Giai Kỳ Như Mộng - Dreame
Có thể bạn quan tâm
- Home
- Ranking
- Become a Writer
- Writer Benefits
- Download


Lam Đỏic_arrow_rightbook_age12+159FOLLOW1KREADrevengeBEpowerfulprincessbxglightheartedbrilliantroyalancientcrown princeStart Readinglike
BlurbLan - sinh trưởng ở khe núi sâu vắng khó đến, cách tuyệt với đời, khó hái. Lại chẳng mảy may kiêu ngạo.
Nhân sinh đắc ý, lúc ở đỉnh cao thứ mong đợi nhất vẫn là cuộc đời an tĩnh. Nhớ năm xưa, Tống Giai Kỳ là một giai nhân, non xanh nước biếc ở Vân Nam đều chẳng xinh đẹp thanh tao bằng nàng.
Nàng gả cho Thái tử, hắn tự tay giết chết con nàng?
Nàng là Thái tử phi, thế nhưng đến khi Thái tử đăng cơ nàng lại chỉ là một Quý phi?
Năm tháng như nước chảy, sao có thể mãi là ngày đầu xuân sang, dung nhan úa tàn, hoang phế của tâm tình. Chẳng thể ngăn nổi sự hao gầy của thời thế.
Vào đêm đầu tiên của mùa xuân, nàng đã được mơ một giấc mộng dài.
Đêm trăng năm đó, hắn ngồi dưới tán cây bồ đề trong viên Tống gia, dịu dàng nói:
"Nhĩ Nhĩ, sắp sang đông rồi."
Nàng nói hắn không gọi nàng là 'Nhĩ Nhĩ', hắn lại vờ như không nghe thấy. Nói giọng thâm tình:
"Qua mùa đông này, tháng đầu tiên của trời xuân. Nàng sẽ gả cho ta."
Nàng từng hỏi hắn: "Điện hạ là thích ta sao?"
Hắn im lặng rất lâu, hờ hững đáp: "Ta muốn ở bên nàng."
Cuộc đời nàng như một giấc mơ - Giai kỳ như mộng.
Free previewChương 1: Phá thai (1)Hôm nay tiết trời đặt biệt tốt, trời trong, mây trắng, gió mát, ánh thu như thiền. Thời gian như thoi đưa, thoáng khắc đã nửa năm. Kể từ ngày hắn đến chất vấn ta, buông câu lạnh lùng: "Nàng ở chỗ này tự mình sám hối đi." Haha! Sám hối? Tống Giai Kỳ ta cả đời chưa từng làm việc gì trái với lương tâm, lấy gì sám hối cho chàng? Thôi được rồi, Chu Ngọc nói nữ nhân mang thai không được suy nghĩ nhiều, tâm tình phải thoải mái, thong dong. Ánh nắng hiếm hoi chiếu xuống, ta chậm rãi đi dạo trong viên, vừa mỉm cười, vừa đưa tay chậm rãi vuốt ve bụng dưới. Cái thai này lớn rồi, ta đi lại có chút khó khăn. Cũng tốt, như vậy sẽ chú tâm đi bộ, không suy nghĩ chuyện khác. "Thái tử phi! Sau người lại đi ra đây mà không bảo nô tài? Người xem, người lại mặc mỏng như vậy. Sắp vào đông rồi, người phải chú ý sức khỏe, người đương có mang." Từ ngày ta biết ta có mang, Mai Trinh không ngày nào là thôi phàn nàn, cũng không sao, nàng ấy cũng là thật lòng muốn tốt cho ta. "Mai Trinh, ta nhớ rồi, nhớ rồi. Em cả ngày cứ luyên thuyên." "Thái tử phi à, nô tài…" Trong điện này chỉ có ta, Mai Trinh và Chu Ngọc. Cứ như vậy sống nương dựa vào nhau. Chuyện trong điện cũng không truyền ra ngoài, người bên ngoài cũng đã lâu không còn để tâm đến nơi đây nữa. Vậy cũng tốt, ta thà quãng đời còn lại cứ sống như vậy. Nhưng mà hắn, hắn tuyệt nhiên luôn phá đi mọi ước nguyện dù là nhỏ bé nhất của ta. Ta hận hắn. *** "Thái tử điện hạ đến." Phải! Chính là hắn, Ninh Vĩnh Thụy - Thái tử của Vạn quốc. Ta chưa kịp quay đầu nhìn, nam nhân một thân hoàng bào tôn quý đã lên tiếng: "Nàng đang làm cái trò gì vậy hả?" Giọng nói trầm thấp mang sự đè nén tột độ, ta biết hắn đang tức giận. Ta chỉ không biết tại sao hắn lại tức giận. Cũng đâu cần lí do gì đặc biệt, giống như trước khi ta gặp hắn, hắn đã hận ta. "Đi dạo." Ta nhẹ nhàng nói, mặt mày thả lỏng, một phần cũng không để tâm đến hắn. Sắc mặt hắn càng lúc càng khó coi, giọng nói càng lúc càng lạnh lùng, đưa tay chỉ vào bụng đang nhô lên của ta. "Ta hỏi nó." "Ta có thai." Giọng ta lúc này rất dịu dàng, lại chứa đầy thê lương. Cơ thể hắn dường như chấn động, ngẩng đầu lên nhìn ta, ánh mắt lạnh lùng phức tạp nhìn chằm chằm ta, thoáng qua lại ẩn chứa sự bi ai. "Vừa rồi nàng nói là thật?" Rất nhanh, đôi mắt hắn trở lại sự âm u và rét lạnh. Hắn sải bước đến chỗ ta, nâng cằm ta lên, đôi mắt hung ác nhìn thẳng vào ta khiến sự bình thản của ta trong phút chốc ta sụp đổ, ta không khỏi hoang mang. Ta im lặng, không đáp. Tay hắn càng lúc càng siết chặt cằm ta, khiến ta không khỏi đau nhói mà rên rỉ: "Chàng buông tay ra!" Ninh Vĩnh Thụy hừ lạnh, hô lớn: "Truyền thái y vào đây." Không hiểu sao lòng ta hoang mang tột độ, dường như đây không phải chuyện gì tốt. Mai Trinh bên cạnh mặt mày lại hớn hở. "Chàng muốn làm...Làm gì?" Ta không khỏi run lên. "Phá cái thai này đi." Hắn không nhìn đến ta, nói với lão thái y. Mặt ta tái nhợt đến mức dọa của Mai Trinh bên cạnh, dường như toàn bộ huyết dịch trong người đều không còn nữa, cảm giác đau lòng cũng theo dòng màu đỏ trong cơ thể tuôn trào ra mãnh liệt. Lời này sao hắn có thể dễ dàng nói ra như vậy? "Ninh Vĩnh Thụy, chàng đang nói gì?" Ninh Vĩnh Thụy - cái tên này đã rất lâu rồi ta không nhắc tới, càng không dám nhớ tới, nhưng nó đã khắc vào cốt tủy ta. Vậy mà hôm nay, hắn lại giáng cho ta một bạt tay đau nhói. Ta kéo lấy tay hắn, hắn nhìn ta hốt hoảng, ánh mắt lạnh lẽo, không kiêng dè hất tay ta. Ta loạng choạng muốn ngã, Mai Trinh bên cạnh đỡ lấy ta. Ta cảm nhận được nàng cũng đang run rẩy. "Chàng không được làm như vậy, nó là con chàng." Ta bắt đầu nức nở. Ninh Vĩnh Thụy bật cười thê lương, ánh mắt càng thêm tàn nhẫn, bóp chặt lấy cằm ta: "Đứa con này, ta không cần." Sự đau đớn khiến ta hít thở không thông, khóe mắt trào nước. Ta không ngờ hắn có thể làm tới bước này, thật sự muốn tuyệt đường sống của ta sao? "Ngươi không cần thì ta cần, ta không cần chức thái tử phi này nữa, ta không cần ngươi. Ta cần con ta, ngươi tha cho nó đi. Ta sẽ đem nó đi xa, cả đời này không để ngươi nhìn thấy." Ta bắt đầu run rẩy, cả người lạnh lẽo. Nghe ta nói mấy lời này, ánh mắt hắn dấy lên tia đau đớn. "Nàng vì đứa bé này mà muốn rời khỏi ta?" Rất nhanh, hắn lại cất giọng lạnh lùng, đôi mắt ngập tràn lửa giận vằn lên từng tia mắt. Tay hắn siết chặt đến nỗi gân xanh nổi cả lên. "Đứa bé này rồi sẽ trở thành nỗi ô nhục." Hắn tàn nhẫn gằn lên từng tiếng như trăm lưỡi dao đâm sâu vào lòng ta. Đau đến không thở nổi. "Giống như mẹ nó vậy." Bốp! Ta giáng một tát thật mạnh vào khuôn mặt tàn nhẫn của nam nhân trước mắt. Năm dấu tay in hằn lên khuôn mặt của hắn, ta chua xót. Hắn không có tư cách vũ nhục ta, càng không có tư cách vũ nhục mẫu thân ta. Khuôn mặt ta giờ đã đẫm nước mắt, giọng nghẹn đắng, cố cất giọng: "Ninh Vĩnh Thụy, ta không ngờ ngươi lại là loại cầm thú như vậy! Ngươi có còn là con người nữa không? Ngươi ở bên ngoài phong lưu mang về một Kiều vệ, có tư cách gì nghi ngờ ta?" Ta gắt lên. Ta nhìn hắn đang chấn động, có lẽ hắn không ngờ ta sẽ đánh hắn. Haha! Một cái bạt tay thì có xá gì? Ninh Vĩnh Thụy hung hăng bóp lấy cổ tay ta, lúc này hắn chẳng khác gì ma quỷ, đôi mắt nặng nề lửa hận. Continue Reading expand_more
Dreame-Editor's pick
Cô Hầu Cao Cấp
read25.9KEm là tia nắng của đời tôi
read1KXuyên Sách: Thanh Xuân Của Nữ Phụ Cường Đại Sẽ Thú Vị Như Na
read1KBẫy Ngọt Ngào (H+)
read1.4KBùi Tướng quân, chàng đứng lại cho ta!
read1KAnh Tần, sau này sẽ không có vợ
read1KCứ ngỡ chỉ là gặp gỡ
read1.4Kexpand_moreScan code to download app
download_iosApp StoreGoogle PlayFacebookTừ khóa » Gia Ky Nhu Mong
-
[THUYẾT MINH] Phim Ngôn Tình Chuyển Thể Siêu Hay - YouTube
-
Giai Kỳ Như Mộng - Phỉ Ngã Tư Tồn - Doc Truyen Online
-
Giai Kỳ Như Mộng Chương Mới Nhất | SSTruyen
-
Giai Kỳ Như Mộng - App TYT
-
Truyện GIA KY NHU MONG - Ngannguyen0 Online Cập Nhật Mới Nhất
-
[THUYẾT MINH] Phim Ngôn Tình Chuyển Thể Siêu Hay | GIAI KỲ ...
-
Giai Kỳ Như Mộng (hẹn đẹp Như Mơ)
-
TIN TỨC VỀ GIAI KỲ NHƯ MỘNG (2010) - Kenh14
-
GIAI KỲ NHƯ MỘNG - Tập 32 (Tập Cuối) - Truthabouttoyota
-
Gia Kỳ Như Mộng - Đợi Chờ - TruyenKul
-
[THUYẾT MINH] Phim Ngôn Tình Chuyển Thể Siêu Hay | GIAI KỲ ...
-
[THUYẾT MINH] Phim Ngôn Tình Chuyển Thể Siêu Hay - Tập 01
-
Giai Kì Như Mộng - WikiDich
