Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ngây Thơ ...
Có thể bạn quan tâm
Đăng Nhập - Đăng nhập iSach
- Đăng nhập = Facebook
- Đăng nhập = Google
- Quên Mật Khẩu
- Đăng ký
- Trang chủ
- Đăng nhập
- Đăng nhập iSach
- Đăng nhập = Facebook
- Đăng nhập = Google
- Đăng ký
- Tùy chỉnh (beta)
- Nhật kỳ....
- Ai đang online
- Ai đang download gì?
- Top đọc nhiều
- Top download nhiều
- Top mới cập nhật
- Top truyện chưa có ảnh bìa
- Truyện chưa đầy đủ
- Danh sách phú ông
- Danh sách phú ông trẻ
- Trợ giúp
- Download ebook mẫu
- Đăng ký / Đăng nhập
- Các vấn đề về gạo
- Hướng dẫn download ebook
- Hướng dẫn tải ebook về iPhone
- Hướng dẫn tải ebook về Kindle
- Hướng dẫn upload ảnh bìa
- Quy định ảnh bìa chuẩn
- Hướng dẫn sửa nội dung sai
- Quy định quyền đọc & download
- Cách sử dụng QR Code
- Truyện
- Truyện Ngẫu Nhiên
- Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
- Truyện Đọc Nhiều
- Danh Mục Truyện
- Kiếm Hiệp
- Tiên Hiệp
- Tuổi Học Trò
- Cổ Tích
- Truyện Ngắn
- Truyện Cười
- Kinh Dị
- Tiểu Thuyết
- Ngôn Tình
- Trinh Thám
- Trung Hoa
- Nghệ Thuật Sống
- Phong Tục Việt Nam
- Việc Làm
- Kỹ Năng Sống
- Khoa Học
- Tùy Bút
- English Stories
- Danh Mục Tác Giả
- Kim Dung
- Nguyễn Nhật Ánh
- Hoàng Thu Dung
- Nguyễn Ngọc Tư
- Quỳnh Dao
- Hồ Biểu Chánh
- Cổ Long
- Ngọa Long Sinh
- Ngã Cật Tây Hồng Thị
- Aziz Nesin
- Trần Thanh Vân
- Sidney Sheldon
- Arthur Conan Doyle
- Chat Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ngây Thơ
ePub
A4
A5
A6 Chương trước Mục lục Chương sau Chương 23 -"Kì Phong" Cô mở cửa khẽ nói, gió lạnh tràn vào căn phòng càng làm nến lắc lư dữ dội hơn cứ như là có thể tắt đi, hắn ngẩng mặt nhìn cô, ánh mắt phức tạp vô cùng -"Nàng về rồi à" Hắn đứng dậy, lấy theo chiếc áo trắng lông chồn trên ghế bước đến choàng qua người cô -"Mặc phong phanh thế này có ngày bị cảm" Hắn ôn nhu nói nhưng có cảm thấy từng phần lạnh băng trong giọng nói -"Tư Kì Phong, thiếp có chuyện muốn nói với chàng" Cô cầm chặt lấy một mép áo lông chồn, lẳng lặng ngồi xuống ghế, hắn cũng theo động tác đó mà ngồi xuống' -"Chàng chắc đã hiểu được phần nào chuyện lúc sáng" Cô cầm lấy tách trà nóng uống dở của chàng mà đưa lên miệng -"Ta chẳng hiểu gì cả" Chàng lạnh giọng nói -"Chàng đừng trốn tránh nữa, cũng đừng làm ra kiểu thái độ đó, thiếp phải trở về, chàng biết không hả" Cô nhấn giọng mạnh cố ý không hét lên -"Nàng đi rồi sẽ trở về" Hắn ngước mắt nhìn vào con ngươi tím xinh đẹp của cô, ánh mắt vô cùng buồn bã và mang chút hi vọng, một nhát dao như đâm vào tim cô, cô đau đớn gần như muốn òa lên -"Sẽ không trở về, mãi mãi là mãi mãi, cho nên lúc thiếp đi chàng hãy quên thiếp đi, thiếp nói trước với chàng thế này mong chàng hãy tiếp nhận sớm" Cô quay mặt đi hương khác nói -"TA KHÔNG CHO NÀNG RỜI KHỎI TA NÀNG LÀ CỦA TA" Hắn điên cuồng hét lên quăng tách trà vào tường rồi quay mặt bỏ đi Rầm. hắn sập cửa thật mạnh bước ra ngoài, để lại cô một mình âm thầm ngồi đó, lệ mắt khẽ nhỏ xuống đôi tay trắng nõn của cô vẽ thành một đường đau đớn, cứ thế rơi từ má xuống rồi đến tay nhưng lúc sau nó lại tan biến đau mất, nước mắt cô kiềm nén trong lòng nay đã được tự do, nó chảy xuống rồi biến mất tăm, nhưng vạn nổi đau trong tim cô vẫn càng tăng thêm. Mùa đông sắp đến, trời cũng trở lạnh, gió như mũi dao miết chặt lên da thịt hắn, hắn bước đi càng nhanh rồi đứng lại bên cạnh một hồ nước, lá cây rơi lả tả thật nhiều trên, lòng hắn không biết tại sao lại khó chịu thế này, hắn thật sự yêu cô tại sao cô lúc nào cũng làm hắn đau lòng, biết là thế nhưng hắn không muốn giận cô, hắn yêu cô nhiều lắm, rất nhiều, cây cỏ rung rinh theo từng trận gió lớn, hắn cứ im lặng đứng đó -"Thái tử sao lại đứng đây" Chàng lạnh giọng nói -"Là người, không phải người đang ở tẩm cung chăm sóc cho Lan quý phi hay sao" Hắn cũng âm trầm nói -"Nàng ngủ rồi, trẫm mới ra đây" Chàng bước gần đến hắn cũng theo tầm mắt hắn mà đổ xuống hồ -"Thái tử cũng đang bận lòng về chuyện thê tử của mình muốn trở về" Chàng như đã đoán được tâm tư hắn, chàng có lẽ cũng giống như hắn, tâm cảm thấy buồn phiền rất nhiều nên khi dỗ dành nhỏ ngủ xong cũng vô thức mà ra ngoài, chàng và hắn đều là kẻ si tình -"Không lẽ quý phi cũng...." -"Đúng thế" Chàng cười khổ -"Chúng ta cũng giống nhau thật" Hắn mềm giọng nói -"Phải chúng ta đều điên lên vì hai nữ nhân kì lạ" Chàng mỉm cười nghĩ đến nhỏ -"Coi như tối nay chúng ta có duyên mà gặp nhau, hay là mượn rượu giải sầu" -"Ý của thái tử rất hay" Chàng gật đầu, hai người im lặng song song mà bước đi, hai bóng người cao lớn, tuấn mĩ đều mang một tâm trạng khác nhau, nhưng đều cùng chung một lí do. Đêm nay họ gặp nhau, có thể giải bầy với nhau một chút, nam tử với nhau mà, có những điều rất khó hiểu từ họ. NANA VIẾT ĐẾN ĐÂY THÔI, CHIỀU NAY SẼ VIẾT TIẾP, MẤY BẠN HÃY CHỜ XEM CÓ CHUYỆN ĐỘNG TRỜI TIẾP DIỄN NHÁ HEHE Trăng dần mờ bóng tỏa sáng sau vài án mây mù, ở một gian phòng, đèn vẫn sáng, hai nam tử một vàng chói một trắng toát đang điềm nhiên uống từng ngụm rượu, hương rượu mặn nồng tỏ mùi say khướt vào không khí, hai người im lặng, âm trầm chẳng nói gì, cứ rót rồi uống, tâm trạng của mỗi người đều tự họ muốn giải quyết, người thì lạnh lùng, người thì kiêu ngạo nhưng lại là hai hình ảnh hoàn mĩ trong mắt các nữ nhân. Đột nhiên, ở phía tẩm cung của chàng vang lên tiếng kêu thét âm ĩ -"Lan Nhi" Chàng hoảng hốt bật dậy, mau chóng ly khai khỏi đó dùng võ công bay về, hắn cũng hết mực lo lắng vì gian phòng của hắn và cô chỉ cách hai cửa vào mà thôi, như thế cũng dùng khinh công mà mau chóng theo sau, đến nơi tất cả là một đóng hỗn loạn, đám y nhân bịt kín mặt mũi, hung tàn kề sát kiếm vào cái cổ non nớt của nhỏ, nhỏ khóc nâc lên, sợ hãi nhìn về phía đám quân lính đang bao vây lấy đám y nhân xung quanh nhỏ -"Lan Nhi" Chàng từ trên cao đáp xuống, hoảng hốt kêu to, ánh mắt tràn ngập lửa giận, nhưng tâm tự trấn tĩnh mà lạnh lùng nói -"Các ngươi là ai? Mau thả nàng ra, nếu như các ngươi làm theo lời trẫm, trẫm sẽ khoan hồng cho các ngươi một con đường sống" Y tàn nhẫn liếc nhìn đám y nhân kia, môi cắn chặt -"Ha ha ha, chúng ta đến đây coi như là đã đánh đổi mạng sống của chính mình, còn sợ gì chết hay không, ta biết đây là vị quý phi ngươi yêu quý nhất, chúng ta chỉ có một điều kiện, hãy mau chóng thả cha con Lục Tĩnh Sâm thừa tướng ra" Hắc y nhân đang uy hiếp nhỏ lên tiếng -"Tuyết Lan, các ngươi là ai hả, thả nhỏ ngốc ra mau" Cô xông thẳng vào đám đông, liều mạng mà chen chúc qua mấy quân lính người vững như tường, hắn thất sắc chạy đến cầm chặt lấy tay cô kéo lại -"Jenny bình tinh nào, đừng hành động nguy hiểm như vậy" Hăn giữ chặt cô vào lòng ngực mặc sức cho cô vùng vẫy -"Cái gì mà đêm tối rầm rầm thế này chẳng để ai ngủ cả" Y bước chậm rãi đến tay vẫn còn dụi mắt ngái ngủ, lách qua đám lính, y mơ màng nói -"Giờ này mà còn chưa tỉnh hả" Cô giơ tay dán một cú chí mạng lên đầu y làm y tỉnh hoàn toàn -"Đau quá, á công chúa, các ngươi là ai, mau thả công chúa ra" Y giật mình trợn mắt hung dữ hét toáng lên -"Ha, hừ, thật buồn cười với bọn nhãi ranh này" Một trong số hắc y nhân cười khẩy nói Chương trước Mục lục Chương sau Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ngây Thơ Pe_Thy_lovely_kt Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ngây Thơ - Pe_Thy_lovely_kt https://isach.info/story.php?story=hoang_hau_nghich_ngom_va_vuong_phi_ngay_tho__pe_thy_lovely_kt
Từ khóa » Hoàng Hậu Lạnh Lùng Và Vương Phi Tinh Nghịch
-
Hoàng Hậu Lạnh Lùng Và Vương Phi Tinh Nghịch - Kênh Truyện
-
Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ngây Thơ - ThichTruyen.VN
-
Truyện Vương Phi Lạnh Lùng , Hoàng Hậu Tinh Nghịch. - TruyenKul
-
Hai Vương Gia Lạnh Lùng Quấn Lấy Hai Vương Phi Nghịch Ngợm
-
Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ngây Thơ : Chương 9
-
Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ngây Thơ - Chương 2
-
Truyện Vương Phi Lạnh Lùng , Hoàng Hậu Tinh Nghịch. Của Tác Giả ...
-
Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ngây Thơ | Truyen Tranh Dep
-
Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ngây Thơ - Chương 20 ...
-
Hai Vương Gia Lạnh Lùng Quấn Lấy Hai Vương Phi Nghịch Ngợm
-
Truyện Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ngây Thơ - Truyen3h
-
Hai Vương Gia Lạnh Lùng Quấn Lấy Hai Vương Phi Nghịch Ngợm ...
-
Vương Phi Nghịch Ngợm Của Thần Bí Vương Gia - Chương 65
-
Hai Vương Gia Lạnh Lùng Quấn Lấy Hai Vương Phi Nghịch Ngợm