[Edit] Khải Thiên / Nguyên Thiên | Chìm đắm [18+]
Có thể bạn quan tâm

Chìm đắm/Hãm sâu
Tác giả: _Azure☁ azure0613@lofter
Nhân vật chính: Vương Tuấn Khải x Dịch Dương Thiên Tỉ x Vương Nguyên
Thể loại: nhất thụ đa công, giới giải trí
Độ tuổi: 18+
Chuyển ngữ bởi Miêu tộc thiếu nữ.
Bản dịch chưa được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác.
Tại họp báo “Đợi em bước một bước về phía tôi”.
“Tại sao một người vừa bước khỏi cánh cổng trường lại nhận một bộ phim tình cảm thuở niên thiếu?”
Vương Tuấn Khải mặc bộ đồng phục thể dục màu xanh truyền thống của Trung Quốc, mái tóc dày được chải thành một tầng mái trước mặt, anh cầm micro, mỉm cười tự nhiên và bình tĩnh: “Bởi vì, do tính chất công việc, tôi chưa từng cảm nhận được cuộc sống học sinh thời phổ thông hay Đại học, cứ coi như tôi bù đắp nốt chút nuối tiếc của bản thân đi.”
“Vậy trong lúc diễn có bao giờ thấy lực bất tòng tâm chưa?”
Vương Tuấn Khải ung dung cười: “Không có đâu, dù sao tôi vẫn còn trẻ mà.”
Nữ chính Hà Dĩnh buộc tóc đuôi gà, cầm micro, chẳng nể nang gì, bật cười, hai người cười cười liếc nhìn nhau.
“Vậy với tư cách bên đầu tư, bộ phim này vốn dự định ra rạp cuối tháng Chín, tại sao đột nhiên lại đẩy nhanh tiến độ lên trước một tháng? Chuyện này không bình thường lắm nhỉ.”
“Bởi vì cuối tháng Tám là thời gian khai giảng, đến rạp phim để cảm nhận hơi thở thanh xuân ngay khi khai giảng không tốt sao?”
Vương Tuấn Khải cười rất lễ phép, nhưng sự ấm áp trong ánh mắt mơ hồ dần.
Buổi họp báo kết thúc, một hàng người vào phòng riêng nhập tiệc, Vương Tuấn Khải uống khá nhiều. Hà Dĩnh nhìn anh chống tay lên đầu, ghé tới gần anh và hỏi đầy quan tâm, “Anh không sao chứ?”
Mùi rượu và phụ nữ ngay bên cạnh đã kích thích những giác quan trì trệ của anh, vô cùng chuẩn xác.
Vương Tuấn Khải ngầm chấp thuận khoảng cách ái muội này, hơi nghiêng đầu, mắt nhắm hờ: “Chuyện nhỏ ấy mà, không sao.”
Hà Dĩnh mỉm cười, dường như đang chế giễu vẻ cậy mạnh của anh, bàn tay nhẹ nhàng lướt trên đùi anh.
Khóe miệng anh khẽ nhếch, toàn thân bất động, chiếc điện thoại trên bàn đột ngột rung lên.
Hà Dĩnh liếc nhìn như một phản xạ có điều kiện, nhưng Vương Tuấn Khải đã nhanh chóng vồ lấy nó và nắm chặt trong tay, sau đó gạt bàn tay của cô ra, đứng thẳng dậy hướng về phía WC riêng trong phòng.
“Ừ?” Anh đưa tay khóa cửa, bước vào trong góc, đứng dựa vào tường.
Đầu dây bên kia là một giọng nam điềm tĩnh và gợi cảm “Anh cố ý đúng không?”
Vương Tuấn Khải ngẩng đầu, hai mắt như ngây dại nhìn trần nhà, khóe miệng bất giác nhếch lên.
“Đúng thế, thì sao nào?”
Đầu dây bên kia nhất thời im lặng, anh vội vàng nói nốt những gì đối phương đang nghĩ tới: “Bộ “Người lái đò” của em cũng sắp lên sóng nhỉ, đúng là trùng hợp, nhưng may mà hình tượng của chúng ta khác nhau nhiều… Phim của em là phim nghệ thuật, phim của anh là phim thanh xuân, có thể cùng nhìn thấy nhau ở rạp chiếu phim thật tốt quá đi, Thiên Tỉ à.”
Dịch Dương Thiên Tỉ siết chặt điện thoại, cậu nhận bộ “Người lái đò” kia hoàn toàn vì hứng thú, vốn dĩ dòng phim nghệ thuật này khó bảo đảm doanh thu phòng vé, đã phải chọn khoảng thời gian ít phim cạnh tranh nhất để ra rạp, không ngờ Vương Tuấn Khải còn giơ chân ngáng đường.
“Đợi em bước một bước về phía tôi” tuyên truyền rất rầm rộ, diễn viên chọn toàn người đang nổi, kịch bản cọc đi tìm trâu cực kì kinh điển, chỉ cần lên sóng chắc chắn sẽ thành hiện tượng, đột nhiên lại đổi lịch ra rạp, nghĩ tới mọi thứ trong quá khứ, ngoài ý đồ đối đầu với cậu ra, chắc chẳng có cách giải thích nào khác.
“Thú vị không?”
Dịch Dương Thiên Tỉ uể oải thở dài.
“Nhận được cuộc gọi này của em, anh đã thấy thú vị rồi.” Vương Tuấn Khải dựa sát vào tường, bàn tay túm chặt lấy mảnh giấy dán tường.
Đầu dây bên kia lại chìm trong yên lặng.
“Bây giờ mới gọi cho anh, em vừa về nước à?”
Dịch Dương Thiên Tỉ cứng đờ trên sofa, chưa kịp phản ứng, Vương Tuấn Khải đã ngắt cuộc gọi.
Tạm biệt từng nghệ sĩ khác, Vương Tuấn Khải lấy lí do tửu lượng kém mà đi trước, lên xe rồi nhắm mắt nghỉ ngơi, chẳng hé một lời.
Trợ lí im lặng lái xe, đến nơi rồi mới khẽ gọi “Đến rồi.”
Dịch Dương Thiên Tỉ ngồi trên sofa, nghe tiếng chìa khóa lạch cạch mở cửa, mới nhìn về phía ấy.
Vương Tuấn Khải vào nhà, qua loa cởi giày, rồi đi đến bên sofa, đứng trước mặt cậu, nhìn cậu chăm chăm. Một khắc sau anh đột nhiên nắm lấy áo cậu, hai người dựa vào nhau thật gần.
Mùi rượu và những mùi hương hỗn tạp khác trên cơ thể anh khiến Thiên Tỉ thấy buồn nôn, cơn khó chịu vô cớ ập đến, cậu gạt bàn tay của anh ra, muốn tránh đi chỗ khác
Vương Tuấn Khải kéo lê thân thể ngã nhào lên sofa, đè lên người kia.
“Em giận à? Thôi nào, những lúc thế này, ai đóng góp cho thành tích phòng vé của em mới là fan chân chính nha…”
Mùi rượu trên người anh khó chịu đến mức Dịch Dương Thiên Tỉ quay đầu đi, hai hàng lông mày nhíu chặt.
“Anh cứ nhất định phải thế này à.”
Động tác của Vương Tuấn Khải ngừng lại, anh vùi đầu vào cổ cậu, chẳng nói chẳng rằng, hé miệng cắn một cái.
Thiên Tỉ nén tiếng rên, vươn tay đẩy anh ra, nhưng cổ tay lại bị nắm chặt. Vương Tuấn Khải chuyển từ gặm cắn sang hôn và liếm, vén tung chiếc áo ngắn tay của cậu lên, vừa hôn vừa để lại từng dấu ấn, vừa kéo chiếc quần rộng thùng thình của cậu xuống.
“Anh… đừng… đừng như vậy… shh…”
Vương Tuấn Khải đè chặt cơ thể cậu, ánh mắt thâm trầm, “Mấy câu kiểu thế, em nói bao nhiêu lần rồi, đã biết không có tác dụng gì thì đừng nói nữa.”
Nói rồi, anh cởi bỏ mảnh giáp cuối cùng của cậu, kiên quyết tách hai chân cậu ra, chen thân mình vào giữa, nhìn ánh mắt tràn ngập phẫn nộ và khinh ghét của người bên dưới, tháo thắt lưng.
Hơn hai giờ sáng, Vương Nguyên đỗ xe, mở cửa, nhìn thấy hai bóng người trên sofa mà hơi khựng lại, sau đó nhàn nhã cởi giày, thong dong bước tới.
Thiên Tỉ bị lật qua lật lại đến mức người đầy mồ hôi, cổ họng uể oải gần như chẳng phát ra âm thanh nào nữa, chỉ còn loáng thoáng tiếng thở khàn khàn, những ngón tay níu lấy bàn trà dường như là dáng vẻ quật cường chống đỡ cuối cùng của cậu.
Vương Tuấn Khải mặt không biến sắc, tiếp tục việc đang làm, thỉnh thoảng ghé đầu hôn lên gáy cậu.
Vương Nguyên ngồi xuống bên cạnh, vén tóc mái của Thiên Tỉ, “Làm gì mà đáng thương thế này, cho dù hai tháng không thấy nhau, anh cũng nhẹ nhàng thôi chứ.”
Vương Tuấn Khải chẳng buồn ừ hử, chỉ đẩy nhanh tốc độ, sau cùng với tay lấy chiếc áo khoác bên cạnh phủ lên người Thiên Tỉ.
“Đưa em ấy đi đi.”
Vương Nguyên hiểu ý, ôm người đang nằm lê lết trên sofa dậy, nhẹ nhàng hôn lên cánh mũi, bước về phía phòng tắm.
Y vừa giúp một Thiên Tỉ mệt mỏi yếu ớt tắm rửa, vừa càu nhàu bên tai cậu.
“Anh đã bảo em nghe lời một chút đi mà, bảo em đừng đi thử vai cho “Tù điểu” em cứ cương quyết đòi đi… Anh ấy tất nhiên không làm ngơ được rồi.”
Thiên Tỉ nén cảm giác run rẩy từ những đầu ngón tay, cau mày phản bác, “Cho nên mới yêu cầu đạo diễn gạt tôi ra à? Mới cướp vai của tôi, mới thay đổi thời gian ra rạp cạnh tranh phòng vé với tôi à?”
Vương Nguyên nhìn ánh mắt tủi nhục và căm phẫn của cậu, ngón tay thăm dò sâu hơn, khiến người kia co rút và nấc nghẹn.
“Em đừng oán trách anh với vẻ tủi hờn như thế, em phải biết là anh cũng không đồng ý để em đi.”
Dịch Dương Thiên Tỉ nghiêng đầu đi chỗ khác, cắn chặt môi, căm hận nhắm nghiền mắt lại.
Đêm kỉ niệm mười năm ra mắt, ba người uống rượu nhiều tới không đếm xuể, tỉnh dậy mới biết đã bị hai người anh em mà mình tự hào nhất cưỡng bức.
Trong khoảnh khắc ấy, tất cả những điều tốt đẹp bỗng chốc sụp đổ, hai kẻ đó bắt đầu bộc lộ thứ tình cảm đặc biệt và dục vọng chiếm hữu mạnh mẽ, quấn lấy cậu, khống chế cậu; sự chân thành trong quá khứ khiến cậu mềm lòng chẳng thể cắt đứt được, ba người cứ thế dây dưa đến tận hôm nay.
“Phim điện ảnh về đề tài đồng tính luyến ái như thế, bọn anh để em đi sao được.”
“Các người dựa vào cái gì mà quản thúc tôi? Tôi muốn làm công việc của tôi, kết giao bạn bè theo ý tôi…”
Vương Nguyên rút tay về, nhéo mạnh một cái trên đầu ngực cậu, rồi chen vào bồn tắm, túm lấy mắt cá chân cậu.
Nơi nào đó vừa được sử dụng vẫn còn mẫn cảm và mềm mại, ngoan ngoãn tiếp nhận tất cả mọi thứ.
“Ưm…” Dịch Dương Thiên Tỉ bấu chặt thành bồn tắm, cảm giác khi có thứ gì đó đột ngột tiến vào quá rõ ràng, quét sạch mọi suy nghĩ, cậu bất giác ngửa đầu, khoe trọn cần cổ mảnh khảnh.
Vương Nguyên đưa đẩy chậm rãi nhưng mạnh bạo, y ghé lại gần, tỉ mẩn liếm mút.
“Em nghĩ rằng anh sẽ tha cho em sao?”
Cậu đã từng tỉnh dậy trong tình huống như thế này không biết bao nhiêu lần, phía sau đau đớn một cách khó hiểu, eo và lưng mỏi nhừ, hai chân bủn rủn.
Trái phải mỗi bên là một người đàn ông mà cậu không muốn đối mặt nhưng không thể không đối mặt, cũng là hai sự tồn tại quan trọng mà cậu muốn trốn chạy nhất trong cuộc đời.
Lảo đảo bước vào phòng tắm, ngắm nhìn gương mặt trắng bệch như kẻ phóng túng quá độ của mình.
Cậu cũng không biết bản thân còn có thể nhẫn nhịn thêm bao lâu.
Vội vã thay quần áo, đội mũ, đeo khẩu trang, Dịch Dương Thiên Tỉ rời nhà như muốn chạy trốn khỏi điều gì đó.
Vương Nguyên nhìn chiếc xe đang xa dần, kéo rèm cửa lại, “Cứ để em ấy đi vậy à?”
Vương Tuấn Khải đang soi gương chỉnh y phục, “Dù sao GM tối mai cả ba chúng ta đều nhận được lời mời, chạy đi đâu được.”
“Chuyện bộ phim thực ra không cần đến mức…” Vương Nguyên nhìn anh với vẻ không hiểu nổi.
“Em ấy cả tháng trời không gọi nổi một cuộc điện thoại, chọc tức em ấy tí thôi.”
“Tốn kém thật.”
“Có hề gì, phim này chỉ là một khoản bé tẹo thôi.”
Tối hôm sau, đêm hội từ thiện GM.
Dường như đã thành quy tắc ngầm, cho dù hiện tại ba người đã tách riêng, mỗi khi nhận lời mời tham gia cùng một hoạt động sẽ được sắp xếp ngồi cạnh nhau.
Dịch Dương Thiên Tỉ nghe thấy tiếng gào thét của fan, mỉm cười gật đầu ra hiệu. Ba người ngồi thẳng thớm, thỉnh thoảng ghé tai trao đổi vài câu, không có vẻ gì quá thân mật.
Tiệc tan, bước trên thảm đỏ, Vương Tuấn Khải khẽ níu lấy khuỷu tay cậu, thì thầm bên tai, “Đợi đã…”
“Thiên Tỉ.” Dư Diêu Hâm mặc chiếc váy ren cắt lazer màu pastel, đoan trang nền nã nhấc tà váy bước tới.
Dịch Dương Thiên Tỉ gật đầu thay cho lời chào hỏi.
“Xe của em hỏng rồi, không khởi động được… Em cũng không quen ai, anh đưa em về được không?”
Hai người từng diễn huynh muội trong bộ phim truyền hình trước đó, quan hệ ngoài đời cũng không đến nỗi nào, trong bộ phim mới nhận còn đóng vai tình nhân. Dư Diêu Hâm vừa bắt đầu sự nghiệp, có thể tính như một người mới chống lưng không ổn định, nhưng thái độ rất chân thành.
Dịch Dương Thiên Tỉ nhanh chóng mỉm cười đồng ý, “Ừ, đây là chuyện nên…”
“Tất nhiên là được rồi.” Chất giọng trong trẻo từ phía sau truyền tới, Dịch Dương Thiên Tỉ nghiêng đầu, nhìn thấy Vương Nguyên gắn nụ cười lịch lãm tiêu chuẩn lên gương mặt, đưa tay về phía Dư Diêu Hâm.
Trên đường đi, Vương Nguyên và Dư Diêu Hâm nói chuyện trên trời dưới bể, vô cùng hòa hợp, lúc cô xuống xe, hai người còn add friend trên wechat; thấy Dư Diêu Hâm tươi cười chúc ngủ ngon rồi đi xa dần, Vương Nguyên cuối cùng cũng thu lại nét tươi cười, “Cô ta thích em.”
“Hả?”
Qua gương chiếu hậu, nhìn người ngồi ở hàng ghế sau kinh ngạc tới mức trợn mắt há miệng, Vương Nguyên nở nụ cười khinh thường, liếc nhìn cậu với vẻ thâm sâu, khởi động xe.
Nhìn chiếc xe rẽ về một hướng khác, Thiên Tỉ đánh tiếng nhắc nhở, “Anh đi nhầm đường rồi…”
Vương Nguyên chẳng nói chẳng rằng, lạnh lùng lái xe tới một vùng ngoại ô gần như không một người qua lại, dừng xe, đóng cửa sổ. Y xuống xe, đưa mắt nhìn bốn phía xung quanh rồi nới lỏng cà vạt, ngồi vào hàng ghế sau.
Dịch Dương Thiên Tỉ lùi về sau như một phản xạ có điều kiện nhưng cổ tay đã bị nắm lấy, cơ thể bị kéo lại gần. Vương Nguyên trói hai tay cậu bằng cà vạt, túm eo lật lại khiến cậu quỳ rạp xuống, thuận tay đánh một cái thật vang lên mông.
“Vương Nguyên!!” Dịch Dương Thiên Tỉ xấu hổ và lúng túng gào lên.
Vương Nguyên ghé lại gần, thầm thì vào tai cậu, “Được nhiều em gái thích nhỉ, có phải anh nên dạy lại em không? Hửm?”
Một giờ sáng, Dịch Dương Thiên Tỉ vẫn còn lê lết trên ghế da dính dớp, thở hổn hển. Vương Nguyên chỉnh sửa trang phục, nói với người trong điện thoại, “Về ngay đây, anh mở sẵn nước đi, em ấy mệt lắm đấy.”
Thiên Tỉ gục đầu xuống, hai bàn tay bị trói nghiến nắm chặt mãi không buông.
Phía sau âm ỉ cảm giác khó chịu, bị hai người kia lăn qua lộn lại cả đêm, hôm nay vẫn phải đến đoàn phim mới.
Tạo hình đã chuẩn bị xong, Thiên Tỉ gắng sức mở to hai con mắt để đọc kịch bản.
“Tối qua ngủ không ngon hả?” Dư Diêu Hâm nhìn cậu với vẻ quan tâm.
Thiên Tỉ gật gật đầu, nở nụ cười dịu dàng.
“Biết rồi nha…” Cô nói rồi ngồi xuống bên cạnh cậu.
“Anh Vương Nguyên nói, anh có người trong lòng rồi hả?”
Bàn tay đang cầm kịch bản của Thiên Tỉ cứng ngắc giữa không trung, dường như ngập ngừng một chút.
“…Ừ.”
“Là người như thế nào?”
Trong đầu cậu bỗng hiện lên vô số hình ảnh ba người sóng vai đứng trên sân khấu mà bên dưới có tiếng hô TFBOYS không ngừng, cái ôm chặt trong tiếng hô vang dưới bầu trời ngập tràn pháo hoa trong đêm kỉ niệm 10 năm, và sự sụp đổ của ngày hôm sau, sau khi tỉnh lại.
[Anh chẳng muốn thế nào cả, anh chỉ muốn giữ em ấy bên mình mãi mãi.]
[Em ấy sẽ đi thôi.]
[Chỉ cần chúng ta luôn bay cao hơn em ấy, em ấy sẽ không trốn được đâu.]
Đoạn đối thoại mà cậu nghe lén được, trở thành lời giải thích cho việc hai người họ luôn kiềm hãm sự phát triển của cậu trong suốt mấy năm sau này.
Vừa quan tâm, bảo vệ, vừa đè nén, phá hủy.
“Nếu như anh không muốn nói… thì thôi vậy.” Dư Diêu Hâm thấy cậu im lặng quá lâu, ánh mắt cũng bắt đầu phức tạp.
Bấy giờ Thiên Tỉ mới hoàn hồn, cậu có chút áy náy, mỉm cười với cô ấy.
“Em cũng biết vị trí của mình ở đâu mà… Chỉ cần anh vui là được, em hi vọng anh có thể ở bên người anh thích, anh xứng đáng với người tốt nhất mà.”
Cậu nhìn cô gái mặc đồ cổ trang màu vàng nhạt đang chân thành tỏ tình cùng mình mà trong lòng thấy ấm áp, rất muốn xoa đầu cô ấy. Trong lòng cậu, Dư Diêu Hâm giống như một cô em gái…
“Á! Cẩn thận!”
“Mau tránh ra!!”
Máy móc đang chạy thử ngay trên đầu Dư Diêu Hâm bỗng nghiêng nghiêng ngả ngả rồi đổ xuống, Thiên Tỉ chẳng nghĩ ngợi gì nhiều đã đẩy cô bé ra.
“Thiên Tỉ!!”
“Mau gọi xe cứu thương, mau lên!”
“Trời ạ sao lại nhiều máu thế này…”
Khi Vương Nguyên và Vương Tuấn Khải nắm được tình hình, chạy tới bệnh viện, vết thương đã được xử lí ổn thỏa.
Dù bác sĩ đã nói đa số chỉ là vết thương ngoài da và chấn động não nhẹ, không đáng kể, nhưng nhìn người quấn đầy băng trắng đang nằm dưỡng thương trên giường bệnh, hai người không kiềm nén nổi xót xa trong lòng.
“Trừ hai chúng tôi và trợ lí của em ấy ra, không cho phép bất cứ ai vào thăm nữa. Đợi vài ngày rồi tính tiếp. Phong tỏa tin tức cậu ấy bị thương, đừng có làm to chuyện. Nếu như người nhà em ấy không hỏi thì đừng nhắc tới. Nếu như họ có gọi điện hỏi, cứ trả lời đúng sự thực, sau đó báo cho tôi, tôi sẽ thu xếp.” Vương Tuấn Khải tỉ mỉ dặn dò.
Vương Nguyên vuốt bàn tay lạnh như băng lộ ra bên ngoài tấm chăn, nhẹ nhàng đắp chăn lên “Ừ, nếu giấu được thì đừng để người nhà em ấy biết, em ấy chắc chắn cũng không muốn họ lo lắng.”
Dặn dò xong, chỉ còn lại hai người, Vương Tuấn Khải ngồi xuống bên cạnh, xoa xoa vùng giữa lông mày cậu, mím môi “Em ấy muốn cứu Dư Diêu Hâm, đẩy cô ta ra, bản thân mình bị đụng trúng.”
“Cô gái ấy thích Thiên Tỉ.”
Vương Tuấn Khải gạt phần tóc mái của cậu ra, khẽ khàng đặt lên trán một nụ hôn.
“Ồ?”
Lúc Thiên Tỉ tỉnh lại, đầu óc cứ ân ẩn đau, y tá dịu dàng đỡ cậu dậy rồi gọi bác sĩ, sau khi làm kiểm tra đơn giản, chắc chắn rằng không có gì đáng ngại, để cậu yên lòng tĩnh dưỡng.
Dịch Dương Thiên Tỉ nhắm nghiền mắt, cố gắng làm quen với cảm giác choáng váng này, y tá ân cần rót cho cậu cốc nước ấm “Không sao đâu, không nghiêm trọng, từ từ sẽ ổn.”
Thiên Tỉ nhận lấy cốc nước, nói một tiếng “cảm ơn”.
“Thấy fan của các cậu cãi nhau kịch liệt thế tôi cũng hơi lo, nhưng lần này xem ra quan hệ của các cậu tốt thật. Lúc đến đây trông họ lo lắng lắm… Họ sắp xếp mọi thứ cũng rất chu đáo, rất cẩn thận.”
Thiên Tỉ chẳng buồn đáp lời, cúi đầu chăm chú uống nước.
Bất kể người thân cận, hay những fan nhìn ra một phần, tất cả cũng chỉ thấy được bề nổi, người thực sự hiểu mối quan hệ của họ mãi mãi chỉ có ba người họ thôi.
Cánh cửa đột nhiên bật mở, Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên đồng loạt bước vào, đi thẳng đến bên giường bệnh, một người kéo tay, một người xoa đầu, vô cùng thân thiết.
“Có thấy choáng đầu không?”
“Còn đau không?”
Thiên Tỉ khẽ khàng rút tay về, không để lộ dấu vết gì “Không sao.”
Y tá thức thời ra ngoài khi nhận được ánh mắt ra hiệu của hai người họ, còn thuận tay đóng cửa lại.
Sự thân mật của hai người bỗng chốc biến thành phẫn nộ và sốt ruột.
“Em có thể để tâm đến sự an toàn của bản thân mình không hả?” Vương Tuấn Khải nhíu mày.
Vương Nguyên cẩn trọng ngồi xuống mép giường, trên mặt chẳng có chút ý cười nào cả “Anh hùng cứu mỹ nhân, lãng mạn nhỉ.”
Cảm nhận được sự khó chịu của hai người kia, Thiên Tỉ phản bác “Cứ như thể trong tình huống ấy hai người sẽ không chọn cứu người vậy.”
“Cô ta thích em.” Vương Tuấn Khải hếch cằm, ánh mắt hoàn toàn lạnh nhạt.
Thiên Tỉ nhìn hai người với vẻ khó tin, “Lẽ nào chỉ vì né tránh chuyện này mà em thấy lại làm như không thấy?”
Hai người đồng thời im lặng, bởi chút đạo lý này họ đều hiểu; nhưng cứ nghĩ đến việc vì chuyện này mà có một cô gái tâm tâm niệm niệm nhớ thương em ấy… cả hai đều không kiềm nổi cảm giác nóng ruột.
“Đoàn phim này thiếu chuyên nghiệp quá, nguy hiểm như thế này, em đừng tham gia nữa.” Vương Tuấn Khải nhắc đến với vẻ tùy hứng và khinh miệt.
Dịch Dương Thiên Tỉ gần như vùng dậy, bàn tay đang cắm kim truyền nắm lại thành đấm.
“Em nói rồi, anh không thể quyết định thay em được!”
“Dù sao đoàn phim kia vẫn chưa chính thức bắt đầu, anh đã nói với bên đấy rồi, chắc họ cũng bắt đầu liên lạc với người thay thế em rồi.” Vương Nguyên đưa tay vỗ vỗ lên chân cậu, nói nốt những gì Vương Tuấn Khải đang nói.
Thiên Tỉ vồ lấy chiếc điện thoại bên cạnh, mở weibo ra, bắt đầu tìm những tin tức liên quan đến thời gian mình mê man.
Dường như không có tin gì về chấn thương, tất cả tin có liên quan đều do Dư Diêu Hâm hứng đạn, cùng với mấy tin tức không tốt như đạo diễn quyến rũ và lên giường với nhà sản xuất.
Nhìn hình ảnh và caption trong bài viết, một Dư Diêu Hâm vì vai diễn và sự nổi tiếng mà bán rẻ thân xác hoàn toàn không giống với cô gái mà mình quen biết.
Nguồn tin này, hướng viết bài này, cậu nhìn về phía Vương Nguyên như một bản năng.
“Là anh làm phải không?”
Vương Nguyên nhìn đôi mắt mở to vì tức giận của cậu, không nói gì.
Vương Tuấn Khải không đành lòng, lắc lắc bả vai cậu “Em tỉnh táo chút đi, cô ta vốn là dạng người này, em nghĩ gì thế? Nếu như không phải cô ta không hề trong sạch, bọn anh muốn ra tay cũng chẳng làm gì được.”
Ý của anh ấy chính là thừa nhận đống tin tức này do họ phanh phui, nhớ tới cô gái ngày hôm qua còn nói muốn mình được vui vẻ, cô gái vừa bắt đầu sự nghiệp diễn viên đó đã vì mình mà bị hai người đàn ông trước mặt chặn đứng toàn bộ tương lai.
Cậu nhất thời câm lặng, bàn tay căm tức đấm xuống giường, Vương Nguyên vội nắm lấy cổ tay cậu “Còn đang truyền mà, em cẩn thận chút…”
“Em nghỉ ngơi cho khỏe, cô ta chắc cũng không gặp lại em được nữa, phía đoàn phim kia em cũng đừng…”
Thiên Tỉ giật kim truyền ra, máu đỏ theo bàn tay ròng ròng nhỏ xuống. Vương Tuấn Khải ấn nút gọi bác sĩ, “Em làm gì đấy!”
“Thiên Tỉ!”
Vương Nguyên hoảng loạn lấy giấy thấm máu.
“Tha cho cô ấy đi…”
“Cũng tha cho tôi đi, lâu như thế rồi, tôi mệt mỏi rồi.”
Vương Nguyên nhìn đôi mắt đờ đẫn của cậu, sự đau xót trong lòng từ từ nhức nhối thêm, bàn tay vươn ra phủ lên vai cậu.
“Em nói gì ngốc thế?” Vương Nguyên khẽ cười.
[Chúng ta là──]
Vương Tuấn Khải nhếch mép cười, lộ ra chiếc răng nanh “Chúng ta còn phải ở bên nhau cả một đời mà.”
[TFBOYS]
-END-
Chia sẻ:
- X
Từ khóa » Khải Nguyên Thiên H Nặng
-
[ Hoàn ][ Shortfic ][ H Văn ][ Khải-Nguyên-Thiên ] Our Secret - Wattpad
-
Khải Nguyên Thiên Truyện - Manchausa_Bingan - Wattpad
-
Tổng Hợp Truyện Khải Nguyên Thiên - Trang 1 - ZingTruyen
-
[Oneshot Khải Thiên - Nguyên Thiên] Trò Chơi Tình Ái (H Nặng).
-
Thiên Thần Nổi Giận [Khải Nguyên] - Chap 17: H+++ - Truyện HD
-
[Oneshot Khải Thiên - Nguyên Thiên] Trò Chơi Tình Ái (H Nặng).
-
Tìm Kiếm Khải-nguyên-thiên Trang 1 - Truyen2U .Net
-
Tổng Hợp Truyện Thiên Khải - Trang 1 - TruyenKul
-
[TFBoys] Rùng Mình (3P - Khải Nguyên Thiên, Hơi Ngược, 2shot)
-
Tìm Kiếm Truyện Thiên Nguyên - Trang 1 - TruyenFun
-
30 Truyện Khải Nguyên Wattpad ý Tưởng | Vương, Cnblue, Mất Trí Nhớ
-
Category Archives: Khải – Nguyên Cung
-
Khải Nguyên H - YouTube