[Edit + Hoàn] Tróc Quỷ Vấn Đạo - Chương 25: - Wattpad

Editor: TLMTBeta: Sói

*******************

Không biết hiện tại tôi đã trở thành bộ dạng thế nào nữa, có lẽ là hoang mang, bất lực hoặc là sợ hãi chăng?

Tịnh Phác kéo cái ghế dựa đến ngồi cạnh tôi, mềm mỏng hỏi: "Mục Tinh, có chuyện gì vậy, anh nói từ từ thôi."

Tôi đặt câu hỏi với Tịnh Phác trước: "Sau lần chúng ta ăn cơm cùng nhau, có phải cậu đã lập tức lên xe trở về núi không?"

Tịnh Phác gật đầu: "Đúng vậy."

Quả nhiên... Quả nhiên, Tịnh Phác ở cùng tôi mấy ngày nay là giả.

Trên gương mặt lão Lư hiện lên vài phần lo lắng: "Chúng tôi đều thấy hai ngày nay cậu có gì đó không đúng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Tôi chỉ có thể lắc đầu.

Tịnh Phác nhìn tôi đánh giá trong chốc lát, vẻ mặt dường như đã sáng tỏ được điều gì. Hắn quay sang đối diện lão Lư nói vài câu, lão Lư bèn đưa tôi đến phòng chờ của người dân. Đến nơi, Tịnh Phác đóng cửa lại, sau đó lấy ra một lá bùa từ trong tay đạo bào. Hắn đi đến bình lọc nước rót một ly nước rồi làm vài động tác, lá bùa trong tay hắn liền bốc cháy dữ dội.

Lá bùa bị đốt thành tro, tro tàn rơi vào trong ly nước. Tịnh Phác đưa ly nước cho tôi uống, sau đó bảo tôi nhắm hai mắt lại.

Tôi nhắm mắt lại theo lời hắn, trước mắt liền hóa thành màu đen đặc.

Tịnh Phác đặt ngón tay lên trán tôi, tay hắn lướt nhẹ qua trước ngực và sau lưng tôi. Động tác này khiến tôi nhớ đến những tình tiết truyền công trong mấy bộ tiểu thuyết võ hiệp, thế là tôi bỗng cảm thấy buồn cười, song cơ mặt còn chưa cử động, Tịnh Phác đã như biết tôi đang nghĩ gì mà dùng ngón tay điểm lên giữa mày của tôi, hắn cười nói: "Tập trung."

Miệng hắn bắt đầu niệm chú, Tịnh Phác bắt đầu ngâm, cứ bốn chữ thì ngắt câu một lần. Tôi chỉ có thể nghe rõ câu cuối cùng: "... Vong thần diệt hình, biết tên họ ta? Cấp tóc bắt được, không được lâu đình."

Cuối cùng chốt một câu giống mọi lần, "Cấp tốc nghe lệnh".

Link: https://www.wattpad.com/user/Van_Tuyet_Cac

Tịnh Phác còn chưa nói xong, tôi đã cảm giác cơ thể mình có điều khác thường. Dường như cổ họng đột nhiên được buông lỏng, tôi hít vào thở ra thật sâu, cảm thấy như đã rất lâu mình không hít thở.

Tôi mở mắt, Tịnh Phác hơi khom lưng xuống, tay chống lên đầu gối, hắn nhìn thẳng vào tôi: "Thế nào?"

Tôi có phần không khống chế được hành động của mình, vừa liên tục gật đầu vừa ngây ngốc cười lớn, Tịnh Phác cũng cười khúc khích theo: "Anh thật ngốc."

Trong tủ nhỏ ở phòng khách có một cái gương nhỏ, tôi lấy cái gương kia ra nhìn thử. Khi nhìn thấy khuôn mặt của mình, tôi không khỏi hoảng sợ.

Người trong gương vô cùng tiều tụy, vẻ mặt uể oải mệt mỏi. Hốc mắt trũng sâu, xung quanh mắt đen đến lợi hãi, dường như đã rất lâu không ngủ đủ giấc.

Từ khóa » Tróc Quỷ Vấn đạo