Duyên Anh: Những Bài Thơ Khác - Hưng Việt

SearchGhi danhHội nhập
  • TRANG CHÁNH
  • NHÂN VẬT VÀ TÁC GIẢ
  • DUYÊN ANH
  • SỰ THẬT
  • THẦM LẶNG
  • NHẮN TIN
  • HƯNG VIỆT
  • CHỦ ĐỀ
  • Duyên Anh
Ghi danhHội nhập Search
  • TRANG CHÁNH
  • NHÂN VẬT VÀ TÁC GIẢ
  • DUYÊN ANH
  • SỰ THẬT
  • THẦM LẶNG
  • NHẮN TIN
Search
  • TRANG CHÁNH
  • NHÂN VẬT VÀ TÁC GIẢ
  • DUYÊN ANH
  • SỰ THẬT
  • THẦM LẶNG
  • NHẮN TIN
CHỦ ĐỀ
  • Chuyện tù - Chuyện vượt biên
  • Cộng sản anh em
  • Duyên Anh
  • Một Thời Để Nhớ
  • Người lính VNCH
  • Nhận Định - Bình Luận - Quan điểm
  • Quê Hương Việt Nam
  • Sự Thật
  • Sức khỏe và đời sống
  • Thơ
  • Thương Phế Binh VNCH
  • Tìm thân nhân
  • Tin Quốc Tế
  • Tin Tức - Thời Sự - Tạp Ghi - Phiếm
  • Tin Việt Nam - Hải Ngoại
  • Tổ Chức Hưng Việt
  • Truyện - Hồi Ký - Tùy Bút - Tạp Ghi
  • Uncategorized
  • Video
  • Đảng Dân Chủ Nhân Dân
  • Đảng Vì Dân
  • Đời Binh Nghiệp
  • Bài Chọn Lọc
BÀI MỚI

Đáng thương và cũng thật đáng trách!

Nhân câu chuyện cô hướng dẫn viên Lam Kinh nói Tây Sơn là phản động…

Kênh đào Phù Nam techo: Sự nghiệt nga của ảo vọng

Diệt độc tài bằng luật rừng: một ngộ nhận nguy hiểm

Người Muôn Năm Cũ

Thống Kê Của Cao Ủy Tị Nạn LHQ Về Người Việt Tị Nạn CS

Bịnh Viện Bình Dân trước năm 1975

Tổ nghề nghệ sĩ bán dâm

Ta thà phụ người chứ không để người phụ ta

Chống độc tài… nhưng không chống luật quốc tế

Paul Nguyễn Hoàng Đức : Gã Hề Mộng Du Trong Vũng Bùn Hoang Tưởng

Xóm Mới Ơi!

Đi tìm gien thông minh – một con đường thật… thú vị

Tôi thấy rợn người!

Vài chuyện bên lề về Bảo Ninh và ‘Nỗi Buồn Chiến Tranh’

Đã hết thời Trump ‘bảo nhảy thì nhảy, kêu gãi đầu thì gãi đầu’

Từ dân chủ tư sản đến dân chủ vô sản

Nữ Quan Tặc

Xin cảm ơn facebook và xin cảm ơn cộng đồng tiến bộ

Cháo huyết

VIDEOchienhamhq505

Quốc Hận 30-4-1975 - Kỷ Niệm với HQ 505

saigonxua

Trả Lại Saigon Tên Lúc Xưa

thay-giao-nguyen-nang-tinh

Thầy giáo Nguyễn Năng Tĩnh dạy học trò bài hát 'Trả lại cho dân'

mua-he-quang-tri-400-dailokinhhoang

Trên Đại Lộ Kinh Hoàng

bodoitranducthach-1975-1976

Sám Hối

BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT

Sám Hối

(Xem: 86138)

Trí Thức Luận

(Xem: 65667)

Tuổi già

(Xem: 43190)

Sàigòn trường ca

(Xem: 35201)

Đợi bình minh

(Xem: 34828)SỐ LƯỢT XEM TRANG0 TrướcSauDuyên Anh: Những Bài Thơ Khác09 Tháng Giêng 201012:00 SA(Xem: 4510)
  • Tác giả :
Duyên Anh: Những Bài Thơ Khác51Vote40Vote30Vote20Vote11Vote32
Em BéHôm nay em đi họcMắt ngời ánh hào quangNhững vì sao mới mọcThắp lửa rực huy hoàngTrang vỡ lòng thầy dạyĐánh vần chữ Việt NamCon ơi, nước con đấyĐẹp tự bốn nghìn nămTay mềm tô nét viếtXanh mướt nghĩa yêu thươngChao ôi là tha thiếtMộng ước gởi ngàn phươngTiếng em mùa xuân ấmBài quê hương loài ngườiKhông biên thùy ngăn cấmKhông ai khóc cuộc đờiVà mai hồn thơ ấyCây hạnh phúc muôn thuXin đừng ai nỡ dạyEm tôi nói căm thùDuyên Anh ( 1960, tạp chí Chỉ Đạo)
Giả Sử Ngày Mai Em Về SàigònGiả sử ngày mai em về Sàigònem sẽ mang gì cho quê hương?Em có còn gì cho quê hươngsau nhiều năm biệt xứsau nhiều năm quá khứ nhầu úa?Giả sử ngày mai em về SàigònEm có còn là em nữa không?Em có còn ngọt ngào suối trongEm còn thuộc ca dao,còn giữ áo cho nhau thuở nào?Sợ em đã quên mùi hoàng lan đêm xuânquên hương cau, thông vàng, bụi phấnDậu hoàng cúc thu dạt dào mình nỗi xưanhớ chăng em, thềm trưa mây mưa?Ôi, giả sử ngày mai em về SàigònEm thành người xa lạ quê hươngEm thành người đường quen xóa bóngLinh hồn em lạnh cóngEm vừa hay đã mất SàigònDuyên Anh
Còn Hơi Thở Vẫn Làm ThơEm hiểu không tôi độc hành đơn kiếmChẳng báo nào chứa nổi thơ tôiNhưng vẫn làm thơ dán khắp tường đờiDẫu kẻ thù vằm băm nát ngựcDẫu lưới thép bủa lên tôi oan khiên ngộ nhậnVẫn làm thơ can đảm một lầnVẫn phóng ra những chiêu thức tuyệt luânVẫn nhẩy múa trên đầu cộng sảnTôi vẫn làm thơ cho đêm đen bừng cháyTôi vẫn làm thơ đánh thức mặt trờiTôi vẫn làm thơ ca ngợi con ngườiDẫu rắn độc chụp đầu trăm kiểu mũDẫu bạo lực gài mìn bất tửVẫn làm thơ còn hơi thở vẫn làm thơTôi làm thơ không giống tróng phất cờKhông thủ bút triện son và không dự thi ăn giảiTôi làm thơ vì Công Bằng Lẽ PhảiThơ nâng niu nỗi khổ mủ sưngDuyên Anh
Tổ Quốc Mình Đó EmTổ quốc mình đó emAnh đi làm lịch sửVới bọn cò mồi hènThấy thiên đường đổ vỡAnh còn gì đâu emAnh còn gì cho emDuyên Anh
Ta ở năm ngày *, em biết không?Ta ở năm ngày, em biết không?Trưa nghe một tiếng, mộng tan lòngBắt đầu chiều tối ru đêm sángChả có cái gì, không vẫn khôngDuyên Anh
* Duyên Anh muốn diễn tả lại thời gian 20 ngày nằm nhà thương, 5 ngày trong bài thơ là 5 ngày bị hôn mê. (Theo "Duyên Anh và Tôi, Những câu chuyện bên ly rượu" của Vũ Trung Hiền)
4 Câu Phượng VĩTa yêu lắm phượng hồng trên áo trắngKhi đơn sơ môi phượng đắn đo cườiNhìn lá biếc phượng thêu chùm đỏ thắmNghe trong hồn công chúa phượng lên ngôiDuyên Anh
Con Chim Xanh Tình ÁiEm rụt rè tháng chínTừ tháng chín tới nayTâm hồn anh gói kínyêu em em có hayEm hồn nhiên tháng mườiAnh ngại ngùng dò hỏiPhải em gửi nụ cườiCho tình anh trôi nỗiEm đơn sơ tháng mộtAnh chiêm bao tình cờEm làm sao biết đượcTrời trong anh ngẩn ngơEm tuyệt vời tháng chạpNhìn em anh ngại ngùngMùa xuân nào chim hótMùa xuân anh nhớ nhungCon chim xanh tình áiBây giờ đã tháng giêngMột mình anh mòn mỏiĐi trên nỗi ưu phiềnDuyên Anh
Bài 1Ta mãi phiêu du, em hiểu khôngChưa nghe tiếng hát vỡ tan lòngBắt đầu chiều tối ru đêm sángĐất lũng mù khơi cát lặng trongCảng tượng làm ta lạc lối chơiCái gì vơ vẩn cuối sân đờiGiật mình khẽ lắc trong phù ảoMù mắt thương mình ra biển khơiThôi nhé, cuộc hồn chớ nói năngLỡ vào đòn bẫy dập kinh hồnÔ hay đã ngỡ thân danh sĩMột sớm thu về theo gió hoangChợt tỉnh bồi hồi đếm lá rungĐời người gang tấc tính khôn cùngỞ đâu, anh biết ở đâu chứEm khóc 5 ngày thế kỷ tungVà ta vụt thức ngã trong mơMột phút triều dâng hóa dại khờNghĩ lại oán thù nghiên lệch cảĐâu còn giấu đẹp một đời thơThôi em, đừng dẫm máu vào hồnĐã đủ 5 ngày thét héo honRồi đứng 15 hôm nìn nặngCơ hồ ngực dậy nắng mầm nonÔ, nước non này nghĩ đến taCũng đành nghiên mực thoắt đi xaVô cùng chữ nghĩa vô cùng thoátVề với mùa đời say huyết caTrong nhà thương16-08-1988Duyên Anh
Bài 2Đạo sĩ như tơ trờiGã giác đấu xa lạNghĩ miếng võ cầm hơiTrong phút giây nghiệt ngãGã ta khẽ thở dàiHỡi vĩ nhân phơi phớiXưa mình giết những aiHạt tim phiêu lưu vộiNhững kẻ khoe quê hươngNhưng quê hương nào thấyBây giờ bỗng xót thươngCái dáng hùng lộng lẫyTại sao gã chết hènTại sao kém trâu ngựaTại sao cũng bon chenTại sao thêm lần nữaThời gian vào lối chơiGiác đấu sầu cúi mặtÔi chỉ thấy con ngườiCái trăm năm nín bặtThôi ta đành viễn duĐi đầu trời đất biếtĐạo sĩ máu tràn thơChết vờ mà sống tuyệtTôi ngủ êm 5 ngàyChẳng thấy chi lạ cảMột đời một sớm baySao cuộc đời lạ quáTôi bừng tỉnh ngất ngâyLinh hồn còn nguyên cả25 Aout 1988Trong nhà thươngDuyên Anh
Bài 3Bước chân đến chỗ khốn cùngĐất vần cát xoáy một lòng hại taNơi đây chỉ ngập phong baXem chừng chỉ được câu ca uất vùngBước chân sang chỗ tận cùngCánh tay dài hẳn ngại ngùng biến điTa nghe người hát từ lyGiật mình mới hiểu ra đi phũ phàngBước chân vào chỗ vô cùngMất dần mất hết cành hồng trái thơTa một mình giữa hư vôChẳng ai kham nổi ngục tù trời banTrong Nhà Thương1-9-1988 Duyên Anh
Xin Xuống Địa Ngục Những kẻ xuống địa ngụcChẳng oan một tên nàoSẽ không than uất ứcTrước miệng bầy chó ngaoBọn được lên thiên đìnhLọt nhiều thằng gian ácNhờ đóng kịch giả mìnhTrời mù đâu có biếtĐịa ngục nơi bình đẳngAi cũng tội ngập đầuKhi cùng chung cay đắngTa thật tình thương nhauTôi một lần phạm lỗiThí dụ trót hôn emNếu Diêm Vương hach hỏiHình phạt: Hôn liên miênThấy Diêm Vương độ lượngKhai tội lỡ yêu emNgài không giả đạo đứcBèn phán: hãy yêu thêmCho tôi xuống địa ngụcDưới ấy tôi bắt đầuTừ âm ty hạnh phúcYêu loài người mai sauDuyên Anh
Anh Về Anh Ở LạiAnh về anh ở lại.Nơi nào hơn quê hương?Dù môi em tím tái,Dù mắt mẹ sầu vương.Lối xưa đầy cỏ dại,Anh muốn đốt đau thương,Bằng lửa thiên bừng cháy,Từ tim anh nhận đường.Anh về anh bỏ lại,Thế giới ngập phồn hoa.Ôi vết thù còn đấy!Lòng nào không xót xa,Bước chân nào nỡ nhảy,Trên mộ chí tha ma.Nỗi buồn đang bão dấy,Còn ham chi lụa là.Anh về anh gửi lại,Giòng máu tưới luống cày.Anh về anh ở mãi,Làm lịch sử đổi thay.Anh về anh lừng lẫy,Với Việt Nam tương lai.Anh về xanh mạ cấy,Cho hạnh phúc ngày mai.Duyên Anh (Về Trần Văn Bá )
Này Con, Ta Chỉ DạyNày con, ta chỉ dạyKẻ nào tát má con bên tráiHãy chìa cho nó tát thêm má con bên phảiNó đòi một xu, con tặng nó hai đồngNó muốn lặn sâu, con cứ bơi nôngNó thích vươn cao, con bằng lòng cúi thấpNó bảo con đừng cười thì con nên khócNhục nhã gì khi làm vừa ý Anh EmNhưng, này con, ta ghét lũ giả hìnhTa đâu có dạy con thương yêu nóLũ giả hình thời ta, nay là quỷ đỏNó rêu rao chính nghĩa đầu môiThu thuế chưa nư, thu thuế suốt đờiMiệng nó mở ra là điêu ngoa gian dốiLời nó tuôn ra là gian manh tội lỗiNó Satan khoe phép ngông cuồngNó Lucifer rao bán Thiên ĐườngNó vừa bắn ta bấy nhừ thánh thểVậy con nỡ đứng yên nghe nó trần tình kể lể"Tôi mến Giê xu, tôi kính Cha anh"Ôi, lũ giả hìnhNày con, hôm nay ta truyền phúc âm mớiGiết nó, giết không cần sám hốiSatan, Lucifer, Cộng sản giống nhauDuyên Anh
Đời Bảo Tôi Đi Đến Tận CùngĐời bảo tôi đi đến tận cùngXin nghe. Từ dốc đá chênh congChân chim mọng nỗi đau khôn lớnTôi bước trên đường oan sắt nungThuở tôi tuổi trẻ rất hư vôRất ngu ngơ và cũng rất thơMột sớm hồn trai say phấn lạLạc loài trong thế giới bơ vơỞ đấy mùa đông rít giận hờnMùa thu lòng chất ngất cô đơnMùa xuân gió chướng xoay thân phậnMùa hạ ngồi hong những vết thươngĐời bảo còn đi tôi vẫn điNắng thiêu hoa mộng cúi đầu têCơn đau ngộ nhận vàng tâm sựChả trách người xưa cũng não nềVậy đó con ốc hèn nổi trôiSóng cồn hệ lụy dẫn ra khơiDẫn ra xa mãi xa tăm tắpThăm thẳm hoang vu của đáy đờiTôi thấy tim tôi sáng dạt dàoHình như hạnh phúc biết chiêm baoHình như cuộc sống nồng thơm gọiMời mọc ta lên ngọn đỉnh caoChẳng ngại đường oan bỏng sắt nungXin đi. Dù hiu quạnh trăm nămXin đi. Vì nỗi đau khôn lớnĐi đến hồn nhau đến tận cùngDuyên Anh
Duyên Anh Ở Lại Tatrên núi hận mù sươngVết đau vỡ đá nỗi buồn xanh câyVỡ trong ta nỗi đọa đầyMất quê thiếu bạn từ ngày xa quêNgươi trong tù ngục ê chềOan khiên đội đá trở về nhân gianThế nhân tim sắt mạ vàngMũi tên đố kỵ bẽ bàng văn chươngTa mang kiếm gẫy lên đườngChia ngươi ngàn nỗi đoạn trường hôm nayThả đời vào một cơn sayĐạp trên sóng cả bão đầy mà điTa về hồn ở Pa-riTa về ngươi cũng hồn chia nỗi mừngMai kia lở núi tan rừngVẫn trong nỗi nhớ chập chùng hôm nayHà Huyền Chi - 6/1987o O oTiễn Hà Huyền Chi Mai ngươi trở gót phiêu bồngBiết bao giờ mới dậy lòng viễn du?Chửa hè đã ngỡ vàng thuChập chùng lá rụng mơ hồ sương râyMười năm tưởng vụng cuộc sayTháng ngày tình ủ tháng ngày rượu ngonGặp ngươi tâm điểm vuông trònBiển dâu dâu biển chỉ buồn phồn hoaVẫn còn ta, mãi còn taCái hôm nay lại sẽ là ngàn sauNgươi về đâu, ta ở đâu?Về hay ở cũng chiêm bao gọi chiềuNgựa đi nhạc tủi chân đèoVó hồn rã rượi hắt hiu cuối rừngThôi ngươi trở gót phiêu bồngDễ gì vụt thức dậy lòng viễn du?Duyên Anh - 6/1987 * Đầu tháng 5, 1988, sau ngày Duyên Anh bị nạn, Hà Huyền Chi viết một bài báo ngắn, đại ý : "Tao với mày không phải là bạn thân!!!"
Người ta hỏi tôi, tại sao hận thù văn nghệXin thưa bởi vì chủ nghĩa cộng sản dạy tôi thếLà đảng viên, tôi dám biết gì hơnlà gian manh, là dối trá, căm hờnChẳng tin đi chất vấn thợ thơ Tố HữuTôi, một văn nô đồng điệuYêu Staline hơn bố mẹ mìnhNhắc tên Staline trong lúc làm tìnhNgười ta hỏi, tại sao tôi thua chó sóiXin thưa, bởi vì, rất hồ hởiTôi ăn thịt anh em cả ruột lẫn phânTôi hét hò đòi giết hết văn nhânGiết, giết hết để chỉ còn tôi và Tố HữuTố Hữu thần đình, tôi thần miễuTố Hữu khen tôi, tôi lạy Bôn LànhNgười ta hỏi, tại sao không suy tụng Hồ Chí MinhXin thưa, bởi vì, lão già đã tỏiHôm nay, thực lòng tôi sám hốiCho tôi làm tên hốt rác, rửa cầuDuyên Anh
Em Bé Việt NamEm bé Việt Nam lên bamẹ công nhânhợp tác xãngày ngàyđưa em điNhà TrẻCô giáotheo giáo trìnhchủ nghĩa"Tiếng đầu lòngcon gọi Staline"Em bé chim nonnhẩy múatung tăngbập bẹ hátBác Hồyêu dấuEm bé lớn dầnNăm lên sáuđến trườnghọc chữvới bạn bèbình bầutự phêtự kiểmBố mẹ emlao độngsáng khuyakhông thì giờ săn sócĐã cóĐảngtrồng ngườikhỏi tốn côngmệt nhọcEm bé hoạt độnghăng sayKế hoạch nhỏnhặt giấy vụntưới câyem đạtchỉ tiêubiểu dươngnức nởEm bé Việt Namquàng khăn đỏthành cháu ngoanBác Hồdù Bác Hồchẳng còn sống nữaNhờ Đảng biếttrồng ngườiem yêu Đảngmặt trờiĐảng lãnh đạocách mạngchiếu cố mọicuộc đờiYêu giai cấpvô sảnem hận thùphản độngMỹ Ngụyđồ sói langem kiên quyếtđấu tranhHọc tập gương can đảmcủa chịLê Hồng GấmMười tuổiem khôn lớnHiểu phân biệtđịch taem tố cáocạnh nhàchứa truyền đơnchốngchế độThừa thắngem xông lêntố bố mẹđịnhvượt biênCông anban phần thưởngĐảngNhà nướcngợi khen*Em bé Việt Nam lên batheo mẹ chadi tảnNước Mỹtương laixán lạngđầy vật chấtxa hoaEm béđến trường sángChiềucha mẹđón vềCha emxưađại táMẹ em cólính hầuBây giờcha bán rauở siêu thịMẹquét dọnphi trườngbất đắc dĩMẹ thấy chatầm thườngkhông đẹp trainhư Mỹcha chỉ làthằng hènMẹ đầu đơnly dịĐến tiểu bangxa xôiBỏ rơi concòn béEm bésốngcầu bơCha say mèmthất chíRồi chacũng bước đitìm một côgái đĩTrời sinh voisinh cỏem bélớnlớndầnNăm em bémười lămthànhmộttêndu đãngĐủ súng dàisúng ngắnem békhoáigiết ngườiem đánh cướpkhắp nơilừng danhkhát máu*Ơi em bé Việt Namở lại đã lầm thanRa đi càng lận đậnDuyên Anh
Phượng Nở Mùa XuânEm ở phương trời xa tới đâyĐi cùng thu với gió heo mâyTừ em chung học tình ta bỗngBay thật cao vời theo sắc mâyĐây khoảng đời buồn riêng của taBốn mùa thiếu vắng tiếng chim caBốn mùa không một cành hoa nởNghe dậy tâm hồn những xót xaEm đến bảng đen cũng động lòngGhế bàn nghe chuyển mạch mung lungHoa vườn ta nở chim đua hótTa thấy gần ta bao nhớ nhungPhượng vĩ là em đấy biết chưaLoài hoa của tình ái đong đưaChẳng chờ hè tới cho vàng mộngNở rợp hồn ta thắm ước mơDuyên Anh
Tương Tư ThảoNàng cho tôi giúm tương tư thảoVà dặn mỗi chiều xuống nhớ nhungĐốt cỏ tương tư bằng lửa ảoHồn bay theo khói đẹp vô cùngLúc ấy đôi lòng đi dạo chơiQua đường nắng chiếu lối trăng soiĐây dòng sông mộng con thuyền lướtTình ngỡ đang nằm trong chiếc nôiChín vạn hương thơm tỏa ngạt ngàoQuanh tôi đầy rẫy những chiêm baoVới tay hái một chùm hoa phượngChưa đủ vì chưng vẫn khát khaoNgẩn ngơ đứng giữa khung trời lạTôi lạc vào rừng mơ rất mơNgủ trọ màng cây chăn xác láThấy mình khác hẳn tháng năm xưaĐó lúc hồn tôi theo khói bayLên cao hồn cũng hóa làm mâyThành mưa rơi xuống nhòa thương nhớThấy dựa vai nàng tay kiếm tayDuyên Anh
Xuân MìnhNhà anh ở bây giờMùa xuân hoa chưa nởChăn chiếu của người taĐắp hồn hoang đi trọSao em năng tới luiVì cổng then buông ngỏVì không phải bấm chuôngVì không nuôi chó dữVì em sợ anh buồnVườn anh trồng thương nhớNuôi chim bằng tình yêuLồng tre ba bốn cửaAnh lười chả muốn càiChiều kia chim ướt rũAnh nhóm lửa hong hồnKhói làm chim cay mắtChim khóc anh buồn hơnRu chim anh khẽ thởThấy chim thiu thiu ngủAnh ngồi anh ước mơNhà anh ở bây giờMùa xuân hoa đua nởAnh thôi đời ở trọSẽ nghĩ chuyện làm thơViết kín mươi quyển vởAnh đan một chiếc lồngSơn nhiều màu rực rỡNhốt kín em trong đóVì anh cũng biết ghenChim chẳng còn ướt rũCuộc đời rụng trái sầuDuyên Anh 1960
Giữa Hội ĐờiThưở bé tôi mê xem rước hộiChân chim nhẽ hẫng trẩy theo đờiGởi lòng mình ngự tay đồng tửTung múa trong phường trống ngũ lôiĐau thường dạo ấy còn khan hiếmNgười với người yêu thắm thiết tìnhCái kiến biết khinh ai nói dốiNên tôi hâm mộ gã xuyên lìnhCây sắt đơn sơ hồn thóc lúaHai đầu nhọn hoắc rực niềm vuiXuyên từ bên trái sang bên phảiĐôi má lành nguyên máu chẳng rơiVà gã xuyên lình không niệm chúKhông đem phù phép dọa nhân gianCũng không tự gã suy tôn gãÔi chuyện ngày xưa đã võ vàngTôi lớn vẫn mê xem rước hộiLuôn luôn gặp những gã xuyên lìnhSắt cùn giả bộ đâm qua máHò hét long trời nghe phát kinhĐó bọn vì ta mưu đại sựLàm tim nứt rạn máu tuông rơiLòng xa muôn dặm tay đồng tửChân gỗ đeo gông giữa hội đờiDuyên Anh
Bao Giờ Em Quên? Bao giờ em quên được hở emMùa xuân có pháo nổ riêng mìnhCó chơi tam cúc hôn môi tếtCó ngắm xem chèo suốt cả đêmBao giờ em quên được hở em ?Muôn loài hoa bưởi uớp hương duyênCó con chim cuốc kêu buồn bãBắt cả không gian ngậm nỗi niềmBao giờ em quên được hở emMùa thu lá có rụng bên thềmCó lưng dậu cúc phơi vàng ngõCó đợi chờ ai trên lối quenBao giờ em quên được hở emMùa đông lạnh trổ ổ rơm êmCó khoai lang nướng vùi trong bếpCó khiến tùm hum dậy uớc nguyềnParis thiếu hẳn chất quê emThiếu cái mùi thơm của cốm mềmThiếu cái canh ma chiều tắt nắngThiếu nhiều nhiều lắm sao em quenDuyên Anh (Ngày ra mắt tập thơ : Bao giờ em quên. Bích Xuân)
o O o
Sau Ngày Gặp Lại Chiều cuối đông này sương bay bayLạnh lùng cơn gió lạnh chân mâyBồ câu sà xuống đầy xóm nhỏBồi hồi nghe thương mến chiều nayParis đèn đã sáng về đêmAnh đã hẹn em đến để xemBài thơ anh viết bên giường lạnhMơ màng em nghĩ giấc mộng êmEm đã gặp anh phút ngỡ ngàngMột lần năm trước cũng đông sangMấy đông em vắng chiều hò hẹnĐể sáng mưa thu cũng lỡ làngEm nắm bàn tay anh lặng thinhTay anh em giữ trong tay mìnhĐể nghe xúc động buồn môi mắtTheo tấm lòng anh anh biết không ?Em xin phép anh vội ra vềBụi mưa đổ xuống dài lê thêÁo em thấm nước mưa từng hạtNhưng lòng nghe ấm những cơn mêHôm ấy mưa đông em như sayCuối đông ghi xúc cảm từng ngàyNhìn đám bồ câu bay trước ngõBao giờ quên được một đông này .Bích Xuân (Lúc Duyên Anh đang bệnh)
TrướcSauIn TrangÝ kiến bạn đọc20 Tháng Ba 20147:00 SAthanh thanhKháchTUYỆT VỜI....Gửi ý kiến của bạnTắtTelexVNITên của bạnEmail của bạn
  • Liên Lạc - Ý Kiến
Copyright © 2026 hung-viet.org All rights reserved VNVN SystemĐồng ýChúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.

Từ khóa » Thơ Duyên Anh