[Edit] Kỳ Hâm | Klein Thân Yêu - Mạch Nha Ủ Đường

Klein thân yêu

Klein thân yêu

𝘛𝘳𝘰𝘯𝘨 𝘵𝘰𝘢́𝘯 𝘩𝘰̣𝘤, 𝘤𝘩𝘢𝘪 𝘒𝘭𝘦𝘪𝘯 𝘭𝘢̀ 𝘮𝘰̣̂𝘵 𝘷𝘪́ 𝘥𝘶̣ 𝘤𝘩𝘰 𝘮𝘢̣̆𝘵 𝘬𝘩𝘰̂𝘯𝘨 đ𝘪̣𝘯𝘩 𝘩𝘶̛𝘰̛́𝘯𝘨, 𝘯𝘰́𝘪 𝘤𝘢́𝘤𝘩 𝘬𝘩𝘢́𝘤, đ𝘰́ 𝘭𝘢̀ 𝘮𝘰̣̂𝘵 𝘣𝘦̂̀ 𝘮𝘢̣̆𝘵, 𝘮𝘢̀ 𝘵𝘳𝘰𝘯𝘨 đ𝘰́ 𝘬𝘩𝘢́𝘪 𝘯𝘪𝘦̣̂𝘮 𝘷𝘦̂̀ 𝘵𝘳𝘢́𝘪 𝘷𝘢̀ 𝘱𝘩𝘢̉𝘪 𝘬𝘩𝘰̂𝘯𝘨 𝘵𝘩𝘦̂̉ đ𝘶̛𝘰̛̣𝘤 𝘹𝘢́𝘤 đ𝘪̣𝘯𝘩 𝘮𝘰̣̂𝘵 𝘤𝘢́𝘤𝘩 𝘯𝘩𝘢̂́𝘵 𝘲𝘶𝘢́𝘯. 𝘔𝘰̣̂𝘵 𝘴𝘰̂́ 𝘬𝘩𝘢́𝘪 𝘯𝘪𝘦̣̂𝘮 𝘩𝘪̀𝘯𝘩 𝘩𝘰̣𝘤 𝘬𝘩𝘰̂𝘯𝘨 đ𝘪̣𝘯𝘩 𝘩𝘶̛𝘰̛́𝘯𝘨 𝘭𝘪𝘦̂𝘯 𝘲𝘶𝘢𝘯 𝘬𝘩𝘢́𝘤 𝘤𝘰́ 𝘵𝘩𝘦̂̉ 𝘬𝘦̂̉ 𝘵𝘰̛́𝘪 𝘯𝘩𝘶̛ 𝘮𝘢̣̆𝘵 𝘔𝘰𝘣𝘪𝘶𝘴 𝘩𝘢𝘺 𝘮𝘢̣̆𝘵 𝘱𝘩𝘢̉𝘯 𝘹𝘢̣ 𝘵𝘩𝘶̛̣𝘤.

Tên gốc: 亲爱的克莱因

Tác giả: 冻浦| http://lzlylcat821.lofter.com/

CP: Thành viên ban nhạc x Diễn viên mới

(Người nắm giữ biệt thự Tượng Đất bot x Tướng quân luôn thắng trận Alpha bot)

* tượng đất: đọc chệch từ nghịch tô /nghịch tô, ý chỉ fan thích nhược hóa, nữ hóa idol, trái nghĩa với “chính tô” tức fan bạn gái.

Edit: Tô (Nini)

Không gán lên người thật!

Bản dịch chưa được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang ra ngoài.

Không đảm bảo sát 100% so với nghĩa gốc.

//

01.

Lại là một chuyến bay đỏ mắt.

(Chuyến bay đỏ mắt là cách gọi những chuyến bay khởi hành lúc đêm muộn và đến nơi vào sáng hôm sau. Thông thường, chuyến bay này kéo dài khoảng 4 đến 6 tiếng, ít hơn thời gian ngủ đêm tiêu chuẩn là 7 tiếng/đêm.

Vì chuyến bay ngắn, lại qua đêm nên hành khách ngủ không đủ giấc, từ đó nhiều người bị mắt đỏ hoe. Từ “red-eye flight” ra đời từ đây.)

Mã Gia Kỳ vừa mới quay xong một kỳ chương trình tống nghệ chẳng kịp nghỉ ngơi, ngay lập tức “ngựa không dừng vó” chạy tới sân bay. Vốn dĩ hắn dự định sau khi tan làm, trở về tắm rửa thật thoải mái, dễ chịu rồi gọi một bữa ăn khuya đánh chén, ngày hôm sau ngủ đến tự tỉnh dậy, tiếp theo mới chậm chạp ra sân bay. Ngờ đâu mấy giờ trước, đột nhiên sếp lớn tự mình gọi điện thoại cho hắn.

Tiểu Mã à, công ty bên này có thông báo mới, cháu phải trở về xem thử xem có nhận được hay không, hay là tối nay cháu về luôn nhé.

Cuộc đời Mã Gia Kỳ ghét nhất hai việc, một là chuyện đột ngột phát sinh không chuẩn bị trước, hai là đêm khuya gấp rút đáp máy bay.

Không may lại vừa đúng lúc, hôm nay hắn đụng phải cả hai rồi.

Thế là sau khi tan làm, hắn chỉ kịp khoác luôn áo khoác riêng, túm lấy di động từ lối đi sau hậu trường bước ra khỏi trường quay.

Ngoài cửa vẫn có một ít fans đang tụ tập, nhìn thấy hắn bước ra, lập tức sôi nổi vây chặt người chụp lấy chụp để, trong miệng đều nhắc đi nhắc lại con trai bảo bối vất vả rồi, ca ca hôm nay ngầu quá đi, lão bà ngủ ngon nhé…

Lão bà…

Mã Gia Kỳ như bị nghẹn trong cổ.

Bỏ đi, phải đuổi kịp máy bay, trở về phải bàn chuyện lớn.

Khi đến sân bay may mắn chỉ trễ một chút, Mã Gia Kỳ gọi một ly cà phê, bước vào phòng VIP nghỉ ngơi.

Một lát sau, ngoài cửa bất thình lình xảy ra trận xôn xao.

Mã Gia Kỳ nâng đầu thì thấy một bóng người chớp lóe tiến vào,  theo sau còn có hai tên vệ sĩ thân hình cường tráng, vạm vỡ.

“Ai đấy?”

Mã Gia Kỳ hỏi nhỏ bên tai trợ lý.

“Diễn viên, Đinh Trình Hâm, hôm nay quay chụp ở trường quay bên cạnh cậu, cùng chuyến bay đấy.”

Trợ lý đè thấp âm thanh xuống,

“Vừa gặp được trợ lý của cậu ấy ở WC, nghe nói đây là lần đầu tiên ngồi khoang thương gia.”

Lần đầu tiên ngồi khoang thương gia?

Khéo thật.

Chẳng giấu gì mấy ông, tôi cũng chỉ lần thứ hai ngồi.

Mã Gia Kỳ uống một ngụm cà phê, nhìn người nọ mang theo vẻ phong trần mệt mỏi y hệt mình ngồi trên sô pha.

? Không đúng lắm.

Chăm chú ngắm nghía không chớp mắt, trang phục của anh bạn này hình như có hơi quen mắt nhỉ.

Mã Gia Kỳ cúi đầu nhìn thứ đồ trên người mình.

Der, cùng kiểu khác màu.

Danh sách những điều Mã Gia Kỳ ghét nhất bổ sung thêm việc thứ ba, ở sân bay đụng hàng.

Hai người ngồi cách xa nhau “nửa vòng trái đất” hồi lâu, có vẻ như chẳng ai có ý định chủ động tới chào hỏi người kia. Cuối cùng vẫn là sát giờ làm thủ tục lên máy bay, trợ lý của Đinh Trình Hâm mới đứng lên chào hỏi.

Mã Gia Kỳ cười đi tới, vươn tay nói “xin chào”.

Khẩu trang che kín hơn nửa khuôn mặt người kia, lúc cười rộ lên đuôi mắt cong cong, đáp lại một câu “xin chào, nghe danh đã lâu”.

Mã Gia Kỳ nhướng mày, nghe danh đã lâu?

“Là sao, cậu cũng xem hotsearch à?”

Đúng vậy, hắn với tư cách main vocal trong một nhóm nhạc nam, đây vẫn là công việc cá nhân bên ngoài đầu tiên hắn tiếp nhận, thời điểm thông tin được phát ra quả đúng là treo lơ lửng trên hot search tận hai ngày.

“Ồ không phải, do tôi thường xuyên lướt đến anh ở trong Bot Tượng Đất Giải Trí.”

Đinh Trình Hâm vừa dứt lời còn gãi gãi đầu.

“Anh cũng xem như khách quen của nơi đó nhỉ, còn là loại phòng lớn như vậy.”

Bên ngoài thúc giục làm thủ tục rồi, Đinh Trình Hâm chào hỏi qua loa rồi lập tức ra cửa. Bỏ lại Mã Gia Kỳ còn đang yên lặng ngồi tại chỗ tiêu hóa đoạn đối thoại vừa rồi.

Tượng đất trong giới giải trí.

“Tên đó không cho rằng bản thân rất hài hước đấy chứ?”

Mã Gia Kỳ tức muốn hộc máu, quay đầu hỏi trợ lý.

“Lão đại của tôi à, người ta hẳn chỉ là, trình bày đúng sự thật…”

……

Tuy rằng đều là hạng thương gia nhưng ghế của hai người vẫn có khoảng cách khá xa. Mã Gia Kỳ vừa ngồi xuống đã kéo sụp bịt mắt lại, suy nghĩ nửa ngày trời vẫn nuốt không trôi được cái khẩu khí kia, lôi di động ra tranh thủ máy bay chưa cất cánh, đăng nhập vào nick phụ, tìm được bài đăng mới nhất về mình trên Bot Tượng đất kia, bình luận:

“Làm người đi, đàn ông chân chính mà cũng nặn được?”

(Ý là thẳng nam chân chính như này mà cũng nữ tính hóa được à)

Bình luận xong xuôi tắt rụp di động, một lần nữa cảm thấy mĩ mãn mới đeo lại bịt mắt.

Lúc xuống máy bay, Đinh Trình Hâm phải đi qua ghế ngồi của hắn, cậu kéo khẩu trang xuống tươi cười, nói “Mã tiên sinh, lần sau gặp nhé.” Ý tứ mười phần khiêu khích.

Mã Gia Kỳ ngoài miệng cũng khách khí đáp hẹn gặp lại, thực tế tay đã vò chặt vạt áo sơ mi từ hồi nào rồi.

Mở di động vào Weibo, thông báo tới tấp bùm bùm ập đến khiến hắn hoa cả mắt, gần như đều là trả lời lại bình luận hắn để lại kia.

“Cảnh sát giới fans?”

“KY cút, xem mà không hiểu đây là Tượng Đất Bot à?”

(KY: Ý nghĩa sâu xa hơn là khi mọi người đang làm việc gì đó hoặc bàn luận về một việc nào đó thì có người lại làm một điều gì đó rất lạ lẫm, lạc lõng, điều này làm mất bầu không khí. Hay nói cách khác quen thuộc hơn, KY là đục thuyền í)

“Đây là vợ tôi, liên quan gì đến ngươi?”

Mã Gia Kỳ thấy tình hình này đành phải từ bỏ giãy giụa, nhắm mắt, chuyển sang nick chính.

Vừa ra khỏi sân bay, số lượng người đến đón càng nhiều hơn mấy lần so với số người tiễn.

Mắt thấy vòng vây người phía trước chặn lại, đông muốn chết rồi, Mã Gia Kỳ đành dừng lại phía sau chờ một lát. Mấy tay truyền thông ở đằng trước tia thấy hắn, lập tức chạy lại đằng sau chụp ảnh lia lịa.

Bất thình lình trong đám người đông đúc đó, Mã Gia Kỳ nghe thấy một người khe khẽ nói nhỏ.

“Ơ, hai người không phải “có một chân” với nhau đấy chứ, lại còn là số lượng có hạn của thương hiệu Thất Tịch chứ.”

(有一腿 – có một chân: Thường ám chỉ các mối quan hệ mập mờ, thiếu đứng đắn, mang ý tứ móc mỉa, xúc phạm

Thất Tịch pinyin là Qixi, gần giống với Qixin trong Kỳ Hâm)

“Đúng vậy, đúng vậy. Nếu không thì chính là tổ chương trình xào CP trước, chậc chậc chậc, chưa gì đã bắt đầu rồi hả?”

Cái gì với cái gì cơ…

Mã Gia Kỳ nhón chân nhìn Đinh Trình Hâm ở phía trước cũng đang bị bao vây chặt chẽ, vẻ mặt rõ ràng cũng đã co quắp đến sắp chịu không nổi.

“Tiểu Mã à, tiết mục lần này thuận lợi không? Nghe nói sắp tới em sẽ nhận một chương trình thực tế du lịch ngoài trời à, cộng sự là diễn viên mới Đinh Trình Hâm, các em lén liên lạc với nhau rồi à?”

Du lịch ngoài trời?

Cộng sự Đinh Trình Hâm?

/

“Chị gái à, chị cứ trực dứt khoát nhét em vào bao tải rồi ném xuống biển thủ tiêu luôn đi, đây mà gọi là cùng em thương lượng á hả?”

Mã Gia Kỳ đứng trước bàn làm việc của người đại diện, thấy trong trong ngoài ngoài đều đã được sắp xếp xong xuôi cả rồi, chỉ thiếu việc hắn ký tên lên đề án của chương trình mà thôi, tức khắc phát hỏa đến cực đại.

“Aiya Tiểu Mã nghe chị nói, chương trình này hot lắm đấy, chị gái em đây cũng ngàn vạn gian khó nhờ người mới có thể kéo về cho em đấy, chỉ có lợi mà không hề có chỗ hại đâu.”

“Được rồi được rồi…”

Mã Gia Kỳ cúi đầu ký tên.

“Không có việc gì thì em về đây bà chị ạ.”

Người đại diện vẫy tay chào, cất văn kiện đã được ký tên vào trong túi tài liệu.

“À đúng rồi, Đinh Trình Hâm chắc em có quen biết đúng không, có Wechat chưa? Tâm sự cùng người ta nhiều thêm chút, sau này còn ở cùng một nhóm trong chương trình nữa.”

Ra khỏi công ty, trợ lý đã ngồi sẵn trên xe chờ Mã Gia Kỳ, vừa liếc thấy nghệ sĩ nhà mình vẻ mặt buồn bực leo lên xe, lập tức quay lại bắt đầu bát quái.

“Mã Ca, anh nghe nói, em phải xào CP cùng với vị diễn viên vừa mới gặp ở sân bay kia hả?”

Mã Gia Kỳ xua xua tay ý bảo trợ lý im lặng mau lái xe đi.

“Hôm nay bộ quần áo đó cũng là đặc biệt nhét em vào tròng rồi, phiên bản giới hạn của thương hiệu Thất Tịch, cả thảy chỉ có hai màu, em một cái Đinh Nhi một cái.”

“Thân quen quá nhỉ, đã gọi người ta là Đinh Nhi rồi, anh rốt ruộc thuộc phe nào thế?”

Trợ lý vừa khởi động xe vừa an ủi.

“Ey anh trai của tôi à, đây là con đường nhất định phải đi qua, xào CP cũng giống như việc đính hôn vậy. Mệnh thì thuộc về công ty quản lý, phát ngôn thì của trợ lý mà.”

“Vậy sao cậu ta còn cố ý nhắc em chuyện Tượng Đất bot? Hiển nhiên không muốn xào cùng với em.”

Trợ lý nghe vậy quay đầu để lại một ánh mắt đầy thâm ý.

“Ca, em biết không, Đinh Trình Hâm là khách quen trong Alpha bot giới giải trí đấy.”

Sáng sớm ngày hôm sau, Đinh Trình Hâm nhận được bản thảo của chương trình, cậu đại khái chỉ lướt qua toàn bộ quá trình, nhanh chóng ký tên ở cuối cùng. Ký tên xong mới nhớ ra xem lại danh sách khách mời, phía sau tên của vài vì nghệ sĩ đều đã được đánh dấu lại, duy chỉ mỗi ba chữ “Mã Gia Kỳ” là trống không.

Cậu xác nhận lại một lần nữa, nhẹ nhàng thở hắt ra.

Cũng may Mã Gia Kỳ không ký…

Quỷ mới biết vì sao ngày hôm đó chỉ vì tránh sự lúng túng, cậu đã nhắc tới chuyện Tượng Đất bot, tuy rằng cậu quả thật dùng nick phụ của mình để đăng một vài bài trên đó…

Tiểu soái ca xinh đẹp đến vậy, ai mà không yêu chứ.

Hơn nữa đặc biệt là khi bản thân còn không tự biết điều đó, quyến rũ mê người.

Đinh Trình Hâm thừa nhận từ sớm đã lén lút theo dõi Mã Gia Kỳ Hậu viện hội, chương trình vừa rồi còn trộm bình chọn cho hắn.

Nhưng mà dù sao cậu cũng hơi ngại ngùng khi thật sự tham gia cùng một chương trình với Mã Gia Kỳ.

Bờ biển, bảy ngày sáu đêm, còn chưa kể không có giai đoạn chuẩn bị trước, ngẫm lại đã thấy ngượng rồi.

“Em là người cuối cùng ký tên, ngày mai liền tổ chức buổi hội thảo chương trình rồi.”

Người đại diện kiểm tra văn kiện,

“Ồ, cái này anh quên chưa đánh dấu lên.”

Đinh Trình Hâm liếc mắt thấy phía sau tên ba chữ kia vừa mới còn trống không, hiện giờ đã nhiều thêm một cái tích.

“Không không không không phải chứ, Mã Gia Kỳ cũng ký ạ?”

“Ừ, đương nhiên rồi. Hai đứa còn cùng một tiểu đội đấy.”

Ngay sau khi ký xong bản thảo, Mã Gia Kỳ nhanh chóng về nhà bổ sung giấc ngủ, chớp mắt một cái đã là sáng sớm hôm sau, bị điện thoại của trợ lý đánh thức.

“Mã Ca, bốn giờ chiều buổi thảo luận chương trình, đừng quên đấy.”

“Aiz, đã biết, em đã biết.”

Cúp máy xong phát hiện mình không thể ngủ tiếp được, Mã Gia Kỳ trở mình mở Wechat ra, đập vào mắt là chấm đỏ xuất hiện trong nhật ký thông báo mới.

“Xác minh bạn bè: Chào Mã lão sư, tôi là Đinh Trình Hâm.”

Quy củ câu nệ đề nghị thêm bạn bè, Mã Gia Kỳ xem xong đột nhiên cảm thấy anh bạn này hình như có hơi ngốc nghếch.

Sau khi nhấn đồng ý, đối phương đã lập tức trả lời hắn bằng một biểu tượng cảm xúc hình con thỏ.

Mã Gia Kỳ lập tức bật dậy, thập phần vụng về mở cửa hàng biểu tượng cảm xúc tìm kiểm một meme thích hợp. May mắn cuối cùng cũng tìm được meme hình thỏ con gửi qua.

Một lát sau, đối phương tiếp tục hồi âm:

“Ha ha. Buổi chiều gặp sau, Mã lão sư.”

Hội thảo bốn giờ chiều.

Đinh Trình Hâm chuẩn bị sẵn sàng từ sớm, ngồi ở nhà chờ trợ lý tới đón.

Trùng hợp là, rõ ràng cậu chỉ nói với Mã Gia Kỳ “buổi chiều gặp”, ai ngờ vừa tới đại sảnh dưới đài truyền hình cư nhiên vừa vặn chạm mặt nhau.

Hôm nay Mã Gia Kỳ mặc một áo hoodie trắng phối cùng quần jeans đen, xác thực là phong cách đậm chất hàng ngày. Mà chính cậu là một thân áo hoodie đen cùng quần âu, đứng cùng nhau quả thật vô cùng xứng đôi.

Vài tên phóng viên cùng tốp năm tốp bảy fans hâm mộ vây chặt lấy cửa lớn, thấy vậy mau lẹ mãnh liệt ấn máy chụp liên hồi, mãi cho đến khi Đinh Trình Hâm từ phía sau bước vào thang máy mới dừng lại.

Thời khắc lúng túng trong tháng máy phải nói là khó có thể tránh khỏi, nhưng may mắn hai vị trợ lý trông qua rất quen thuộc, ở bên cạnh câu được câu chăng tám chuyện.

Đinh Trình Hâm liếc mắt nhìn người bên cạnh, đột nhiên giơ tay chạm vào bả vai Mã Gia Kỳ.

Mã Gia Kỳ chưa kịp phản ứng lại, chỉ thấy Đinh Trình Hâm từ trên người hắn lấy ra một sợi tóc.

Tóc dài, màu đỏ.

“Ừm, bộ quần áo này tôi vừa được treo cùng chỗ với bà chị người đại diện.”

Vừa dứt lời Mã Gia Kỳ cảm thấy không đúng lắm, tự mình sao phải giải thích cho Đinh Trình Hâm chứ?

“Ồ tôi chỉ vừa nhìn thấy, chứng ám ảnh cưỡng chế ấy mà, thật ngại quá.”

Thang máy rơi vào trầm mặc.

Mã Gia Kỳ đưa tay nhéo ống quần trợ lý, ý bảo anh mau mau nói gì đó đi.

“Oh, nếu nhớ không lầm thì đây là lần đầu tiên Tiểu Mã Ca nhà chúng tôi xào CP cùng Đinh tiên sinh đi, non nửa tháng sau này hãy chăm sóc cho nhau nhiều hơn nhé?”

Sao mà cái hay không nói, toàn nói cái dở vậy?

Câu này cùng với “Đây là lần đầu tiên Tiểu Mã Ca nhà chúng tôi kết hôn, ngày tháng sau này mong rằng tương kính như tân nhé” có gì khác nhau à?

(Tương kính như tân: ý chỉ vợ chồng đối xử một cách tôn trọng lẫn nhau)

Ngược lại, Đinh Trình Hâm không phản ứng gì.

“Không có gì, gọi tôi Đinh Nhi là được.”

Tới phòng họp, các vị nghệ sĩ khác còn chưa có mặt.

Mã Gia Kỳ ngồi xuống, buồn chán lật qua lật lại văn kiện trước mặt.

Văn kiện này giống hệt cái đã ký ngày hôm qua, lúc ở trên xe hắn đã xem qua một lần. Đại khái là một vài chi tiết của chương trình, chuyến du lịch lần này đã định tại bãi biển, chương trình thực tế bảy ngày sáu đêm.

Nói là chương trình thực tế vậy thôi, thật ra cũng đã trộn lẫn vài kịch bản được sắp đặt sẵn vào rồi.

Ví dụ như việc hắn và Đinh Trình Hâm được chia cùng một nhóm, thời gian bảy ngày đều ở cùng nhau.

Tổ chương trình thậm chí còn vạch sẵn đề tài marketing tiếp theo rồi, Mã Gia Kỳ xem thử, ngay cả tên CP cũng có luôn rồi.

# Kỳ Hâm #

Ơ đợi chút coi, hắn cư nhiên đứng phía trước?

Mã Gia Kỳ vội vàng lấy di động mở Weibo, phát hiện siêu thoại đã được lập rồi, tuy lượng người theo dõi chưa nhiều lắm, nhưng mà tâm tình hắn vẫn cứ thoải mái bất ngờ, cúi đầu nhấn theo dõi.

Nghệ sĩ tham dự lục tục đến đông đủ, Mã Gia Kỳ thu hồi di động.

Về cơ bản, chương trình tống nghệ này đều mời tân binh mấy năm gần đây, lướt xem thì thấy diễn viên, thành viên nhóm nhạc nam, thậm chí thành viên ban nhạc đều có, độ tuổi phần lớn đều xấp xỉ nhau, cho nên mọi người vừa gặp cũng dễ dàng trở nên thân thuộc hơn. Lần gặp mặt đầu tiên này cũng coi như thuận lợi.

Dự kiến một tuần sau bắt đầu chính thức ghi hình, thời gian trống trước khi quay sẽ tiến hành một ít giai đoạn tuyên truyền.

Bên này, Mã Gia Kỳ vừa mới thêm Wechat của một vị rapper nhóm nhạc nam, bên kia liền thấy trợ lý đứng ở cửa liều mạng vẫy tay gọi hắn. Vì thế hắn đứng lên làm khẩu hình “sao vậy”, trợ lý gấp rút tăng thêm biên độ động tác ý bảo hắn mau ra đây rồi nói.

“Làm sao mà kinh hoàng rối loạn như vậy?”

“Ai ui, ông trời của tôi ơi, cậu còn dám hỏi tôi à, tự cậu nhìn xem làm ra chuyện tốt gì rồi.”

Mã Gia Kỳ nghiêng đầu nhìn màn hình điện thoại của trợ lý, trên hot search bất chợt treo lên hastag

# Mã Gia Kỳ trượt tay theo dõi siêu thoại CP #

Hỏng rồi, hỏng rồi.

Mã Gia Kỳ quên mất, ngày hôm qua hình như còn dùng nick phụ “giao lưu vui vẻ” cùng cư dân mạng dưới Tượng Đất Bot, sau đó đã thoát ra vào lại nick chính, vừa rồi lượn siêu thoại cũng chẳng chú ý, trực tiếp nhấn theo dõi luôn.

“Vậy bây giờ xử lý như thế nào?”

“Còn có thể xử lý như nào, nói rằng em trượt tay thôi chứ sao.”

Vừa dứt lời, Mã Gia Kỳ cảm thấy sau lưng mình bị ai đó chọc nhẹ.

Quay đầu nhìn thấy Đinh Trình Hâm đứng sau giơ di động lên, cười với hắn.

“Không sao đâu, tôi cũng theo dõi rồi, tuyên truyền công khai trước kỳ hạn?”

03.

Sự kiện “ô long” ngày đó gây nên một trận sóng gió không nhỏ, truyền thông thừa dịp nhiệt độ nóng bỏng tay, thả ra hàng đống ảnh chụp trang phục giống nhau trước cửa đài truyền hình, còn chê chuyện chưa đủ lớn, đăng cả “đồ đôi phiên bản giới hạn Thất Tịch” ở sân bay ngày hôm trước.

(Ô long: chuyện nhầm lẫn xấu hổ, việc làm trái với ý định ban đầu)

Khống bình dưới các tài khoản doanh tiêu hào cùng nhất trí một cách đáng kinh ngạc.

“Ôm Tiểu Mã nhà ta về, không có thông báo chính thức đừng buộc.”

“Hãy chú ý nhiều hơn đến tác phẩm của nghệ sĩ, chờ mong tác phẩm mới của diễn viên Đinh trong dịp Quốc Khánh.”

Ngoài mặt thì như vậy, thực tế siêu thoại CP đã bắt đầu có mặt trên bảng xếp hạng, thậm chí đã có một vài trạm tử đôi của hai người được mở ra.

Những chuyện này Đinh Trình Hâm đều biết.

Nếu bàn về chuyện lướt mạng, cậu chính là một tuyển thủ xuất sắc. Chẳng qua tổ tiết mục cứ luôn trong tối ngoài sáng nói “xào CP”, nhưng thật sự muốn thực hiện được còn rất khó đấy.

“Cuối tuần” trong truyền thuyết đã gần ngay trước mắt. Hai ngày nay Đinh Trình Hâm vẫn luôn chạy show, phải tranh thủ thời gian ít ỏi từng phút giây đi thu thập hành lý, chuyến du lịch ngắn ngày như vậy, bình thường không cần thiết mấy cái gì mà bịt mắt hay nước hoa, đều chỉ nhét hết vào trong não thôi. Tổ tiết mục còn đặc biệt cho biết sẽ có vài cơ hội tự mình nấu ăn, Đinh Trình Hâm càng đầu tư mua thêm mấy bình tương ớt vạn năng của quê hương mang theo.

Vừa đến sân bay đã nhìn thấy một người từ trên xe bước xuống.

Kính râm khẩu trang, cộng thêm một thân áo sơ mi hoa.

Đinh Trình Hâm xuống xe, vốn định chủ động bước đến chào hỏi, ấy thế mà người nọ bước đi quá nhanh, trong vòng fans vây chặt kín, bước vào ga sân bay.

Thế là cậu cũng xách theo hành lý, bước chân đè nặng theo phía sau.

Hai người một trước một sau đi vào phòng nghỉ.

May thay bầu không khí không quá bối rối giống như lần trước, một vài nghệ sĩ cùng nhóm đã tới phòng nghỉ, hai người kẹp ở giữa cũng vừa nói vừa cười.

“Ơ, hóa ra Mã lão sư và Đinh lão sư lần này mới quen biết à? Trước đó có nghe nói Đinh lão sư lúc livestream có hát ca khúc làm nên tên tuổi của Mã lão sư, tôi còn tưởng hai vị đã quen nhau từ sớm rồi cơ.”

Đinh Trình Hâm phảng phất như tâm tư nhỏ của mình bị phá vỡ, có điểm ngượng ngùng.

“Không có, chỉ là vừa khéo…”

Vậy mà không nghĩ tới Mã Gia Kỳ sẽ tiếp câu chuyện này.

“Là vậy à? Tôi còn nghĩ rằng Đinh lão sư rất thích tôi đấy.”

Có một nữ diễn viên từng diễn qua vai anh em mới Đinh Trình Hâm, thấy thế nhân cơ hội trêu chọc, hai người các cậu thật sự đúng là có ý tứ nha.

“Tôi và Đinh lão sư chính là bạn cùng phòng mà.”

Mã Gia Kỳ cười nói vui vẻ, nâng cánh tay nhẹ nhàng đặt trên vai Đinh Trình Hâm.

Chỗ ngồi trên máy bay của hai người cũng đặt cạnh nhau.

Mã Gia Kỳ sau khi ngồi vào chỗ liền lấy di động ra xem bộ điện ảnh đã lưu lại từ trước. Đinh Trình Hâm quay đầu ngó hắn, phát hiện người này đang dựa gần vào mình, còn chưa đeo tai nghe lên, chỉ lơ lửng treo trên tai.

“Muốn xem cùng không?”

Mã Gia Kỳ tháo một bên tai nghe xuống, quay đầu hỏi cậu.

Đinh Trình Hâm gật nhẹ đầu.

Bộ điện ảnh hắn lưu trong bộ nhớ là series “Harry Potter”, tuy rằng không biết từng xem qua bao nhiêu lần, nhưng cảm giác hấp dẫn vẫn nguyên vẹn như cũ.

Trước đó, từ các cuộc phỏng vấn lớn nhỏ của Mã Gia Kỳ, Đinh Trình Hâm biết được hắn là fans hâm mộ triệt để của Harry Potter, mà nhân vật hắn yêu thích nhất chính là Hermione.

Chỉ là không nghĩ tới thời gian dài như vậy rồi, hắn vẫn còn xem lại series này.

Mã Gia Kỳ hoàn toàn nhập tâm xem phim, mãi cho đến khi sắp sửa cất cánh, tiếp viên hàng không lên tiếng nhắc nhở tháo tai nghe mới ngẩng đầu, bất chợt đối diện với đôi mắt của người ngồi bên cạnh, không hiểu sao đột nhiên trong tim lỡ một nhịp.

Đinh Trình Hâm thật ra vô cùng xinh đẹp.

Hắn vẫn luôn cảm thấy như vậy, bất kể là trên màn ảnh rộng hay trên phim truyền hình, giá trị nhan sắc phải nói là có thể gánh toàn bộ. Trong màn ảnh đã vậy, càng miễn bàn cảm giác nhìn thấy người thật trong hiện thực.

Vì thế Mã Gia Kỳ quy kết tốc độ tim đập liên hồi vừa rồi chính do nhìn thấy những thứ đẹp đẽ nên đánh sâu vào cảm giác. Thầm nghĩ đây mới hẳn là sự tồn tại nên chiếm lĩnh trang chủ của Tượng Đất Bot giới giải trí.

“À, nếu cậu không muốn xem cái này cứ nói, trong này của tôi vẫn còn có cái khác…”

Mã Gia Kỳ rời mắt đi, cúi đầu đem lực chú ý trở lại trên phim điện ảnh.

“Cứ xem cái này đi, không phải anh rất thích Hermione sao, vừa hay tôi vẫn chưa xem hết bộ này.”

Nói xong, Đinh Trình Hâm phát hiện Mã Gia Kỳ đang nhìn chằm chằm cậu mà không nói một lời.

“Sao vậy?”

“Không sao, chỉ là đột nhiên tôi hiểu ra vì sao cậu lại là vị thần thường trú của Alpha Bot thôi…”

Mã Gia Kỳ trông như đau lòng mà than nhẹ một tiếng.

“Câu nói vừa rồi kia làm gì có fans bạn gái nào có thể không rung động chứ.”

Đinh Trình Hâm thẫn thờ nửa ngày mới hiểu được hắn có ý gì, cười cười vỗ bả vai Mã Gia Kỳ, bảo rằng anh cũng có thể mà.

Mã Gia Kỳ lắc đầu nói, vẫn là không được đâu.

“Mấy chị ấy đại khái chỉ thường nói mấy câu như “lão bà thật tri kỉ” gì đó thôi.”

Sau một chuỗi đối thoại, hai người thân thiết hơn không ít, vừa chầm chầm xem phim vừa trò chuyện vui vẻ.

Mã Gia Kỳ phát hiện Đinh Trình Hâm là một người khá có suy nghĩ riêng, tựa như đối với vô vàn chuyện trong giới đều có cách giải thích độc đáo, đối với mục tiêu của mình cũng có kế hoạch rõ ràng.

Điều thu hút hắn nhất chính là, Đinh Trình Hâm dù đã vào nghề bốn năm những vẫn đều đặn kiên trì luyện tập kiến thức cơ bản mỗi ngày, đối với nghề diễn viên này phải nói là vô cùng tận tâm.

 Điều này giống hệt hắn.

Mặc dù năm nay mới bắt đầu từ từ tiếp nhận một vài show giải trí, nhưng hắn luôn hiểu rõ những cái này chỉ là nhân tiện nhận thêm, điều hắn muốn nhất vẫn luôn là làm tốt âm nhạc trong tim mình.

“Đinh lão sư, cậu nhất định trở thành một diễn viên giỏi.”

04.

Vừa xuống sân bay thì bắt đầu ghi hình chương trình.

Nhóm khách quý tiến hành rút thăm thứ tự hoàn thành nhiệm vụ trong khoảng thời gian này, yêu cầu mỗi ngày đều thực hiện vlog tiếp sức.

Mã Gia Kỳ và Đinh Trình Hâm rút trúng vị trí gần cuối, lúc lên xe liền yên tâm mà bổ sung giấc ngủ, đối với việc bị đồng đội chụp lén cảnh hai người dựa vào nhau ngủ, hai người hoàn toàn không biết gì.

Quá trình ghi hình diễn ra khá suôn sẻ, hai người cùng một phòng, rõ ràng mới chỉ quen biết chưa được mấy ngày lại có cảm giác như một cặp đôi lâu năm, còn ăn ý đến cả việc dọn dẹp phòng ở.

Trong lúc mọi người bắt đầu trút bỏ gánh nặng, nghiêm túc tận hưởng kỳ nghỉ phép trên bãi biển, đột nhiên xảy ra chút nhạc đệm nho nhỏ.

Nhiệm vụ ngày đó là nướng BBQ trên bãi biển.

Ở nhà Mã Gia Kỳ sở hữu riêng một giá chuyên nướng BBQ, cho nên đã có sự nghiên cứu với món thịt nướng tự tay làm này.

Đinh Trình Hâm ở bên cạnh hỗ trợ hắn, sắp xếp nguyên liệu, chén bát rồi lấy ra tương ớt bảo bối của mình.

Trong đội có một thành viên nhóm nhạc nữ trẻ tuổi, có quan hệ khá tốt với bọn họ, cũng chính là “thuyền trưởng” chèo CP của bọn họ. Vừa hay lúc này đến phiên quay vlog của cô ấy, trang điểm qua loa nhanh chóng chạy đến bãi biển quay lại cảnh tượng hai người nướng thịt.

“Tiểu Mã Ca, Đinh Ca cần cù lao động như vậy, anh không đi khen ngợi người ta à?”

Mã Gia Kỳ tất nhiên hiểu tiểu cô nương đang nghĩ cái gì, dứt khoát buông đồ đạc trong tay xuống, bước về phía Đinh Trình Hâm đang tránh dưới đất lột vỏ tỏi, từ sau lưng ôm lấy cậu, lại còn như có như không hôn nhẹ một cái lên sườn mặt Đinh Trình Hâm.

“Đinh lão sư vất vả rồi!”

Mã Gia Kỳ nói xong chạy vội, không chừa thời gian để Đinh Trình Hâm kịp phản ứng.

Đinh Trình Hâm đỏ mắt đứng lên lấy củ tỏi ném hắn, cũng chỉ ném vào khoảng không.

Tiểu cô nương có thể nói là siêu cấp thỏa mãn, cầm camera quay đầu nói với PD, mấy cảnh quay của Tiểu Mã Ca và Đinh Nhi không thể phát sóng đâu, lãng phí điện rồi.

Cảnh tượng bên này hòa thuận vui vẻ, bất chợt, phía sau lều trại truyền đến tiếng cãi nhau kịch liệt.

Mọi người đều nghĩ là yêu cầu của kịch bản, bèn thể hiện một ít phản ứng phù hợp, kết quả không nghĩ tới cuộc cãi vã càng ngày càng gay gắt, thậm chí còn truyền đến âm thanh đánh nhau.

Đinh Trình Hâm phản ứng nhanh nhất, cơ hồ lập tức căn dặn camera đừng quay lại, sau đó chạy đến sau lều trại khuyên can.

Mã Gia Kỳ chỉ nghe thấy âm thanh ấm áp khuyên bảo của Đinh Trình Hâm giữa hàng loạt tiếng cãi nhau hỗn loạn, ấy thế nhưng bất thình lình nghe thấy một tiếng thủy tinh vỡ nát vang lên, bờ biển nháy mắt an tĩnh lại.

Mã Gia Kỳ ném khay nướng trong tay, chạy tới vén lều lên, đập vào mắt là Đinh Trình Hâm đang ngồi dưới đất, tay che kín thái dương.

“Không sao chứ?”

Đinh Trình Hâm lắc đầu, trên tay xuất hiện một mảng máu tươi đo đỏ.

Hai nghệ sĩ nhỏ tuổi xảy ra tranh cãi cũng sững sờ tại chỗ, một người run lẩy bẩy hỏi nhân viên công tác có hòm thuốc không, một người sợ tới mức khóc lóc nức nở hỏi han “Đinh lão sư, anh thế nào rồi”.

Mã Gia Kỳ đỡ Đinh Trình Hâm tiến vào trong lều nghỉ ngơi, chẳng nói chẳng rằng xử lý miệng vết thương cho cậu.

“Không sao đâu, chỉ chút xíu xiu thôi, mảnh vỡ thủy tinh cứa vào thôi mà.”

Mã Gia Kỳ ngẩng đầu nhìn thấy camera trong lều vẫn đang lóe sáng đỏ, giơ tay cởi sơ mi che lại ống kính.

“Cậu có biết rất nguy hiểm hay không hả, cậu là diễn viên, khuôn mặt bị thương thì phải làm sao?”

Mã Gia Kỳ thật sự tức nổ phổi, lúc xuống tay băng bó cũng nặng nề hơn một chút, xử lý xong mới phát hiện Đinh Trình Hâm cúi đầu không nói một lời.

“Sao vậy, có chỗ nào không thoải mái à?”

“Không có.”

Đinh Trình Hâm khịt khịt cái mũi,

“Mã lão sư, anh dong dài thật đấy, xuống tay cũng mạnh nữa…”

Mã Gia Kỳ tay chân cuống cuồng cả lên, tay gấp gáp giơ lên phe phẩy trước đầu Đinh Trình Hâm, vừa quạt nhẹ vừa lắp bắp xin lỗi, đổi lấy người nọ suýt khóc vì cười quá nhiều ( =))))))) ).

“Tôi diễn đấy, không đau đâu.”

Băng bó xong xuôi hai người ra khỏi lều, báo với mọi người đã xử lý ổn thỏa rồi.

Hai nghệ sĩ vừa cãi nhau cũng chạy lại, cùng nhau xin lỗi Đinh Trình Hâm.

“Tiêu rồi, thịt của tôi!”

Mã Gia Kỳ lúc này mới vỗ nhẹ vào đầu nhớ tới thịt nướng yêu thương của hắn vẫn đang nằm trên giá nướng.

Một đoạn nhạc đệm qua đi, không khí giữa mọi người hình như càng hòa hợp hơn, nhóm nghệ sĩ sôi nổi mời du khách xung quanh cùng nhau nhảy múa quanh lửa trại, còn làm thành một buổi biểu diễn nho nhỏ.

Mã Gia Kỳ ôm theo đàn ghi-ta, ngồi chơi trên bờ cát.

Đinh Trình Hâm ngồi ngay ngắn đối diện hắn, tươi cười uống một ly bia.

Hắn hát lên ca khúc tự sáng tác khi mới xuất đạo, cũng là bài hát Đinh Trình Hâm rất yêu thích.

Mã Gia Kỳ mê mẩn ca hát, lúc mở mắt ra mới phát hiện không thấy Đinh Trình Hâm đâu nữa. Hắn cất đàn ghita vào túi rồi cầm đèn pin đi tìm Đinh Trình Hâm.

Đinh Trình Hâm cũng chẳng đi quá xa, chỉ ngồi ven bờ biển khi thủy triều xuống.

Mã Gia Kỳ ghé sát lại gần mới nghe rõ một tiếng thở dài khe khẽ của Đinh Trình Hâm.

“Ở đây làm gì?”

Mã Gia Kỳ ngồi xuống bên người Đinh Trình Hâm, đụng nhẹ vào đầu gối cậu.

“Không có gì.”

“Nếu cậu cứ không nói gì như vậy thì rất khó kéo dài lâu đấy.”

Đinh Trình Hâm cắn chặt môi, đưa điện thoại cho Mã Gia Kỳ xem.

Hóa ra cảnh tượng vừa rồi đã bị rò rỉ ra ngoài, hiện giờ trên mọi diễn đàn đều đang thảo luận chuyện này.

Chủ đề thảo luận nóng nhất lại có thể là:

Hào quang của thánh mẫu sắp đặt

Mã Gia Kỳ cau mày nhấn mở, nhìn thấy hầu hết bình luận trong đó đều cho rằng đây là kịch bản do tổ tiết mục sắp xếp, mà Đinh Trình Hâm cũng là một phần trong đó. Có người còn nói Đinh Trình Hâm biết rõ dưới tình huống đó, camera sẽ không tạm ngừng quay phim, nên gặp dịp thì chơi, chủ yếu để xây dựng hình tượng thánh mẫu.

Anh biết loại sự tình này, lần trước bọn họ nói tôi như nào không?”

Đinh Trình Hâm nhún vai,

“Nói tôi: ‘Thùng rỗng kêu to’.”

(Nguyên văn: 一瓶子不满半瓶子晃荡: thùng rỗng kêu to, ví von kiểu người học dốt nhưng thích tỏ ra mình giỏi, khoe khoang.)

“Rõ ràng diễn viên đã làm không ra gì, hình tượng trên gameshow cũng bị ghét bỏ.”

Vốn dĩ Đinh Trình Hâm đối với mấy lời bình luận ác ý này không thèm để ý, suy cho cùng cậu vẫn luôn hiểu rõ trong giới giải trí này, chẳng sợ việc bé như mắt muỗi, đều gây ra tranh luận. Nhưng mà nhiều người nói như vậy rồi, cậu cũng từ từ bắt đầu hoài nghi, lương thiện đến tột cùng, là đúng hay là sai.

“Có vài việc không phải chỉ cần kiên trì thì có thể khiến người khác cảm thấy là đúng.”

“Nhưng nếu câu không kiên trì, không phải nhất định sẽ hối hận sao?”

Mã Gia Kỳ cười, đột ngột đứng bật dậy, hướng về phía đại dương bao la hét to:

“Đinh Trình Hâm nhất định sẽ trở thành ảnh đế! Kiên trì làm chính mình!”

Cái gì vậy, thật ngốc nghếch…

Nhưng giọt nước mắt tích tụ cả đêm đột nhiên ào ra, Đinh Trình Hâm vỗ cát đứng dậy.

“Anh có nguyện vọng gì?”

“À… Tôi muốn năm nay phát hành một ca khúc mới theo hình thức ban nhạc.”

“Nói lớn chút.”

“Tôi muốn mở một buổi biểu diễn ban nhạc đặc biệt.”

Đinh Trình Hâm khịt khịt mũi, cũng quay đầu hướng về biển lớn hét to:

“Vậy thì để Mã Gia Kỳ mau mau mở một buổi biểu diễn riêng của anh ấy đi!”

Ngày hôm sau, Đinh Trình Hâm và Mã Gia Kỳ dậy thật sớm, tranh thủ lúc chương trình còn chưa khởi động máy quay, cưỡi xe đạp quanh bãi biển.

Đinh Trình Hâm ngồi xổm dưới bãi cát nhặt vỏ sò, nói rằng muốn mang về làm kỷ niệm, Mã Gia Kỳ cũng ngồi xuống giúp cậu tìm thật nhiều vỏ sò xinh đẹp cất vào túi.

Vừa liếc mắt đã thấy Đinh Trình Hâm chậm rãi bước vào trong sóng biển.

“Đinh Nhi!”

Đinh Trình Hâm nghe được tiếng gọi phía sau, xoay người vươn tay về phía Mã Gia Kỳ, ra hiệu cho hắn cùng nhau đi.

Mã Gia Kỳ cứng đờ tại chỗ.

Ấn tượng khắc sâu trong tâm trí hắn về biển là khi còn nhỏ bị sứa cắn. Vì thế đối với vấn đề này, hắn vẫn có chút chướng ngại về tâm lý.

“Tới đây, tớ dẫn cậu đi.”

Mã Gia Kỳ đi về phía trước vài bước, thành công nắm được tay Đinh Trình Hâm.

Hai người cứ như vậy tiến thẳng đến nơi nước biển làm ướt sũng quần mới trở về.

Trở lại nhà dân, tổ tiết mục đã chuẩn bị khởi động máy quay, chỉ là đang sốt ruột tìm kiếm bọn họ khắp nơi.

“Hai người đi đâu vậy, mới sáng bảnh mắt đã định bỏ trốn à?”

Mã Gia Kỳ thu hết vỏ sò nhặt giúp Đinh Trình Hâm bỏ vào một cái túi.

“Bí mật.”

Buổi ghi hình trên bãi biển cuối cùng cũng kết thúc viên mãn. Mấy video tài liệu có liên quan cũng phải được công khai đồng thời khi phát sóng chương trình, nhóm nghệ sĩ cũng hẹn hò nhau nếu rảnh phải lén đi liên hoan nhé.

Có điều mỗi lần gần như đều thiếu Mã Gia Kỳ.

Chương trình ban nhạc của hắn gần đây rất bận rộn, hơn nữa lại còn album của nhóm, hầu như không có lấy một ngày nghỉ ngơi đúng nghĩa.

Tất nhiên Đinh Trình Hâm cũng chưa từng gặp lại hắn. Thỉnh thoảng, tổ chương trình sẽ định kỳ gửi cho cậu một vài nội dung nào đó để đăng Weibo, có đôi khi còn cùng Mã Gia Kỳ tương tác qua lại.

Người nọ thường hay đột ngột online lúc rạng sáng, dựa theo ước định cũ mà hồi âm lại.

Đinh Trình Hâm ngẫu nhiên sẽ hỏi thăm, quan tâm hắn nên chú ý đến thân thể hơn, Mã Gia Kỳ toàn sau một thời gian dài mới trả lời “Cảm ơn Đinh Ca”, còn gửi thêm một biểu tượng cảm xúc hình con thỏ.

Chương trình cuối cùng quyết định lịch lên sóng vào vào cuối kỳ nghỉ hè.

Preview của tập đầu tiên được đăng tải liền thông báo cho nhóm nghệ sĩ chuyển phát Weibo chính thức.

Lời nhắc nhở đặc biệt chú ý của Đinh Trình Hâm sáng sớm vang lên, cậu mở Weibo, phát hiện Mã Gia Kỳ đã chuyển phát Preview.

“Luôn có người nói cậu ấy rằng, ‘thùng rỗng kêu to’. Không ngờ rằng cậu ấy chính là một ‘chai Klein’, vĩnh viễn tràn ngập những điều bất ngờ khiến bạn phải ngạc nhiên.”

𝘛𝘳𝘰𝘯𝘨 𝘵𝘰𝘢́𝘯 𝘩𝘰̣𝘤, 𝘤𝘩𝘢𝘪 𝘒𝘭𝘦𝘪𝘯 𝘭𝘢̀ 𝘮𝘰̣̂𝘵 𝘷𝘪́ 𝘥𝘶̣ 𝘤𝘩𝘰 𝘮𝘢̣̆𝘵 𝘬𝘩𝘰̂𝘯𝘨 đ𝘪̣𝘯𝘩 𝘩𝘶̛𝘰̛́𝘯𝘨, 𝘯𝘰́𝘪 𝘤𝘢́𝘤𝘩 𝘬𝘩𝘢́𝘤, đ𝘰́ 𝘭𝘢̀ 𝘮𝘰̣̂𝘵 𝘣𝘦̂̀ 𝘮𝘢̣̆𝘵, 𝘮𝘢̀ 𝘵𝘳𝘰𝘯𝘨 đ𝘰́ 𝘬𝘩𝘢́𝘪 𝘯𝘪𝘦̣̂𝘮 𝘷𝘦̂̀ 𝘵𝘳𝘢́𝘪 𝘷𝘢̀ 𝘱𝘩𝘢̉𝘪 𝘬𝘩𝘰̂𝘯𝘨 𝘵𝘩𝘦̂̉ đ𝘶̛𝘰̛̣𝘤 𝘹𝘢́𝘤 đ𝘪̣𝘯𝘩 𝘮𝘰̣̂𝘵 𝘤𝘢́𝘤𝘩 𝘯𝘩𝘢̂́𝘵 𝘲𝘶𝘢́𝘯. 𝘔𝘰̣̂𝘵 𝘴𝘰̂́ 𝘬𝘩𝘢́𝘪 𝘯𝘪𝘦̣̂𝘮 𝘩𝘪̀𝘯𝘩 𝘩𝘰̣𝘤 𝘬𝘩𝘰̂𝘯𝘨 đ𝘪̣𝘯𝘩 𝘩𝘶̛𝘰̛́𝘯𝘨 𝘭𝘪𝘦̂𝘯 𝘲𝘶𝘢𝘯 𝘬𝘩𝘢́𝘤 𝘤𝘰́ 𝘵𝘩𝘦̂̉ 𝘬𝘦̂̉ 𝘵𝘰̛́𝘪 𝘯𝘩𝘶̛ 𝘮𝘢̣̆𝘵 𝘔𝘰𝘣𝘪𝘶𝘴 𝘩𝘢𝘺 𝘮𝘢̣̆𝘵 𝘱𝘩𝘢̉𝘯 𝘹𝘢̣ 𝘵𝘩𝘶̛̣𝘤.

Chỉ một lời nói đủ khiến cả Weibo tức khắc rơi vào cảnh gió tanh mưa máu, fans CP mừng như mở hội.

Càng có thêm nhiều người bấu víu vào chút sự việc xảy ra trong lúc ghi hình tiết mục, trong đó có nhắc tới ngày đó nướng BBQ trên biển, phản ứng của Mã Gia Kỳ khi Đinh Trình Hâm bị thương.

Tổ chương trình đúng là được dịp xem náo nhiệt cũng không chê lớn chuyện, cố tình đem đoạn phim bị quần áo che lại làm thành phần chính, khung cảnh tối om kết hợp với ống kính hồng phấn, rất khó để người khác không suy nghĩ vớ vẩn.

Đinh Trình Hâm nhìn thấy số liệu của hai người vì chuyện này mà tăng lên khủng khiếp, trong lòng cảm xúc lẫn lộn.

Cảnh tượng gặp lại Mã Gia Kỳ khi đó, Đinh Trình Hâm chưa từng tưởng tượng qua.

Cậu chỉ biết hôm đó, hai người đều có một tiệc tối ngoại vụ ở cùng một thành phố, lại chẳng nghĩ tới Mã Gia Kỳ sẽ đột nhiên xuất hiện trước cửa phòng cậu.

Người trước mặt dường như vội vã tới đây, còn chưa kịp tẩy trang, mũ lưỡi trai khẩu trang, một cái đều chưa kịp tháo ra, thậm chí cả chiếc quần rách cũng là từ sân khấu mới vừa rồi.

Đinh Trình Hâm nghênh đón anh chàng vào cửa, ngay cả chai nước còn chưa kịp vặn ra, cánh tay đã bị túm lấy.

“Nói với người đại diện đi, tớ sẽ không xào CP cùng cậu nữa.”

Đinh Trình Hâm không quay đầu lại nhìn hắn,

“Tớ sẽ không bán rẻ tiếng cười, thậm chí còn không tưởng tượng ra cách thức cùng cậu cố tình ra vẻ như thế nào.”

Đinh Trình Hâm chỉ cảm thấy trống rỗng trong lòng.

Cậu hiểu chứ, mộng tưởng của Mã Gia Kỳ luôn đặt trên âm nhạc; danh lợi, tiền tài, địa vị, tài nguyên trong giới giải trí với hắn mà nói, có lẽ chẳng có thứ gì quan trọng cả.

Hắn hẳn nên cống hiến hết mình cho âm nhạc.

Hơn nữa kể cả Mã Gia Kỳ không nói, hắn chắc chắn không sẽ không phối hợp lăng xê nữa.

“Được, tớ nói với bọn họ.”

Mã Gia Kỳ nhìn thấy khóe mắt Đinh Trình Hâm bắt đầu đỏ lên,

“Có lẽ tớ nói chưa rõ ràng lắm. Ý của tớ không phải vậy, chẳng có ai sẽ giả xào CP cùng với người mình thích cả, đúng chứ?”

Đinh Trình Hâm sừng người tại chỗ.

“Tớ đang nói, có thể chân chính cùng tớ ở bên nhau không?”

Khi hôn nhau, Đinh Trình Hâm nhịn không được rơi nước mắt, bị Mã Gia Kỳ ôm chặt trong lòng còn nghe thấy hắn đang nói, trước kia không phát hiện ra đại ca Alpha bot cũng thích khóc như vậy.

05.

Tại lễ trao giải cuối năm, Mã Gia Kỳ với tư cách là đội trưởng của Nhóm nhạc nam nhân khí của năm, lên sân khấu nhận cúp. Mà ngay chính sân khấu ấy, giải thưởng Nam diễn viên mới ở mảng phim ảnh cũng rơi vào tay Đinh Trình Hâm.

Cơ hồ sau khi chương trình kia phát sóng, nhiệt độ ở siêu thoại của Mã Gia Kỳ và Đinh Trình Hâm tăng vọt khủng khiếp trong một đoạn thời gian, rồi lại bởi vì hai vị chính chủ ngoài mặt chẳng có lấy một điểm giao thoa mà chậm rãi mờ nhạt đi trong tầm mắt.

Nhưng ngay phút đầu tiên của năm mới, mọi người phát hiện Đinh Trình Hâm đã đổi mới trạng thái trên tất cả mạng xã hội của mình.

Hình ảnh là một chai Klein, cùng với đại dương bao la.

Hôm đó, cậu cùng với Mã Gia Kỳ trộm gặp mặt ở hậu trường, sau đó rời buổi lễ trở lại khách sạn, cùng nhau đứng trước cửa sổ sát đất đếm ngược.

Phút thứ hai của năm mới, Mã Gia Kỳ chuyển phát Weibo:

“Chúc mừng năm mới, Klein tiên sinh thân yêu của tôi.”

END.

Chia sẻ:

  • X
  • Facebook
Thích Đang tải...

Có liên quan

Từ khóa » Thuyền Nhỏ Kỳ Hâm