Hài Hước – Wikipedia Tiếng Việt

 
Vào ngày Cá tháng Tư tại Đan Mạch, liên quan đến tàu điện ngầm mới của Copenhagen.
 
Bưu thiếp từ Pháp vào những đầu thế kỷ 20. Minh họa bởi Henry Gerbault.
 
Khuôn mặt hài hước với vỏ, sơn được thực hiện bởi Jan van Kessel the Elder (1626–1679)
 
Hài hước không chủ ý
Bài chi tiết: Các lý thuyết về sự hài hước

Nhiều học thuyết đã được xây dựng nhằm lý giải sự tồn tại của tính hài hước và những chức năng xã hội mà nó đảm nhận. Các cách tiếp cận phổ biến thường đặt nền tảng trong tâm lý học, với giả định chung rằng tác động của hài hước đối với con người chủ yếu mang tính tích cực. Một số học thuyết mang màu sắc tâm linh thậm chí còn coi hài hước là một “món quà từ Thượng đế”, hay là một hiện tượng cảm xúc mang tính huyền bí, khó có thể giải thích bằng các khuôn khổ khoa học thông thường.[1]

 
Một số người cho rằng sự hài hước không thể hoặc không nên giải thích.

Trong số các lý thuyết đương đại, lý thuyết “vi phạm lành tính” do Peter McGraw xác lập được coi là có ảnh hưởng rộng rãi. Học thuyết này cho rằng hài hước nảy sinh khi một sự việc vừa mang tính sai lệch, đe dọa hoặc gây lo ngại, nhưng đồng thời lại được nhận thức là vô hại hoặc có thể chấp nhận được trong bối cảnh xã hội cụ thể.[2] Trên phương diện giao tiếp, hài hước thường đóng vai trò như một công cụ giúp xóa bỏ sự lúng túng, giảm nhẹ căng thẳng và tạo điều kiện thuận lợi cho các mối tương tác xã hội.

Một số nhà nghiên cứu khác nhấn mạnh rằng việc sử dụng hài hước một cách thích hợp có thể làm gia tăng tính gắn kết, qua đó giúp các tương tác giữa con người trở nên dễ dàng và hiệu quả hơn.[3][4]

Từ khóa » Từ Hài Hước Có Nghĩa Là Gì