Hoa Súng đen | Trang Trinh Thám
Có thể bạn quan tâm

Hoa súng đen
“Hoa súng đen” là tác phẩm mình đã đọc từ rất lâu rồi. Mình là một người yêu nghệ thuật, và khi mình tìm thấy tác phẩm này mình thực sự rất bất ngờ. Bất ngờ vì yếu tố nghệ thuật đẹp đẽ đầy lãng mạn được lồng ghép vào một tác phẩm trinh thám một cách hoàn hảo đến vậy
Câu chuyện được viết dưới góc nhìn của nhiều nhân vật . Những cái nhìn toàn diện về những con người , mối quan hệ, và khung cảnh của ngôi làng Giverny, quê nhà của Claude Monet, họa sỹ nổi tiếng, người đã dành 30 năm cuối đời mình không vẽ gì ngoài hoa súng, và bắt đầu bằng lời kể của nhân vật “tôi”, là một bà lão cao tuổi sống biệt lập tại tòa nhà Le Moulin des Chennevières
Nhịp điệu nhẹ nhàng chậm rãi, lôi cuốn người đọc bằng những kiến thức hội họa độc đáo. Một tác phẩm bằng chữ mà đẹp như tranh. Tuy nhẹ nhàng chậm rãi, nhưng cuốn sách không hề gây nhàm chán , ẩn trong những trang sách là những mẩu chuyện kích thích sự tò mò và những đoạn hài hước vui vẻ
Một tác phẩm được xây dựng hoàn toàn dựa trên các địa điểm có thật tại 1 làng quê nước Pháp ngọt ngào lãng mạn. Nhưng đến đoạn cuối của tác phẩm, một bước ngoặt đã được tạo ra. Phải nói thật là mình rất bất ngờ. Mình đã phải lật lại những trang sách về trước để tìm lại những gợi ý sau khi bản chất hoàn toàn được hé lộ
Lời nhận xét chung, đây là một tác phẩm hay. Đối với những bạn nào đã quen với những tình huống dồn dập căng thẳng trong các tác phẩm miêu tả tâm lý tội phạm , thì có lẽ đây là 1 tác phẩm thích hợp để các bạn đổi gió
Chấm điểm : 8/10
Nguyễn Dương Bảo Ngân

Hoa súng đen
Đỉnh cao của lối kể chuyện song song
Việc kể chuyện dưới góc nhìn của nhiều nhân vật khác nhau, vào cùng hoặc khác thời điểm, không còn là điều xa lạ trong văn học hiện đại. Trong trinh thám, nó vừa giúp cung cấp cho người đọc cái nhìn đa chiều, giúp họ tiếp cận được với những tình tiết/manh mối mà ta không thể tiếp cận nếu chỉ đi theo cái nhìn của một nhân vật, nhưng cũng góp phần … đánh lừa người đọc, khiến phán đoán của họ đi chệch hướng để rồi vào cuối truyện tác giả sẽ đưa vào một (hoặc một vài) cú twist khiến người đọc bất ngờ. Và trong tất cả những truyện mình đã đọc từ trước đến nay, có thể nói Hoa Súng Đen là cuốn truyện áp dụng lối kể chuyện này theo các điêu luyện, tuyệt vời nhất.
Câu chuyện xảy ra tại làng Giverny, quê nhà của Claude Monet, họa sỹ nổi tiếng, người đã dành 30 năm cuối đời mình không vẽ gì ngoài hoa súng, và bắt đầu bằng lời kể của nhân vật “tôi”, là một bà lão cao tuổi sống biệt lập tại tòa nhà Le Moulin des Chennevières về một vụ án mạng xảy ra trong làng và mối liên quan của nó tới 3 người phụ nữ sống tại đó: cô giáo trẻ Stéphanie, Fanette một cô bé 11 tuổi có năng khiếu hội họa và bà.
Có thể nói câu chuyện bắt đầu khá là chậm rãi, nhịp độ từ từ, không có những cảnh giết người man rợ, không có những pha hành động kịch tính. Tuy nhiên, câu chuyện không hề gây nhàm chán vì tác giả không quên cho vào đó những hé lộ kích thích sự tò mò, những tình tiết hài hước vui vẻ, những đoạn tả cảnh ngôi làng tại miền quê nước Pháp đẹp tuyệt vời và những kiến thức thú vị về hội họa, không quá nhiều, nhưng đủ để lôi kéo người đọc đến những chương cuối cùng. Và tại đó, chương cuối cùng, tác giả đã thả vào đó một quả bom, khiến người đọc hoàn toàn bất ngờ, ngỡ ngàng và không khỏi thán phục tài kể chuyện của tác giả. Mặc dù qua một sô bài review trên trang, mình đã biết được đoạn kết của câu chuyện sẽ đầy bất ngờ, nhưng mình vẫn shocked. Mình đã phải không ngừng lật giở lại những trang trước để đọc lại các sự kiện khi bản chất của nó được hé lộ. Một điểm khác mà mình rất thích là tác giả đã xây dựng câu chuyện dựa trên các địa điểm và sự vật có thật. Không ít lần mình đã dừng lại, mở Google Maps lên để xem các địa điểm được đề cập hoặc tìm hình các bức tranh được nhắc đến trong truyện.
Tóm lại, Hoa súng đen là một tác phẩm tuyệt vời về nhiều mặt: Lối kể chuyện độc đáo, bối cảnh đẹp, bìa cũng đẹp (ít nhất là bản tiếng Anh) và kết thúc bất ngờ. Nó có thể sẽ không hợp với những ai thích các câu chuyện có tiết tấu nhanh, dồn dập, kịch tính, nhưng đôi khi sống chậm tí lại cũng tốt mà. Tin mình đi, bạn sẽ thấy không hề phí thời gian sau khi đọc xong cuốn này đâu.
Nguyen Duy Hung

Hoa Súng Đen – Michel Bussi
Một vụ lừa đảo từ đầu đến cuối! Lừa từ câu đầu tiên trở đi, quá đáng lắm luôn á!
Thường thì các nhà văn trinh thám ai cũng lừa độc giả, nhưng ít nhất cũng phải để cho độc giả có cửa mà suy luận đôi chút, để đến đoạn kết có thể gật gù “à thì ra là thế, vậy mà mình không nghĩ ra”. Còn Hoa Súng Đen thì tuyệt đối không, lừa triệt để, lừa ngoạn mục, không để cho độc giả một chút cơ hội nào, và khi đọc đến đoạn kết thì “thế này ai mà đoán được”. Bản thân câu chuyện thì cũng chẳng có gì bí ẩn, nó trở nên khó đoán đến vậy cũng chỉ nhờ vào thủ pháp kể chuyện kèm theo một chút chơi chữ của Michel Bussi mà thôi.
Sau khi đọc hết truyện và đã bớt sốc vì bị lừa, thì cảm giác còn đọng lại trong tôi là sự tiếc nuối, xót xa cho nhân vật người phụ nữ già. Đáng lẽ cuộc đời bà ấy có thể hạnh phúc hơn, giữa những khu vườn hoa súng… nhưng có lẽ hoa súng đen đã ám vào vận mệnh của bà, vận mệnh mà bà vùng vẫy thoát ra nhưng không được, để rồi bà trở thành “mụ phù thủy già ở nhà xay bột”. Đến tận những dòng chữ cuối cùng, Michel Bussi mới thương tình để lại cho bà một chút hạnh phúc nhỏ nhoi làm niềm an ủi cuối đời.
Điểm sáng của Hoa Súng Đen là những đoạn văn miêu tả cảnh và người xuất sắc đến mức từng chi tiết một như hiển hiện trước mắt độc giả. Cảnh vật xinh đẹp ở ngôi làng Giverny miền nam nước Pháp cũng như những bức tranh của Monet đều rất chân thực, y như hình ảnh mà tôi đã thử tìm kiếm trên Google. Thậm chí tôi còn tưởng tượng nếu truyện này được dựng phim vào những năm 60s thì tôi sẽ chọn Alain Delon vào vai anh cảnh sát trưởng, Catherine Deneuve vào vai cô giáo và Jean-Paul Belmondo vào vai chồng cô giáo.
Sadie Mẫn Nhi

Hoa Súng Đen – Michel Bussi
Nymphée – Nymphéas (Nữ thần – Hoa súng)
Tội mộng mơ tôi chấp thuận để người ta định đoạt (Nymphée – Louis Aragon)
Nếu cuộc sống như sống trong một bức tranh, không bao giờ mong đào thoát được khỏi khung tranh. Nếu cuộc sống như sống trong một ao tù, dù cái ao hoa súng có nổi tiếng và đi vào lịch sử thì dưới bề mặt hoa súng bảy sắc cầu vồng vẫn là một làn nước tối, làn nước là sự kết hợp của tất cả các gam màu, nó tạo ra màu đen. Sống như vậy rất gần với sống trong một khu vườn đẹp của nhà thương điên.
Chỉ là nỗi buồn chán, niềm tin chắc chắn về một cuộc sống khác tồn tại ngoài kia. Ngông cuồng, tất nhiên là ngông cuồng, nhưng nó không phải điều vụn vặt. Nó là điều căn bản, rất căn bản. Bi kịch người phụ nữ trong câu chuyện Hoa súng đen của Michel Bussi gợi cho tôi nhớ đến Madame Bovary của Gustave Flaubert.
Làng Giverny với khu vườn ao nổi tiếng, nơi hai trăm bảy mươi hai bức tranh hoa súng được danh họa Claude Monet vẽ tại đây là bối cảnh cho tiểu thuyết Hoa súng đen của Michel Bussi. Ba người phụ nữ sống cùng ngôi làng Giverny. Người thứ nhất hơn 80 tuổi, góa phụ, độc ác và sở hữu một bức tranh đẹp. Người thứ hai 36 tuổi, vợ của một ông chồng hay ghen, một cô giáo xinh đẹp quan tâm tới nghệ thuật và dối trá. Người thứ ba gần 11 tuổi, xinh xắn, vẽ đẹp, rất đẹp và ích kỷ. Ngôi làng Giverny nhỏ bé với vài trăm người, yên bình và nổi tiếng như vậy nhưng cả ba người phụ nữ đều mong thoát khỏi nó. Người thứ ba trẻ tuổi nhất, có tài năng, Fanette Morelle. Người thứ hai xinh đẹp, khôn khéo nhất, Stéphanie Dupain. Người thứ nhất, già nhất, kiên định nhất, nhân vật xưng tôi.
Câu chuyện diễn ra trong 13 ngày, từ 13/5-25/5/2010, những song sắt của làng Giverny lần lượt được họ gỡ bỏ, câu chuyện thật khắc nghiệt, đau đớn, chỉ một người được giải phóng, thậm chí không một ai thoát ra, nó trở thành nỗi ám ảnh. 13 ngày lần lượt trôi qua, sự thật cứ dần hé lộ, mỗi tình tiết ngoi lên khỏi ao hoa súng là một tia sáng dẫn hai thanh tra Laurenc Sérénac ma lanh, lãng mạn và Sylvio Bénavides sục sạo, nhạy cảm đến một hướng điều tra mới, theo hướng khiến cho vẻ yên bình của ngôi làng sụp đổ trên cát và hai thanh tra lại tiếp tục đi vào ngõ cụt. Nhưng giống như sự yên ả và tiếng tăm của ngôi làng mà danh họa Monet sống, sự thật ngủ vùi, không nên được phơi bày, đó là việc của một ai đó khác.
Michel Bussi làm người đọc tin vào điều, chắc chắn là không có sự ngẫu nhiên hay tình cờ. Mỗi sự kiện đều đúng chỗ đúng thời điểm. Các mảnh ghép được xếp đặt rất tài tình, linh tính người đọc luôn ở trạng thái báo động, cả ba người phụ nữ này, người hơn 80 tuổi, người 36 tuổi, người 11 tuổi đều có sự lặp lại của số phận, dựa trên những hiểu biết, sự quan tâm, năng khiếu hội họa, họ đều có tài năng, đều có cùng một sợi chỉ mảnh đi xuyên, ba người đều có bên mình người đàn ông yêu họ đến mù quáng tội lỗi. Vậy là truyện gì đây.
Truyền thuyết về những bức tranh hoa súng màu đen như cách Monet đã quan sát cái chết của chính mình trong sự phản chiếu của những bông hoa súng và lưu nó trên vải, như làn nước lặng, như cả cuộc đời đang diễn ra dưới làn nước. Còn câu chuyện xảy ra ở ao hoa súng giờ đây lại là câu chuyện về cô bé 11 tuổi vẽ mặt nước như người ta có thể nhảy xuống đó, bồng bềnh trên mặt nước, trồi lên trên nó, thậm chí bay lên, một bức “Hoa súng” như Monet có thể vẽ khi ông 11 tuổi, những bông súng bảy sắc cầu vồng.
Quá khứ, hiện tại, thực tế và ảo ảnh được tua qua lại đan cài trong con mắt quan sát, hồi tưởng, chắp nối của nhân vật tôi, bà lão hơn 80 tuổi, tất cả được phản chiếu xuống dòng sông nhỏ định mệnh, nơi mà những cuộc đời vĩnh viễn mất đi.
Người ta có thể lấy làm kinh ngạc về những điều tình yêu làm được trong đời, nhưng cũng ngạc nhiên và tuyệt vọng không kém về những điều tình yêu phá vỡ, đục bỏ. Phải yêu “nhiều” bao nhiêu để kịp nhận ra mình đã yêu “ít” thế nào.
Một câu chuyện viết rất khéo, và tôi có khát khao đọc lại để bới ra một chi tiết rất nhỏ “bị hớ” nào đấy mà tôi không biết có tồn tại hay không, không có gì là hoàn hảo cả (cuộc đời chả dạy thế là gì biết đâu tác giả vô ý lộ 1 kẽ nứt rất nhỏ nào thì sao vì cấu tứ câu chuyện hoàn hảo, chặt chẽ quá, hoàn hảo không chịu được, cài cắm, dẫn dắt, quyện cả thực và ảo, quá khứ và hiện tại không chê vào đâu được. Hoa súng đen là quyển thứ hai tôi đọc của Michel Bussi. Giống như Xin đừng buông tay thì những nhân vật điều tra, phá án đều không đóng vai trò rõ nét mấy trong việc tìm ra sự thật, tội ác, hung thủ hay lý giải câu chuyện. Nhưng cái hay và cũng là thế mạnh của Michel Bussi chính là tính chính xác và khả năng dẫn dắt, ở Xin đừng buông tay thì thế mạnh của giáo sư địa lý Michel rõ nét khi ông lồng vào câu chuyện địa lý vùng đồi núi, gió biển, hiện tượng sương mù trên núi…, còn ở Hoa súng đen thì tính chính xác ở các mảnh ghép thời gian. Hoa súng đen sẽ nằm trong top truyện 2016 của tôi, tôi biết tôi sẽ thích nó ngay cả khi chưa đọc nó một chút nào, chỉ đơn giản vì tôi tin vào Michel Bussi, còn khi đọc nó rồi thì tôi càng tin hơn ở việc mình hiểu cái gout của mình, cũng như việc tại sao thể loại này ngày càng có xu hướng là chính văn chương hơn bất cứ gì được định danh là tác phẩm văn chương. Ngôi làng Giverny cũng như câu chuyện của nó làm tôi nhớ đến thị trấn Fjallbacka của Công chúa băng, và thị trấn nhỏ gần biển Aurora của Sự thật về vụ án Harry Quebert hay Chuyện nàng Nola, về việc yêu một người. Nhưng Hoa súng đen và Công chúa băng gần nhau hơn còn bởi những mảng màu nữa, gam màu đỏ trên nền gạch trắng như tuyết và gam màu đỏ loang ra dưới sông như rửa cọ vẽ.
ps: Tôi là người không biết gì về hội họa cũng như các giá trị của nó. Nên đọc quyển này, tôi đã phải hỏi ông nội google liên tục về các danh họa.
09I03I16
EMi Delicate

Hoa Súng Đen – Michel Bussi
Giới thiệu: “Ba người phụ nữ sống trong một ngôi làng.
Người thứ nhất độc ác, người thứ hai dối trá, người thứ ba ích kỷ.
Tuy nhiên họ có cùng một điểm chung, một bí mật, đại loại thế: cả ba đều mong ước ra đi…
Mười ba ngày trôi qua như một dấu ngoặc đơn trong cuộc đời họ… Mở ngoặc là một vụ giết người, vào ngày đầu tiên, và đóng ngoặc là một vụ giết người khác, vào ngày cuối cùng…”
Đây là lần đầu tiên khi đọc một quyển sách mà khiến mình phải hộc tốc lật đi lật lại những trang đầu tiên để xem thử mình vừa đọc những gì, và liệu điều đó có thật không. Mình không tin vào tâm trí của mình nữa, cứ như nó đã bay qua đến tận làng Giverny. Một câu chuyện hoàn hảo! Không thứ gì có thể khiến cho cấu trúc chặt chẽ của câu chuyện này bị phá hỏng, không một sai sót, không một gúc mắc, không cả một kẽ hở. Lúc nhận ra mình đã bị cuốn vào vùng xoáy điên rồ này, mình cứ ngớ ra một lúc, tay run bần bật không thể tin được vào mắt mình (tật xấu khi đọc sách là hay bị kích động thái quá). Ôi, nếu mình bỏ cuộc vì những khúc dạo đầu nhàm chán, thì hẳn mình sẽ không bao giờ hoàn thành nó rồi. Quá tuyệt vời cho một cái kết.
Nhưng, quá đau đớn cho một đời người. Mình hiểu cảm giác của ba người phụ nữ ấy, khi ‘sống’ trong cái nơi mà mình coi là cả thế giới quá lâu, ai cũng đều muốn chạy trốn. Sống một cuộc đời bị giam cầm trong cái ao tù, dù cho nó đẹp đến nao lòng, vẫn là bị tước mất tự do. Họ chỉ muốn chạy trốn khỏi số phận, khỏi cái thứ đã giữ chân họ khỏi việc mở rộng tầm mắt ra và nhìn thấy thế giới này.
Dù cho chỉ là ảo ảnh, tôi muốn được trốn thoát khỏi nơi này. Nhưng tình yêu, tình yêu đã giữ tôi ở lại. Như trong một bài review trước tôi đã từng nói, hóa ra vì tình yêu người ta có thể làm tất cả những chuyện điên khùng nhất, kinh khủng nhất, rồ dại nhất.
Khi đọc đến mẩu chuyện về cô bé Fanette và Albert, tự dưng mình lại nhớ đến một đoạn trong bài Hazard của Richard Marx:
We used to walk down by the river She loved to watch the sun go down We used to walk along the river And dream our way out of this town
Rồi đến cuối cùng, chẳng ai rời được ngôi làng khốn khổ ấy.
Tôi yêu câu chuyện này, yêu cả sự khốn khổ đáng thương mà những nhân vật này phải chịu đựng sau ngần ấy năm, yêu những bức tranh mà tôi phải tra google liên tục để dễ dàng mường tượng ra. Và tất nhiên, yêu luôn dòng sông có làn nước được nhuộm hồng, không phải từ chỗ mà cọ vẽ đang được rửa, mà từ cái thứ rỉ máu đang lềnh bềnh trôi trên sông.
“Màu phai thật tinh tế…”
Ít ra đến phút cuối, vẫn còn chút gì đó gọi là có hậu…
Tran Nguyen Phương Uyên

Hoa Súng Đen – Michel Bussi
Mình là fan của Michel Bussi từ hồi cuốn “Xin đừng buông tay” mới ra nên khi thấy “Hoa súng đen” lên kệ là hốt về ngay.”Hoa súng đen” là câu chuyện về 3 người phụ nữ trong ngôi làng Giverny – nơi danh họa Monet sinh sống và cho ra hàng loạt các bức tranh để đời theo trường phái ấn tượng.
Ban đầu, khi đọc những trang đầu tiên, mình tưởng tượng ra nhiều tình tiết kiểu trinh thám, tâm lý nhưng không. Truyện hơi lan man, kể về sinh hoạt của một bà già xưng “tôi”, những gì bà trông thấy, suy nghĩ của các nhân vật, những bài giảng về hội họa, trường phái ấn tượng. Tình tiết cảnh sát phá án quá ít đối với thể loại trinh thám mà đã thế lại còn bắt kẻ tình nghi hoàn toàn dựa trên lập trường tình cảm cá nhân. Đã có lúc muốn dừng lại không đọc nữa nhưng nghĩ “nó được nhiều giải thế kia cơ mà” thế là lại “kiên trì và nhẫn nại, không chịu lùi 1 phân” đọc tiếp. Mãi đến 1/3 truyện cuối thì mới nâng tinh thần lên một tí và thậm chí mình còn bị shock bởi tình huống truyện nữa.
Shock đến mức phải lật lại những trang đầu tiên, theo dõi dòng thời gian mới hiểu được ý nghĩa của 13 ngày này. Nói chung là cảm xúc khi khép lại cuốn này là cảm thấy shock bởi bị ông này che mắt kinh quá. Đọc đến cuối thì nghĩ lại mấy đoạn về bà già kia mới đỡ được. Nói chung là truyện sẽ hay hơn nếu đoạn giữa bớt lan man đi(đã chả biết gì về hội họa thì chớ ông lại còn viết rõ lắm). Và xin hứa với lòng là từ nay không đụng vào trinh thám Pháp nữa.
Cuốn này thì bìa đẹp, giấy tốt, dịch mượt, đặc biệt là mấy chỗ về hội họa khó hiểu nhưng dịch giả dịch tốt nên cũng hiểu được lơ mơ. Nói chung bác nào không kiên nhẫn thì không nên. Truyện này được giải chắc là vì cốt truyện nó độc, hành văn, từ ngữ chau chuốt. Trên đây chỉ là ý kiến cá nhân của mình, có gì không phù hợp mong các bác lượng thứ không gạch/đá/sỏi vì đây là lần đầu mình viết review ạ!
Trang Pham
Hoa súng đen – Michel Bussi: Tình yêu là tội ác
Cuốn sách khổ to thứ hai của Nhã Nam mà em nhỏ đọc hết mà không skip đoạn nào, dù em mất cả tháng lận :)))
Hoa súng đen kể về 13 ngày trong cuộc đời ba người phụ nữ: một “mụ phù thủy” già, một cô giáo dạy mĩ thuật với đôi mắt màu hoa súng tím mê hồn và một cô bé con với bản năng hội họa trời cho. Cuộc đời họ không có điểm gì chung, trừ việc họ cùng sinh ra và lớn lên ở Giverny – ngôi làng nơi Monet đã dành trọn quãng thời gian cuối đời để vẽ những bông hoa súng, và ba người phụ nữ ấy đều liên quan đến một vụ giết người.
Xác một người đàn ông được tìm thấy bên sông, đầu bị đá đập nát, một nhát dao đâm xuyên tim và đầu chìm dưới nước. Dường như một kẻ nào đó căm thù nạn nhân tới độ hắn muốn giết anh ta đến ba lần. Không có một manh mối nào cụ thể để chỉ ra hung thủ, trừ một tấm bưu thiếp cũ trong áo nạn nhân với câu thơ trích ra từ một bài thơ cổ.
Đó là mở đầu câu chuyện – một vụ giết người. Nhưng cả cuốn sách khá (quá í) nặng này lại không để tâm nhiều lắm đến thị hiếu của những độc giả say mê một bộ truyện trinh thám với hung thủ và cách giết người. Thay vì thế, giống như một bông hoa súng dập dềnh trên làn nước tù đọng trong ao hoa súng của Monet, tác giả dành khá nhiều thời gian để nhẩn nha cùng các nhân vật bên lề câu chuyện. Vụ án vẫn ở đó, nhưng không phải kiểu vụ án mà thám tử thiên tài sẽ phá xong trong ba nốt nhạc.
Truyện vận hành song song hai ngôi kể: ngôi thứ nhất của bà phù thủy sống trong cối xay bột, lời độc thoại nội tâm của cô bé họa sĩ và ngôi thứ ba dành cho các nhân vật còn lại. Kiểu kể này tạo ra hai tuyến chuyện – hai không gian song song cùng tồn tại và thành công rực rỡ trong việc bóp méo nhận thức của độc giả về mọi thứ đang diễn ra trong từng trang sách – tưởng dở nhưng lại hóa hay vô cùng.
Như mình đã nói, tác giả đã dùng mọi biện pháp có thể, mọi phương tiện có thể xuất hiện trong cuốn sách để thay đổi cảm nhận của độc giả về không gian và thời gian – giống như việc khó mà nhìn những bức tranh của trường phái ấn tượng theo cách ta nhìn những bức tranh tường thời phục hưng. Sẽ luôn có một điểm mù, một khoảng méo mó, những thứ mà chỉ khi lùi lại đủ xa, ta mới luận ra được dáng hình.
Lối kể này hòa hợp sâu sắc với bối cảnh câu chuyện. Thật vậy. Mọi thứ gói gọn trong Giverny, trong 13 ngày đầy biến động – giống như cái ao hoa súng của Monet. Ta bất lực trong việc mở rộng, đi xa hơn nữa trên bề mặt hồ nước ấy, nhưng hoàn toàn có thể xuống sâu, sâu hơn nữa. Sâu tới độ những bí mật đen tối bị thời gian vùi lấp dần lộ diện.
Nhưng chúng ta – những độc giả của Hoa súng đen, cũng chỉ giống như một du khách đứng trên bờ nhìn xuống, khó mà đoán định được hai vật thể trôi trong lòng cái ao ấy – hai cái lá hoa tử đằng một đứa trẻ nghịch ngợm bứt ném xuống hồ chẳng hạn, cái nào ở sâu hơn, hay chúng chỉ đang nổi trên bề mặt…
Các sự kiện xảy ra trong Hoa súng đen giống như những vòng sóng nhỏ loang ra trên mặt hồ. Chúng đồng chất, đồng dạng, và quan trọng hơn cả, đều có chung một điểm khởi đầu – một viên sỏi ném xuống, hoặc một bong bóng khi metan nổi lên… Dường như ở Giverny, thời gian là một vòng lặp giống như những gợn sóng mặt hồ.
Đôi lúc khi chìm quá sâu vào câu chuyện của Hoa súng đen, mình quên béng mất nó là một truyện trinh thám. Các nhân vật “bình thường” trong câu chuyện có quá nhiều suy tư, quá nhiều khao khát và bản năng – để rồi cuối cùng đều chuốc về mình phần thiệt. Họ dường như quá dễ đầu hàng, quá dể bị tổn thương, quá dễ bị làm hại bởi cái ác. Còn cái ác lại có một vỏ bọc quá tận tụy, quá chân phương.
Ấy thế nhưng, câu chuyện về cây anh đào với những dải ruy băng bạc, về cô gái đeo những dải băng ấy trên tóc lại quá ngọt ngào, quá bi kịch – từa tựa như vị của cam thảo để người đọc sến súa là mình ngã vào, và chẳng dễ gì thoát ra được.
Tinh tế, hư ảo, dịu dàng nhưng cũng đầy day dứt, đó là những bông hoa súng của xúc cảm bung nở rực rỡ trong màn đêm của tội ác giăng mắc trong cuốn sách này.
Phan Hai-Anh
Tất cả chỉ là những cảm xúc cá nhân sau khi đóng lại quyển sách thôi ạ :))
[REVIEW | HOA SÚNG ĐEN – Michel Bussi]
Hoa súng đen, một quyển tiểu thuyết trinh thám của Pháp lấy đề tài xoay quanh cuộc đời của danh hoạ Claude Monet với các bức vẽ hoa súng theo trường phái Ấn tượng, không mang nặng tính trinh thám mà lại nặng nề tình yêu.
Tại sao lại nặng nề?
Câu chuyện mở đầu bằng một vụ giết người và khép lại bằng một cái kết đầy bất ngờ. Đủ để lay động và khuấy lên nhiều cảm xúc trong suốt mạch truyện tĩnh lặng, từ tốn của quyển sách. Bởi tình yêu cùng khát vọng yêu thương của một người phụ nữ trong suốt quãng đời quá cô đơn, ám ảnh, day dứt và mong muốn một lần được giải thoát.
Cũng giống như 2 lớp của bức tranh “Hoa súng” của nhân vật, phía sau màu đen tuyệt vọng là bảy sắc cầu vồng của thời đã qua. Thời gian của Hoa súng đen thật khắc nghiệt và ngang trái. Nhưng không vì thế mà bụi của nó có thể phủ kín khát vọng yêu và được yêu của một con người.
Một bức tranh được vẽ nhằm nhấn mạnh đến sự thay đổi. Như chính các tác phẩm theo trường phái Ấn tượng của Monet.
Người ta nói trinh thám Pháp rất khó đọc. Quả là vậy. Hoa súng đen cũng thế. Nó thách thức sự kiên trì của người đọc. Cho đến khi mọi sự đã sáng tỏ thì ta mới trầm trồ lên thán phục. Rằng mọi sự tĩnh lặng, chậm rãi của truyện chỉ là cái vẻ bề ngoài. Ẩn sau, thậm chí là sâu bên trong, là cơn bão lòng chưa bao giờ nguôi của nhân vật.
Mặc dù có lẽ Hoa súng đen sẽ không hợp khẩu vị với một fan trinh thám thích sự suy luận và các vụ giết người đẫm máu, nhưng nó là một quyển sách đáng đọc và xứng đáng có một vị trí trên giá sách của bạn.
Đánh giá: 8.0/10
Quốc Huỳnh
Truyện kể về những vụ án mạng tại làng Giverny nước Pháp, nơi danh hoạ Monet đã vẽ những bức tranh hoa súng nổi tiếng. Xoay quanh đó là số phận của ba người phụ nữ với lứa tuổi khác nhau…

Hoa Súng Đen
Mạch truyện chậm rãi, nhịp nhàng kết hợp với lối kể đa tuyến nên khá cuốn hút, cộng thêm bối cảnh đẹp, giàu chất thơ. Đọc dần thấy có những chi tiết không ăn khớp nên đến gần cuối cũng đoán ra ý đồ đánh lừa của tác giả. Truyện không hợp với ai thích kiểu hành động rùng rợn nhưng rất thú vị và đáng đọc, nhất là những ai yêu phong cảnh và hội hoạ.
Chỉ không thích trinh thám Pháp ở chỗ nhiều lúc lãng mạn quá, cảnh sát ủy mị đa tình làm điều tra bị phân tâm. Thích kiểu thám tử nghiêm túc thậm chí lạnh và phũ với gái nếu cần. Mà gặp phụ nữ đẹp quyến rũ thế cũng khó trách thật.
Nam Do
Chia sẻ:
- X
Có liên quan
Từ khóa » Truyện Hoa Súng đen
-
Hoa Súng Đen | Tiki
-
Ebook Hoa Súng Đen - Playlist.VN
-
EBook Hoa Súng Đen - Michel Bussi Full Prc Pdf Epub Azw3 [Trinh ...
-
Truyện Hoa Súng Đen - FAHASA.COM
-
Review Sách Hoa Súng Đen
-
Đọc Sách Hay Là Chết? - "HOA SÚNG ĐEN" - Facebook
-
'Hoa Súng đen' – Câu Chuyện Của Tình Yêu, Bi Kịch Và Tội ác - Zing
-
Hoa Súng đen - Michel Bussi ~ Đọc Truyện Phương Tây Hoàn
-
Hoa Súng đen | Chương 1 - Trang đọc Truyện Online
-
Hoa Súng Đen
-
Hoa Súng đen | Chương 18 - Trang đọc Truyện Online
-
Hoa Súng Đen - Một Tác Phẩm Trinh Thám Rối Tinh Kinh Hoàng!