F0 TRƯƠNG QUỐC PHONG: “Chậm 5 Phút, Tôi đã Sang Thế Giới Khác”
Có thể bạn quan tâm
Những ngày sang chấn tâm lý và một đêm suýt bỏ lỡ cơ hội sống
Phong được xếp vào phòng hồi sức tích cực, nằm chung với 3 bệnh nhân khác. Đó là một đêm vô cùng mệt và hoảng loạn. “Tôi được chụp mặt nạ thở ô-xy. Cơ thể như con robot chạy bằng pin, có ô-xy là khỏe lại, ngừng ô-xy là đi. Virus SARS-CoV-2 thật đáng sợ, nó chặn ô-xy nạp vào cơ thể một cách bình thường”.
Phong đã chảy nước mắt suốt đêm, vì sợ hãi, vì thương ba mẹ già ở quê, vì ngay phía bên giường kia, người vào viện cùng Phong cũng chỉ trong tình trạng chỉ số SpO2 giảm mà đã ra đi sau một đêm. Đó là nỗi ám ảnh đến tận cùng.
Phong bị tổn thương phổi rất nặng, không thể rời máy thở ô-xy một giây. Cơ thể khỏe mạnh chừng 75 ký, giờ đây phải nằm im bất động, phụ thuộc vào người khác chăm sóc, mọi vấn đề ăn uống vệ sinh tại chỗ. “Bác sĩ khuyến cáo mọi người phải tuân thủ không được rời khỏi giường. Có rất nhiều người ngại vệ sinh tại chỗ, cố gắng lết ra toilet và trong quá trình đó, họ đã gục xuống không thể cứu được”.
Phong thấm thía điều đó vì đã từng đánh cược bản thân với 60 giây để chạy ra nhà vệ sinh. Nhưng nửa chừng đường, hơi thở lụi dần, chỉ kịp đủ ý thức để chạy ngược trở lại giường chụp mặt nạ ô-xy thở dốc. Lúc này, muốn sống là phải nghe lời bác sĩ, Phong tự nhủ.
Tôi chưa bao giờ nghĩ không thở được 1-2 phút, mình sẽ chết. Mỗi khi bỏ mặt nạ thở ô-xy ra, tôi thấy mình như robot hết pin, cảm giác rất buồn. 60 giây đi vệ sinh cũng không kịp? 60 giây làm được gì bây giờ? Cảm giác một người khỏe mạnh, giờ phải chịu đựng sự sống phụ thuộc kéo dài vào máy móc, không biết khi nào thoát ra được rất kinh hoàng.
Những ngày nằm viện, Phong gặp những sang chấn tâm lý vì sợ và những ám ảnh từ những bệnh nhân nằm chung quanh. Hầu hết mọi người phải vào khu hồi sức đều nặng, nguy cơ tử vong cao. Nhưng không phải ai cũng hợp tác với sự chỉ dẫn của bác sĩ.
Có người vùng vẫy, đòi gỡ ô-xy ra vì khó chịu. Có người kêu la cả ngày lẫn đêm. Nhưng họ không biết, càng kêu nhiều, hô hấp càng bị ảnh hưởng nghiêm trọng. “Có bệnh nhân không hợp tác, bác sĩ đành phải cột tay chân để giữ được hơi thở bằng máy thở ô-xy cho người bệnh”, Phong sợ hãi nhận ra sự sống ngày càng mong manh.
Cứ đúng giờ, các y, bác sĩ lại lấy máu, làm vệ sinh, cung cấp bữa ăn, tiêm 5 mũi/ngày, chụp X-quang phổi nhưng tuyệt nhiên Phong không biết cơ thể mình bị tổn thương tới đâu.
Phong chỉ cảm nhận được lá phổi của mình rất bất ổn và gần như trải qua hết các triệu chứng khó chịu nhất khi mắc Covid-19. Những cơn sốt cao hành hạ Phong ngày đêm, cơ thể đau nhức, mất hoàn toàn vị giác, khứu giác. Những bữa cơm, Phong cố gắng ăn từng chút một chỉ với một suy nghĩ phải vực dậy và trở về.
Bên kia, bệnh nhân vẫn mặc sức rên la vì sợ hãi. Những ai bất mãn, không hợp tác, phó mặc đều ra đi rất nhanh. “Cuộc sống mong manh trong tích tắc. Không biết ngày mai, người được lặng lẽ đưa ra cửa sau kia có phải là mình không. Tôi sợ hãi, căng thẳng nhưng trong đầu tự nhủ cố gắng phải ăn để có sức khỏe”, Phong nói.
Phong không dám tự ý ra khỏi giường, tất cả sự sống phụ thuộc vào nguồn ô-xy cung cấp cho cơ thể.
Phong không dám tự ý ra khỏi giường, tất cả sự sống phụ thuộc vào nguồn ô-xy cung cấp cho cơ thể.
Đêm là thời gian cơ thể các FO yếu đuối nhất vì sợ bóng tối và bất trắc. Gần như không có ai ngủ được một giấc sâu trong đêm. Ai cũng mong đến sáng, để được mở nhạc, được bắt đầu một ngày mới không sợ hãi. Hay nói đúng hơn, là mình đã sống thêm được một ngày, le lói niềm tin về việc cơ thể đang dần khống chế được virus SARS-CoV-2.
Phong cũng có một đêm kinh hoàng vì chìm vào giấc ngủ. Đó là ngày thứ 10 khi Phong nằm viện, cơ thể mệt rũ sau cơn sốt. Mặt nạ ô-xy đã rơi xuống và Phong lơ mơ thấy một sự thiếu hụt sự sống của cơ thể, chới với không vùng vẫy ra được. May bệnh nhân giường kế bên la lên rất to, Phong choàng tỉnh, vội vã kéo mặt nạ ô-xy thở gấp.
“Tôi cảm giác như mình vừa bước đến cửa quỷ môn quan. Ôm chặt mặt nạ ô-xy, tôi không dám nằm xuống ngủ. Tôi chỉ sợ trong cơn ngủ mê, một lần nữa mình sẽ lại không còn ô-xy mà thở”. Phong nhìn bệnh nhân giường bên cạnh với ánh mắt tạ ơn.
Ngày thứ 14, Phong được thử sang ống thở ô-xy nhỏ hơn, mừng rỡ vì thoát được áp lực của chiếc mặt nạ rất vướng víu. Ngày thứ 17, Phong thử rút hẳn ống thở ô-xy. “Đó là cảm giác được hồi sinh thật sự. Đó là hơi thở của mình, cuộc sống của mình. Chưa bao giờ tôi nghĩ, thở cũng làm cho mình hạnh phúc tới thế”, Phong nói.
Từ khóa » Thở Dốc 1 đêm Là Gì
-
Thở Dốc (Chứng Khó Thở) - Fairview
-
Tại Sao Bạn Thức Dậy Và Thở Hổn Hển? | Vinmec
-
Thở Hổn Hển Mạnh Khi Ngủ Là Bị Làm Sao? | Vinmec
-
Tỉnh Giấc Vì Thở Gấp: Đừng Coi Thường! - Hello Bacsi
-
Mách Bạn Căn Nguyên Khó Thở Về đêm Và Cách Vượt Qua Tình Trạng Này
-
Hơi Thở Nông - Một Triệu Chứng Bệnh Lý Nguy Hiểm Cần Cảnh Giác
-
Hiện Tượng Bừng Tỉnh, Thở Gấp Lúc Nửa đêm - Tiền Phong
-
Trẻ 1 Tháng Tuổi Ngủ Không Sâu Giấc Và Hay Thở Gấp Là Bị Làm Sao?
-
Chó Thở Gấp Báo Hiệu Các Vấn đề Sức Khoẻ Gì?
-
Nam + - Người Làm Em Thở Dốc Em Không Muốn. Kẻ Khiến Em...
-
Gentle Sexy - Nhìn Mặt Anh Hơi Ngốc Hay Mình Thở Dốc 1 đêm?
-
Trẻ Sơ Sinh Thở Nhanh, Các Kiểu Thở Của Bé - Bệnh Viện Hồng Ngọc
-
Tìm Hiểu Về Triệu Chứng Khó Thở Hụt Hơi - MedJin
-
Thở Rít - Rối Loạn Chức Năng Hô Hấp - Phiên Bản Dành Cho Chuyên Gia