Hoại Băng | Gián Family
Có thể bạn quan tâm
Tác giả: Thanh La Phiến Tử
Editor: Gián
Beta: Hoại Băng
Chương 6
ESE có đài truyền hình riêng.
Bộ phim này là do công ty sản xuất, tổ đạo diễn tất nhiên đã nghe qua tên tuổi Phong Cảnh.
Thấy Phong Cảnh đưa hai người mới bước vào hiện trường, đạo diễn không khỏi sững sờ, vội vàng gọi người mang ghế tới.
Phong Cảnh không khách khí ngồi xuống, đôi chân thẳng tắp thon dài vắt chéo nhau, ngay cả kính râm sành điệu cũng không thèm tháo xuống. Bộ dáng còn khí thế hơn cả ngôi sao. Vincent nhu thuận đứng bên phải Phong Cảnh.
Đỗ Vân Tu không dính sát vào như vậy, mà đứng cách xa vài bước.
Ánh mắt đạo diễn lướt qua Đỗ Vân Tu và Vincent, tuy biết rõ lúc trước người đại diện cho ông tư liệu về ai, nhưng lúc này vẫn cẩn thận hỏi một câu: “Người thử vai hôm nay là…?”
Đỗ Vân Tu nao nao, lập tức hiểu rõ.
Trong showbiz có vô số góc khuất, tuy rằng anh không đấu lại người khác, nhưng sẽ không dây vào những chuyện này. Và anh biết khi nào nên nói, khi nào nên im lặng.
Nhân tình thế cố như vậy (cụm từ chỉ hiện tình của xã hội tại thời điểm người nói câu nói đó, ở đây là chỉ những chuyện góc khuất trong giới), anh vẫn hiểu được.
Đỗ Vân Tu không trả lời, để quyền lên tiếng cho Phong Cảnh.
Phong Cảnh là tổng giám đốc ESE.
Bộ phim này không phải dự án lớn, đương nhiên Phong Cảnh đã có dự kiến cho việc quyết định ai đóng vai nam thứ.
Phong Cảnh nhíu mày, khóe miệng hiện ra một đường cong khêu gợi.
Nốt ruồi nhỏ dưới mắt phải ánh lên ánh sáng nhạt như câu hồn đoạt phách, trong vẻ lẳng lơ hiện lên sự giảo hoạt cùng sắc bén.
“Sao? Người đại diện không giao tư liệu cho anh?” Phong Cảnh chậm rãi nói, mười ngón tay ưu nhã đặt trên đầu gối, ám chỉ sự sắp xếp không thay đổi, cứ để Đỗ Vân Tu diễn.
Đạo diễn hiểu ý, lập tức tìm lối thoát cho mình, chỉ vào cậu trai làm việc trong đoàn kịch: “Không phải tôi đã nói là đặt tư liệu lên ghế tôi hay sao!”
Cậu trai chạy việc uất ức thấp giọng nói: “Cháu để rồi mà.”
Những người khác thức thời thì giả bộ như không nghe thấy gì, ai làm việc của người nấy.
Stylish thay quần áo cho Đỗ Vân Tu, đội tóc giả, chỉnh lại tóc mai cho gọn gàng.
Khi anh bước ra, mắt mọi người không khỏi sáng lên.
Trang phục thanh nhã phiêu dật, tựa cành liễu rủ ngày xuân.
Mái tóc dài đen nhánh được buộc chặt bằng dải khăn xanh ngọc, lập tức toát ra phong thái của một văn nhân học sĩ, trong không khí phảng phất mùi mực như có như không.
Đôi mắt như tranh thủy mặc không nhiễm bụi trần, ẩn chứa ánh sáng rực rỡ thản nhiên, lộ ra vài phần tĩnh lặng dịu dàng cùng lưu luyến.
Mọi người trong đoàn làm phim xuýt xoa mãi: Thật phù hợp với hình tượng nam thứ trong kịch bản.
Khí chất thanh nhã này thậm chí còn lu mờ nam chính! Stylish nhìn trang phục của nam chính lắc đầu, rõ ràng mình tốn nhiều công sức với tạo hình nam chính nhiều hơn, mà tại sao so với nam thứ, trông nam chính lại cứ như một tên côn đồ?
Chênh lệch thật sự quá rõ ràng.
Đạo diễn cũng vô cùng thỏa mãn với tạo hình của Đỗ Vân Tu: “Cậu diễn thử một đoạn xem, nữ chính thất tình, cậu hãy an ủi cô ấy.”
Đỗ Vân Tu gật đầu, đang chuẩn bị nhập vai.
“Chờ đã –” Phong Cảnh sau khi thì thầm với Vincent thì nói chen vào. “Mấy cảnh tình cảm này không khó diễn, thử diễn cảnh khác xem sao.”
Lời Phong Cảnh nói hiển nhiên không hề khách quan như vậy.
Phân đoạn của nam chính rất lớn, nam thứ chỉ có thể diễn xuất kiểu thâm tình đau khổ mới khiến người xem khắc sâu ấn tượng.
Diễn cảnh tình cảm như vậy mà… không khó?
Nhưng nếu Phong Cảnh đã lên tiếng, đạo diễn cũng không thể không theo.
Ông là đạo diễn ký hợp đồng với ESE, quyền tự chủ có hạn, không thể có nhiều ý kiến.
“…” Đạo diễn dùng ánh mắt hỏi ý Phong Cảnh. Đối phương đã phản đối, vậy cứ để đối phương ra đề thì hơn.
Phong Cảnh hơi ngẩng đầu, trên mắt kính Rayban phản chiếu một bóng người, mái tóc dài đen nhánh như mực dài đến eo, lọn tóc ánh lên từng tia sáng nhỏ vụn.
Ngón tay trắng nõn thon dài của hắn tùy ý cầm kịch bản lên, cuối cùng không chút để ý mà chỉ vào một trang: “Diễn cảnh này.”
Đạo diễn cầm lấy xem xét, nhíu nhíu mày.
Cảnh này là cảnh nữ chính gặp nguy hiểm, bị quan phủ giam giữ, nam thứ nghĩ ra một cách: Bắt chước bút tích Huyện lệnh đại nhân để thả nàng ra.
Không có gì đặc sắc, mặc cho ai diễn cũng sẽ có vẻ nhàm chán.
********
Vincent nghiêng mình nhìn kịch bản, cười nói: “Diễn xuất của Tử Triệt là hạng nhất, tổng giám đốc Phong, chút xíu này không làm khó được cậu ta đâu!”
“Sao tôi lại làm khó cậu ta cơ chứ.”
“Cậu ấy diễn Equus rất hay.” Phong Cảnh nhếch môi cười. Đôi mắt dài tinh tế cong lên, chỉ là không nhìn thấy niềm vui trong đáy mắt, nốt ruồi nhỏ trên gương mặt vẫn lẳng lơ mà gợi cảm.
Hai người kẻ tung người hứng, nghe qua tưởng như đang tán dương Đỗ Vân Tu.
Đạo diễn nhất thời không hiểu trong hồ lô hai người có cái gì.(*)
(*) Đại ý là không hiểu họ ngầm suy tính cái gì
Cho nên không để ý nữa, trực tiếp ngồi vào ghế đạo diễn, để quay phim điều chỉnh tiêu điểm: “Tổ đạo cụ chuẩn bị. Cái đó, cái đó… Cậu, bắt đầu đi.”
Tổ đạo cụ nhanh chóng khiêng bàn và đồ dùng văn phòng lên.
Chiếc bàn bằng gỗ được chạm khắc hoa văn hoa cúc hoa lê giả cổ, vì vậy mà tăng thêm không ít vẻ cổ kính.
Nhưng chỉ là diễn thử, cho nên không có ánh sáng và phông cảnh.
Đỗ Vân Tu bước vào màn ảnh, quay phim khẽ giật mình.
Mũ ngọc khăn vuông, thanh sam như trúc, cả thân thể tựa như ngọn núi thanh nhã giữa mùa xuân. Cái đáng nói là người mới này đứng rất đúng vị trí, nhìn vào màn hình máy quay, Đỗ Vân Tu đứng hơi chếch sang trái so với chính giữa, cửa sổ tròn hình hoa trước bàn khiến hình ảnh vô cùng nên thơ.
Chắc chỉ trùng hợp thôi… Quay phim liếc nhìn đạo diễn.
Đạo diễn sao có thể không để ý.
Tuy ông chỉ có thể làm phim thần tượng, không làm nổi danh tác điện ảnh, nhưng cũng uốn nắn rất nhiều diễn viên, rất nhiều, huống chi là một diễn viên mới nho nhỏ.
Nhưng xem ra, người mới này không cần ông chỉ bảo.
Nếu như còn định bày cho người mới này đứng ở vị trí nào, đi đứng ra sao, thì đó là — ngu xuẩn. Ông mất kiên nhẫn, không thể đợi để bắt tay dạy dỗ người mới này.
Đỗ Vân Tu nhắm mắt lại.
Đến khi mở ra, trong ánh mắt đó đã không còn như lúc trước.
Nếu như vừa rồi, vẻ mặt anh là bình thản thong dong, thì hiện tại, Đỗ Vân Tu có vẻ thêm lo nghĩ.
Trăm mối tơ vò hóa thành mạng nhện, mọi người phảng phất có thể nhận thấy mối suy tư lo nghĩ tràn ra từ ánh mắt…
Đỗ Vân Tu không nói gì.
Chỉ cúi đầu, vẻ mặt lo nghĩ, rồi thong thả bước từng bước trong khung cảnh nhỏ bé.
Bước chân anh hỗn loạn, mấy bước thật nhanh, lại có mấy bước thật chậm. Đi nhanh, dường như là suy tư; Đi chậm, tựa hồ đang ngẫm lại xem chủ ý của mình có ổn hay không.
Nhíu mày, thong thả bước.
Đúng là cách hay nhất để biểu hiện tâm trạng sầu lo.
Nhưng, vẫn còn một mặt khác, cũng chỉ những diễn viên có kinh nghiệm mới làm được!
Đó là:
Tuy Đỗ Vân Tu chỉ đi qua đi lại, nhưng cả khung hình không hề khô khan, thậm chí còn gia tăng cảm giác không gian cho bối cảnh.
Nhưng đến tận cuối cùng, Đỗ Vân Tu chưa từng phạm sai lầm — chưa từng bước ra khỏi màn ảnh.
Tựa hồ… không phải màn ảnh phối hợp với anh.
Mà là anh đang khống chế được cả hình ảnh, cả tiết tấu! Sự đúng mực như vậy chỉ có diễn viên lão luyện, thân kinh bách chiến (đánh qua trăm trận) mới có thể làm ra!
Đột nhiên, Đỗ Vân Tu dừng lại.
Không khí như một sợi dây cung, đột nhiên căng thẳng, tất cả mọi người nghển cổ, phảng phất ý thức được – vở kịch bắt đầu rồi.
Đỗ Vân Tu nheo mắt.
Đôi mắt kia có đường cong rõ ràng trôi chảy, nồng đậm khiến người khác động tâm, nhưng lúc này hơi nhíu lại, tràn đầy suy tính cơ trí cùng sắc bén.
Ánh mắt anh rất thận trọng, thật bình tĩnh.
Đỗ Vân Tu không hề lên tiếng, nhưng người ở đây đều hiểu, anh đã nghĩ ra chủ ý gì để cữu nữ chính!
Ánh mắt như vậy chỉ xuất hiện trong khoảnh khắc, thế nhưng Đỗ Vân Tu lại biểu hiện cực tinh tế và chuẩn xác.
Tất cả mọi người đều không cách nào rời khỏi ánh mắt sẽ chuyển biến tất cả này.
********
Không giống với diễn kịch sân khấu, phim truyền hình có quay phim và chế tác hậu kỳ.
Màn ảnh cùng pha quay chậm sẽ chinh phục được thời gian và không gian.
Khi thì kéo xa, vạn vật thu vào tầm mắt, chúng sinh tụ tập, có thể hình thành bối cảnh sử thi. Khi thì đẩy gần, ghi lại tinh tế từng biểu cảm trên khuôn mặt nhân vật, thậm chí có thể nhìn thấy quỹ đạo chuyển động của lông mi.
Từng có một bậc thầy tâm đắc:
Khi quay phim, tình cảm của diễn viên không thể biểu hiện quá cứng, cũng không thể quá cường điệu.
Nếu như trên màn ảnh cần hoàn thành mười phần hiệu quả, thì diễn viên chỉ cần phát huy đến bảy, tám phần, hai ba phần còn lại sẽ giao cho quay phim và kỹ xảo hoàn thiện…
Nhưng Đỗ Vân Tu không sử dụng cách diễn tiêu cực này.
Anh dùng phương pháp đặc biệt của riêng mình, dùng tình cảm chân thật trong đời sống rồi biến nó thành nghệ thuật. Thứ tình cảm khuếch đại này nhuốm đẫm lực độ, lại càng thêm chuẩn xác, sinh động, phong phú.
Cho nên, anh khẽ chau mày, hoặc khóe miệng có chút co rúm.
Hoặc là, một ánh mắt cơ trí tỉnh táo tới cực điểm.
Không cần màn ảnh đẩy mạnh, cũng đã khiến tầm mắt mọi người tập trung vào diễn xuất của anh từng giây từng phút.
Có lẽ, trước đây khi xem qua kịch bản, người ta sẽ tự hình dung ra hình tượng nam thứ khá mơ hồ.
Nhưng hiện tại, những biến hóa liên tiếp mà tỉ mỉ, những cảm xúc phức tạp vi diệu trên khuôn mặt Đỗ Vân Tu đã khắc sâu trong thế giới nội tâm của từng người, đánh bay những tưởng tượng trong đầu họ trước kia, càng khiến cho nhân vật thêm chân thực và sinh động!
Tựa hồ, anh chính là nhân vật kia, mà nhân vật kia lại vì anh mà suy tính.
Hiện, từ, trang, sách — nếu như biên kịch được xem Đỗ Vân Tu thử vai, nhất định sẽ dùng bốn chữ này để kết luận!
Nhưng mà… cảnh diễn vẫn chưa kết thúc.
Theo kịch bản, tiếp đó Đỗ Vân Tu sẽ bắt chước bút tích của Huyện lệnh đại nhân để ra lệnh thả nữ chính.
Người bình thường sẽ diễn như thế nào?
Nhấc bút lông, suy tư một hồi, sau đó hạ bút như nước chảy, trong ánh mắt liệu có còn hiện ra vẻ trầm ổn suy tư?
Đỗ Vân Tu cũng diễn như vậy.
Nhưng lại không chỉ có như vậy.
Anh khẽ vuốt ve tờ giấy Tuyên Thành trắng muốt, dùng cái chặn giấy đè lên.
Cầm lấy chiếc bút lông nhỏ chấm vào nghiên mực chạm trổ hình rồng, rồi gạt nhẹ đầu bút lông bên nghiên mực.
Lúc này mới nâng cao cổ tay.
Thế nhưng, trước khi hạ bút, Đỗ Vân Tu đã làm một động tác vượt qua mọi dự liệu của mọi người, lại tuyệt đối hợp tình hợp lý —
Chỉ thấy anh giơ cây bút màu tím lên ngang tầm mắt, hai mắt nheo lại.
Sau đó duỗi một tay, ngón cái cùng ngón trỏ tạo ra một đường cong duyên dáng – rút những sợi lông không đều trên đầu bút ra!
Trước khi đặt bút viết chữ.
Chú ý tới tình trạng của bút lông, cái tình trạng rất nhỏ như thế này, chỉ có những sợi lông không đều mảnh như tơ nhện, vậy mà đều kiên nhẫn rút ra hết.
Chuyện như vậy, chỉ có người đọc Kinh Thi, văn nhân học sĩ chuyên viết thư pháp mới có thể để ý đến!
Mọi người đầu tiên là cả kinh, rồi sau đó bừng tỉnh đại ngộ.
“Thì ra là thế!”
“Chính xác, phải diễn như vậy chứ!”
“Sao anh ta lại nghĩ ra nhỉ!”
Ồn ào nói rằng đã hiểu.
Một chi tiết như thế, tưởng như rất tỉ mỉ nhỏ bé thôi.
Nhưng nếu nghĩ thật kỹ, thì sẽ vô cùng bội phục Đỗ Vân Tu.
Bởi vì trong kịch bản, Đỗ Vân Tu là một quân tử đoan chính, một sư gia cơ trí thanh nho.
Có thể tưởng tượng người khắt khe như vậy, nhất định học rộng tài cao, sáng suốt hơn người.
Cho dù giấy và bút mực không thể so với loại cao cấp mà các vương hầu trong hoàng cung dùng, thế nhưng, thói quen của một văn nhân học sĩ ắt không thể thiếu.
Như vậy, tạm bỏ qua hình tượng nhân vật mà stylish tạo ra bên ngoài đi.
Còn các phương diện khác, thể hiện các cử chỉ hành vi trong bối cảnh của nhân vật thì như thế nào?
Đỗ Vân Tu dùng cái chặn giấy, chấm mực, thuận bút, chỉnh lại ngòi bút, những cử chỉ ấy toát ra hết cái khí chất hoàn mỹ của văn nhân học sĩ.
Diễn xuất phải sử dụng ngũ lực lục cảm (năm kỹ năng, sáu giác quan), theo thứ tự là:
Sức quan sát, sức tưởng tượng, lực cảm thụ, lực giải thích, năng lực ứng biến.
Cùng với… cảm giác đúng mực, cảm giác ẩn giấu, cảm giác tin tưởng, cảm giác tiết tấu, cảm giác hình tượng, cảm giác chân thật.
Nếu như tinh tế thưởng thức đoạn thử vai của Đỗ Vân Tu.
Bỏ đi một số tình tiết hạn chế trong kịch bản, Đỗ Vân Tu, không thể nghi ngờ, đã thể hiện toàn bộ những yếu tố đó chỉ trong mấy phút đồng hồ ngắn ngủi! Hơn nữa lại cực kỳ sinh động!
Lần thử vai này, mặc dù đối với Đỗ Vân Tu chỉ là một cảnh thử vai bình thường.
Nhưng trong mắt đạo diễn đã quay rất nhiều phim thần tượng và mọi người, thì đã là đặc sắc tới cực điểm, để lại cho họ một ấn tượng cực kỳ sâu đậm!
Nhưng mà, Đỗ Vân Tu lại không có được vai diễn này.
Cuối cùng vai diễn này được Phong Cảnh giao cho Vincent.
Từ khóa » Hoại Băng Wordpress
-
Hoại Băng | Tách Cà Phê ấm…
-
Contact | Hoại Băng
-
Hoại Băng - Home | Facebook
-
Hoại Băng - The Mini Hygge
-
Contact - Băng Hoại 3rd
-
Băng Hoại 3rd – Dịch Truyện Băng Hoại 3 Và Một ...
-
𝚝𝚛𝚞𝚢ệ𝚗 𝚌𝚑ỉ 𝚌𝚘́ 𝚝𝚛𝚎̂𝚗 𝚠𝚘𝚛𝚍𝚙𝚛𝚎𝚜𝚜 - Kịch Bản
-
Peter Pan And Cinderella — Yandex: 5 Milyon Sonuç Bulundu
-
Hướng Dẫn Xây Dựng Website Bằng WordPress Cho Người Mới
-
Dịch Vụ Lưu Trữ WordPress | Một Giải Pháp Quản Lý Mang Lại Giá Trị ...
-
Ưu, Nhược điểm Của Thiết Kế Website Bán Hàng Bằng WordPress
-
Trở Lại Ngọt Ngào - Đam Mỹ Mới Hoàn
-
Ưu Nhược điểm Khi Thiết Kế Web Bán Hàng Bằng Wordpress
-
Peter Pan Và Cinderella [Mục Lục] - HỐ