vào Cha Thiên Thượng bằng việc tôi được trải nghiệm sự thành tín và chăm sóc của Ngài trong những thời gian khủng hoảng và thiếu thốn. Ngài luôn chứng tỏ tình yêu của Ngài và sự quan tâm của Ngài tới sự no đủ của tôi, còn vào những ngày tối tăm dưới thung lũng sâu thẳm thì tôi luôn nhận biết rằng Đấng chăn chiên hiền lành của tôi dẫn dắt tôi.
Những kinh nghiệm này nâng đỡ đức tin của tôi và sự tin cậy của tôi vào Chúa Jesus Christ. Và mỗi lần, khi mà tôi gặp phải giông tố trong cuộc đời thì sức chịu đựng của tôi cũng được tăng trưởng. Kể từ khi Ngài dẫn dắt tôi cho đến nay tôi không còn sợ hãi, Ngài có thể làm điều đó trong tương lai. Sự nhận biết điều đó xua đuổi đi tất cả những nỗi sợ hãi của tôi và sự bình an sâu nhiệm trong lòng tôi.
Bất cứ điều gì có thể xảy ra, cơn bão có thể ập xuống cho tôi, những con thú hung dữ tấn công tôi hoặc dòng nước chảy xiết, cái chết đe dọa để cuốn trôi tôi – Người Thầy của tôi nằm ở trung tâm của nguy hiểm cùng tôi và tôi còn phải sợ hãi điều gì nữa đây? Sống theo cách này là phải ở trên con đường đi đến “nơi cao nhất” – đó là cuộc sống thánh khiết lành mạnh yên bình với Chúa.
Và chỉ có Cơ Đốc Nhân mà đã học được cách sống như vậy, mới có thể khích lệ và giúp đỡ những người yếu hơn đi thẳng chân. Quá nhiều người trong chúng ta bị sốc và kích động bởi những cơn bão của cuộc đời … Mặc dù,chúng ta khẳng định rằng chúng ta tin cậy vào Chúa JESUS CHRIST nhưng chúng ta rơi vào hố sâu của sự tuyệt vọng ngay khi bóng tối đầu tiên đổ lên chúng ta và con đường chúng ta chỉ là trong bóng tối.
Đôi khi chúng ta chỉ muốn nằm xuống và chết. Nhưng điều này là không được. Ai có thể trở thành nguồn động viên và nguồn sức mạnh cho những người đồng hành cùng mình?
Chỉ có người nào hoàn toàn tin tưởng vào Chúa Jêsus Christ, những ai mà biết được từ kinh nghiệm rằng trong mọi nhu cầu, Chúa ở cùng với với tôi, thì người đó có thể ngẩng cao đầu không sợ hãi và đi qua trũng bóng tối của cuộc đời. Theo định kỳ, chúng ta không thể tránh được những thung lũng tối tăm. Đấng chăn chiên hiền lành đảm bảo với chúng ta rằng: “Các ngươi sẽ có sự hoạn nạn trong thế gian,nhưng hãy cứ vững lòng,ta đã thắng thế gian rồi “(Giăng 16: 33)! Chúng ta không nói về việc có ít hay nhiều thung lũng chúng ta phải đi qua. Nó cũng không phụ thuộc vào những thung lũng tối tăm hoặc là chúng chỉ nằm trong bóng râm. Câu hỏi đặt ra ở đây là: làm thế nào để đối phó với điều này? Làm thế nào tôi sẽ vượt qua được những khó khăn mà tôi gặp? Ở cùng với Chúa JESUS, tôi nhìn vào nó một cách bình tĩnh và nhẹ nhàng. Khi Ngài dẫn dắt tôi thông qua Đức Thánh Linh, thì tôi sẽ không sợ hãi khi đương đầu với nó. Tôi biết rằng chỉ qua đó thì tôi mới có thể đạt được “nơi cao nhất” với Chúa. Bằng cách này, không chỉ tôi sẽ có phước hạnh, nhưng sẽ trở thành nguồn phước hạnh cho người khác, những người mà có thể đang sống trong sự sợ hãi.
Từ khóa » Dù Tôi đi Trong Trũng Bóng Chết
-
Thi-thiên 23:4 VIE1925
-
Đi Qua 'trũng Bóng Chết'
-
Thi-thiên 23:4 / BTT / Kinh Thánh - VietChristian
-
Song Hy Vong TV - Dầu Khi Tôi đi Trong Trũng Bóng Chết Tôi...
-
Thi Thiên 23 - Isaac Thái
-
Trũng Bóng Chết - Tinlanh.Ru
-
Nguồn Trông Cậy Muôn Đời - Thân Đức Cường
-
Thi Thiên 23:4—“Dù Khi Tôi đi Qua Thung Lũng Bóng Chết” - JW.ORG
-
Những Câu Kinh Thánh Về Chủ đề Này: Đau đớn -> Đời Sống
-
Đi Qua Trũng Bóng Chết - Mega Story
-
Hợp âm Nguồn Trông Cậy Muôn đời - Lm. Trần Quốc Bảo