Giêsu Là Con đường đến Với Chúa Cha (13.05.2022 – Thứ Sáu Tuần ...
Có thể bạn quan tâm
✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an (Ga 14,1-6)
1 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Anh em đừng xao xuyến ! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. 2 Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở ; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em. 3 Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó. 4 Và Thầy đi đâu, thì anh em biết đường rồi.”
5 Ông Tô-ma nói với Đức Giê-su : “Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao biết được đường ?” 6 Đức Giê-su đáp : “Chính Thầy là con đường là sự thật và là sự sống. Không ai có thể đến với Chúa Cha mà không qua Thầy.”
Sẽ chạy ùa vào lòng Người thương mến tôi… (16.05.2025)
Bài Phúc Âm hôm nay là một bài đặc biệt có ý nghĩa với tôi…
Ngày đó khi nghe một linh mục trong một bài giảng có hỏi rằng: “Lời Chúa mà bạn quan tâm nhất, yêu mến nhất là câu nào, đoạn nào?”, tôi đã bàng hoàng ngơ ngẩn vì Lời Chúa mà tôi nghe được, học được…. chỉ như nước chảy trên đầu vịt, trôi tuồn tuột đi đâu mất tiêu!!!
Thế là tôi để tâm tìm hiểu và chọn Ga 14,1-6 này đây…Xin chia sẻ:
Người ta thường nói rằng “con chim sắp chết kêu tiếng bi thương, con người sắp chết nói lời nói phải”. Trong bữa tiệc ly, Đức Giê-su vì quá yêu mến con người, đã tâm sự với các môn đệ những lời rất thân tình, tha thiết: Ngài sẽ ra đi về cùng Cha rồi Ngài sẽ trở lại đón các môn để cách riêng, cũng như toàn thể chúng ta cách chung, để Ngài ở đâu, tất thảy chúng ta cũng ở đó với Ngài.
Chúa đã hoàn tất công cuộc cứu chuộc và đã đến lúc Ngài phải về cùng Thiên Chúa Cha với tột dình quang vinh và hạnh phúc. Nhưng tấm lòng của Chúa vẫn còn vấn vương, lo lắng cho đám nhân loại yếu đuối và bất trung giữa chốn trần ai đầy cám dỗ này. Nhất là với tôi, một đứa nhẹ dạ và hay nản lòng…
Nhìn nhiều cảnh đời thay trắng đổi đen xoành xoạch, xem nhiều bản tin giả thật xen lẫn không biết đâu mà lường, khiến lòng tôi hoang mang bối rối. Người gian giảo lường gạt kẻ ngây thơ! Rồi mạnh hiếp yếu, giàu ép nghèo, chính nghĩa hầu như dãy chết mà không ai quan tâm, khiến tôi càng thêm bị ám ảnh bởi lời của Trịnh Công Sơn: “Tôi đã mỏi dần với lòng tin. Chỉ còn lại niềm tin sau cùng. Tin vào niềm tuyệt vọng. Có nghĩa là tin vào chính mình. Tin vào cuộc đời vốn không thể khác. Và như thế, tôi đang yêu thương cuộc đời bằng nỗi lòng của tên tuyệt vọng…”
Có lẽ Chúa thấy tôi đang ngụp chìm trong vũng bùn đen của tuyệt vọng và u buồn, nên hôm nay, một lần nữa, Chúa đến cạnh bên tôi, ân cần vỗ về an ủi tôi, cho tâm tư tôi bớt xao xuyến, cho tôi có dịp suy gẫm lại Tình Thương của Chúa đối với riêng tôi, để thắp lại niềm tin cho tôi, để tôi cảm nhận được tình Chúa yêu thương tôi đến ngần nào…và để tôi chỉnh sửa lại cái nhìn lệch lạc của tôi trong năm Thánh 2025 này.
Vâng, Chúa đã cho tôi nhìn thấy nơi tôi sẽ đến không phải là ở nơi đây, nhưng là một chốn vô cùng bình yên. Đó là hình ảnh nơi “Nhà Cha”, nơi là quê hương đích thực muôn đời ngàn kiếp của tôi. Nơi ấy tôi có thể sống là chính mình, thảnh thơi, vui vẻ. Tôi được ở bên Chúa và bên những người tôi thương mến và biết rằng mình thuộc về nơi ấy. Tôi thuộc về Chúa và Chúa cũng rất thương mến tôi.
Trong dòng chảy miên man ngọt dịu của tình thương, tôi lại được nghe cha Micae Phạm Quang Hồng kể lại một câu chuyện cảm động đã đánh động lòng tôi, Xin cảm ơn Cha và xin lỗi Cha vì lời kể lại của con không đầy đủ, chân thực và hay ho như lời cha kể:
“Một ông già không có đạo, khi đọc được kết quả xét nghiệm bệnh tình mình rất nghiêm trọng, bèn tìm đến vị bác sĩ gia đình của mình để tâm sự. Vị bác sĩ này là người Công giáo. Ông già hỏi:
– Bác sĩ ơi, chết rồi mình đi đâu?
– Đi về với Chúa.
– Bác sĩ có bằng chứng không?
– Không!
– Vậy sao bác sĩ lại chấp nhận điều đó?
– Vì con tin. Niềm tin không đòi có bằng chứng, bác ạ! Vị bác sĩ ngưng một chút rồi nói tiếp:
– Bác ơi, con có thể dùng một ví dụ kể lại cho bác nghe được không?
– Vâng ạ!
– Phía sau phòng mạch này là khu vườn của con, kế đó nhà ở. Con có nuôi một con chó từ khi nó còn nhỏ. Con thương nó lắm. Nhưng theo luật YTế, nó không được phép vào đây và dĩ nhiên nó chưa hể bước chân vào chỗ này, Hôm nay con phá lệ cho bác coi.
Bác sĩ huýt gió. Lập tức có tiếng sủa và tiếng cào cửa. Bác sĩ bấm remote. Cửa phòng khám mở ra và một con chó chạy ùa vào. Nó nhảy phóc vào lòng bác sĩ, với bốn cái chân lấm lem bùn đất và vui mừng liếm láp. Bác sĩ xoa đầu chó, rồi bảo nó đi ra và đóng cửa lại. Ông thong thả giải thích:
– Bác thấy đó, con chó chưa từng bước chân vào đây, nó không biết có ai ở đây ngoại trừ con vì nó đánh hơi thấy mùi con. Nó không thể vào với con khi cánh cửa còn đóng kín, nhưng nó tin rằng có con ở sau cánh cửa này, và khi con gọi, cửa đã mở, nó liền ùa ngay vào với con. Con không quan tâm là nó sạch hay dơ, vì con thương nó và nó thương con, Vậy là đủ rồi. Đó là hình ảnh mà con tin rằng khi linh hồn rời khỏi mảnh đất tạm bợ này, sẽ nhanh chóng ùa về với Đấng Hằng Sống… dù rằng đối với Thiên Chúa, con còn tệ hơn con chó này, nhưng con tin rẳng Chúa vẫn thương con, vẫn chờ đợi con…và không còn có gì ngăn trở con, ngoại trừ một chút dơ bẩn cần phải thanh luyện một thời gian, nhờ lời cầu nguyện của người khác….
Bác sĩ còn đang nói thì đã thấy ông già rơi lệ. Ông nói:
– Cám ơn bác sĩ, tôi hiểu rồi.
Rồi người ta thấy ông đi học đạo ở cái tuổi gần đất xa trời, với mong ước khi cánh cửa Thiên Đàng mở ra, ông sẽ được chạy ùa vào lòng Người đã thương mến ông…
Lạy Chúa, Chúa biết rằng tình con đối với Chúa rất bọt bèo trong khi tình Chúa thương con lại bao la trời biển…Xin hãy ở cùng con, hãy đi cùng con, hãy dạy dỗ con, hãy uốn nắn con và hãy bảo vệ cho con khi con đi trên đường Giêsu, đường Sự Thật, đường Sự Sống mà Chúa, để một khi cánh cửa cuộc đời ấy mở ra, khi con nghe tiếng Chúa gọi, thì con sẽ chạy ùa về bên Chúa…
Têrêsa Hảo
Câu chuyện con đường… (26.04.2024)
Từ nhỏ, tôi đã rất ấn tượng với câu chuyện “ giấc mơ hãi hùng” như sau:
“Tôi thấy mình đứng trước một biệt thự nguy nga. Bước vào trong tôi thấy hai hành lang với hàng chữ: bên phải dành cho người Công giáo, bên trái dành cho kẻ ngoại đạo.
Theo bảng chỉ dẫn tôi đi theo hành lang bên phải dành cho người Công giáo.
Ði được một lúc, tôi thấy mình đứng trước một ngã rẽ khác. Lần này, tôi đọc thấy bảng chỉ dẫn như sau: “Bên phải dành cho người có đức tin vững mạnh, bên trái dành cho kẻ có đức tin yếu kém”. Và tôi lại đi theo bên phải.
Ðến một ngã rẽ khác tôi lại thấy một bảng chỉ dẫn: “Bên phải dành cho những người có lòng bác ái, bên trái dành cho những kẻ ích kỷ”. Tôi lại chọn bên phải mà đi.
Cuối cùng tôi gặp một bảng chỉ dẫn: “Bên phải dành cho những ai sống đời thánh thiện, bên trái dành cho những kẻ tội lỗi”. Một lần nữa tôi cứ chọn bên phải mà đi. Thì bỗng một cảnh tượng hãi hùng khủng khiếp hiện ra ở cuối hành lang ấy: cảnh hỏa ngục với muôn vàn hình khổ không lời nào tả xiết. Tôi hoảng hốt kêu rú lên và giật mình thức giấc…
Rõ ràng tôi đã chọn con đường rất rất tốt nà.. thế thì tại sao khi đi tới đích tôi không gặp được Chúa Giêsu?
Câu trả lời đã rất rõ ràng qua Lời Chúa hôm nay: “Thầy là đường, là sự thật, và là sự sống.”… Chúa Giêsu đã khẳng định Ngài là Đường, và tất cả những ai đi trên con đường Giêsu đều đi đến đích mà chính Chúa đã dọn sẵn cho mình. Vì thế, con đường tôi phải chọn chính là con đường Giêsu.
– Con đường Giêsu là con đường hẹp,“con đường tình yêu”. Yêu cho đến chết để mang lại sự sống, niềm vui, và hy vọng cho loài người.
– Con đường Giêsu là con đường đi xuống với con người. Là Thiên Chúa, nhưng Đức Giêsu đã trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, hạ mình, bằng lòng chịu chết để cứu chuộc nhân loại. Chúa đã chấp nhận sự thiếu thốn và bất toàn, chấp nhận sự giới hạn và hay thay đổi của con người. Ngài đi xuống để cảm thông và chia sẻ. Như vậy, Ngài đã đi xuống để nâng con người lên trở thành con cái Thiên Chúa.
– Con đường Giêsu là con đường đưa con người lên với Chúa Cha, vì Chúa Giêsu đích thực là Thiên Chúa, đã đến ở cùng chúng ta, cứu chuộc chúng ra để dẫn dắt chúng ta lên trời về với Chúa Cha cùng với Ngài…
Và như thế, con đường duy nhất mà Đức Giêsu đã đi, để tiêu diệt sự chết và đi vào cõi sống đời đời là con đường phải đi qua thập giá để đến vinh quang. Chính Chúa đã nêu gương bước đi trên con đường đó, mời gọi chúng ta đi trên con đường đó, rồi các tông đồ cũng đi theo con đường Giêsu đã đi. Giáo Hội mọi thời cũng mời gọi con cái mình đi theo con đường Giêsu đã đi…, và đã có biết bao nhiêu tín hữu đã chọn bước đi trên con đường đó….
Thánh Gioan Maria Vianey, người chỉ đường cho biết bao nhiêu con người biết đường đi về Nước Trời qua con đường Giêsu.
Đi hành hương đến xứ Ars, ai cũng muốn tìm đến bức tượng nổi tiếng: Thánh Gioan Maria Vianney đứng hỏi đường về xứ Ars với em bé chăn chiên.
Bức tượng ghi dấu một câu chuyện bất hủ. Ngày đến nhận xứ Ars, Cha Vianney đã hỏi em bé chăn chiên một câu như một lời tiên tri linh ứng sau này: “Con hãy chỉ cho cha đường về xứ Ars, cha sẽ chỉ cho con đường về Nước Trời”. Câu này được ghi đậm nét dưới chân bức tượng như một lời nguyện ước của mọi khách hành hương. Ngày xưa, ngài đã chỉ dẫn cho giáo dân xứ Ars đã mất đức tin, bê tha rượu chè, cờ bạc, đàng điếm…được trở về với Chúa, thì ngày nay xin Cha Thánh chỉ dẫn cho chúng con biết đường ngay nẻo chính để sau này được trở về Nhà Cha trên trời.
Có một giai thoại rất lý thú về bức tượng này. Nhà điêu khắc Louis Castex (1866-1954) đã chọn anh Gabriel Matagrin (18 tuổi) làm mẫu tạc tượng cha xứ Ars và chọn Antoine Givre (10 tuổi) là con của mình để tạc em bé chăn chiên. Bức tượng rất có thần, ai đến chiêm ngưỡng cũng cảm thấy Cha Thánh hiển hiện sống động, một tay đặt trên vai em bé và một tay chỉ hướng về trời. Có lẽ nhờ lời bầu cử của Thánh nhân mà người đóng vai Cha Thánh, sau này đã đi tu, trở thành giám mục giáo phận Grenoble, cách Lyon 80km: Đức cha Gabriel Matagrin. Còn em bé cũng được Chúa gọi trở thành linh mục chính xứ St. Martin l’Argentière, Cha Antoine Give.
Lạy Chúa, đã rất nhiều lần chúng con đã đi trên những con đường khác với con đường của Chúa: những con đường rộng thênh thang của tiền tài, danh vọng và đam mê thế tục. Những con đường này thật quyến rũ và hứa hẹn cho chúng con nhiều sung sướng thoải mái. Nhưng cuối cùng chúng đã dẫn chúng con đến vực thẳm của sự trống rỗng, cô đơn, của tội lỗi, của khổ đau và sự chết. Trong cuộc sống có biết bao nẻo đường đang vẫy gọi, có biết bao lối mòn con đã đi, nhưng con tin rằng chỉ có một con đường duy nhất dẫn đến sự sống đời đời. Đó là con đường Chúa đã đi.
Xin cho con luôn xác tín rằng con không thể đến với Chúa Cha nếu không đi vào con đường của Chúa, nhất là con đường thập giá. Nếu con không đến với Chúa, với Mình và Máu Thánh Chúa, nếu con không biết lắng nghe và thực hành Lời Chúa, thì con sẽ không bao giờ đến được với Chúa Cha là nguồn hạnh phúc đích thực. Lạy Chúa Giêsu là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống, xin cho con biết chọn Chúa là gia nghiệp và lẽ sống của đời con. Amen.
Têrêsa Hảo
Đường đi đến Chúa Cha (05.05.2023)
Cả hoàn vũ hân hoan vui mừng chào đón tháng hoa dâng kính Đức Mẹ Maria – Mẹ Nhân Loại, ngay từ trong tháng 4 hầu hết đội hoa các giáo xứ trên khắp mọi miền đất nước Việt Nam, đều chuẩn bị tập dượt chương trình cho các ngày thứ bảy, chủ nhật trong tháng 5, dâng lên Mẹ Thiên Chúa những bó hoa tươi thắm, tượng trưng cho lòng tôn kính và yêu mến. Các nhóm ấu nhi, thiếu nhi, các chị em phụ nữ… trong giáo xứ tôi lại có dịp cùng nhau hẹn hò tại sảnh nhà xứ vào những buổi tối, trong tâm tình con thảo, theo điệu nhạc với những động tác thật đơn giản nhưng phải đều tay, đoàn con dâng Mẹ cả tấm lòng. Thánh Louis Monfort từng nói: “Chúa đến trần gian qua con đường Maria, Chúa cũng muốn chúng ta đến với đến với Chúa qua Mẹ; chúng ta không thể đi con đường nào khác để đến với Chúa ngoài con đường chính Chúa đã đi để đến với chúng ta … Ơn cứu độ đến với chúng ta qua Mẹ Maria, thì Chúa cũng muốn mọi ơn khác chúng ta lãnh nhận được cũng phải qua trung gian đó. ”
Trang Tin Mừng hôm nay theo thánh Gioan (Ga 14,1-6) Chúa Giêsu nói với các môn đệ: “Thầy đi để dọn chỗ cho các con… Thầy sẽ trở lại đem các con đi với Thầy, để Thầy ở đâu thì các con cũng ở đó”. Ga 14, 3. Sau khi Chúa Giêsu hoàn thành sứ vụ của Chúa Cha trao phó, Người sẽ về bên Chúa Cha, Người biết trước sẽ đến ngày chia tay với các môn đệ nên Chúa đã chuẩn bị tinh thần các ông bằng lời dặn dò hãy đặt niềm tin vào Ngài “Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy”. Ga 14,1. Người hiểu các môn đệ sẽ rơi vào trạng thái hoang mang vì không còn Thầy Giêsu chỉ dẫn, không có Thầy đồng hành trên mọi nẻo đường. Thêm nỗi lo sợ người Do Thái bách hại, các ông sẽ cậy dựa vào người nào, ngoài Thiên Chúa.
Chúa nhân lành cho các môn đệ biết Ngài sẽ trở lại để đưa các ông đến nơi Chúa Cha, Ngài muốn các ông nhận lấy phần việc của mỗi người “ Loan báo Tin Mừng” là đi theo con đường của Chúa. Tin vào Chúa Giêsu là chúng ta thực hiện theo thánh ý Chúa Cha, “Này là Con Ta yêu dấu, hãy làm theo lời Người”. Là đoàn viên chúng ta cần ý thức đời sống cầu nguyện, chiêm niệm là để xin Chúa thánh hóa chính con người mình, mọi hành vi, lời nói trong gia đình, ngoài xã hội đều thể hiện lên tính cách người Kitô hữu đầy lòng trắc ẩn và thương yêu. Tháng hoa Huynh đoàn chúng tôi mỗi nhóm năm người thực hiện một tràng chuỗi Mân Côi sống, dâng Mẹ những đóa hoa yêu thương, những hy sinh nho nhỏ thường ngày trong cuộc sống. Quan tâm chăm sóc những người mặc cảm, tự ti vì tuổi già, bệnh tật, thiếu thốn về vật chất, lan tỏa đến cộng đồng lòng nhân ái .
Lạy Chúa Giêsu, là Đấng chúng con yêu mến và tôn thờ, xin Chúa giúp chúng con noi gương Chúa và Mẹ Maria biết sống và thực hiện theo chỉ dẫn của Thánh Thần. Bốn cột trụ của Huynh đoàn: Cầu nguyện – Hiệp thông – Học hỏi – Tông đồ Bác ái luôn nhắc nhở chúng con ý thức rằng cuộc sống trần gian là thời gian để đền tội lỗi, giúp chúng con tránh vấp phạm lỗi với Chúa và tha nhân, đồng thời thông qua những việc làm tốt lành với tha nhân làm tăng thêm lòng thương mến với mọi người.
Anna Anh
Giêsu là con đường đến với Chúa Cha (13.05.2022)
Đức Mẹ Fatima
Sự sống là điều kỳ diệu mà Thiên Chúa tặng cho con người, ai cũng ước ao được sống khỏe, sống thọ. Báo Tuổi Trẻ ngày 3.5.2022 đăng tin cứu sống một phụ nữ sau khi đi chùa, không may rơi xuống vực tại phía sau chùa Đồng ở Yên Tử vào ngày 27.4.2022, trong bảy ngày dưới vực, lương thực bà dùng là một ít bánh gạo, chai nước mang theo và lá cây dương xỉ tại chỗ để sống qua ngày và kêu cứu. Bản năng sinh tồn là nhu cầu tự nhiên của mỗi con người khi đứng trước mối hiểm nguy, bằng mọi cách để sống sót, tuy nhiên khi trải nghiệm sống ở nơi xa lạ xung quanh không có bóng người, chúng ta có cảm nhận sự sợ hãi, bất an, rất mong được ai đó giúp đỡ. Nếu đặt trường hợp như bà ấy, chúng ta sẽ làm gì? Tâm trạng có phó thác vào sự quan phòng của Chúa? Chúng ta có bao giờ suy nghĩ như thánh Athanasiô: “Đối với người lành, sự chết là đường đưa vào sự sống đời đời” .
Trong bài Tin Mừng hôm nay theo thánh Gioan (Ga 14,1-6), Chúa Giêsu báo cho các tông đồ biết sắp chia tay với các ông, và Người sẽ trở về với Chúa Cha, lời chào biệt cũng là lời hứa hẹn chắc chắn có ngày gặp lại: “Khi Thầy đã ra đi và dọn chỗ cho các con rồi, Thầy sẽ trở lại đem các con đi với Thầy, để Thầy ở đâu thì các con cũng ở đó…..” Cảm giác của các tông đồ khi biết Thầy Giêsu sắp xa rời các ông? Bối rối, hụt hẩng, trước cảnh ly biệt do cái chết gây ra, cũng như các môn đệ, con người ai cũng phải xao xuyến và lo sợ! Cái chết thật đáng sợ vì chúng ta không biết linh hồn sẽ về đâu, cảm nhận sự lạc lõng bơ vơ, nhưng Chúa Giêsu nói: “ Đừng xao xuyến, và hãy tin vào Thầy, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em trong nhà Cha Thầy, và Thầy lại đến, đem anh em về với Thầy.” Chúng ta đặt niềm tin vào Chúa Giêsu, Người là Đấng hằng hữu vì tình yêu thương, sẽ dẫn dắt chúng ta đến trình diện Chúa Cha. Vậy làm sao chúng ta có thể gặp Chúa Giêsu, thánh Têrêxa Giêsu Vida từng chia sẻ: “Tôi muốn gặp Thiên Chúa, và để gặp Người tôi phải chết”.
Chúa Cha đã cho Chúa Con xuống thế để loan báo Tin Mừng đồng thời cho chúng ta niềm tin Chúa Phục Sinh để được cuộc sống vĩnh cửu trên quê trời. Chúa Giêsu khẳng định: “ Thầy là con đường đưa anh em đến với Chúa Cha, Người đưa con người vào nhà Thiên Chúa.” Con đường Chúa vạch ra, là tiến trình Chúa sẽ trải qua là sự hy sinh và sự phục sinh của Chúa Giêsu là mở đường đi vào Nước Trời và Chúa sẽ trở lại để đưa các môn đệ theo. Chúa mời gọi chúng ta hãy kết hiệp với Ngài, như khi Ngài còn ở trần thế là đem tình thương yêu đến với mọi người, sống chân thật, làm nhiều việc tốt lành cho anh chị em mình. Cảm nhận được thánh ý Chúa qua cầu nguyện, qua suy ngẫm Lời Chúa như tâm tình của thánh Inhaxiô Lôyôla: “Lạy Chúa, con sẵn sàng chịu mọi hình phạt, nhưng xin Chúa cho con được hưởng Nhan Thánh Chúa”.
Lạy Chúa Giêsu, thánh Basiliô Cả bày tỏ ước muốn: “Tôi không có quê hương nào khác ngoài Thiên đàng”, chúng con cũng muốn lên trời, nhưng lại quên con đường đưa chúng con lên trời. Xin giúp chúng con sống như Chúa, để chúng con được lên trời với Chúa.
Anna Anh
Thầy đi dọn chỗ cho anh em (30.04.2021)
Tin Mừng hôm nay là mấy lời căn dặn tâm huyết yêu thương của Chúa Giêsu với các môn đệ, khi Người sắp phải từ bỏ thế gian mà về cùng Chúa Cha.
Lời căn dặn đầu tiên với các môn đệ mà hôm nay ai nghe mà không yên tâm, tin tưởng?: “Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy”. Được gần bên Chúa ba năm, các ông đã được chứng kiến quyền năng, phép tắc của Người. Nhất là được tận hưởng tình yêu thương của Chúa nữa. Thiết nghĩ nếu Chúa không dặn dò gì nữa thì các ông cũng đã được đầy an vui hy vọng nơi Người rồi. Thế nhưng, các ông lại còn được lời căn dặn ân tình thắm thiết, càng chứng tỏ Chúa yêu thương, lo lắng cho các ông đến mức nào. Người lo lắng cho các ông hôm nay và lo lắng cho cả tương lai.
Trước nhất Chúa chỉ vẽ cho các ông nơi đặt niềm tin tối cần và tối cao trong đời mình: “Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy”. Ở đời ta còn phải tin vào những đối tượng khác nữa như: ông bà, cha mẹ, người thân… Nhưng Thiên Chúa, là Đấng quyền năng tối cao trong thế giới vũ trụ này và trên cuộc đời mỗi người chúng ta, nên ta phải đặt vào Người một niềm tin tuyệt đối.
Chúa tiếp tục dặn dò và hứa với các ông, nếu tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy thì sau này các ông sẽ được về“nhà Cha Thầy”. Chúa như vật chất hóa, cụ thể hóa ngôi nhà của Thiên Chúa trên trời để các ông dễ tin, dễ hiểu, dù chưa được thấy, được đến bao giờ nhưng tin chắc có ngôi nhà ấy: “Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở… Thầy đi để dọn chỗ cho anh em”.
Một điều mà làm cho các môn đệ cũng như cả chúng ta hôm nay vui sướng, yên vui nhất đó là chính lời hứa cũng như cam kết của Chúa với các môn đệ: “Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó”. Ôi! con người mà được ở chung một nhà, một chốn với Đấng Tạo Hóa quyền phép toàn năng, còn ai được hạnh phúc bằng.
Nói đến đây, các môn đệ tưởng như Chúa Giêsu sẽ chỉ vẽ cho các ông một con đường vật chất, để đi tới ngôi nhà vật chất có không gian, địa lý của Thiên Chúa. Vì vậy khi Chúa nói đến “Thầy đi đâu anh em biết đường rồi”, các ông đã ngơ người. Tôma là người điển hình thưa lại: “Thưa Thầy chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao biết được đường?”. Vậy là cuối cùng Chúa Giêsu đã nói cho các môn đệ con đường để về với Chúa Cha thật mầu nhiệm vừa hữu hình vừa vô hình: “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống”.
– Chúa là con đường: Ai vâng nghe lời Chúa, thực thi lời Chúa, nên giống Chúa là họ đang đi trên con đường của Chúa bước về nhà Thiên Chúa. Bước trên con đường ấy họ như đã bước vào ngưỡng cửa của ngôi nhà Thiên Chúa, họ đã được nếm thử, ngắm nhìn, dù chưa được hưởng ngoạn tất cả hạnh phúc huy hoàng nơi Nhà Thiên Chúa.
– Chúa là sự thật: Tin giữ lời Chúa, ta không còn buồn phiền lo lẵng mà yên vui sống trên dương thế, cho dù gặp muôn nỗi thăng trầm nhưng tin tưởng Lời Chúa sẽ thành hiện thực.
– Chúa là sự sống: Chúa là chủ, là nguồn cội sự sống thân xác và sự sống linh hồn mọi người. Tổ tiên ta đã có câu: “Sống chết bởi Trời”. Còn như thánh Phaolô dạy: “Anh em có sống là sống cho Chúa và có chết cũng là chết cho Chúa”. Thật thế Chúa nắm giữ vận mạng tôi, để tôi luôn gắn kết tâm hồn thể và xác tôi trong Người.
Lạy Chúa Giêsu! Con cảm tạ Chúa vì tình yêu thương Chúa đã dành cho loài người, cho con. Xin cho con vững tâm tin yêu, thực thi lời Chúa dạy, chờ ngày Chúa lại đến mà đem con về với Chúa. Amen.
Giuse Ngọc Năng
Con đường Giê-su… (17.05.2019)
Cuộc đời mỗi người được ví như một con đường. Vì thế, người ta thường nói: đường đời tôi; đường đời anh; đường anh, đường em… Ai ai cũng có con đường đời của mình. Quá khứ và dĩ vãng là đoạn đường mình đã đi qua và bỏ lại sau lưng:
Có khi đó là con đường sai lầm, tội lỗi, gian ác.
Có khi đó là con đường đúng đắn, lành thánh, lương thiện.
Phúc Âm hôm nay, Chúa Giê-su đã nói với các tông đồ rằng: “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống” (Ga 14,6). Thật vậy:
Con Đường Giê-su chính là con đường đưa đến sự thật;
Con Đường Giê-su chính là con đường dẫn đến sự sống vĩnh cửu cho tất cả những ai đi trên con đường của Người;
Con Đường Giê-su cũng chính là con đường thập giá mà Chúa mời gọi các Ki-tô hữu hãy cùng đi với Người, để cùng được sống với Người trong sự phục sinh vinh quang.
Lạy Chúa Giê-su, bỏ Ngài con biết đi đâu, bỏ Ngài con chẳng đi tới đâu. Xin cho con luôn tín thác vững bước đi trên đường của Chúa, vì chính Chúa mới là con đường đưa đến sự thật toàn vẹn và sự sống vĩnh cửu. Amen.
CÁT BIỂN
Từ khóa » Suy Niệm Tin Mừng Ga 14 1-6
-
Thứ Sáu Tuần 4 Phục Sinh - Con Đường (Ga 14,1-6) - TGP SÀI GÒN
-
Ga 14: 1-6 - GIÁO PHẬN PHÚ CƯỜNG
-
Ga 14: 1-6 - GIÁO PHẬN PHÚ CƯỜNG
-
Tin Mừng Ga 14,1-6. Thứ Sáu Tuần IV Phục Sinh. - GIÁO XỨ BÀ TRÀ
-
“ANH EM ĐỪNG SAO XUYẾN” Suy Niệm Tin Mừng Ga 14,1-6; Thứ ...
-
LỜI CHÚA THỨ SÁU TUẦN IV PHỤC SINH NĂM LẺ (17/5/2019)
-
Suy Niệm Lời Chúa Mỗi Ngày : Thứ Sáu Tuần IV PS: 17. 05. 2019 Ga ...
-
Lời Chúa: (Ga 14, 1-6): Thứ Sáu Tuần IV Phục Sinh –
-
Suy Niệm Tin Mừng Thứ Sáu Tuần IV Phục Sinh. Minh Tứ
-
Lectio Divina: Gioan 14:1-6 - Dòng Cát Minh Việt Nam
-
Tin Mừng Ga 14,1-6. Thứ Sáu Tuần IV Phục Sinh.
-
Suy Niệm Tin Mừng THỨ SÁU TUẦN IV PHỤC SINH: Ga 14,1-6
-
Lời Chúa Trong Giờ Kinh Gia Ðình
-
Con đường đến Sự Sống Thật (Ga 14,1-6) - Tin Vui