Em đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng – Duy Hòa Tống Tử

Em đừng mong chúng ta là người dưng là câu chuyện đầu tiên của Duy Hòa Tống Tử mà tôi đọc. Motif chuyện không mới nhưng trong cách kể chuyện có sự mới mẻ, thu hút tôi, khiến tôi tò mò xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo giữa một Lục Nhiễm si tình và một Hàn Mặc Ngôn lạnh lùng cuồng công việc.

ed57b6f8792b7d02d9f9fdec.jpg

Nhân vật nữ chính là Lục Nhiễm. Cô khiến tôi ấn tượng về sự  cứng cỏi, kiên cường của mình. Trong cuộc sống, Lục Nhiễm luôn mạnh mẽ, dứt khoát và thông minh. Song khuyết điểm của cô là quá cố chấp, quá si tình. Từ  một lần gặp Hàn Mặc Ngôn ở trường, cô đã say mê anh ta. Cô dùng 2 năm tuổi trẻ để thay đổi bản thân, từ một cô nàng tiểu thư giàu có lười nhác sang một sinh viên xuất sắc tài giỏi. Ba năm sau, cô lại cãi nhau với cha mẹ, để vào làm ở công ti của họ Hàn – luôn đối đầu với họ Lục. Ba năm bên Hàn Mặc Ngôn, cố làm anh ta yêu mình. Sự si tình của Lục Nhiễm không đáng trách, nhưng nó lại làm cho cô tổn thương chính bản thân mình. Tôi cực kỳ cảm thấy bất bình thay Lục Nhiễm khi Hàn Mặc Ngôn vẫn không lay chuyển cũng không làm cô đủ tuyệt vọng để buông tay.

Rất may sau đó, Lục Nhiễm đã quyết định thôi việc, một cách rất dứt khoát. Người thông minh như Lục Nhiễm, đương nhiên biết rằng người con gái dù mạnh mẽ thế nào đi nữa nhưng cũng chỉ là loài động vật yếu mềm, nên dừng lại đúng lúc để tránh lâm vào bế tắc tuyệt vọng không cách nào thoát khỏi. Nhưng cuối cùng cô lại quay lại làm trợ lý của Hàn Mặc Ngôn. Tại sao cô lại quay lại? Là vì cô vẫn yêu anh ta? Có lẽ. Nhưng cũng là vì cô muốn cho chính mình, cũng cho Hàn Mặc Ngôn cơ hội cuối cùng. Như Hướng Diễn đã từng nói, Lục Nhiễm đối với người khác rất thẳng thắn dứt khoát, nhưng Hàn Mặc Ngôn là một ngoại lệ. Anh ta luôn luôn là ngoại lệ của cô.

c9fc5ced0f641abd2b6863a204d615c4.jpg

Cách cư xử với Trang Tĩnh rất logic với tâm lý và cảm xúc của Lục Nhiễm. Đầu tiên, cô cố gắng tỏ ra bình tĩnh, lén tìm hiểu về Trang Tĩnh, tìm hiểu về một Hàn Mặc Ngôn cô chưa bao giờ biết. Người ta thường nói nên bỏ qua quá khứ, sống vì hiện tại và hướng đến tương lai. Quá khứ của Hàn Mặc Ngôn chỉ có Trang Tĩnh, không có cô. Cho dù hiện tại anh là của cô, trái tim cô vẫn không nguôi lo lắng. Một nỗi lo lắng mơ hồ của một cô gái khi xuất hiện tình địch của mình, đặc biệt là với tình đầu của người yêu.

Người ta nói: “Con giun xéo lắm cũng quằn”. Trước hành động của Hàn Mặc Ngôn kể từ khi Trang Tĩnh về nước, Lục Nhiễm tức giận. Cô giận Hàn Mặc Ngôn, giận Trang Tĩnh, giận bản thân mình. Cô đã làm việc mà mình chưa bao giờ làm, đó là cầu mong Trang Tĩnh biến mất trên đời. Và Lục Tề đã thay cô thực hiện điều đó. Là cô không tin bản thân hay không tin vào Hàn Mặc Ngôn? Tôi nghĩ là cả hai. Trong quá khứ của Hàn Mặc Ngôn, mối tình đầu 6 năm quá sâu đậm. Mà yêu càng nhiều hận càng nhiều, Hàn Mặc Ngôn đâu dễ dàng quên Trang Tĩnh như thế? Trước sự dùng dằng không dứt của anh ta, Lục Nhiễm cảm thấy tự ti. Cô không có vẻ ngoài xinh đẹp thu hút như Trang Tĩnh, không “đóng kịch”, ra vẻ dịu dàng như Trang Tĩnh, càng không có cùng một quá khứ màu hồng với Hàn Mặc Ngôn. Cho dù cô ta đã phản bội, khiến Hàn Mặc Ngôn tổn thương sâu sắc thì có sao chứ? Chỉ càng khiến Hàn Mặc Ngôn không thể quên được cô ta thôi. Trái tim tan nát. Lục Nhiễm cô có thể làm gì? Hủy đám cưới, ra sân bay đi Pháp cùng Hướng Diễn. Song khi Lục Nhiễm muốn buông tay, Hàn Mặc Ngôn lại đưa tay nắm chặt không buông. Quen Hàn Mặc Ngôn là hạnh phúc hay là khổ đau? Liệu Lục Nhiễm có bao giờ hối hận?

FB_IMG_1510691439715.jpg

Về nhân vật Hàn Mặc Ngôn, anh ta là một sự kết hợp của tính cách lạnh lùng và vẻ ngoài điển trai quyến rũ. Nhưng bản chất anh ta là người cuồng công việc. Theo tôi, tính cuồng công việc phù hợp với một người chưa yêu bao giờ hơn là người tổn thương vì bị phản bội bởi mối tình đầu đầy say mê. Chính Lục Nhiễm đã tưởng vậy cho đến khi nhìn thấy quyển sách có chữ của Trang Tĩnh và tập ảnh Hàn Mặc Ngôn của quá khứ. Trong trái tim của Hàn Mặc Ngôn luôn có một góc tối mà cô chưa bao giờ đặt chân tới.

Công sức 5 năm trời của Lục Nhiễm có kết quả không? Tôi khẳng định là có. Dù chưa phải là yêu những ít ra Lục Nhiễm đã trở thành một thói quen hàng ngày của Hàn Mặc Ngôn. Khi Lục Nhiễm từ chức, anh đã khốn đốn một thời gian dài. Anh quen với sự quan tâm chu đáo và sự thấu hiểu của Lục Nhiễm. Thiếu cô, anh cảm nhận được là thiếu một điều quan trọng nhất. Lúc cô đưa đơn nghỉ việc, anh chưa có nhận thức gì về việc này. Chỉ khi biết cô thực sự ra đi, thực sự bước ra khỏi cuộc sống của anh, anh mới có cảm giác mất mát. Anh hạ mình mời cô quay lại làm việc. Hàn Mặc Ngôn có biết tình cảm của Lục Nhiễm suốt 3 năm trời? Có, hay chí ít anh cũng đôi lần cảm nhận được. Một người đàn ông, trong suốt ba năm trời, không thể không nhận ra tâm tình của người phụ nữ dành cho mình. Lúc anh ta nói: “Anh sẽ thử yêu em”, có lẽ là quyết tâm thật sự. Là anh ta cảm kích cô? Là anh ta muốn cô quay lại làm việc? Tất cả đều có thể xảy ra. Lục Nhiễm không quan tâm nhiều lắm. Cô chỉ biết rằng mong ước của cô đã thực hiện được, và cô muốn thêm một cơ hội, để bản thân không hối hận.

16379_703638789723681_2740211243798796724_n.jpg

Bao năm nay, Lục Nhiễm đau khổ thất vọng bao nhiêu lần? Quá nhiều không đếm nổi. Kể cả khi Hàn Mặc Ngôn muốn Lục Nhiễm làm bạn gái, anh ta vẫn khiến cô bị tổn thuơng. Tôi cảm thấy anh ta rất cố gắng, nhưng chỉ cố thôi không đủ. Anh ta đặt công việc cao hơn Lục Nhiễm, anh ta giấu diếm cô chuyện của Trang Tĩnh. Từ lúc nói “thử yêu” Lục Nhiễm, Hàn Mặc Ngôn chưa có thay đổi nào lớn lao, ngoài việc quan tâm tới Lục Nhiễm nhiều thêm một chút.

Có lẽ vì vậy mà tác giả để Trang Tĩnh quay về, để Hàn Mặc Ngôn nhận ra tình yêu đích thực. Biểu hiện của Hàn Mặc Ngôn tại bữa tiệc họp lớp thật đáng giận. Anh ta lừa Lục Nhiễm đến dự, không một lời giải thích, lại còn hôn cô vì sau lưng cô Trang Tĩnh đang đi tới. Được rồi, cứ cho là anh ta lúng túng, bối rối khi gặp tình cũ đi. Nhưng khi uống say không nhất thiết phải nói yêu Trang Tĩnh trước mặt Lục Nhiễm như thế chứ? Dù có là ngươi Lục Nhiễm yêu suốt 6 năm, anh ta cũng không có quyền lừa dối và làm tổn thương cô như vậy.

Hàn Mặc Ngôn không còn yêu Trang Tĩnh. Nhưng anh ta sai ở điểm là nể mặt tình nghĩa năm xưa, chấp nhận Trang Tĩnh ảnh hưởng đến cuộc sống mình. Cái kiểu trọng tình trọng nghĩa vớ vẩn ấy khiến ai cũng nghĩ rằng anh ta còn quyến luyến tình cũ. Nó như con dao cắm trong tim Lục Nhiễm. Không chỉ vậy, ngay từ đầu anh ta đã lạnh nhạt với Lục Nhiễm, tình yêu của họ bắt đầu từ một phía, và cứ nhàn nhạt không nồng nhiệt, khiến Lục Nhiễm không tin tưởng nổi. Hàn Mặc Ngôn tin Lục Nhiễm không đẩy Trang Tĩnh, song anh ta nói chuyện với Lục Nhiễm như kiểu cô khiến anh thất vọng lắm. Thất vọng cái gì? Cô mới là người nên thất vọng ấy. Tác giả cứ cố miêu tả Hàn Mặc Ngôn mập mờ, không rõ ràng, nên hiểu nhầm càng nhiều, cảm tình càng giảm. Đọc rất mệt mỏi.

Con người này, rất may đến cuối đã nhận ra tình cảm của mình. Anh đứng ở ngoài cửa phòng bệnh, không dám vào, không biết đối mặt với Lục Nhiễm thế nào. Anh nhận ra bản thân mình yêu cô. Để rồi khi được Hướng Diễn cho cơ hội cuối cùng, anh theo cô ra sân bay, nói lời tỏ tình rất xúc động.

V1x5KJo.png

Hơn 6 năm tuổi trẻ Lục Nhiễm hao phí vì Hàn Mặc Ngôn, đổi lại là vô vàn bi thương. Đáng lý ra nên ngược Hàn Mặc Ngôn nhiều vào, ngược chết đi, không thì để Lục Nhiễm đến với người yêu mình là Hướng Viễn còn hơn. Kết HE không phải là sai, chỉ là Hàn Mặc Ngôn nên biết trân trọng người con gái này, vì chắc chắn sẽ không có ai yêu anh bằng cô. Tuy rằng cái kết hơi cụt và hơi gượng ép, nhưng ít ra nó cũng làm hài lòng người yêu mến Lục Nhiễm như tôi (yêu mến tính cách thôi, vụ lụy tình thì hơi quá). Hàn Mặc Ngôn thì không đáng để yêu lắm, nhưng là lựa chọn của Lục Nhiễm, là nam chính, nên phản đối cũng không được. Tiếc là không có phiên ngoại tẩy trắng cho Hàn Mặc Ngôn nên ấn tượng của tôi với nam chính vẫn khá kém.

Về phần nhân vật phụ, tôi thấy khá ổn. Lục Tề là người anh trai tốt, luôn quan tâm đến em mình. Tôi thấy hơi tiếc khi tác giả không viết thêm về đôi oan gia Lục Tề và Đỗ Hàn. Hướng Diễn thì là một người si tình, Lục Nhiễm yêu Hàn Mặc Ngôn bao lâu, anh cũng yêu thầm cô từng ấy. Cho dù không được đáp lại, Lục Nhiễm vẫn là một người con gái quan trọng với anh, và anh luôn hy vọng cô hạnh phúc. Còn Trang Tĩnh thì là kẻ mặt dày, phản bội Hàn Mặc Ngôn khi tình cảm cả hai đang mặn nồng, chỉ vì học bổng du học. Sáu năm sau cô ta quay lại và muốn hàn gắn với Hàn Mặc Ngôn. Cô ta đâu có quyền đó chứ? Liệu cô ta có nghĩ cho bạn trai cũ cũng như bạn gái hiện thời của anh ta không? Đáng ghét nhất là cách cô ta đóng kịch che mắt mọi người. Xấu xa đấy, kinh tởm đấy, vì thế cô ta mới được chọn làm kẻ ác trong truyện chứ 🙂

Share this:

  • X
  • Facebook
Like Loading…

Từ khóa » Em đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng Review