[Hòan] Phi Tử điêu Ngoa Của Hoàng đế - Chap 1: (H+) - Wattpad
Có thể bạn quan tâm
Mặt đẹp như phù dung, mày thanh như lá liễu. Đôi mắt câu hồn như hờn như vui. Bảo người sao có thể vứt bỏ giấc mộng?
Đêm khuya. Gió đêm chầm chậm, ánh trăng trắng bạc vừa lúc bị mây đen che khuất, giấu đi hơn nửa ánh quang. Ban đêm như vậy, thật phù hợp với hành động —— trộm hương. Một bóng người nhanh nhẹn lướt qua mái hiên, dọc theo giả sơn lưu thủy tiến tới mục tiêu. Đêm nay, hắn là một hái hoa tặc. Nói là hái hoa tặc, nhưng lại thản nhiên bước vào trong sảnh, thấy hai tiểu tỳ, còn làm các nàng vô cùng cung kính chắp tay hành lễ. "Gia, tiểu thư hôm nay hơi mệt, đã sớm về phòng nghỉ ngơi rồi." Tiểu tỳ Hoa Nhi đi đến trước mặt nam tử, thành thật báo cáo tình trạng của chủ mình. "Nàng hôm nay làm gì?" Nam tử thanh âm êm tai lại trầm mạnh, đèn đuốc trong phòng chiếu rọi diện mạo của hắn, đó là một gương mặt tuấn mỹ cương nghị, mi mày mang theo khí thế phi phàm. "Tiểu thư cả ngày kiểm tra sổ sách." Tiểu tỳ Đóa Nhi vẻ mặt có phần bất đắc dĩ. "Khuyên như thế nào ngài cũng không chịu nghỉ ngơi, đến gần tối mới bỏ sổ sách, bữa tối cũng không dùng mà đã lên giường nghỉ." Nam tử nghe xong, sắc mặt ngưng trọng. "Gia, nô tỳ để đồ ăn ở phòng tiểu thư, nếu tiểu thư tỉnh lại, ngài khuyên nàng ăn một chút!" Mi gian Hoa Nhi nhíu lại buồn bã. "Được rồi, các ngươi lui xuống nghỉ ngơi đi!" Nam tử vẫy vẫy tay, ý bảo các nàng lui ra. Sau khi hai tiểu tỳ rời khỏi, hắn mới đi về bên trái phòng khách, không bao lâu đã tới trước cửa gỗ được điêu khắc tinh mỹ, không hề chần chừ đẩy cửa ra. Hắn nhẹ nhàng tiêu sái đi vào, không muốn quấy nhiễu giấc ngủ của bé con khả ái. Đi qua bàn, quả nhiên thấy thức ăn vẫn còn nguyên. Ai. . . . . Hắn bất đắc dĩ thở dài. Đi đến trước giường, hắn nhẹ nhàng vén màn lên. Cô gái xinh đẹp trong lúc ngủ đôi mắt khép lại, đôi môi hồng nhuận nhếch lên, tất cả thể hiện rõ cá tính của nàng —— luôn quật cường không chịu thua. Hắn nhớ nàng. Nam tử cúi đầu hôn nhẹ trán nàng, muốn thưởng thức mùi thơm trên người nàng. "Ừm?" Nàng tỉnh ngủ, mở to mắt, đôi mắt thường ngày linh hoạt có thần, lúc này lại mang theo vài phần mỏi mệt. "Nghe nói nàng chưa ăn tối đã ngủ?" Nam tử nhìn khuôn mặt mềm mại của nàng, quan tâm hỏi. "Mệt." Nàng thản nhiên nói một câu, tiếp theo liền vòng tay qua cổ hắn. "Muội chỉ muốn ngủ một giấc thôi!" "Chuyện gì làm nàng mệt như vậy?" Thật không quen với vẻ mệt mỏi như đóa hoa héo rũ, điều này khác với vẻ tràn ngập sức sống thường ngày của nàng, hắn không nhịn được hỏi. Nàng chu cái miệng nhỏ nhắn, nhìn hắn hồi lâu, cuối cùng nhíu mày. "Hoàng Phủ Phong Vân, sao huynh lại chạy vào trong phòng muội?" Hoa Đề Lộ như ở trong mộng vừa tỉnh, thấy rõ diện mạo nam tử trước mắt, tức giận hỏi. Nàng còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, mệt nên mặc kệ hắn xuất hiện trong giấc mộng, để bản thân hưởng thụ cử chỉ dịu dàng của hắn. Không nghĩ rằng, hắn lại thật sự xuất hiện trước mặt nàng. "Ta nhớ nàng." Hoàng Phủ Phong Vân cúi đầu, hôn môi nàng. Hắn nhớ giọng nói của nàng, nhớ đôi môi nàng, nhớ hương vị của nàng. . . . . Chỉ cần là của Hoa Đề Lộ nàng, Hoàng Phủ Phong Vân đều vô cùng khao khát. Hơi thở của hắn rất nhanh liền xông vào mũi nàng, đó là một loại chỉ thuộc về hắn, hương vị ma mị không cách nào hình dung, nếu là những nữ nhân khác, đã sớm chìm trong ôm ấp của hắn, ngã vào thế giới của hắn. Nhưng nàng biết, không thể quá mức chìm đắm trong sự dịu dàng của hắn, bởi vì nàng sẽ. . . . không thể tự kiềm chế. Thế nhưng giờ phút này, bị hắn hôn, nàng tựa như con mồi của hắn, không có cách nào chạy trốn, chỉ có thể rúc vào trong lòng hắn, mặc hắn nhấm nháp ngọt ngào của nàng. Nụ hôn của hắn mang theo thâm tình, cũng mang theo bá đạo, đầu lưỡi nóng bỏng cạy mở môi nàng, lọt vào trong miệng, lật chuyển quấy rầy lưỡi thơm tho. Khí lực của nàng từng chút từng chút bị rút đi, giống như búp bê ở trong lòng hắn, không giãy dụa, không ồn ào, im lặng dựa vào ngực hắn. Giờ phút này Hoàng Phủ Phong Vân vô cùng muốn nàng. "Lộ Nhi." Khi hai người ở cùng nhau, hắn mới có thể gọi nhũ danh. "Ta muốn nàng. . . . ." Cho dù Hoa Đề Lộ là nữ nhân bá đạo điêu ngoa, nhưng nghe được lời này của nam nhân, nàng sẽ vẫn cảm thấy thẹn thùng. "Đừng. . . . ." Nàng chu cái miệng nhỏ nhắn, muốn cự tuyệt nam nhân này, nhưng bàn tay to của hắn đã linh hoạt dao động trên người nàng. Quỷ đáng ghét! Hoa Đề Lộ ở trong lòng thầm mắng một tiếng, muốn đẩy Hoàng Phủ Phong Vân ra, lại bị hắn dễ dàng đè xuống dưới. "Nàng nếu không thích ta như vậy thì ngoan ngoãn đứng dậy ăn bữa tối." Hoàng Phủ Phong Vân dừng động tác, nhìn bộ dáng hờn dỗi của nàng. Bày ra khuôn mặt nhỏ nhắn xem hoài không chán, hại hắn hàng đêm nhớ thương, hận không thể ôm chặt nàng mà thương yêu. Nhưng mà nàng. . . . . Ai, cho dù trải qua vài năm, nàng vẫn kiêu ngạo, quật cường như vậy, ngược lại đây cũng là nguyên nhân khiến hắn không dứt bỏ được nàng. "Ăn không vô." Hoa Đề Lộ chán ghét nhíu mày, "Hoa Nhi cùng Đóa Nhi lại cáo trạng với huynh, đúng hay không?" Hai tiểu tỳ này càng lúc càng kỳ quái, luôn đâm thọc sau lưng nàng, một ngày nào đó nàng muốn đẩy hai nàng trở lại cung, đỡ phải ngày nào cũng lải nhải bên tai nàng! "Bọn họ quan tâm tới nàng." Hoàng Phủ Phong Vân vừa nói vừa ôm nàng xuống giường, đi đến trước bàn. "Hừ!" Hoa Đề Lộ hừ lạnh một tiếng. "Muội chỉ biết lúc trước các nàng cố ý theo muội xuất cung, khẳng định là do huynh thu mua các nàng." "Cho dù thị vệ võ công cao cường nhất đều đi theo nàng, ta cũng không yên tâm để nàng ở bên ngoài một mình xông loạn." Hoàng Phủ Phong Vân bày chén đũa lên cho nàng, lại tự mình gắp thức ăn vào bát. Hoa Đề Lộ bất đắc dĩ nâng bát, ngừng lại một chút, rồi đưa tới trước mặt hắn. "Huynh đút cho muội." Nàng cáu kỉnh giống như con nít. "Nếu không muội không ăn." Đường đường là hoàng đế lại bị nàng vênh mặt hất hàm sai khiến, nhưng hắn không hề tức giận, ngược lại làm theo, chăm sóc đút cơm cho nàng, mà Hoa Đề Lộ cũng thu lại móng vuốt chua ngoa đanh đá thường ngày, ngoan ngoãn ăn cơm. Cho dù nàng đưa ra yêu cầu không hợp lí đến cỡ nào, Hoàng Phủ Phong Vân đều sẽ hết lòng thực hiện. Mỗi một khắc ở chung với nàng, đối với hắn mà nói đều là thời gian không dễ có, chỉ cần có thể ở cùng nàng, muốn hắn trả giá lớn đến mức nào hắn cũng nguyện ý. . . . . Ai bảo hắn yêu nàng đến thế. Chén cơm còn lại một nửa, Hoa Đề Lộ lắc đầu không ăn nữa. Hoàng Phủ Phong Vân thuận theo, không ép nàng ăn hết. Hắn buông bát đũa, rót một chén trà cho nàng, để nàng uống cho xuôi cơm. Lát sau, hắn đứng lên, ôm nàng về giường hỏi: "Nàng hôm nay có ngoan ngoãn uống thuốc hay không?" "Cho nên muội mới nói, muội ghét Hoa Nhi và Đóa Nhi!" Hoa Đề Lộ giận dữ lườm hắn. "Lát nữa huynh rời khỏi phòng muội, thuận tiện mang hai nàng về cung, muội không muốn nhìn thấy các nàng!" Trước lời nói bốc đồng của nàng, Hoàng Phủ Phong Vân cười khẽ. Lộ Nhi của hắn mất hứng như vậy, xem ra Hoa Nhi cùng Đóa Nhi quả thật đã nhìn chằm chằm nàng uống thuốc. "Để họ chăm sóc nàng, ta mới an tâm." Hắn cởi giày thêu cho Hoa Đề Lộ, sau đó cũng xoay mình lên giường. "Muội không cần người khác chăm sóc." Nàng mất hứng bĩu môi. "Muội có thể tự chăm sóc mình." "Cho dù có ai chăm sóc nàng, chỉ cần ta không ở bên cạnh nàng, ta sẽ vẫn lo lắng." Hoàng Phủ Phong Vân hôn nhẹ mặt nàng, bắt đầu kéo vạt áo của nàng. Hoa Đề Lộ nắm lấy bàn tay không an phận của hắn, liếc xéo hắn một cái, "Muội không cần huynh phải lo lắng." Nàng hừ lạnh, lại nói: "Hơn nữa, bên người hoàng thượng có ba ngàn mỹ nữ, lo lắng cho ta chỉ làm lãng phí thời gian của huynh, không nên vắng vẻ hậu cung của huynh!"
Từ khóa » Phi Tử điêu Ngoa Của Hoàng đế
-
Phi Tử Điêu Ngoa Của Hoàng Đế - Mễ Lộ Lộ - Doc Truyen Online
-
Phi Tử Điêu Ngoa Của Hoàng Đế Chương Mới Nhất | SSTruyen
-
Truyện Phi Tử Điêu Ngoa Của Hoàng Đế - Tác Giả: Mễ Lộ Lộ
-
Đọc Truyện Phi Tử Điêu Ngoa Của Hoàng Đế
-
Phi Tử điêu Ngoa Của Hoàng đế | Mễ Lộ Lộ - Trang đọc Truyện Online
-
Phi Tử điêu Ngoa Của Hoàng đế | Chương 10
-
Truyện Ngôn Tình - Phi Tử điêu Ngoa Của Hoàng Đế (Tập 1)
-
Truyện [Chuyển Ver - Sasusaku] Phi Tử Điêu Ngoa Của Hoàng Đế
-
Lão Bà Điêu Ngoa Của Trẫm - Truyện FULL
-
Lão Bà điêu Ngoa Của Trẫm - Lăng Nhược Da - Diễn đàn Lê Quý Đôn
-
Phi Tần – Wikipedia Tiếng Việt
-
Lão Bà Điêu Ngoa Của Trẫm Full | Tác Giả: Lăng Nhược Dạ
-
Lão Bà Điêu Ngoa Của Trẫm - Web Truyện Full, Truyện Hay Miễn Phí