Hoàng Lân Ngư - Tiền Phong
Có thể bạn quan tâm
Chỗ tiếp giáp với bờ biển có chiếc hang khá rộng chứa được cả vài trăm người. Sâu trong cửa hang phía bên phải khoảng năm bước chân có cái miếu thờ; giữa lòng hang chình ình một bộ xương cá voi. Bộ xương đó đêm phát sáng như đèn nê-ông trông rất sợ.
Hồi nhỏ tôi vẫn thường theo mẹ ra miếu thắp hương. Tôi hỏi mẹ về bộ xương cá voi.
Bà kể: “Ngày xưa, có trận lốc lớn cuốn hầu hết thuyền bè ở ngoài khơi. Ngài cá voi ông đã cứu được một số người về đây, nhưng không hiểu sao ngài vọt bắn lên hang Hòn Cu và không bao giờ về biển nữa. Cảm ơn cứu mạng làng đã giữ bộ xương, lập miếu thờ. Ngài thiêng lắm! Con quỳ xuống lạy ngài đi”.
Tôi làm theo rồi nghếch mặt hỏi tiếp: “Tại sao lại gọi là Hòn Cu hả mẹ?” Bà chùng mặt lắc đầu. Lão Vích mặt đỏ như gà chọi ngồi dạng háng trên phiến đá, tay cầm chai rượu, vẫy tôi lại: “Giống con cu thì gọi hòn cu. Biết chưa?”
Lão cười hành hạch. Mẹ nắm lấy tay tôi lôi như chạy ra khỏi hang trong tiếng cười đuổi theo của lão đệm trên tiếng sóng ầm ào.
Lão Vích chao khật khưỡng suốt. Nghe nói vợ lão bỏ đi theo trai nên lão chán sinh ra nát rượu. Lão vẫn hay vào hang kiếm rượu của khách cúng miếu.
Có mấy lần lão say tít nhủi đầu trong cát, may có người phát hiện ra không thì triều lên cuốn mất xác. Hút chết mấy lần lão vẫn nhăn nhở cười: “Ông chết thế đ. nào được. Ông mà chết, cả làng này đàn bà mốc hết”.
Chẳng biết lão nói thật hay nói chơi, nhưng lão đang khoáy vào nỗi đau làng. Diệu Mỹ, tên làng tôi đẹp thế mà chả ai gọi, họ cứ quen gọi: Làng không chồng ở biển Hòn Cu.
Trận lốc năm 1983 biển đã nuốt chửng hầu hết đàn ông của làng. (Cha tôi cũng nằm trong số đó). Như vậy cũng ngần ấy đàn bà trở thành góa bụa. Nghe đồn lão ngủ với rất nhiều đàn bà, con gái trong làng. Lũ trẻ chúng tôi hồi đó vẫn trêu lão là: Vích dê. Có ngàn lẻ một chuyện về lão. Lão say, lão cười, khóc, nói tục văng mạng...
Đôi khi lão làm cả làng cười vỡ bụng. Đại loại như chuyện lão đến nhà bà Tôm với vẻ mặt nghiêm trọng: “Tại sao bà nói tôi ngủ với bà Đối”. Mặc cho bà Tôm chẳng biết đầu cua tai ốc nào. Lão chửi một trận khoái mồm rồi bỏ đến nhà bà Đối. Lão cũng nói và chửi như nói với bà Tôm.
Thế là hai bà chửi nhau một trận tanh bành. Còn lão thì vừa uống rượu vừa xem kịch bản của mình cười như mếu.
Có lão nên làng mới có cái để đàm tiếu, để cười chứ làng tôi nghèo lắm, tiêu điều xác xơ - Ngoài lão và sóng biển ra thì tĩnh lặng và buồn hiu hắt.
Lão vẫn hay lui tới nhà tôi vì mẹ tôi nấu rượu. Lão ngồi chổm hổm vừa uống vừa háy con mắt lồi nhìn như muốn nuốt lấy mẹ tôi. Chẳng cần mẹ nhờ vả lão vẫn hay xăng xái thấy gì làm nấy như gánh nước, dói lại mái tranh...
Một trưa đi học về thấy lão đang cởi trần da đen như mật mía ngồi trên mái nhà còn mẹ tôi đứng dưới nhìn lên mặt trân như tượng. Nghe tiếng tôi, mẹ giật mình đánh rơi búi lạt...
Có đêm lão ngồi khá lâu. Mẹ giục lão về, lão vẫn ỳ lơi lả: “Mòi cho anh thay bố thằng cu đi!?”. Mẹ đứng bật dậy giọng đanh và quả quyết: ”Anh về ngay!”. Lão lủi ra về.
Tôi thấy mẹ khoá cửa trở vô nằm thở dài. Khuya lắm, tôi nghe tiếng thút thít. Thì ra mẹ tôi đang ôm lấy tay chèo của cha tôi khóc. Tôi chẳng hiểu tại sao mẹ khóc...
Khổ cực trăm bề nhưng mẹ tôi vẫn đẹp, cái đẹp mặn mòi, căng nhức của gái một con. Mẹ lắc đầu từ chối nhiều người đàn ông muốn gá nghĩa để nuôi tôi. Mẹ vẫn thường ôm tôi vào lòng: ”Gắng học đi con. Học mà kiếm nghề khác chứ nghề biển bạc lắm con ơi!”.
Tôi nhìn mẹ gật đầu nhưng chẳng thể thực hiện được lời khuyên của mẹ. Tôi cũng như bao đứa trẻ làng chài khác, tuổi thơ đẫm trong mồ hôi và nước mắt của mẹ, nên chúng tôi cũng lầm lũi, ngụp lặn trong biển mà lớn lên. Hà bá ạ! Tiếng gọi của sóng biển, của cơm ăn còn lớn hơn tiếng gọi của con chữ. Chúng tôi bỏ học tiếp sóng cha anh... ra khơi.
...Tôi chẳng nhớ bao nhiêu lần ra khơi, vô lộng nhưng đã đạt đến độ ngửi gió biết được luồng cá và thời tiết. Chú Trích bảo: “Mày ra dáng con trai của biển cả rồi đấy! Mẹ kiếp, con gái làng đứa nào cũng thích mày. Chỉ cần mày cười một cái là khối đứa nằm ngửa”.
Tôi không đáp lại, thở dài rút cần câu, bó gối nhìn mặt biển một màu đen thăm thẳm. Tôi giật mình. Giống màu mắt chị Thu thế, cả tiếng sóng biển nữa, nghe như tiếng thở của chị.
Chị Thu ở gần nhà tôi, chồng chết chẳng tìm thấy xác, nghe đâu bị một tàu lớn cán chìm. “Con Thu ngày một đẹp mơn mởn, nó mặc chiếc quần lụa, cặp dò căng nhức cả mắt. Tao được vầy nó một đêm thì chết cũng sướng”. Chú Trích mấy lần nói vậy.
Chính tôi cũng đã có lần ngó nhìn trộm chị tắm giữa đêm trăng. Cái vũ điệu giữa gam màu trắng, vàng, đen và những ánh trăng theo gầu nước toé khắp thân thể chị đã làm tuổi mười sáu của tôi cồn lên như sóng lừng...
Một chiều, tôi đang vá lưới chợt nghe tiếng chị Thu gọi: “Khơi ơi! Sang chị bảo”. Tôi nhảy bờ rào sang. “Vô đây có con rít to lắm!” Chị ở trong buồng nói với ra. Tôi đi vào thấy chị đang đứng chỉ vào góc buồng.
Bất ngờ, chị ôm chặt lấy tôi, vục mặt vào ngực tôi mà dụi, hơi thở hổn hển, dồn dập. Vòng tay chị cuống quýt; bầu vú căng như muốn bật hết cúc áo ép chặt vào người tôi.
Cú cọ xát da thịt làm cơ thể tôi rần rật như dòng điện chạy qua. Chết lặng trong mấy giây, tôi hoảng hốt vùng ra và xô chị ngã sõng soài rồi bứt chạy như bị ma đuổi. Từ hôm đó tôi tránh đi qua nhà chị, nhưng thỉnh thoảng vẫn ngó qua cửa sổ để nhìn chị.
Thế rồi người làng kháo nhau chị có mang. Họ đoán già đoán non ai là tác giả cái bào thai ấy. Tôi lo sợ vô cùng, cái vô học đã làm tôi tưởng là do tôi đã làm cho bụng chị to lên từ cú ôm chiều ấy của chị.
Cái sợ mình đã làm điều tội lỗi ghê gớm làm cho tôi mất ăn, mất ngủ người gầy rộc đi. Chị Thu vẫn cười nói bình thường, chị vẫn ưỡn cái bụng ngày một to đi qua mặt mọi người, đi qua tôi như thách thức. Gần đến ngày sinh đột nhiên chị bỏ làng ra đi.
Tôi nấp sau rặng phi lao nhìn bóng chị nhỏ dần như một dấu chấm xô lệch góc trời rồi thất thểu bước ra bờ biển. Lão Vích ngồi ở đấy tự bao giờ, mặt buồn hiu, cái chai trước mặt nằm chỏng chơ. Biển vẫn một màu xanh ào ạt, vỗ về...
Thuyền của chúng tôi ở khơi xa. Tôi chẳng biết bao nhiêu hải lý nhưng xa lắm, dân đi biển ít ai dám đến đây. Chỉ có tôi và chú Trích với giấc mơ tỉ phú đã liều mạng đến vùng biển này để câu Hoàng lân ngư, một loài cá quý gấp chục lần vàng.
Nghe đồn thịt loài cá này chữa được bách bệnh. Đây là lần đầu tiên tôi đi câu Hoàng lân ngư. Chưa bao giờ tôi thấy biển lặng như tờ, đen thăm thẳm và thâm hiểm như lúc này. Mặt biển như đứng yên, con thuyền như đứng yên; chỉ có âm thanh điệp như hơi thở.
“Biển thở đấy! Nghe biển thở mới gọi là dân đi biển”. Chú Trích bảo thế. Nhìn Biển đen như màu mắt của chị Thu, tiếng thở như tiếng thở chị Thu. Tôi cảm thấy sợ.
Hình ảnh chị tắm truồng bên giếng, xối đầy ánh trăng, chị ôm chặt lấy tôi vòng tay quấn quýt, bầu ngực căng nóng... “Mày cười một tiếng là con gái nằm ngửa”. Không hiểu sao trong tôi chẳng có hình ảnh người con gái nào cả ngoài chị Thu với những giấc mơ hoan lạc, tội lỗi và hãi hùng.
Những hình ảnh của chị Thu luôn ám ảnh tôi nhưng rồi thời gian cũng làm tôi nguôi quên. Có thằng cha nào đó nói đúng. Thời gian sẽ xoá nhoà tất cả. Và rồi tôi có người yêu.
Người yêu tôi tên Nhồng con bà Bơn làm nước mắm ở đầu làng. Nàng mười bảy tuổi đẹp như đoá Lan Hồ điệp chớm nở hiếm hoi trên đỉnh Hòn Cu. Tuổi đôi tám của tôi lúc ấy bắt đầu ào ạt, cuồng nhiệt như biển mùa gió nổi.
“Anh! Nếu như xa anh em sẽ chết mất! - Nàng nhiều lần thì thầm bên tai tôi như vậy - Còn anh, nếu như em rơi từ đỉnh Hòn Cu xuống chết thì anh sẽ như thế nào?”. “Anh sẽ nhảy xuống chết theo em!”.
Chúng tôi ôm nhau ngập chìm trong hạnh phúc - nghe sóng lòng ngân vang, dào dạt. Vậy là mỗi bận ra khơi tôi đã có cái để mang theo trong lòng.
Vâng, Tôi đã yêu, đã có bến đợi. Vồng ngực căng cánh buồm của tôi luôn hướng về hai phía. Biển xa lắc và một bến bờ.
Tôi đã nghĩ đến đám cưới nhưng rồi chợt buồn vì tôi chẳng có lấy một xu dính túi. Không ! Anh sẽ cưới em! Em chờ nhé. Anh sẽ bắt được hoàng lân ngư. Đám cưới chúng mình sẽ to nhất làng. Chúng mình sẽ có những đứa con, chúng không còn phải còng lưng trên biển mò ốc, mò nghêu như những đứa trẻ làng chài, chúng sẽ được ăn ngon, mặc đẹp, sẽ được học hành đến nơi, đến chốn.
Hình ảnh Hoàng lân ngư vàng rực lấp lánh trước mắt tôi.
Hơn tháng nay tôi và chú Trích mất bao công sức mà Hoàng lân ngư vẫn ở trong lời đồn.
Tôi không còn tin mấy nữa nhưng mắt chú vẫn ngời lên hy vọng: “Bây giờ hết mùa câu rồi. Tháng chạp sang năm câu tiếp. Nếu như hồi đó không đứt cước thì tao với bố mày đã ẵm con hoàng lân ngư to sụ rồi. Tiếc quá. Kiên trì đi rồi tao với mày cũng đổi đời. Đoàn tàu há mồm và con vợ già khú đế của tao sẽ được nhét đầy cơm ngon vào miệng. Bây giờ rút cần đi ta về dong thuyền ôm lưới đánh cá hội với làng”.
Chú nói hùng hồn nhưng mặt lại chùng xuống buồn xo. Không biết thời gian qua cả nhà chú sống bằng cái gì!
Mự Thèn sinh đứa thứ chín bị sản hao người như con mắm khô chẳng làm được việc gì, tất cả đều trông chờ vào chú. Nhiều bận tôi đến thấy mười một người quanh mâm cơm chỉ là mấy củ sắn chạc với nước ốc húp sì soạt.
Cả chín đứa, đứa có quần không áo, đứa có áo không quần, rách rưới; Tóc đứa nào cũng hoe và khét, người bốc mùi khẳm như mùi mắm ươn; Lưng chúng cong và vẹo vọ vì suốt ngày phải cúi xuống biển mò ốc cào nghêu.
Nhà chú đói triền miên, đói đến nỗi thằng Lượng 3 tuổi chạy sang sân nhà hàng xóm bốc cá vừa mới phơi ăn, bị bội thực. Nó chết co quắp trên sân cá, mắt trợn trừng trong miệng vẫn còn ngậm con cá...Tôi ngậm ngùi nhìn chú vùi mặt vào hai đầu gối, hình như chú khóc.
* * *
Thuyền cập bến, tôi cầm miếng san hô màu xanh ngọc bích nhảy chân sáo đến nhà Nhồng. Miếng san hô này tôi phải lặn xuống đáy biển, suýt bỏ mạng vì rắn đẹn mới có được. Chắc Nhồng thích lắm! “Nhồng ơi...?”. Không có tiếng trả lời, chỉ có cánh cửa đóng im ỉm.
Và trước sân, những thùng nước mắm đội nón đứng lặng yên trong ráng chiều màu da cam ma quái. Tôi móc điếu thuốc đã nhàu nhĩ trong túi ra châm lửa hút. “Khơi phải không? - Mẹ nàng xuất hiện như mọc trước mặt tôi, khuôn mặt bà nhàu nát khổ sở - Con Nhồng bỏ đi rồi con ơi”.
Nước mắt rơm rớm , bà móc trong bao trầu ra một miếng giấy gấp tư - "Nó gửi cho con cái này”. Cầm tờ giấy, những hàng chữ trên tay tôi nhảy nhót, trĩu nặng. Vậy là nàng đã bỏ đi.
Tôi hiểu nàng không muốn như những người phụ nữ làng chài luôn thấp thỏm lo âu mỗi lần chồng con ra khơi. Nàng không muốn phải chứng kiến những cái chết vì biển với những vành tang trắng đến quặn lòng!
Nàng không muốn con cái sau này không được học hành để đời này, qua đời khác như một vòng khăn tang nghiệt ngã xiết lấy đời mình; không muốn trở thành hòn vọng phu đăm đắm nhìn ra biển.
Nàng mong muốn có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Trách gì mà nàng luôn nhắc đến thành phố với ánh mắt buồn khao khát xa xôi.
Tôi thất thểu bước về phía biển ngồi phịch xuống bãi cát mặc cho triều lên đến thắt lưng, sóng chồm lên mặt. Nghe tiếng chân bước loạng choạng đằng sau nhưng tôi không ngoái lại. “Uống đi!”. Lão Vích dúi chai rượu trước mặt tôi.
Tôi tớp lấy tu một hơi gần hết chai. Đó là lần đầu tiên tôi uống rượu với lão. “Chưa đâu con ạ, chưa hết mùi đời đâu. Sống rồi mới biết mùi đời. Nhắm mắt xuôi tay vẫn chưa biết hết đời. ha ha...”.
Lão Vích lấy cát đắp hình một cái đồi rồi lấy tay thọc vào: “Mày thấy giống cái hĩm không?” Tôi chẳng trả lời, mặc xác lão với đống cát. “Biển ơi! ơi biển đàn bà. Ôi con đàn bà nó làm ta sướng, nó làm ta đau”. Lão cầm chai rượu rỗng bước xiêu vẹo trên cát trong nắng quái đỏ ối cả biển chiều.
Biết tìm Nhồng ở đâu bây giờ! Hai cánh tay cuộn tròn cơ bắp, vồng ngực căng cánh buồm và trái tim đập rộn như sóng xô của tôi đã không giữ nỗi nàng. Tìm nàng để làm gì khi nàng đã dứt áo ra đi.
Dẫu biết vậy nhưng tôi vẫn nhảy xe ca đi tìm nàng. Bàn chân tôi đã đi qua nhiều đường phố, nhiều ngôi nhà, nhiều quán xá... chỉ mong gặp Nhồng nhưng nàng vẫn như bóng chim tăm cá. Tôi lo cho Nhồng quá.
Tôi đã nghe người ta kể về những cô gái quê ra thành phố bị sa vào động mại dâm, bị bán sang Trung Quốc. ở làng tôi có con Lưới, chị Lơn cũng đã bị lừa bán sang Trung Quốc. Tôi dừng chân trước một quán ăn bên đường có nhiều bàn ghế chậu cảnh.
Không thấy khách, chỉ thấy mấy cô gái mặc váy ngắn, tóc vàng ngồi vắt vẻo trên ghế hút thuốc. Ơ! Nhồng! Tôi lao như gió lốc vào nắm lấy tay Nhồng khi nàng đang đi vào phía nhà trong. “Nhồng!”. “Đồ điên!” Cặp môi đỏ chót bặm lại, đôi mắt trợn vằn lên như có lửa hắt vào tôi. “Cho tôi xin lỗi! Nhầm!”. Tôi nói lí nhí. Mái tóc búi cao có cái bớt đỏ sau cổ sao giống Nhồng thế.
“Cút ngay!”- Một gã đầu đinh túm cổ áo tôi tống mạnh làm tôi ngã dúi dụi vào mấy dãy ghế, cốc chén đổ lảng xoảng. Tôi đang lồm cồm bò dậy thì bị một bàn chân dấn mạnh trên lưng: “Đền đi cha nội” “Xin anh ! Không phải tại em!”. “ Tại này! tại này!”.
Tôi bị nó đá múc vào mạng sườn đau điếng. Tôi tức trào máu định vùng dậy một phen sống chết nhưng thấy năm, sáu thằng đầu đinh, đầu trọc xúm lại nên tôi đành phải nhũn như sứa. Tôi cố vật nài xin chày xin cối nhưng cuối cùng phải dốc túi đền cho bọn chúng một trăm bảy mươi ngàn.
Tôi xin chúng hai mươi ngàn để đi về nhưng bọn chúng đá đít đuổi tôi ra khỏi quán. Lần đầu tiên trong đời tôi nếm đòn thành phố. Tôi không thể cắt nghĩa được tại sao lại có những con người cướp giật bằng hình thức như thế.
Những con người vùng biển quê tôi tuy đói nghèo, có thể chửi nhau vì con gà, con vịt nhưng không chó má như thế.
Lấy gì về bây giờ! Tôi thất thểu lê bước như kẻ ăn mày.Trưa nắng ở thành phố ngột ngạt, nóng hầm hập kèm theo tiếng động cơ, tiếng còi của các loại xe, mùi khói xăng, dầu làm tôi nôn thốc, nôn tháo ra cả mật xanh mật vàng.
Người tôi chông chênh như không trọng lượng, như con cá mắc cạn trên cát nóng. Đói, khát làm tôi ngồi rũ dưới gốc cây bên đường. Tôi thấy mình đang ôm con hoàng lân ngư chạy dưới biển lên, Nhồng của tôi với nụ cười rạng rỡ ôm lấy tôi và cả con hoàng lân ngư bay lên không trung đầy nắng.
Như chiếc giẻ rách vứt bên hè phố cuối cùng tôi cũng bò được về làng. Con cá mắc cạn đã được về nơi của nó vùng vẫy. Vị mặn mòi của biển lại rần rật chảy vào từng đường gân thớ thịt. Tôi lại theo chú Trích ra khơi.
Nhưng, nỗi niềm với Nhồng và những trận đòn thành phố vẫn day rứt trong tôi. “Mày ngu hơn lợn! Con Nhồng nó làm ca ve ở miền Nam. Thằng Kiếm con nhà Trác nó kể là vào động dâm gặp con Nhồng. Thế mà mày vác xác đi tìm. May mà mò về được không thì mày cũng làm điếm đực”.
Tôi rùng mình sởn da gà. Tôi cũng nghe người làng nói rất nhiều về Nhồng. Người nói thấy Nhồng trên ti vi khi công an phá một ổ mại dâm; Kẻ thì nói Nhồng bị bán sang trung quốc. Nghe nhiều người nói nên tôi cũng nghĩ là Nhồng đã thành ca ve.
Tuy vậy, tôi vẫn luôn cầu mong đó không phải là sự thật. Chỉ tội mẹ nàng ngày một lẩn thẩn bà bò ra bãi cát cào bới “Nhồng ơi. Con tôi. Hu...hu...”. Mẹ tôi, ngày một yếu. Mỗi lần đi biển về tôi thấy tóc mẹ bạc thêm, đôi mắt mẹ sâu hơn.
Mày lấy vợ đi để mẹ nhìn mặt cháu nội một chút! nhắm mắt cũng thỏa”. Tôi nắm bàn tay rộc rạc của mẹ nghẹn ngào. Mẹ chờ nhé con sẽ cưới vợ, sẽ cất lại nhà ngói! Mẹ sẽ được sung sướng.
Nhưng, mẹ không chờ được. Mẹ đã ra đi khi tôi ở ngoài đại dương săn hoàng lân ngư. Lúc tôi trở về thì mẹ đã nằm trong nấm mồ nghi ngút khói hương.
Mẹ tôi chết thảm lắm, nghe người làng nói mẹ tôi ngồi nơi bờ biển suốt đêm, sáng ra thấy xác nằm sấp mắt vẫn mở nhìn về phía biển. Tôi đau đớn! Trong lòng tôi vật vã, bốc khói. Tôi rống lên cho đến khi cổ khản đặc không thành tiếng. Mẹ ơi tha tội cho thằng con bất hiếu!.
Lão Vích vẫn ngồi bên mộ mẹ tôi với chai rượu uống dở “Khóc đi! Khóc nữa đi! Sướng! Tao buồn thúi ruột mà chẳng khóc được”.
Tôi mang vành tang trắng ra khơi. Ước mơ, khát khao tôi sẽ làm một điều gì đó từ biển ngày càng thôi thúc tôi mãnh liệt. “Chú còn tiếp tục theo hoàng lân ngư nữa không?”. “Tạm gác, nhưng không từ bỏ . Mày tiếp tục không?”. “Có!”.
Trong tôi khát khao cháy bỏng được đổi đời, được giàu có cho thiên hạ biết. Nhưng, chẳng có con đường nào, chỉ có giấc mơ Hoàng lân ngư thôi. Nếu được Hoàng lân ngư khi đó đời tôi như thế nào nhỉ?! Chắc là sung sướng lắm.
Con cá ấy theo tôi vào cả trong giấc ngủ. Bây giờ, chú Trích tóc cũng đã ngả màu muối, gặp trái gió cũng ho khùng khục. Thương chú lắm nhưng biết làm sao được.
Tôi nghiến răng nắm chặt mái chèo, bất lực nhìn sóng biển xô ào ạt và trước mắt cứ hiện lên bóng dáng Hoàng lân ngư. Đừng mơ vớ vẩn. Sức trâu bò thì chỉ đi cày thôi! Không! Tôi sẽ ước mơ”. Mẹ cha nó, trước đây rắn biển nhiều, chúng bò cả lên thuyền ai cũng ớn nhưng nay bói không ra”.
Chú Trích ngậm điếu thuốc sâu kèn to như ngón chân thở dài. Tôi và chú và cả dân làng đang lùng sục khắp vùng biển để săn rắn đẹn biển. Loài rắn xanh màu chàm đuôi cụt, ở giữa phình như bắp chuối ấy nay là đặc sản số một, ăn vào cường dương cường âm.
Chỉ cần một con nửa cân bán là cả nhà chú Trích mua gạo ăn được cả tháng. Giá trị thế nên mỗi ngày có hàng trăm con người như rái cá lặn xuống những rặng san hô để truy tìm đẹn biển, sá gì hiểm nguy. Thằng Rọm; Thằng Còng, chú Ri cũng đã “chui” trong cát ngủ yên vì nọc độc của đẹn biển.
Biết là thế nhưng chẳng ai từ bỏ vì cơm ăn, áo mặc và học hành của con cái. Làng tôi vẫn vậy, vẫn tiêu điều như chiếc áo rách xác xơ, vẫn mùi vị mặn, tanh nồng của tôm cá.
Những người đàn bà, những đứa trẻ làng chài vẫn sớm chiều đi nhặt cá rơi, cào nghêu, mò ốc... kiếm sống qua ngày. Chiều chiều tôi vẫn thấy một vài người đàn bà đứng dưới chân Hòn Cu nhìn ra biển.
Có người còn chạy như điên như dại dưới bãi cát trong bóng trăng huyễn hoặc, trong tiếng sóng chồm , gió hú đến rợn người. Đi thì thiệt một mình cha/ Không đi thì khổ cả bà lẫn con. Lời ru đắng đót ấy vẫn truyền đời cất lên thấm vào tuổi thơ trẻ làng chài, làm cay mắt, quặn lòng người dân làng chài.
* * *
Tôi với chú Trích lại ra khơi. Chỉ có biển mới xoa dịu những nổi đau trong tôi. Sáng hôm đó, thuyền của chúng tôi chếch về hướng đảo Mắt.
Tôi thấy biển nằm nghiêng, sóng lừng từng đợt, màu nắng trong như hổ phách. Bỗng nhiên, mưa xỉa ngang những hạt to như quả cà pháo bắn lụp bụp xuống biển, trúng người đau điếng. Mọi người bật cười.
Nhưng, tiếng cười chưa kịp tròn thì bất chợt nghe tiếng rít ghê rợn, tiếng ầm ào ập tới. Biển dựng đứng, chao xoáy nuốt chửng những con thuyền chỉ trong nháy mắt. Tôi cùng chú Trích và cả con thuyền bị bốc lên không trung, rồi ném xuống biển.
Chú Trích vật cột sóng, sải về phía tôi. Chú hét tiếng gì đó tôi không rõ. Ngọn sóng như trái núi hình rẽ quạt ập xuống. Tôi chỉ kịp nghe tiếng kêu trời ơi của chú rồi không biết gì nữa. Tôi bị cuốn trong vòng biển xoáy. Biển điên loạn bóp lấy tôi, quăng quật...
Tôi cố quẫy đạp như không cử động được. Mắt tối sầm. Tức thở, sặc nước. Thế là chết. Tôi cảm nhận được mình sắp chết. Tôi thấy mình đang rơi xuống cái hố sâu đen ngòm, có tiếng gọi thằng Rọm “Khơi ơi mau lên”.
* * *
“Thằng này cao số thật, thế mà không chết. Mày là con trai của biển cả. Tao đứng trên Hòn Cu thấy con cá Voi ông như ngôi nhà chín gian xé sóng cõng mày về đây. Tao tạ ơn ông mấy chén rượu, Ông uống rượu xong về biển rồi”- Lão Vích phả vào mặt tôi, hơi rượu nồng nặc. Mình đã chết rồi mà. Cõi âm sao vẫn giống hang Hòn Cu thế.
Lão nắm lấy tai tôi xoắn một cái đau điếng. Ừ! Mình còn sống. Tại sao còn sống nhỉ? Cá Voi đã cứu sống tôi? Trước đây tôi cũng đã nghe chuyện cá Voi ông cứu người nhưng tôi không tin lắm.
Kệ! thì cứ biết là mình vẫn còn sống. “Dậy! Dậy mà đi đám tang! Toi hết cả rồi, mất nửa không tìm thấy xác. Cơn lốc khủng khiếp thật”.
Lão Vích lôi tôi đi như chạy. Trước mắt tôi rợp vành tang trắng- Tiếng gào khóc át cả tiếng gầm của sóng biển. Hàng ngàn người lặng lẽ nối đuôi nhau sau hàng chục chiếc quan tài.
Tôi thất thần bước đi trong tiếng gào khóc cộng hưởng của hàng trăm con người dội vào vách núi Hòn Cu, vọng mãi trong biển chiều mưa rơi ảm đạm.
Biển đã lấy đi của tôi tất cả! Chân tôi như muốn khuỵu xuống. Nhưng kìa, ai như Nhồng đang hốt hoảng len qua những cỗ quan tài như tìm kiếm; Cả chị Thu nữa chị đang bế trên tay đứa bé mắt tìm dáo dác...
Từ khóa » Hoàng Lân Ngư
-
Truyện Ngắn: Hoàng Lân Ngư - Báo Lao động
-
Hoàng Lân Ngư - YouTube
-
27 - Hoàng Lân Ngư - YouTube
-
By Mai Chuyên Hàng Quấn áo Nữ Thu đông | Hoàng Lân Ngư - Facebook
-
Hoàng Lân Ngư | Facebook
-
Best Choice Cá Hoàng Lân Ngư 2022 New - Unihomesmiennam
-
Cá Hoàng Lân Ngư - Tử Vi Khoa Học
-
Hoàng Lân Ngư - Mixcloud
-
Ốp Điện Thoại Da Thủ Công Hoàng Lân, Bộ Sưu Tập Ngũ Linh | ĐỎ
-
Hoàng Lân » Trung Tâm Ngoại Ngữ Số 1 Thái Bình - Better English
-
01 Trường Hợp Nghi Nhiễm Covid-19 Tại ấp Hoàng Lân, Xã Tân Hưng ...
-
Photo De SPOT ON 880 Hoang Lan Motel, Hué - Tripadvisor
-
Foto De SPOT ON 880 Hoang Lan Motel, Hué: Hoàng ... - TripAdvisor