Ép Hôn [16-17] – Thỏ – 兔

Chương 16

Edit: Thỏ

Phục Tâm Thần cúi thấp đầu, tựa như tội nhân đang cắn rứt lương tâm. Thái độ nhận lỗi chân thành như vậy Nhạc Tử Thú đã trông thấy nhiều, mà Phục Tâm Thần không giống những người khác. Tuy giờ phút này hắn lộ vẻ khiêm nhường nhưng không vì khuất phục Nhạc Tử Thú, bởi một lẽ đơn giản hắn vốn chẳng phải tín đồ của y.

Nhạc Tử Thú rất lấy làm tiếc về chuyện này. Y luôn hi vọng Phục Tâm Thần khuỵu gối dưới chân mình.

Đã tâm thuận, cũng thần phục.

Nhưng việc này không thể vội vã.

Nhạc Tử Thú vẫn tiếp chuyện bằng chất giọng ôn tồn: “Cha mẹ thí chủ khẳng định “không dám trèo cao” và “liệu cơm gắp mắm”? Có phải họ ghét bỏ ta là một đứa trẻ côi cút nghèo khổ hay chăng?”

Phục Tâm Thần đâu ngờ Nhạc Tử Thú sẽ hỏi như vậy, hắn bèn trợn tròn mắt: “Đương nhiên không phải…”

Nhạc Tử Thú là đứa bé côi cút nghèo khổ?

Phục Tâm Thần vẫn chưa hiểu hết con người y. Hắn chỉ biết một Nhạc trụ trì với hào quang rạng rỡ được chúng dân sùng bái tựa như thần tiên giáng trần.

Bốn chữ “côi cút nghèo khổ” này dường như không dính líu đến y.

Nhưng Nhạc Tử Thú từng nói với hắn rằng y được lão trụ trì nhận nuôi, điều đó cho thấy y có thể là trẻ mồ côi. Dẫu là thế, lão trụ trì vẫn chăm nom y từ nhỏ và trao quyền kế thừa gia nghiệp; thậm chí mỗi một cử chỉ, động tác của Nhạc Tử Thú đều toát nên sự tao nhã vô cùng. Từ bé y đã tiếp thu sự giáo dưỡng tốt đẹp nên có lẽ chưa từng trải qua những chuyện khốn khó.

Ánh mắt Phục Tâm Thần hiện lên tia nghiền ngẫm: “Tôi không biết xuất thân của ngài là…”

Nhạc Tử Thú bình thản cười: “Không sao, ta vốn dĩ sinh ra đã cô độc. Bù lại cuộc sống thuở nhỏ rất tốt, thí chủ đừng bận tâm.” Rồi Nhạc Tử Thú đánh vào trọng điểm. “Ý tứ thí chủ ta cũng hiểu, gia đình thí chủ ngại ta quá giàu sang nên cảm thấy thua thiệt đó ư?” Nhạc Tử Thú lắc nhẹ chung trà bút lông thỏ. “Vừa rồi ta nói về thân thế bần hàn của mình, ấy là lời chân thật. Ta thấy bản thân chẳng có gì ghê gớm, vốn dĩ gia đình không tròn vẹn, mà thí chủ có song thân khỏe mạnh và mái ấm thuận hòa, hẳn ta nên ngưỡng mộ thí chủ.”

Nghe Nhạc Tử Thú thành tâm giảng giải khiến Phục Tâm Thần choáng váng hồi lâu, tựa như đang lạc lối trong mê cung ngôn từ do chính tay y tạo dựng.

“Gia cảnh chỉ là một phần…” Lúc sau Phục Tâm Thần bèn nói. “Tôi thấy ngài đối xử với tôi…”

Đến đây hắn bỗng dưng im bặt, bởi vế sau chính là: Ngài không hề quan tâm tôi.

Nỗi niềm sắp trào dâng từ đáy lòng, nhưng bỗng nghẹn ở cổ họng rồi lọt thỏm vào muôn vàn lặng lẽ. Nói thế khác nào hắn đang làm cao và buộc đối phương phải công nhận những điều vô lý?

Phục Tâm Thần đâm ra lúng túng, bọn họ chỉ gặp gỡ vài lần sao dám trách móc y như vậy? Mối quan hệ này không dựa trên nền tảng tình yêu, vừa qua lại mấy hôm đã chỉ trích đối phương hờ hững với mình, quả thật muốn cố tình gây sự!

Tuy Phục Tâm Thần thầm thương Nhạc Tử Thú nhưng lý trí đã nhắc nhở hắn rằng bọn họ đang trong quá trình tìm hiểu lẫn nhau, oái ăm là khi hắn say mê y ngay lần hẹn đầu tiên, điều này vốn dĩ rất kỳ lạ. Nếu hắn yêu cầu Nhạc Tử Thú phải bám lấy mình từng phút từng giây thì đó là chuyện hài hước biết chừng nào!

Phục Tâm Thần bèn giấu nhẹm câu “ngài không để ý tôi” vào trong bụng, những lời này chỉ khi hai người thật sự yêu nhau mới đủ tư cách nói ra. Niềm băn khoăn tựa như sợi dây thừng siết chặt khiến cơ thể hắn cứng đờ, đôi môi mấp máy không nói thành câu.

Ánh mắt Nhạc Tử Thú trong suốt, y điềm tĩnh nhìn Phục Tâm Thần: “Ta đang cân nhắc việc chúng ta có nên kết hôn hay không.”

“A…” Phục Tâm Thần phát ra một âm tiết khó hiểu. Cả người hắn tựa như quả bóng cao su bị xì hơi, thắt lưng cũng mọp xuống tựa như lúa mạch cúi đầu trước gió.

Quả nhiên… chỉ mỗi mình ôm ấp mối tương tư… Đối với trụ trì, sự tồn tại của hắn có hay không cũng chẳng quan trọng.

Phục Tâm Thần bỗng đau khổ vô bờ bến.

Nhạc Tử Thú tiếp tục nói: “Dù sao ta cũng tương đối đặc biệt.”

“Đặc biệt?” Hắn sực nhớ Nhạc Tử Thú từng nói rằng y tương đối đặc biệt nên bọn họ cần nhiều thời gian hơn.

Phục Tâm Thần nhíu mày: “Đặc biệt ở đây là gì thế? Ngài đang ám chỉ việc phải tắm rửa trước khi chạm vào ngài sao?”

“Không chỉ như vậy.” Nhạc Tử Thú lắc đầu. “Thí chủ thành tâm muốn biết thì ta sẽ thẳng thắn trả lời. Nếu thí chủ thấy phiền thì duyên nợ đành thôi. Nếu thí chủ chấp nhận, chúng ta kết hôn đi.”

“Kết hôn?” Lời này khiến trái tim hắn rộn rã.

Nhạc Tử Thú mỉm cười: “Ta nói nhiều như vậy nhưng thí chủ chỉ nghe thấy hai chữ kết hôn?”

Phục Tâm Thần mặt đỏ như gấc: “…Không phải thế.”

Nhạc Tử Thú chỉ cười mà không ừ hử gì thêm.

Phục Tâm Thần càng thêm tò mò: “Đặc biệt nghĩa là sao, thưa ngài?”

Y trả lời: “Ta có bệnh.”

Phục Tâm Thần hơi đơ một chút, đang yên đang lành sao ngài tự mắng bản thân?

“Và một tuổi thơ bất hạnh.”

Phục Tâm Thần lập tức thông suốt vấn đề, ngài nói có bệnh là bị bệnh thật?

Nhạc Tử Thú lần tràng hạt san hô đỏ theo thói quen: “Gọi là tâm bệnh. Bác sĩ nói nỗi ám ảnh thuở ấu thơ quá lớn khiến ta bị chấn thương tâm lý. Ta cũng từng cầu cứu lão trụ trì, ông ấy bảo đây chính là tâm ma.”

Phục Tâm Thần kinh ngạc: “Tâm ma?”

Chương 17

Edit: Thỏ

Da dẻ Nhạc Tử Thú trắng muốt như thể nhiều năm không xuất hiện dưới ánh mặt trời, tất nhiên cũng có thể do di truyền. Bởi lẽ cha ruột của Nhạc Tử Thú là một Omega trắng nõn tựa băng tuyết và cơ thể ông toát ra mùi hoa sơn trà trắng.

Mỗi ngày ở gian phòng chật hẹp đều nồng nặc mùi hoa sơn trà hòa quyện trong pheromone lẫn lộn của Alpha, thứ không khí đặc quánh bện lại một chỗ khiến người khác nghẹt thở đến tận cùng.

Nhiều năm chứng kiến vô số Alpha ra vào nhà mình, suốt khoảng thời gian dài Nhạc Tử Thú chỉ nhìn thấy một Omega duy nhất – cũng chính là cha ruột của y. Thậm chí y vững tin rằng Omega chính là thứ sinh vật õng ẹo đầy quái đản. Gần như ngày nào ông ta cũng phát tình, cũng rên rỉ và phơi bày khuôn mặt lẳng lơ thèm khát đàn ông, cơ thể vặn vẹo tựa như một con rắn.

 Đừng thấy vóc dáng cao lớn như ngọn núi của Nhạc Tử Thú hiện tại mà nhầm tưởng y gan lì, bởi lẽ khi đó y chỉ là một đứa trẻ. Trong mắt y, người cha mảnh khảnh kia chẳng khác nào quái vật. Một người cha luôn quỳ mọp trên giường tựa như cánh bướm tàn hơi vướng vào tơ nhện, cùng với những tên Alpha dã thú trong hình hài con nhện khổng lồ, chỉ cần há to mồm là có thể xơi tái ông ta.

Nếu thứ nhục dục ấy hóa thành thực thể hẳn sẽ có một đám ruồi nhặng bâu đen, thứ giòi bọ sinh sôi từ thịt thối và xộc lên mùi máu thiu tởm lợm, tựa như song sắt hoen rỉ trong tháp đá.

Nhạc Tử Thú mở to đôi mắt.

Ngày qua ngày, y bắt đầu đón nhận sự thay đổi về mặt thể chất. Y không còn là cậu bé gầy gò, thân hình trở nên rắn chắc như thép nguội, cho dù đặt lên bàn cân để so sánh với giới Alpha thì y vẫn là nhân tố vượt trội.

Dáng vóc cao lớn kéo theo những biến chuyển khác thường.

Dù thích hay không y vẫn là một Alpha vị thành niên đầy mạnh khỏe; sự thèm thuồng của Omega xuất phát từ cơ thể hoàn mỹ ấy, mà sự kháng cự Omega cũng bén rễ từ trong lòng y. Sâu thẳm trong ký ức của Nhạc Tử Thú mãi mãi tồn tại gương mặt sa đọa của người cha giống như sẽ chết vì thiếu dưỡng khí bất cứ lúc nào. Ông ta khàn giọng rên rỉ cả đêm, âm thanh lọt vào tai khác nào tiếng quỷ ma than khóc, cứ thế mang đến cơn ác mộng dài đăng đẵng.

Phu nhân lão trụ trì là một Omega nữ, thân là mẹ nuôi bà đã nhanh chóng tìm đối tượng phù hợp cho Nhạc Tử Thú. Mà pheromone từ Omega luôn khiến y buồn nôn, đừng nói đến việc cùng nhau thân mật.

Nhạc Tử Thú không thích bọn họ.

Bất kể là Omega xinh đẹp đến nhường nào, chỉ cần phóng thích niềm hợp hoan thì Nhạc Tử Thú sẽ cảm thấy khó chịu cả thể chất lẫn tinh thần, để rồi đối phương sẽ lo lắng theo quán tính: “Anh sao vậy? Bị bệnh ư?”

Nhạc Tử Thú trả lời: “Không sao, vừa nãy tôi ngửi thấy mùi pheromone của cô.”

Mọi mối quan hệ đều kết thúc như vậy.

Nhạc Tử Thú không hề luyến tiếc, y hẹn hò với những Omega này là do thành ý của mẹ nuôi. Y thờ ơ với Omega, vì từng cá thể xuất hiện đều khơi gợi ý ức về người cha kỳ quặc ấy. Y muốn tránh xa bọn họ và quyết định trở thành một tăng nhân trong chùa.

Để tách biệt đám đông, Nhạc Tử Thú gần như không rời khỏi chùa và hiếm khi đón khách lạ. Nếu muốn gặp y, trước tiên bọn họ phải tắm táp sạch sẽ, mặc những trang phục được nhà chùa chuẩn bị để đảm bảo rằng trên người họ không có mùi pheromone. Tử Đài là nơi người khác không được phép bước chân vào cũng vì lẽ đó.

Nhạc Tử Thú giảng giải mọi chuyện cho Phục Tâm Thần, y không kể chi tiết nên chỉ gói gọn trong vài ba câu. Phục Tâm Thần chưa tỏ tường lắm, nhưng trong lòng lại nửa vui nửa buồn: “Vậy tâm ma này… khiến ngài rất phiền muộn sao?”

Nhạc Tử Thú khẽ mỉm cười: “Cảm ơn thí chủ đã quan tâm ta như vậy. Ta tự cảm thấy mình không thể chiến thắng tâm ma, dẫu rằng lão trụ trì dạy ta gõ mõ tụng kinh và mời cố vấn tâm lý đến gặp nhưng mọi thứ đều vô ích. Hơn nữa ta cũng không cảm thấy buồn phiền.”

“Thật vậy chăng?” Phục Tâm Thần nửa tin nửa ngờ hỏi.

Nhạc Tử Thú gật đầu: “Ta học được cách chung sống với tâm ma.”

“Chung sống với tâm ma?” Phục Tâm Thần càng thêm bối rối.

“Ta xem tâm ma như một phần của chính mình, hoặc nên gọi là bản ngã không muốn ai nhìn thấy, là thói quen tương đối đặc biệt. Điều đó cũng tốt, chẳng ảnh hưởng nhiều đến sinh hoạt hằng ngày.”

Phục Tâm Thần dần dần thấu hiểu, vì Nhạc Tử Thú không cách nào gần gũi với đám đông và ngửi mùi pheromone từ bọn họ nên hắn xa rời quần chúng, tự mình cô lập để có thể chung sống với tâm ma.

Phục Tâm Thần chợt nghĩ tới vấn đề khác: “Nói như vậy, ngài cũng không định kết hôn…” Một suy đoán lóe lên trong đầu Phục Tâm Thần, để rồi hắn thẳng thừng đặt câu hỏi. “Nhưng ngài buộc phải tuân theo chính sách cưỡng chế hẹn hò?”

Nếu vì lẽ đó mà Nhạc Tử Thú đồng ý ở cạnh mình thì…

Đôi mắt Phục Tâm Thần khó giấu giếm nỗi thất vọng.

“Trên thực tế,” Giọng Nhạc Tử Thú trở nên mờ ám. “Ta không hề ghét hương vị của em.”

Gương mặt Phục Tâm Thần nong nóng, hắn xấu hổ nhìn ra cửa sổ, trong đầu hiện lên một ý niệm đơn thuần: “Do ngài ở trong chùa đã lâu nên quen với mùi Ngũ thụ lục hoa?”

(*)Ngũ thụ lục hoa: 5 loài cây & 6 loài hoa được trồng theo quy định của Chùa. 5 loài cây gồm: Cây bồ đề, cây đa, cây cau, cây cọ, cây thốt nốt (cọ đường); 6 loài hoa gồm: Hoa sen, hoa đại tướng quân, hoa gừng vàng, hoa sứ, hoa mộc tê, hoa chuối sen vàng.

Mà pheromone của Phục Tâm Thần chính là mùi hoa sứ.

Nhạc Tử Thú khẽ gật đầu: “Có lẽ vậy.”

Phục Tâm Thần thấp thỏm, vì bọn họ hợp nhau nên y không ghét pheromone của hắn cũng là chuyện bình thường?

Nhạc Tử Thú tiếp tục bảo: “Đúng là vậy, nhưng chẳng biết đến lúc đó ta sẽ làm ra chuyện gì.”

Phục Tâm Thần ngẩn ngơ: “Ngài sẽ làm gì?” Như để giảm bớt sự căng thẳng trong bầu không khí, hắn bèn đùa vui. “Cùng lắm thì buồn nôn như khi gặp Omega khác.”

“Chắc chắn không.” Nhạc Tử Thú xem chừng rất tự tin về khoản này. “Ta không hề dị ứng mùi hương của em, ngược lại vô cùng thích.”

Ba chữ vô cùng thích ngửi đánh thẳng vào mặt Phục Tâm Thần khiến gò má hắn nóng bừng lên.

Nhạc Tử Thú gõ nhẹ vào khay trà bằng đá Ô Kim: “Hẳn ta sẽ lộ rõ sự bất thường của mình đấy…”

Chất giọng Nhạc Tử Thú vẫn điềm nhiên như cũ, khác với miệng giếng cổ lặng thinh, y tựa như mặt biển yên tĩnh nhưng không biết phía dưới tiềm ẩn nguy cơ gì.

Phục Tâm Thần nuốt nước bọt, dẫu đang là mùa xuân nhưng hắn vẫn thấy ớn lạnh sống lưng.

“Nếu không thể chấp nhận, thì em được phép rời đi.” Nhạc Tử Thú giữ nguyên thái độ ôn hòa, “Kể từ đây em là cánh chim tự do.”

Phục Tâm Thần nghe thấy hai chữ “rời đi” bèn lắc đầu theo quán tính: “Tôi sẽ không…”

“Ta mong em cân nhắc thật kỹ, xin đừng vội vàng hứa hẹn với ta.” Mi mắt Nhạc Tử Thú rũ xuống, tựa như quan sát chú kiến trên mặt đất.

Mà Phục Tâm Thần vẫn ngồi như trời trồng, không thể hiểu được hàm nghĩa của đối phương.

Mãi cho đến một lúc sau hắn mới nhận ra ẩn ý từ cuộc nói chuyện này, tất cả mọi thứ đều cô đọng thành ba chữ: Chạy-ngay-đi.

Chương 18

Chia sẻ:

  • X
  • Facebook
Thích Đang tải...

Có liên quan

Từ khóa » ép Hôn 16