EYLAU – Trận Chém Giết đẫm Máu Bậc Nhất Chiến Tranh Napoleon

Mùa thu năm 1806, Hoàng đế Napoleon Bonaparte cùng Đại quân của mình đã dành chiến thắng hủy diệt trước Phổ trong trận Jena-Auerstedt, chiếm đóng hoàn toàn Berlin và khiến quân đội Phổ gần như bị xóa sổ hoàn toàn. Giờ đây với khí thế hừng hực, quân Pháp tiếp tục kéo quân về phía Đông, đánh tan tàn dư còn lại của quân Phổ cùng lực lượng quân Nga tiếp viện nhằm đặt dấu chấm hết cho chiến tranh Liên minh thứ Tư.

Mùa đông năm đó, Tập đoàn quân số 1 nước Nga do Bá tước Levin von Bennigsen chỉ huy tiến vào Ba Lan nhằm chặn đứng bước tiến của quân Pháp. Sau những cuộc giao tranh ban đầu, Napoleon không thể bao vây được quân của Bennigsen, và với việc tuyết rơi và bùn lầy xuất hiện khắp các con đường, quân Pháp buộc phải tìm chỗ đóng quân để chờ mùa xuân đến.

Thống chế Ney trong khi tìm chỗ trú cho quân đoàn V của mình đã đụng phải đại quân Nga đang tiến hành một cuộc tấn công bất ngờ. Quân đoàn của Ney buộc phải rút lui, trong khi đó Napoleon nghe tin đã dự định tiến hành một cuộc bao vây lớn để tiêu diệt quân Nga thêm một lần nữa. Thế nhưng người đưa tin của quân Pháp đến cho Thống chế Bernadotte đã bị kỵ binh Nga bắt được, và khi Bennigsen biết tin đã ngay lập tức rút lui. Hai bên lại ở thế giằng co cho đến khi quân Nga lui về Eylau, nơi Bennigsen quyết định sẽ chiến đấu để tránh mất thành phố Konigsberg vào tay quân Pháp.

Lực lượng quân Nga tại Eylau có khoảng 70.000 binh sĩ với 400 pháo, bao gồm quân tiên phong của Hoàng tử Bagration, cùng 9 sư đoàn bộ binh Nga và một tiểu đoàn pháo binh Phổ dưới quyền chỉ huy của Bennigsen, cùng với đó là khoảng 9.000 quân Phổ đang tới tiếp viện. Với việc địa hình ở Eylau không thích hợp cho việc dàn quân, Bagration được yêu cầu ở lại kìm chân quân Pháp để quân Nga lui về một vị trí thích hợp.

14 giờ chiều ngày 7 tháng 2 năm 1807, những lực lượng quân Pháp đầu tiên và Hoàng đế đã xuất hiện tại Eylau. Lực lượng của Napoleon lúc này chỉ có khoảng 45.000 quân và 200 pháo, bao gồm quân đoàn IV của Thống chế Soult, quân đoàn VII của Thống chế Augerau, lực lượng kỵ binh dự bị của Thống chế Murat và Cận vệ Đế chế. Dù vậy nhưng Napoleon biết rằng vẫn còn 30.000 quân từ quân đoàn III của Davout và quân đoàn VI của Ney đang đến từ phía Tây Nam.

Đến đêm ngày 7-2, quân Pháp đã đẩy lui được quân của Bagration và Barclay de Tolly đang đóng tại Eylau và tiến hành dàn trận. Rạng sáng ngày 8-2, sau một màn pháo kích mở đầu của cả hai bên, Thống chế Soult được lệnh tấn công vào cánh phải quân Nga nhằm tạo lợi thế cho mũi tấn công của Davout. Dù vậy khi Davout đến nơi, quân đoàn III đã bị kỵ binh Phổ tấn công quyết liệt và bị chặn đứng. Napoleon sau đó yêu cầu quân đoàn VII tiếp tục tấn công vào trung tâm quân Nga để lực lượng còn lại của Davout tiếp tục tiến vào trận địa. Thế nhưng xui xẻo thay cho quân Pháp, khi đúng vào lúc quân Pháp tiến lên cũng là lúc cơn bão tuyết trở nên mạnh hơn. Nhưng cơn gió mạnh cùng với tuyết rơi dày khiến cho tầm nhìn của pháo binh Pháp trở nên hạn chế, và họ đã bắn nhầm vào chính quân mình. Tệ hơn nữa, quân đoàn VII trong lúc đang cố định hướng đường đi trong cơn bão dày đặc đã đi thẳng vào trận địa pháo binh của quân Nga. Hơn 70 khẩu pháo Nga bắn tới tấp vào quân Pháp ở tầm gần, xé toạc gần như hoàn toàn quân đoàn VII. Hơn 5.000 binh sĩ Pháp thương vong ngay cả khi chưa tiếp cận được với trung quân Nga. Thống chế Augerau cũng suýt toi mạng khi ông bị đè bởi con ngựa chết của mình dưới lớp tuyết dày đặc. Quân đoàn VII rút lui nhanh chóng và cuộc tấn công thất bại.

Thế chủ động giờ đây rơi vào tay quân Nga. Họ tiến hành phản công thẳng vào lực lượng quân đoàn VII đang tan tác sau khi vừa kịp lui lại về Eylau. Napoleon phải dùng đến lực lượng kỵ binh của Cận vệ Đế chế để bao vây bộ binh Nga và tiến hành giải nguy cho Augerau. Tình thế lúc này đang trở nên ngày càng khó khăn hơn cho quân Pháp. Để cứu vãn trận chiến, Napoleon yêu cầu Thống chế Murat đem toàn bộ lực lượng kỵ binh còn lại của quân Pháp để tiến hành một cuộc phản công lớn.

Hơn 11.000 kỵ binh rầm rập xông lên, mở màn cho một trong những cuộc tấn công của kỵ binh lớn nhất và xuất sắc nhất trong lịch sử. Kỵ binh Pháp chia thành 2 mũi thọc sâu. Long kỵ binh của tướng Grouchy lao tới cánh trái quân Nga để giải vây cho Davout. Trước sức tấn công mãnh liệt từ kỵ binh tinh nhuệ của quân Pháp, quân Phổ bên cánh trái hoàn toàn bị đánh tan tác. Grouchy tiếp tục thúc quân đuổi theo và cầm chân cả lực lượng dự bị còn lại của quân Nga. Ở hướng còn lại, cuirassier của Thống chế Murat cũng đã phá tan được lớp quân Nga đầu tiên, tạo điều kiện cho phần còn lại của quân đoàn III áp sát quân Nga. Dù bị tổn thất đến gần 2.000 kỵ binh tinh nhuệ, thế nhưng cuộc phản công của Joachim Murat không chỉ góp phần chặn đứng đà tiến công của quân Nga, phá nát gần như toàn bộ cánh trái của đối phương, mà còn có thể mở ra cánh cửa chiến thắng cho Napoleon.

Với sự tấn công hiệp đồng từ nhiều thế, đến 15:30, cánh trái của Bennigsen gần như đã bị ép một góc 90° so với phần còn lại và đứng trước nguy cơ bị bao vây tiêu diệt, thì 9.000 quân Phổ cứu viện do L’Estocq chỉ huy đã đến nơi và giải vây cho quân Nga. Trước nguy cơ bị bao vây ngược lại, Davout phải rút lui về một phòng tuyến từ làng Kuttchisten tới làng Anklappen cách đó 1km.

Phải đến 18:00 thống chế Ney mới tới được chiến trường, sau khi bão tuyết dày đặc đã làm át đi tiếng pháo và khiến ông hoàn toàn không biết điều gì đang xảy ra. Bennigsen phải dùng đến lực lượng kỵ binh dự bị của mình để chặn đứng Ney. Đến 22:00, khi tất cả đều đã kiệt sức, cả hai bên mới quyết định thu quân về. 1 tiếng sau đó, khi đã bàn bạc với cấp dưới của mình, tướng Bennigsen quyết định rút lui khỏi trận địa. Quân Pháp lúc này cũng đã quá mệt mỏi để có thể tiến hành truy đuổi.

Dù đã khiến đối phương phải tháo lui, nhưng đây cũng không thể gọi là một chiến thắng cho Napoleon. Trận Eylau giống như một cuộc chém giết đẫm máu giữa hai bên Pháp-Nga mà không đem lại một lợi ích chiến lược hay chiến thuật gì cụ thể. Không có số liệu chính xác thống kê xem thiệt hại của hai phe, một phần do sự che đậy về số liệu của cả Pháp và Nga, nhưng ước tính mỗi bên đã mất đến khoảng 20.000 binh sĩ – gần 1/3 lực lượng, rất nhiều trong số đó chết rét vì bị bỏ lại dưới thời tiết cực đoan của mùa đông nước Phổ.

Trận Eylau là lần đầu tiên kể từ cuộc vây hãm Acre năm 1799 mà Napoleon không thể dành được một chiến thắng rõ ràng trên chiến trường. Không chỉ vậy, cuộc tắm máu ở Eylau ngoài đem lại thiệt hại không thể đong đêm về người và của, còn là việc truyền thuyết về sự bất bại của Napoleon và La Grande Armée bị lung lay dữ dội, và nhuệ khí của quân Pháp chạm xuống đáy. Thế nhưng chỉ một thời gian ngắn sau đó, với việc viện quân và tiếp tế trở lại, quân Pháp sẽ trở lại mạnh mẽ hơn và đem đến cú đánh nốc ao nhằm kết thúc cuộc chiến dai dẳng này.

Post Views: 287

Từ khóa » Trận Eylau