[HOÀN] [CAO H] PHÓNG TÚNG - Chương 31: Quả Ngọt (H). - Wattpad

Anna thay mặt Ngụy Trì Vũ gặp xong vị khách kia, mệt mỏi trở về Tân Đế. Trong đầu cả ngày hôm nay chưa từng dứt suy nghĩ về sự xuất hiện của Vu Duyệt. Cô ta nghĩ chuyện Vu Duyệt trở về là sớm muộn, nhưng sớm không sớm, muộn không muốn, tại sao lại là lúc này?

Nếu như, nếu như hai người họ hàn gắn, vậy 4 năm cô cố gắng nỗ lực đều trở thành trò hề sao?

Khi Vu Duyệt bỏ đi, cô đã chứng kiến một Ngụy Trì Vũ với bộ dạng đau khổ, đóng vai một người si tình đến điên cuồng. Mỗi ngày tìm đến quán bar lại thấy anh gục đầu xuống bàn bên vô số những chai rượu mạnh, trong cơn mê man vẫn không quên nỉ non hai chữ "Vu Duyệt".

Cô ta ghen tị, cũng vì thế, cô ta cố gắng tranh thủ quãng thời gian này, biến mình trở nên tốt đẹp hơn trong mắt Ngụy Trì Vũ. Nhưng dường như tất cả đều vô ích. Ngụy Trì Vũ dần khôi phục dáng vẻ ban đầu, người ngoài đều nghĩ anh hẳn đã quên được Vu Duyệt, nhưng có lẽ cũng chỉ có cô ta biết, trong lòng anh vẫn luôn cất giữ hình bóng của cô ta.

Ví tiền là ảnh của cô ta, điện thoại cũng tràn ngập hình ảnh cô ta, thậm chí nơi bàn làm việc trong văn phòng cũng đặt một khung gỗ hình chụp hai người. 

Cho đến hôm nay, cộng thêm sự xuất hiện của Vu Duyệt, cô ta nghĩ, hẳn là đến lúc buông tay rồi. 

--------------------------------- Cô ta về phòng mình ở tầng 104, hạng VIP, cất túi xách rồi cầm tập tài liệu lên tầng 105.

Chưa có sự cho phép của Ngụy Trì Vũ thì cô ta không được vào phòng dù trên tay cũng có một tấm thẻ phòng Tổng Thống, nhưng hôm nay, hẳn là lá gan đã lớn hơn một chút nên cô ta quyết định quẹt thẻ, đi thẳng vào.

Giày cao gót nện xuống thảm, vang lên từng tiếng vang trầm đục, thành phố Giang hoa lệ bên ngoài cửa sổ rung động lòng người. Căn phòng chìm vào yên tĩnh, cô ta đang tìm kiến Ngụy Trì Vũ.

Ngủ rồi sao?

Cửa phòng ngủ khép hờ, cô ta nhẹ nhàng tiến đến, không tiếng động đẩy cửa ra.

Nhưng cảnh tượng trước mắt giống như sét đánh giữa trời quang. Cô đã nghĩ tới khả năng họ quay lại, nhưng không nghĩ là nhanh đến thế này.

Ngụy Trì Vũ sắc mặt nhợt nhạt nằm trên giường, lông mày nhíu chặt, trong lòng anh là người phụ nữ mảnh mai. Cả hai đều đang ngủ, một tay anh duỗi ra để cô gối đầu, tay còn lại giữ chặt thắt lưng như không muốn cô rời xa một lần nữa.

Một lần thôi, cô ta khao khát người trong vòng tay kia sẽ là mình, nhưng cho đến cuối cùng, đến cả mỗi lần cô dìu anh say khướt từ quán bar hay vội vã đưa anh vào bệnh viện vì cơn đau dạ dày, đều nhờ đến người vệ sĩ thân cận của anh. 

Anna khóc không thành tiếng, yên lặng rời khỏi căn phòng, nơi này đã vĩnh viễn không thuộc về cô ta.

----------------------------------------

Ngụy Trì Vũ bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, anh khẽ rướn người, ghé ra xa người phụ nữ trong lòng nhất có thể, nghe điện, "Alo, sao vậy?"

Giọng anh khản đặc, bên kia là một người đối tác, vì hôm nay không gặp được anh nên gọi điện hỏi thăm tình hình một chút. Ngụy Trì Vũ cũng chỉ xã giao vài ba câu rồi khách sáo biện cớ cúp mắt. 

Từ khóa » Truyen Anh Họ Phóng Túng