Hoa Dạng Niên Hoa (2000) - DailyMy
Có thể bạn quan tâm
Thể loại phim: Tâm lý, Tình cảm
Đạo diễn: Vương Gia Vệ
Diễn viên chính: Lương Triều Vỹ (Châu Mộ Văn), Trương Mạn Ngọc (Tô Lệ Trân)
IMDB: 8.1/10
Điểm của tôi: 9.5/10
Nội dung: Hongkong năm 1962, Châu Mộ Văn (Lương Triều Vỹ) và Tô Lệ Trân (Trương Mạn Ngọc) trở thành hàng xóm khi gia đình của cả hai cùng thuê hai căn buồng sát vách nhau trong một chung cư vào cùng một ngày. Sau những lần gặp mặt tuy vô tình nhưng để lại trong lòng đầy vương vấn và nhất là khi phát hiện ra vợ chồng của họ là một cặp tình nhân, cả hai đã xích lại gần nhau hơn. Tuy mang trong lòng tình cảm dành cho đối phương nhưng những luân thường đạo lý và nề nếp gia phong đã vô tình trở thành một bức tường thành ngăn cách tình cảm của họ… (Nguồn: 2sao.vn)
Một bộ phim kì lạ. Cả về kịch bản, diễn xuất, lẫn cảm xúc mà nó mang lại cho người xem, hoặc chí ít là cho tôi. Chưa có một bộ phim tình cảm nào trước đây để lại trong tôi cái cảm giác mà tôi đã trải qua khi xem đến giây cuối cùng của Hoa dạng niên hoa. Tôi không thể khóc, dễ dàng như khi xem Titanic. Tôi cũng không thể cười, điều tôi đã làm với Cuốn theo chiều gió. Vậy tôi làm gì? Tôi ngồi bần thần, cố nặn ra một giọt nước mắt vì xúc cảm bảo tôi phải như vậy. Nhưng ngay thời điểm đó, lý trí lại gào thét rằng kết phim như vậy là kết hậu, và tôi nhất định phải nở một nụ cười thật tươi, vì chính kết phim đã khiến cho cả mạch phim trở nên vô cùng logic. Mà có lẽ cũng vì cái kết ấy, mà phim đã giành được vô số các giải thưởng lớn cả trong và ngoài nước. Nổi bật nhất là vị trí đầu bảng trong Top 10 phim châu Á hay nhất mọi thời đại do CNN (Mỹ) bình chọn.
Hoa dạng niên hoa, sơ dịch: “Năm tháng vui vẻ trôi đi như cánh hoa” (Nguồn: Wiki), là cụm từ để chỉ tâm trạng khi yêu của người phụ nữ. Thế nên phim còn có tên là Tâm trạng khi yêu. Thật ra cả Hoa dạng niên hoa và Tâm trạng khi yêu đều đem lại cho tôi một cảm giác nửa vời, không được trọn vẹn như khi nghe cách gọi In the mood for love. Vì nếu gọi là Hoa dạng niên hoa, thì tức là chỉ tình yêu của người phụ nữ, hay nữ chính Tô Lệ Trân, được khắc họa, dù trong phim, rõ ràng là nam chính Châu Mộ Văn mới là người cho đi nhiều tình cảm hơn. Còn nếu gọi là Tâm trạng khi yêu, tôi lại cảm thấy Tô Lệ Trân và Châu Mộ Văn như hai người độc thân đang vui vẻ đến với nhau vậy. Dù thực tế thì họ đều là người đã có gia đình, và cách yêu của họ rất kì lạ, không giống tình lứa đôi bình thường chút nào. Chính điều đó là mấu chốt, là điểm nổi bật khiến cho câu chuyện này cuốn hút, tạo nên sự khác biệt, để còn đọng lại mãi trong lòng người xem.

“Chúng tôi bị ám ảnh bởi sự chín chắn và kìm nén của hai nhân vật chính. Chúng tôi ngưỡng mộ nét chung thủy rất Á Đông đến từ cả anh và cô. Dù sao cũng là những người đã có gia đình, họ chẳng thể phá vỡ đi những điều họ đã thề thốt với người bạn đời, nhưng họ vẫn yêu nhau, hoặc chí ít thì Châu Mộ Văn vẫn rất yêu Tô Lệ Trân.”
Hongkong năm 1962, thời kì mà đất nước còn nghèo và người dân thì vẫn còn nhiều điều lo toan hơn là xây cho riêng gia đình mình một căn nhà nên hồn, thì anh phóng viên Châu Mộ Văn, người có cô vợ chuyên đi làm tới khuya mới về, và cô thư ký giám đốc Tô Lệ Trân, người có ông chồng chuyên đi công tác nước ngoài, cùng chuyển đến một khu chung cư, trong cùng một ngày. Và thế là họ trở thành hàng xóm sát vách của nhau. Chỉ từ cách quay phim khéo léo khiến cho hành động của anh và cô, hai người xa lạ, như hòa vào nhau, nối tiếp nhau, cùng điệu Waltz của Yumeji’s theme vang lên, đã khiến cho người xem có một phỏng đoán ngầm về diễn biến tiếp theo của phim: giữa hai con người này nhất định là sẽ nảy sinh vấn đề. Châu Mộ Văn và Tô Lệ Trân, hai con người đã có gia đình ấy, vì lý do gì lại để tình yêu nảy nở giữa họ, thì đó lại là một câu hỏi khó có câu trả lời hoàn hảo. Có người sẽ nói đó là do cả hai đang cô đơn, đang đau lòng vì bị bạn đời phản bội, nên đồng cảm dẫn đến tình yêu. Có người lại thấy họ chẳng qua chỉ là một cặp đào hoa trai tài gái sắc, xứng đôi vừa lứa như vậy ắt sẽ tự tìm đến nhau. Tôi thấy cả hai luồng ý kiến đều có lý riêng. Chỉ có điều, lý do họ đến với nhau không còn quan trọng nữa, vì lý do đó rốt cuộc vẫn không đủ sức mạnh để vun tưới cho thứ tình yêu giữa hai người nở hoa kết quả.
Bằng sự quan sát của anh, anh phát hiện ra vợ mình có nhân tình. Đó là khi anh nhờ chồng Tô Lệ Trân mua hộ cái nồi cơm điện bên Nhật và định mang tiền sang trả, thì lại phát hiện ra vợ mình đã trả tiền từ khi nào. Không chỉ thế, chiếc túi xách hàng ngoại chồng Tô Lệ Trân mua cho cô lại có một bản sao tương tự nhưng khác màu nằm trong tay vợ Châu Mộ Văn. Điều này làm anh suy nghĩ mãi. Về phía Tô Lệ Trân, nhờ sự tinh ý của một người phụ nữ, cô để ý thấy chồng mình có một chiếc cà vạt cực đẹp y hệt chiếc của Châu Mộ Văn, nghe nói là sếp chồng cô mua cho nên anh ta rất thích, đeo suốt cả ngày. Thêm việc cô vợ nhà bên có chiếc túi xách giống mình cũng khiến Tô Lệ Trân canh cánh trong lòng. Và thế là hai người họ quyết định gặp nhau ở một tiệm ăn, để nói ra những điều bản thân luôn thắc mắc… Liệu có phải chồng Tô Lệ Trân và vợ Châu Mộ Văn đang cặp với nhau?

“- Tôi nghĩ tôi là người duy nhất biết chuyện…
– Tôi thì không biết chuyện đó bắt đầu từ khi nào.”
Châu Mộ Văn và Tô Lệ Trân có quá nhiều điểm chung để khiến hai tâm hồn xa lạ gần như hòa quyện vào nhau tuyệt đối: họ đều đang bị chính người bạn đời trăm năm phản bội, và dẫu trong hoàn cảnh đấy, họ vẫn phải cố gồng mình, tỏ ra bản thân ổn, trước mặt mọi người, đồng nghiệp. Có thể nói anh và cô không chỉ cô đơn trong cuộc hôn nhân của chính họ, mà cả hai còn cô đơn giữa cuộc đời thiếu lời sẻ chia này, chỉ đơn giản vì họ đều đã là những người trưởng thành, và “nên tự biết giải quyết vấn đề của chính mình”. Ngẫm lại thì Châu Mộ Văn và Tô Lệ Trân chính là Jim và Aurora* của Hongkong thời kì đổi mới. Trong mắt hai người họ, thế giới lúc ấy chắc chẳng còn ai, ngoài người còn lại. Và rồi họ mò mẫm tìm đến nhau…
Sáng sớm ra thấy cây hướng dương trong nhà hướng ra ánh mặt trời đầy tự nhiên và khảng khái, tôi lại chợt liên tưởng đến mối quan hệ của hai con người ấy. Dần dà, họ, người này là mặt trời của người kia, như hướng dương đi tìm nắng, đến với nhau nhẹ như làn gió, chứ không cuồn cuộn, dữ dội như cách tình yêu được thể hiện trong các bộ phim phương Tây. Châu Mộ Văn và Tô Lệ Trân là những đại diện của nét đẹp Á Đông đích thực, nơi mà người ta còn có những “thánh địa riêng” của đạo đức và chuẩn mực, bất khả xâm phạm.
Tình yêu của họ đã có thể là một đóa hồng rực rỡ. Nhưng đáng tiếc thay, khi còn trong giai đoạn nụ, thì bông hoa này đã được định đoạt rằng sẽ mãi mãi không bao giờ nở hoa.

Một Châu Mộ Văn thâm trầm, lặng lẽ, dưới lối diễn xuất đỉnh cao của Lương Triều Vỹ, quả là hình tượng hiếm có trong lịch sử điện ảnh Hongkong. Lương Triều Vỹ được trời phú cho đôi mắt biết nói cực kì “tình”, nên anh diễn vai Châu Mộ Văn vô cùng phù hợp. Kể cả những lúc cười, ánh mắt anh vẫn toát lên thần thái cô tịch và đơn độc của một người đàn ông “có vợ cũng như không”. Cái nhìn đau đáu anh dành cho Tô Lệ Trân khiến tôi xót vô cùng. Không hiểu tôi mất mát thứ gì mà phải đau lòng đến thế. Hoặc cũng có thể đó không phải là mất mát, mà chỉ đơn thuần là tôi tiếc. Tiếc cho cả hai vì họ đã chọn im lặng đến phút cuối, thiếu đi dũng khí nói lên những điều trái tim mách bảo.
Một Tô Lệ Trân lạnh lùng và lý trí, quả là vai diễn sinh ra dành cho Trương Mạn Ngọc. Được biết rằng đây là nhân vật được đạo diễn Vương Gia Vệ “chọn mặt gửi vàng” riêng cho Trương Mạn Ngọc, vì vẻ ngoài kiêu sa và có chút hờ hững xa cách của cô. Tô Lệ Trân đẹp quyến rũ, nhưng đôi mắt của cô mới buồn làm sao. Người phụ nữ ấy suy cho cùng vẫn chỉ là một người vợ yếu đuối, với vết thương bị phản bội quá sâu. Cô luôn khao khát yêu và được yêu, dù bản thân bị trói buộc trong cái giới hạn được vạch ra bởi hai chữ “gia đình”. Tô Lệ Trân hay ngơ ngẩn nhìn về vô định, gương mặt trông có vẻ rất bình thản. Có lẽ lúc cô tỏ ra bình thản cũng là lúc lòng cô dậy sóng dữ dội nhất. Có kiểu người như vậy đấy, tôi cũng là một trong số đó. Bực tức, cáu giận, ghen tuông, hay thậm chí là bất lực, chúng tôi chỉ có một kiểu biểu cảm duy nhất, là đứng thần người ra…
Xuyên suốt từ đầu phim đến cuối phim, không ai nói với ai một câu về tình cảm đôi bên, nhưng rõ ràng qua từng cử chỉ, ánh mắt và những đoạn đối thoại đầy ẩn ý, thì họ tự nhận thức được rằng họ đã có với nhau một tình yêu vô vọng.
Lúc xem đến đoạn anh và cô cùng viết truyện kiếm hiệp, cùng đi ăn, cùng gặp nhau chuyện trò, thậm chí để tránh hàng xóm dị nghị, anh còn chuyển hẳn đến khách sạn, ở đó vài ngày, câm lặng mong chờ cô đến thăm, tôi đã rất háo hức tin vào một tình huống đảo ngược tình thế. Liệu đến phút cuối, cả hai có dám nói lên những điều mình chôn giấu? Và rồi họ nắm tay nhau đi đến lễ đường?
Không.
Vẫn chỉ là im lặng đi ngang đời nhau.
Tô Lệ Trân từng khóc trên vai Châu Mộ Văn, nhưng họ chỉ dám dừng lại ở an ủi nhau, xoa dịu nhau. Chưa bao giờ họ đi quá một cái nắm tay, một cái ôm, chưa bao giờ họ nhìn thẳng vào mắt nhau… Đó không phải là ngượng ngùng, đó là trốn tránh, vì cả hai đều còn “gia đình”, dù hạnh phúc gia đình đó chưa trọn vẹn. Đều còn “trách nhiệm”, dù họ còn chẳng biết mình nên trách nhiệm vì ai, khi cả hai còn khá trẻ và chưa có con.

“Ngày xưa, nếu ai đó có bí mật mà không muốn chia sẻ, họ lên núi, tìm một cái cây, khoét một cái lỗ lên cây, và thì thầm điều bí mật vào đó. Thế rồi họ lấp nó lại bằng bùn, để rồi bí mật là vĩnh viễn.”
Châu Mộ Văn không thể nói ra tình cảm của mình, phần vì anh nhận ra sự né tránh của Tô Lệ Trân, phần vì anh không đủ dũng khí. Nhưng nếu anh dám bước đến, nếu anh dám ôm cô thật chặt khi cô cúi đầu và khóc trên vai anh, thay vì đứng đó dằng xé nội tâm giữa điều nên và không nên. Nếu anh và cô nói cho nhau nghe những gì cả hai nên nói ra và nên trân trọng, thì không biết kết thúc phim có khác đi nhiều không, và cũng không biết lúc đó tôi còn bị ám ảnh bởi bộ phim nhiều đến thế không.
Chợt nhớ đến một câu hát trong “Chưa bao giờ” của Thu Phương
Quên được không những điều ta chưa bao giờ ?
Câu trả lời đã quá rõ ràng. Có lẽ mãi mãi về sau, tôi sẽ chẳng thể nào quên giây phút Châu Mộ Văn đứng trước đền Angkor Watt oai linh, chốn cửa Phật thiêng liêng và tịch mịch, ghé miệng vào một cái lỗ nhỏ trên vách tường, lặng lẽ nói ra bí mật của anh, rồi vùi lấp nó bằng bùn đất và rễ cây xung quanh. Anh đã nói những gì nhỉ? Để rồi sau đó bước ra khỏi thần điện với vóc dáng đầy cương quyết ấy?
Tôi sẽ nghĩ rằng Châu Mộ Văn nói rằng anh yêu Tô Lệ Trân rất nhiều, rằng anh sẽ chôn mối tình này tại Angkor Watt linh thiêng. Anh nhất quyết bước ra khỏi mê lộ tình yêu mà anh đã bao ngày lạc lối. Dù sao anh đã từng nói với Tô Lệ Trân: “Anh rất biết tiết chế bản thân”. Sự tiết chế của anh quả đáng khâm phục!

Hongkong năm 1966, khủng hoảng kinh tế và đời sống khó khăn khiến người cũ trong khu chung cư lần lượt chuyển đi. Châu Mộ Văn, sau gần 3 năm sang Singapore làm việc để trốn tránh mối tình day dứt, đã trở về chốn xưa. Tô Lệ Trân đã mua hẳn căn phòng trước kia gia đình cô thuê trọ, và có một cậu con trai kháu khỉnh. Gia đình cô không hề đến mức đổ nát, còn Châu Mộ Văn thì đang sống một mình. Anh không dám gặp trực tiếp cô, chỉ dám hỏi han tình hình qua người hàng xóm. Đứng trước khung cửa hoen mờ đã in trong tâm trí anh bao nhiêu kỉ niệm về một Tô Lệ Trân và một Châu Mộ Văn của những ngày tháng cũ, anh, như thường lệ, chỉ cúi đầu cười mỉm, còn ánh mắt xa xăm thì hướng về căn phòng kế bên.
Có lẽ hồn anh đã quay về nơi này của 4 năm trước từ lâu rồi.

“Anh ấy nhớ những ngày tháng đã qua ấy, như nhìn qua ô kính cửa sổ bám bụi. Quá khứ là thứ người ta có thể nhìn, nhưng không thể chạm vào. Và mọi thứ anh ấy nhìn, đều mờ và hoen ố…”
Đây là phim tâm lý tình cảm, nên góc quay cận cảnh rất nhiều. Diễn viên diễn những cảnh đấu tranh nội tâm rất hay, nên dù hơi thuộc thể loại “nhạc thì nhiều mà lời thoại thì ít”, phim không hề khiến tôi cảm thấy buồn ngủ khi xem. Màu nền đỏ vàng bao trùm cả phim khiến phim mang một sắc thái rất hoài cổ, rất xưa cũ. Thậm chí là rất bức bối, ngột ngạt, ấm ức. Có thể đó là dụng ý của đạo diễn và dựng phim, vì đôi lúc tôi cảm thấy mình có thể đồng điệu 100% với cảm giác mà hai nhân vật chính đang trải qua. Âm nhạc là cả một bầu trời chuẩn mực khác. Nền nhạc Waltz tình tứ, mượt mà, tiết tấu chậm rãi, rất phù hợp với nhịp phim. Đoạn nào tình cảm đôi bên suôn sẻ, hạnh phúc, thì nhạc phim nhẹ nhàng, đoạn nào có trái ngang thì nhạc lại dồn dập và được phát volumn to hơn. Tóm lại, tất cả mọi thứ thuộc về Hoa dạng niên hoa đều trơn tru, hoàn hảo, có thế mới góp phần đưa bộ phim lên một tầm cao mới, xứng đáng là niềm tự hào của nền điện ảnh Hongkong nói riêng, và của châu Á nói chung.
*Jim và Aurora trong phim Passengers (2016). Phim lấy bối cảnh là một con tàu vũ trụ chở nhân loại ngủ đông đến một hành tinh mới. Câu chuyện xoay quanh hai hành khách đã thức tỉnh sớm hơn dự định 90 năm từ giấc ngủ đông đó, và họ phải đối vặt với những thử thách lớn hơn khi con tàu vũ trụ gặp phải nhiều lỗi hệ thống nghiêm trọng (Nguồn: Wiki).
https://mp3.zing.vn/embed/song/IWZFIAF0?start=true
Nhà, 27/2/2018
Share this:
- X
Related
Từ khóa » Dưỡng Phụ đích Hoa Dạng Niên Hoa
-
花樣年華- Hoa Dạng Niên Hoa Và Vũ Trụ Trong Trái Tim Mỗi Người.
-
Thảo Dạng Niên Hoa - Chương 52 | SSTruyen
-
Attack On Monster - BTS RM Vietnamese Fanpage - Facebook
-
7 Lí Do “Hoa Dạng Niên Hoa” Là Bộ Phim Lãng Mạn Xuất Sắc Nhất Thế ...
-
Hoa Dạng Niên Hoa / 花样年华 - Châu Thâm (Zhou Shen), Lý Duy
-
[review] Hoa Dạng Niên Hoa - Nỗi Hoài Nhớ Một đời - 小希.
-
Thông Tư 03/2022/TT-BVHTTDL Mã Số Tiêu Chuẩn Chức Danh Viên ...
-
Đọc Truyện [Allmin] Hoa Dạng Niên Hoa | Mymyan99
-
Không Có Tiêu đề
-
Seoul - Hoa Dạng Niên Hoa Năm đó - Home | Facebook
-
Báo Quân đội Nhân Dân | Tin Tức Quân đội, Quốc Phòng | Bảo Vệ Tổ ...
-
Mẫu 07/XN-NPT-TNCN Bảng Kê Khai Người Trực Tiếp Nuôi Dưỡng
-
Tạp Chí Xây Dựng Đảng